16/08/2026
NHẬT KÝ NGÀY CHỦ NHẬT: NHỮNG THANH ÂM ĐẮT GIÁ
Có những ngày, sự bình yên không đến từ một không gian tĩnh lặng, mà nó ẩn mình ngay trong mớ âm thanh hỗn độn và rộn rã nhất của gia đình. Chủ nhật hôm nay của tôi là một ngày như thế. Tôi chọn dừng lại một nhịp, không vội vã, chỉ để thực sự lắng nghe.
Tôi nghe thấy tiếng hai đứa trẻ chí choé suốt ngày, tiếng gọi "Mẹ ơi!" thân thương vang lên không ngớt, tiếng méc chị, méc em rồi lại tự làm hoà, cười ngặt nghẽo với nhau. Tôi nghe thấy tiếng anh xã, vừa lui cụi phụ vợ dọn dẹp, vừa kiên nhẫn trả lời vạn câu hỏi “vì sao” của các con, rồi thỉnh thoảng lại quát mắng yêu vài câu để lập lại trật tự. Tất cả hòa quyện lại, vẽ nên một bức tranh gia đình đông đủ, ấm áp đến lạ kỳ.
Hai chiếc "máy sưởi" của tôi dạo này đã lớn thật rồi. Hôm nay, hai bạn biết tự động phân chia công việc, đứa lau tủ lạnh, đứa cho chó ăn. Mà cái tính tụi nhỏ ngộ lắm, vừa làm vừa trêu nhau làm căn nhà lúc nào cũng rộn ràng. Nhìn chị hai—cô bé lớp 6 đang dở dở ương ương giữa người lớn và trẻ con—vừa cưng nựng, chăm từng ngụm nước cho chú cún nhỏ, vừa lém lỉnh lôi thỏi son ra "tô son vẽ mày" cho nó, tôi vừa buồn cười vừa thấy thương. Cái bụng dạ con bé sao mà ấm áp quá. Thương cún nên đi học ăn sáng lúc nào cũng chịu khó gom góp, để dành mẩu bánh mì mang về liền cho bạn nhỏ bốn chân.
Lòng mẹ lạ lắm, chỉ cần nhìn các con thôi là bao nhiêu mệt mỏi ngoài kia bỗng chốc tan biến. Tôi yêu biết bao cái sự ương bướng, có chút khó chiều của tuổi mới lớn, yêu cả những lúc hai đứa tự dưng ngoan ngoãn lạ thường, rồi cứ thế sà vào lòng mẹ mà nũng nịu như ngày còn thơ bé. Dù con có là một "bà cụ non" lớp 6 bướng bỉnh hay là đứa trẻ vô tư, thì đối với tôi, mọi dáng vẻ của con đều là những mảnh ghép hoàn hảo nhất tạo nên hạnh phúc của người làm mẹ.
Ngồi lại lúc cuối ngày, tôi chợt nhận ra mình đang có một tài sản quá lớn. Tôi biết, rồi các con sẽ lớn lên, sẽ bước vào thế giới riêng của chúng. Căn nhà này rồi sẽ có lúc trở nên rộng thênh thang và yên ắng đến lạ kỳ. Những món đồ chơi bừa bộn sẽ không còn, tiếng bước chân thịch thịch đuổi nhau cũng sẽ biến mất. Khi ấy, thứ tôi thèm muốn nhất chắc chắn chính là cái sự "ồn ào đầy mệt mỏi nhưng ngập tràn hạnh phúc" của ngày hôm nay.
Tôi viết lại những dòng này, gửi vào một góc an tĩnh từ bên trong tâm hồn. Để sau này, dẫu năm tháng có trôi đi, các con có lớn khôn và ngôi nhà có trở nên êm ái, tĩnh lặng... thì khi lật lại trang tự sự này, tim tôi vẫn sẽ vẹn nguyên dòng chảy ấm áp của ngày chủ nhật năm ấy.
Hôm nay, lòng tôi bình yên.