06/09/2026
BỐ MẸ NHẮN CON GÁI NGÀY CON BƯỚC VÀO GIẢNG ĐƯỜNG ĐẠI HỌC.
Con gái yêu của Bố Mẹ
Vậy là hôm nay con chính thức tạm rời xa gia đình sau 18 năm trong vòng tay của Bố Mẹ để bước bước vào giảng đường Đại Hoc.
Một chặng đường mới bắt đầu… và Bố Mẹ biết rằng phía trước con sẽ còn rất rất nhiều điều phải học, rất nhiều khó khăn phải vượt qua. Nhìn con hôm nay, Bố Mẹ vừa vui, vừa xúc động, lại vừa lo lắng. Bố Mẹ vui vì Bình Rượu Mơ cuả Bố Mẹ ngày nào còn tập tễnh biết đi, còn bị té chảy cả máu miệng mà giờ đã lớn, đã tự chọn cho mình một con đường phía để bước đi, Con bước đi theo con đường của Bố, nhưng lo lắng vì quãng đường trở thành Bác sĩ thực thụ rât nhiều trông g*i và thử thách.
Bố thật xúc động vì con đang bắt đầu một hành trình mà Bố đã từng đi qua — hành trình của MỘT người thầy thuốc.
Con Gái à, nghề Y cũng thật là đẹp lắm, nhưng cũng là một nghề rất vất vả .Con đã từng chứng kiến Bố ngày nào hầu như cũng làm việc từ 10 đến 15 tiếng mỗi ngày, những bữa cơm không trọn vẹn, những bữa ăn cho qua loa để sống qua ngày, những ngày T7, CN cả nhà người khác kéo nhau đi Cafe, ăn uống, những ngày lễ, tết gia đình họ kéo nhau đi du lịch, đi đây đi đó... nhưng con không nản, con vẫn chọn...và rồi mai mốt sẽ có những ngày con học đến mệt nhoài. Có những đêm phải thức khuya, những kỳ thi khiến con áp lực, có những lúc con sẽ tự hỏi: “Liệu mình có đủ kiên trì để đi đến cùng không?
Nếu có những lúc như thế, con đừng sợ.
Hãy nhớ rằng Bố cũng đã từng bắt đầu từ những ngày đầu tiên như con hôm nay,nhưng thời của Bố còn khó khăn hơn nhiều so với bây giờ .Bố không cần con phải trở thành một bác sĩ giống y như Bố... Bố Mẹ tin con sẽ làm được vì con là Con Gái của Họ Hoàng...và Họ Vũ
Bố Mẹ chỉ mong con trở thành một bác sĩ của chính con — Con cần có kỹ năng sống để có thể tồn tại ở bất cứ môi trường nào, Con cần có đủ chuyên môn để làm việc, Con cần có lòng vị tha bao dung để sống với những kẻ ganh ghét con, Con cần có bản lĩnh riêng mình và quan trọng nhất là Con có một trái tim biết thương người.
Sau này, con sẽ gặp rất nhiều người bệnh.
Có người sẽ cảm ơn con.
Có người sẽ trách con.
Có những ca bệnh con chữa được và cũng sẽ có những lúc con bất lực trước bệnh tật.Những lúc ấy, con hãy nhớ một điều Bố luôn tâm niệm:
Người bệnh tìm đến người bác sĩ không chỉ vì họ cần một đơn thuốc, mà vì họ đang đặt niềm tin và hy vọng vào mình.
Vì vậy, con hãy học thật giỏi, học kiến thức, học kỹ năng sống, kỹ năng mềm, học tình yêu thương người bệnh, nhưng Con đừng chỉ học để thi cho qua.
Hãy học để sau này khi một người bệnh cần đến con, con đủ kiến thức để giúp họ, đủ bình tĩnh để không làm họ sợ, và đủ lòng nhân ái để hiểu được nỗi đau của họ.
Bình Rượu Mơ của Bố Mẹ à! Hôm nay Bố Mẹ đưa Con đến Giảng đường ĐH, nhưng từ ngày mai, con sẽ tự bước đi trên đôi chân của chính mình.và hành trình 6 năm , 9 năm...bắt đầu
Con cứ vậy đi nhé.
Nếu mệt thì nghỉ một chút, nhưng đừng bỏ cuộc.
Nếu khó thì cố thêm một chút, nhớ vẫn phải tranh thủ dành thời gian học thêm Tiếng Anh, tuyệt đối không được dính vào đa cấp, không vay mượn bất cứ một App nào, không mua đồ trả góp, không cho ai mượn CCCD, không cho người không quen mượn Xe máy kẻo không có xe mà đi.... , đặc biệt phải luôn luôn giữ mình là người tử tế.
Nếu có lúc thấy mình nhỏ bé, hãy nhớ rằng Bố Mẹ luôn tin con .Và dù sau này con có đi đâu, trở thành ai, làm công việc gì.Con vẫn mãi là cô con gái nhỏ của Bố Mẹ.Bố không mong con kế nghiệp Bố để nối tiếp một cái tên.Bố chỉ mong con tiếp nối được tấm lòng của người làm nghề Y.
TPHCM, Ngày 06/09/2026