21/05/2026
Ôi, tứ đại khói mây.
10/10/2025
—
Tất cả trở về tịch lặng
như sóng lùi về với biển
như hơi thở cuối cùng tan trong hư không.
Ôi chiếc thân này
bốn đại vay mượn mà thành
như đốm lửa tạm bùng trong cơn gió nghiệp.
Một thoáng ấm
rồi tàn
nhưng không mất
chỉ đổi hình trong nhịp thở của vũ trụ.
Ai khóc, ai cười
ai gắng, ai buông
rốt cùng cũng chỉ là hư ảnh trên tấm gương vô tận.
Người chạm vào đời như giọt mưa chạm mặt hồ
rơi xuống
và hóa vào toàn thể.
Cõi thế này
đâu có gì đáng gọi là được – mất
vì ngay khi nói “ta có”
thì gió đã mang đi nửa chữ.
Ôi, tứ đại khói mây
bát phong thổi nhẹ
Còn đâu người thắng kẻ thua
khi tất cả chỉ là nhịp dao động của một nụ cười?
Và khi buông hết
trời bỗng trong hơn cả giấc mơ
mặt đất cũng mỉm cười như vừa hiểu đạo.
Không khổ, không vui
chỉ có một luồng sáng hiền lành
đang đi qua từng hạt bụi.
Thế là đủ
Giọt sương rơi mà trăng vẫn sáng.
Người tan vào gió mà Tánh vẫn còn.
Chung cuộc, chẳng có gì để viên mãn
bởi chính khoảng không trong suốt này
đã là Viên Mãn Từ Vô Thủy.
…Và trong cái viên mãn không cần thêm
ta nghe tiếng vũ trụ thở ra – thở vào
như hơi gió dịu dàng qua cánh đồng vô tận.
Không còn ai gọi tên sự sống
vì sự sống đã tự gọi tên mình
bằng hương của đất
bằng tiếng chim cuối chiều
bằng giọt lệ còn vương nơi mắt kẻ đi xa.
Ôi, thân này khói sương
nhưng Tánh Biết vẫn còn đó lặng lẽ
Ngọn lửa tắt trong tro
nhưng hơi ấm vẫn còn trong hư không.
Trăng soi đáy nước không lay
nước động trăng vẫn tròn.
Đời có động tịnh gì đâu
chỉ tâm ta khởi niệm mà phân đôi.
Người hiểu được điều ấy
bỗng nhẹ như cánh lá lìa cành
vui như mây bỏ núi mà không mất quê hương.
Một bước đi, mà vạn bước trở về
vì nơi nào cũng là bến giác.
Một nụ cười, mà muôn kiếp an nhiên
vì chẳng còn gì để sợ mất.
Có, cũng là Không
Không, chính là Có.
Hợp – tan, sinh – diệt,
đều chỉ là nhịp thở của một tâm rỗng rang.
Thôi, đừng hỏi thêm về chân hay vọng
vì ngay lúc anh hỏi, chân lý đã lỡ nhịp qua lời.
Chỉ cần ngồi yên
để trời xanh soi xuống
và thấy trong giọt sương kia
cả Vĩnh Hằng đang mỉm cười.
~Pháp Nhật