04/06/2024
SỰ CHẤP NHẬN, SỰ NHÌN NHẬN VÀ SỰ PHÁT TRIỂN CỦA MỘT NGƯỜI
Giờ có lẽ một phần tôi đã hiểu, tại sao nhà thờ có khoảng không gian để tín đồ hay con chiên tới xưng tội.
Tự con người từ khi sinh ra luôn sống với quy luật phát triển. Phát triển về mặt ý thức, ý thức và nhận thức của 1 đứa trẻ mới chỉ 1 tuổi về thế giới xung quanh sẽ khác hoàn toàn so với ý thức và nhận thức của 1 đứa trẻ khi chúng lên 5 tuổi, 10 tuổi, hay 15 tuổi. Phát triển về cơ thể vật lý, sự phát triển của cơ bắp, xương, chiều cao,... Sự phát triển về suy nghĩ, thay đổi và phát triển của quan điểm, thế giới quan. Mọi sự trên trái đất đều phát triển (như cái cây sẽ lớn dần, bông hoa sẽ nở hoa, sâu sẽ thành bướm, chú ve sầu cần lột xác, gia đình có thêm 1 thành viên mới,... ) Đối với con người có ý thức về xã hội, và gắn bó với đời sống, với môi trường, sự phát triển là điều rất cần thiết. Phát triển về thể chất và tinh thần.
Và để có được sự phát triển, 1 trong những việc cần thiết nhất cho sự phát triển là tự nhìn lại và tự soi chiếu chính bản thân mình, chấp nhận bản thể. (Ví dụ đơn giản và dễ hiểu hơn: 1 bé 3 tuổi bắt đầu học bảng chữ cái, 5 tuổi đã có thể làm phép tính đơn giản, vào lớp 1 là học, để biết được bé có thể lên các lớp tiếp theo, cha mẹ và thầy cô cần có bài kiểm tra để biết được bé đang thế nào, có đủ điều kiện không. Qua mỗi lớp đều có kiểm tra, qua cấp 1, cấp 2, cấp 3, và kể cả khi tốt nghiệp đại học. Nếu chưa đạt điều kiện, cần biết là chưa đủ điều kiện ở đâu thiếu điểm môn nào, điều gì chưa làm được, từ đó cải thiện, tiếp tục vượt qua và phát triển).
Để có thể biết được bản thể đang gặp vấn đề gì, cần sự nghiêm túc nhìn nhận về bản thân, điều gì đã làm được, điều gì chưa làm được, điều gì đã làm sai. Đầu tiên, một người cần tìm kiếm và nhận ra được điều đó. Sau khi tìm kiếm và nhận ra rồi, điều cần làm ở đây là nhìn nhận và chấp nhận, đó gần như là "xưng tội". Đa số người người đều cần 1 nơi để "xưng tội", những cuộc nhậu để giãi bày, những lần xưng tội với mục sư, những lời tâm sự và vài người thân thuộc, hay những lời giấu kín qua những lần ẩn danh,... Rất ít người có thể tự làm điều đó một mình, thậm chí mỗi ngày, nhìn lại và nhận ra những điều đó dù là nhỏ nhất mỗi ngày, chấp nhận nó cho chính bản thân mình.
Nhiều người vẫn lựa chọn giãi bày với 1 bên thứ 3, bản chất đơn giản là để giải thoát cảm giác/ cảm xúc phát sinh sau khi nhìn nhận được điều đó, mong muốn sự hòa giải và tha thứ cho chính mình.
Hãy "xưng tội" với những điều nhỏ nhất, đều đặn, như việc bạn đang thở, với chính mình, chấp nhận nó, đó là tiền đề đầu tiên của sự phát triển. Nhận ra được là một người đã phát triển được tư duy, để có thể nhận ra vấn đề của chính mình. Chấp nhận được là một người đã phát triển được sự bao dung với chính mình, sự chính trực, lòng dũng cảm và thành thực với chính mình. Hành động và thay đổi được là sự phát triển về thế giới quan, quan điểm, niềm tin với chính mình và đời sống. Tất cả, là sự phá triển của cả thể chất và tinh thần. Là sự phát triển của linh hồn bạn, với chính bạn.
Lời nhắn: Vốn dĩ tôi dùng từ "xưng tội" trong ngoặc kép để ví việc soi chiếu lại chính mình, thừa nhận những hành động và suy nghĩ của chính mình, chấp nhận nó, giống như việc bạn đi xưng tội ở nhà thờ. Hãy làm điều đó đều đặn, như hơi thở, chỉ cần với chính bạn.