Here and There -Đó Đây Việt Úc .

Here and There -Đó Đây Việt Úc . Here &There . Tin Đó Đây

09/09/2026

CHUYỆN ĐI ĐỊNH CƯ
@Đỗ Duy Ngọc

Trong tháng này, tui tiễn ba gia đình cùa ba người bạn đi định cư ở nước ngoài. Họ đều là những người thành đạt, giàu có ở Việt Nam. Rất thành đạt và tài sản tính đơn vị hàng triệu đô la.
Một bạn là doanh nhân, hai vợ chồng có tài sản khá lớn, nhiều bất động sản trên những khu phố vàng của Sài Gòn. Họ có ba đứa con đang tuổi lớn và đã có hai đứa đang học ở Mỹ. Gia đình anh đi diện EB5 định cư ở Mỹ.
Người thứ hai là một bác sĩ, anh là người thầy thuốc giỏi, từng tu nghiệp nhiều nước trên thế giới, tự hào đã nội trú nhiều bệnh viện lớn ở nước ngoài. Ở Việt Nam anh là bác sĩ có thu nhập khá cao, có biệt thự ở quận 2, có công việc ổn định. Vợ cũng là dược sĩ, có một pharmacie rất đông khách ngay trung tâm Sài Gòn. Anh chị chỉ có một đứa con gái, đang chuẩn bị vào đại học. Gia đình anh đi theo diện người chị vợ bảo lãnh đi Mỹ, hổ sơ chờ đã mười ba năm, từ lúc sự nghiêp anh chị chưa có bao nhiêu.
Người thứ ba là anh bạn học chung trường đại học, năm nay vừa đúng bảy mươi tuổi, đã đến tuổi già. Anh này cũng có một đời sống sung túc ở Việt Nam, hồi còn tuổi làm việc, anh là một quan chức ngân hàng, vốn là nghề của anh trước 1975. Hồi đó, sinh viên ngành ngân hàng, tài chánh ở Đại học Vạn Hạnh tốt nghiệp Cử nhân vào năm 1971-1972 đều được nhận vào các ngân hàng với chức vụ cao, một số làm ngay giám đốc các chi nhánh. Anh nằm trong số người được giao làm giám đốc. Sau 75, anh tiếp tục cho đến lúc nghỉ hưu. Nghề nghiệp thế nên cũng có thể gọi anh là giàu, có của ăn của để, có hai thằng con trai, đứa nào cũng thành đạt, một thằng có chức vụ trong ngành ngân hàng của Việt Nam, đưa kia làm chuyên viên tiền tệ ở nhà băng của Anh quốc. Nói tóm lại là thuộc giới thượng lưu ở xứ này. Bây giờ anh lại đi định cư ở Pháp theo diện bảo lãnh của người em.
Ba trường hợp nêu trên chứng minh họ đi định cư không phải vì sinh kế. Trước đây, ngoài lý do chính trị, đa phần ra đi vì đời sống ở Việt Nam thời đấy khổ quá, cả nước đói nghèo, họ đành dứt áo ra đi mong có tương lai sáng sủa, sung túc hơn. Còn bây giờ, như ba người bạn tui đó, họ ở Việt Nam rõ ràng là quá sung sướng về vật chất, họ chẳng thiếu thứ gì. Gia đình sinh hoạt như quý tộc, con cái sống như những hoàng tử và công chúa. Hàng năm họ đi du lịch khắp nơi, ở những khách sạn sang trọng, ăn những thức ăn với giá ngất trời. Nhưng họ vẫn ra đi.
Hỏi chuyện với họ, họ biết ra đi là sẽ gặp không biết bao khó khăn đang chờ trước mắt. Để làm lại một cuộc đời mới trên xứ sở xa lạ không phải là điều dễ dàng. Họ không ảo tưởng về nơi họ sẽ đến, vì họ đã từng du lịch qua đấy nhiều lần. Biết rất tường tận cuộc sống ở đó với những trở ngại khó lường.
Anh bạn bác sĩ bảo rằng anh rất yêu nghề y, nhưng khi định cư, muốn tiếp tục làm nghề, anh phải đi học lại, cũng đã gần qua tuổi năm mươi, ngổi học cũng không phải là điều dễ dàng. Và để sống, anh phải chọn một công việc nào đấy không như ý của mình.
Anh bạn doanh nhân dù có nhiều tiền nhưng để hợp thức hoá số tiền lớn đó cho hợp pháp cũng là điều khó khăn. Cho đến bây giờ, ngày đi đã đến, anh vẫn chưa hình dung con đường phía trước sẽ như thế nào?
Còn anh bạn đồng môn của tui, đã bảy mươi, sẽ chẳng có công việc gì dành cho anh nữa. Tui giỡn với anh thôi thì qua đó chiều chiều đi dạo sông Seine, hay lên đồi Montmartre ngắm mây bay hay ngồi trong khung cửa nhìn đám bồ câu bay lượn, chờ cuối đời nằm trơ trọi ở nghĩa trang xa lạ hay là trở thành một nhúm tro cốt nằm trong ngôi chùa hoặc thả bay trong gió. Anh cười buồn, một nụ cười chấp nhận.
Ai cũng buồn khi sắp rời bỏ quê hương. Ai cũng thấy đọan đường còn lại cũng lắm gian nan. Nhưng ai cũng bảo phải đi. Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh rồi. Bởi cuộc sống không chỉ là tiện nghi,là vật chất để thụ hưởng. Mà cuộc sống còn cần phải có không khí để thở, tự do để sống, thoải mái để sinh hoạt. Sống chứ không phải để tồn tại. Sống là phải biết tương lai và tự mình định được tương lai cuộc đời mình. Những người bạn tui cho rằng ở lại là chấp nhận những bất công, những điều chướng tai g*i mắt mà bất lực chẳng làm chi được. Xã hội tàn nhẫn quá, con người tàn ác quá. Ở lại là chấp nhận bị đầu độc, không chỉ bị đánh thuốc độc ở thực phẩm, ở hơi thở mà còn bị đánh độc cả tư duy. Chưa kể đất nước này, dân tộc này có còn tồn tại được không trước biết bao âm mưu thâm độc của kẻ thù và sự hà hơi tiếp sức của một bộ phận có quyền lực. Anh bạn già hỏi tui với ánh mắt buồn rầu: Cho thuê đất 99 năm thì nước Việt còn gì? Bạn trả lời tôi đi.
Anh bạn bác sĩ thì bảo không thể cho các con của mình lớn lên với một tâm hồn bệnh hoạn, một nhân cách méo mó và một cách sống giả tạo, dối lừa. Anh hỏi tui: Bây giờ ở Việt Nam, có gì là không láo? Láo tất. Do vậy tôi phải đi để tôi, gia đình tôi, con cháu tôi được sống và nghĩ suy bằng sự thật không dối lừa. Chúng tôi chọn ra đi như một cách phản kháng. Phản kháng trong im lặng. Và đành bỏ lại những thứ mà chúng tôi sẽ không bao giờ làm lại được ở xứ người.
Anh bạn doanh nhân thì bảo rằng, biết con đường trước mặt, sau lưng đầy cứt, thì tại sao không chọn con đường sạch mà đi.
Ở đây, tui chỉ đề cập đến chuyện ba người bạn của tui, tui không muốn nói đến những cán bộ, những người đã từng là quan chức của chế độ, có người từng là tổng biên tập một tờ báo lớn, những người một thời là những người đã từng tham gia hoạt động đấu tranh ở các đô thị miền Nam, họ hiện đang ở đầy xứ Mỹ, tiểu bang nào cũng có. Họ trốn chạy cái gì? Tui đã từng hỏi thế và họ cũng cười buồn. Bỏ qua những tên ăn cắp công quỹ mà trốn chạy. Những người khác đều ôm trong lòng một nỗi thất vọng không nói được.
Mà thôi, mỗi người có một cách để chọn lựa cuộc sống cho mình. Tôi chọn ở lại, các anh chọn đi. Đó cũng là chút tự do mỗi người có được chọn cho mình. Ngày xưa chỉ cần rời làng, đã mang tiếng ly hương, xa quê là nỗi đau. Bây giờ, người ta ồ ạt tìm mọi cách bỏ nước mà đi, có nỗi đau nào hơn cho một dân tộc, nhưng phải chấp nhận thôi. Tất cả các loài hoa đều vươn về phía ánh sâng, có hoa nào chịu chết rũ héo hon trong bóng tối đâu. Và ở trong bóng tối, có ai lại không nguyền rủa bóng tối.
Chúc những người bạn của tôi bình an và có cuộc sống mới như ước mơ ở xứ người.

KỶ NGUYÊN TAXI KHÔNG NGƯỜI LÁI BẮT ĐẦU!Ngày 3–4/9/2026, Tesla bắt đầu đưa Cybercab, một loại taxi điện hoàn toàn tự lái,...
09/09/2026

KỶ NGUYÊN TAXI KHÔNG NGƯỜI LÁI BẮT ĐẦU!

Ngày 3–4/9/2026, Tesla bắt đầu đưa Cybercab, một loại taxi điện hoàn toàn tự lái, không có vô-lăng và bàn đạp vào dịch vụ gọi xe tại Austin, Texas.
Khách hàng đã có thể đặt chuyến, nhưng phạm vi và số lượng xe ban đầu còn rất hạn chế.

Điều đáng chú ý: Austin hiện là nơi duy nhất Cybercab được đưa vào dịch vụ công cộng, và mới chỉ hoạt động trong một số khu vực giới hạn.

 Trước đó , Tesla đã có Robotaxi ở Dallas, Houston, Miami, Orlando và Tampa, nhưng những xe này chủ yếu vẫn là Model Y, chưa phải Cybercab.

Tuy khi bước đầu về số lượng xe nhỏ nhưng là một bước rất lớn của ngành giao thông tương lai .

Ý tưởng của Tesla rất “nghịch lý”: nội thất và công nghệ nhìn như xe hạng sang, nhưng mục tiêu lâu dài lại là giá taxi rất bình dân.

Cybercab được thiết kế thiên về trải nghiệm hành khách như khách sang trên máy bay vậy , chỉ 2 ghế, không vô-lăng, không pedal; hành khách ngồi thoải mái, có màn hình/giải trí và các tiện ích trong xe.

Vì không phải trả lương tài xế, Tesla kỳ vọng chi phí mỗi chuyến sẽ giảm mạnh khi đội xe đủ lớn. Chính điểm này mới là “con át chủ bài” của Robotaxi.

“Ngồi taxi , không tài xế, không cần lái, không cần nhìn đường , nội thất như phòng VIP di động, riêng tư giá lại bình dân hơn taxi truyền thống.
Kiểu này tương lai tài xế taxi thất nghiệp dài dài .

Giá cả :

Với Cybercab vừa chạy ở Austin, những chuyến thực tế đầu tiên được báo cáo có giá khoảng $1–$2/mile, và một số chuyến cao hơn; một bài trải nghiệm ghi nhận trung bình khoảng $2.93/mile nhưng mục tiêu trong tương lai khi xe được sản xuất nhiều giá sẽ rẻ hơn rất nhiều chỉ khoảng $0.20–$0.30/mile là mục tiêu mà Tesla kỳ vọng khi sản xuất quy mô lớn, chứ không phải giá hành khách đang trả hôm nay.

Giá thực tế còn đang được Tesla thử nghiệm và có dynamic pricing.



07/09/2026
07/09/2026

Khủng khiếp quá ! Một thời gian dài người dân phải dùng biết bao loại thực phẩm độc hại nữa , xử nghiêm

06/09/2026

Nghe bà Moon nói về những sản phẩm của công ty Hương Thị tức là của diễn viên hài Việt Hương gồm kem dưỡng da , nước hoa …


06/09/2026

Luật di trú Australia rất nghiêm.
Hãy luôn kiểm tra và bảo đảm tình trạng visa của mình trước khi quá muộn.

06/09/2026

ĐIỀU GÌ ĐANG XẢY RA VỚI CON CHÚNG TA?

Một đứa trẻ lớp 7 cầm dao chạy trong hành lang trường học.
Máu chảy. Những học sinh khác hoảng loạn chạy thục mạng tìm đường thoát.

Một cậu bé 15 tuổi nổi giận khi mẹ lấy điện thoại. Em không chỉ cãi lời mà còn dùng chân đạp vào chính người mẹ của mình đến mức bảo vệ phải can thiệp.

Một cậu bé mới 8 tuổi, vì không được cho sử dụng điện thoại, đứng trước mặt mẹ nói năng vô lễ, trả treo, như thể người đang đặt ra giới hạn cho mình mới là người có lỗi.

Những hình ảnh ấy khiến người lớn không khỏi giật mình.

Điện thoại đã trở thành một phần quá lớn trong đời sống của trẻ em?

Hay đáng lo hơn nữa là có những đứa trẻ đang dần mất khả năng chấp nhận hai chữ “không được”?

Không được chơi game.
Không được dùng điện thoại.
Không được làm điều mình muốn.

Và khi bị ngăn cản, thay vì biết buồn, biết thất vọng rồi chấp nhận, một số em lại phản ứng bằng la hét, xúc phạm, đập phá, thậm chí bạo lực ngay cả với cha mẹ mình . Ở đâu , nước nào cũng có xảy ra càng ngày càng nhiều, không chỉ ở Việt Nam.

Rồi chúng ta nhìn sang những vụ việc nghiêm trọng hơn.

Mới đây tại Đồng Nai, 3/9 một thanh niên 21 tuổi vì mâu thuẫn tình cảm đã gây ra một thảm án khiến ba mẹ con hàng xóm tử vong, người chồng bị thương nặng. Những nạn nhân ấy hoàn toàn không liên quan đến chuyện tình cảm của anh ta.
Một cơn giận…

Có thể kết thúc bằng những mạng người không bao giờ trở lại.

Đương nhiên, không thể nói game hay điện thoại là nguyên nhân trực tiếp của những vụ án này. Phần lớn trẻ em chơi game không trở thành người bạo lực.

Nhưng những hình ảnh ấy đặt ra một câu hỏi mà mỗi gia đình có lẽ nên tự hỏi:

Chúng ta có đang dạy con cách sử dụng công nghệ… nhưng lại quên dạy con cách kiểm soát chính mình?

Cha mẹ có thể mua cho con chiếc điện thoại tốt nhất.
Có thể cho con chơi những trò chơi hiện đại nhất.

Nhưng điều con cần học còn quan trọng hơn:

Biết chấp nhận thất vọng.
Biết nghe chữ “không”.
Biết tôn trọng cha mẹ.
Biết kiềm chế cơn giận.
Và quan trọng nhất , biết rằng mạng sống và nhân phẩm của người khác không phải thứ để trút cơn giận , cơn thịnh nộ mất kiểm soát .

Bởi một chiếc điện thoại bị lấy đi…

có thể lấy lại.

Một trò chơi bị tắt…

có thể chơi lại ngày mai.

Nhưng một khi một bàn tay đã gây ra tổn thương, gây ra tội ác, không thể cứu vãn…phụ huynh chỉ biết kêu trời , than khóc bởi sẽ không bao giờ có nút “undo “ để bắt đầu lại , để hối tiếc , để ân hận.

Có lẽ đây không chỉ là câu chuyện của những đứa trẻ.

Đây là lời nhắc nhở dành cho tất cả chúng ta , những người đang nuôi dạy một thế hệ đang lớn lên cùng màn hình Iphone , Ipad với những hội nhóm lôi kéo trên mạng nguy hiểm, đi tìm cảm giác bệnh hoạn thậm chí gây đau đớn cho chính mình hoặc người khác. 
Bệnh trầm cảm , rối loạn lo âu, co giật ở trẻ em đang gia tăng, đáng báo động.

Thay vì vẫn hay hỏi con hôm nay học được điểm nào, có điểm tốt không?
Hãy hỏi con hôm nay đã đối xử với người khác như thế nào ?

Môn giáo dục công dân nên chăng tăng thêm tiết học , tăng hoạt động vui chơi thể dục thể chất ngoài trời , đặc biệt hạn chế thời gian học sinh dùng internet nhất là lứa tuổi teen teen .

Adelaide 6/9/26.

Một vụ bắt giữ “mai thúy “ lớn nhất trong lịch sử ở Úc. Không còn là ký lô mà là tấn . Kinh khủng quá ! Lỏng lẻo quá ! ...
04/09/2026

Một vụ bắt giữ “mai thúy “ lớn nhất trong lịch sử ở Úc.
Không còn là ký lô mà là tấn .
Kinh khủng quá ! Lỏng lẻo quá ! Lộng hành quá !

Ngày 19/6/2026, cảnh sát Úc phát hiện và thu giữ 2,7 tấn co***ne tại Sydney; vụ việc được AFP công bố ngày 22/6.

Một chiếc xe tải bị đốt cháy gần Mackay, Queensland, cùng với 40kg co***ne trôi dưới nước, đã vô tình mở đầu cho cuộc điều tra quy mô lớn của cảnh sát.

Lần theo đường dây, cảnh sát phát hiện tại Londonderry, phía Tây Sydney, gần 2,7 tấn co***ne được giấu trong các thùng nhựa, chôn trong những hầm bí mật dưới sàn giả của các container. Đây là vụ thu giữ co***ne lớn nhất từ trước đến nay tại Úc, trị giá đường phố khoảng 816 triệu AUD và tương đương khoảng 3 triệu liều.

Cảnh sát cho rằng số co***ne này được đưa từ nước ngoài vào bờ biển Bắc Queensland rồi vận chuyển xuống Sydney, dưới sự điều hành của một tổ chức tội phạm có tổ chức.
Tổng lượng ma túy bị thu giữ trong chiến dịch, gồm cả co***ne và methamphetamine, vượt 3 tấn, trị giá tiềm năng hơn 1 tỷ AUD.

Điều bất ngờ nhất: nếu không có chiếc xe tải bị đốt và những gói co***ne trôi nổi gần Mackay, có lẽ cảnh sát chưa lần ra được kho co***ne khổng lồ dưới lòng đất ở Sydney.

Ngày 1/9/2026, TT Donald Trump chính thức đề cử Hùng Cao giữ chức Bộ trưởng Hải quân chính thức (Secretary of the Navy)....
03/09/2026

Ngày 1/9/2026, TT Donald Trump chính thức đề cử Hùng Cao giữ chức Bộ trưởng Hải quân chính thức (Secretary of the Navy). Reuters và AP đều xác nhận tin này.

* Hùng Cao sinh tại Sài Gòn năm 1971, gia đình rời Việt Nam năm 1975.
* Ông từng phục vụ 25 năm trong Hải quân Mỹ, trong đó có lực lượng đặc nhiệm và SEAL.
* Từ quân nhân → Thứ trưởng → Quyền Bộ trưởng → nay được Trump đề cử làm Bộ trưởng chính thức.
* Tuy nhiên đang chờ Thượng viện Mỹ bỏ phiếu xác nhận.
Trump đang thúc giục Thượng viện phê chuẩn nhanh.

Hùng Cao sẽ trở thành người Mỹ gốc Á nhập cư đầu tiên lãnh đạo Department of the Navy.

Thật đáng tự hào cho người gốc Việt.

Address

Grand Junction Road Rosewater
Rosewater, SA

Telephone

+61411301386

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Here and There -Đó Đây Việt Úc . posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Here and There -Đó Đây Việt Úc .:

Shortcuts

Share