Tâm An Phúc Đến

Tâm An Phúc Đến Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tâm An Phúc Đến, Astrologist & Psychic, Hai Duong.

Vì sao có những người sống hiền lành, không làm gì ai, mà vẫn bị nói xấu sau lưng?Có một nỗi lòng rất nhiều người từng t...
25/03/2026

Vì sao có những người sống hiền lành, không làm gì ai, mà vẫn bị nói xấu sau lưng?

Có một nỗi lòng rất nhiều người từng trải qua, nhưng không phải ai cũng nói ra.

Mình sống không tranh giành.
Không cố hơn thua.
Không chủ động đụng chạm đến ai.
Vậy mà đôi khi vẫn bị đâm chọc, bị hiểu sai, bị bàn tán sau lưng.

Những lúc như vậy, lòng rất dễ chùng xuống.

Mình tự hỏi:
Mình đã làm gì sai?
Hay chỉ vì mình im lặng nên người khác nghĩ mình dễ bị tổn thương?
Hay chỉ vì mình không giống họ, nên mình trở thành cái g*i trong mắt họ?

Thật ra, không phải lúc nào người khác khó chịu với mình cũng vì mình làm điều gì không đúng.
Đôi khi, điều khiến họ bất an lại chính là cách mình sống.

Có những người đang ở trong một giai đoạn rất mỏi mệt.
Cuộc sống của họ nhiều áp lực.
Trong lòng họ có những nỗi thiếu thốn, những tổn thương, những điều chưa được chữa lành.
Khi nội tâm một người không yên, họ rất dễ nhìn sự bình ổn của người khác bằng cảm giác khó chịu.

Không phải vì bạn xấu.
Mà vì sự nhẹ nhàng của bạn vô tình làm họ chạm vào phần bất an bên trong chính họ.

Bạn sống đơn giản, nhưng đủ đầy.
Bạn không thích thị phi.
Bạn đi làm rồi về nhà, chăm cuộc sống của mình, giữ cho lòng mình yên.
Bạn không tham gia vào những cuộc nói xấu, không lấy chuyện người khác làm niềm vui, không thích hơn thua bằng lời nói.

Chính điều đó đôi khi lại khiến bạn trở nên “khác” giữa một môi trường quá quen với sự ồn ào.

Và thường thì, những gì khác biệt mà người ta không hiểu, người ta dễ phán xét.
Những gì họ không chạm tới được, họ dễ đem ra dè bỉu để tự làm nhẹ cảm giác thua kém trong lòng.

Nói cho cùng, nhiều lời đâm chọc không thật sự nói về bạn.
Nó nói nhiều hơn về trạng thái bên trong của người đã nói ra nó.

Một người đủ bình an sẽ không thấy cần phải kéo người khác xuống.
Một người đủ vững sẽ không thấy nhẹ lòng hơn khi thấy người khác khổ.
Chỉ khi trong lòng còn nhiều so sánh, còn nhiều tự ti, còn nhiều điều chưa được soi sáng, người ta mới dễ lấy câu chuyện của người khác ra để bù đắp cho sự thiếu hụt của mình.

Hiểu được điều này, mình không còn nhìn những lời nói sau lưng bằng sự cay đắng như trước nữa.

Không phải để chấp nhận bị đối xử tệ.
Mà để biết rằng:
không phải phản ứng nào của người khác cũng phản ánh giá trị thật của mình.

Có những người không thích bạn, chỉ vì bạn sống khác họ.
Có những người không gần được bạn, nên chọn cách nói về bạn.
Có những người không hiểu được sự yên của bạn, nên nghĩ rằng bạn kiêu, bạn lạnh, bạn xa cách.

Nhưng không sao cả.

Cuộc đời này, điều quan trọng không phải là làm vừa lòng tất cả mọi người.
Mà là giữ được lòng mình ngay thẳng, giữ được sự tử tế, và không để những điều không thuộc về mình làm mình đánh mất sự bình an đã khó lắm mới nuôi được.

Mình không cần phải tự làm mình xấu đi để người khác thấy dễ chịu hơn.
Cũng không cần phải giả vờ khổ sở để được hòa vào những cuộc đối thoại đầy nặng nề.
Mỗi người có một cách sống.
Nếu mình chọn sống lành, sống sạch, sống tử tế và tránh xa thị phi, thì đó không phải là lỗi.
Đó là một lựa chọn đáng quý.

Điều đẹp nhất không phải là thắng lại những lời đàm tiếu.
Mà là sau tất cả, mình vẫn giữ được khí chất nhẹ nhàng của mình.
Vẫn không vì vài lời nói mà trở nên cay nghiệt.
Vẫn không vì bị hiểu lầm mà đánh mất lòng tốt.
Vẫn không vì người khác sống trong bão mà mình cũng để lòng mình nổi gió theo.

Bởi đến cuối cùng,
điều bảo vệ mình không phải là việc mình giải thích với tất cả mọi người.
Mà là sự rõ ràng trong chính tâm mình.

Khi mình biết mình là ai, sống thế nào, giữ lòng ra sao,
thì những gì không đúng về mình, cứ để thời gian tự trả lời.

Có những người nói xấu bạn không phải vì bạn tệ, mà vì bạn đang sống theo cách họ chưa từng chạm tới được.
Và khi hiểu được điều đó, mình sẽ thôi mang những lời không thuộc về mình đi làm nặng tim thêm nữa.

🌿 Nếu bạn từng trải qua cảm giác “mình không làm gì ai nhưng vẫn bị nói xấu”, hãy để lại một chữ “An” dưới bình luận.
Biết đâu, chúng ta sẽ cùng nhắc nhau rằng:
giữa rất nhiều lời bàn tán, điều đáng giữ nhất vẫn là một nội tâm sáng và bình.

Gia tiên không sợ nghèo, chỉ sợ con cháu sống saiNhiều người nghĩ rằng điều làm gia tiên trăn trở nhất là con cháu không...
24/03/2026

Gia tiên không sợ nghèo, chỉ sợ con cháu sống sai

Nhiều người nghĩ rằng điều làm gia tiên trăn trở nhất là con cháu không đủ đầy, không thành công, không có nhiều tiền bạc.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn, có lẽ điều khiến một gia đình hao phúc không hẳn là nghèo.
Mà là con cháu sống sai trong cách đối đãi với nhau mỗi ngày.

Gia tiên không cần con cháu phải vĩ đại.
Cũng không đòi hỏi ai phải làm được điều gì quá lớn lao.
Điều sâu nhất mà một nếp nhà cần giữ, đôi khi chỉ là:
biết hiếu cho đúng, biết thương cho đúng, biết sống sao để trong nhà vẫn còn hơi ấm của sự tử tế.

Có những người rất lo báo hiếu.
Họ làm nhiều, lo nhiều, chu cấp nhiều.
Nhưng trong lời nói lại đầy sự khó chịu, nặng nề, hơn thua.
Bề ngoài là chăm sóc, nhưng bên trong lại khiến cha mẹ phải dè chừng, áy náy, thậm chí thấy mình trở thành gánh nặng.

Hiếu như vậy, nhìn thì đúng, nhưng chưa chắc đã ấm.
Vì hiếu thật không chỉ nằm ở việc cho bao nhiêu tiền, làm bao nhiêu việc.
Hiếu còn nằm ở cách mình nói chuyện, cách mình lắng nghe, cách mình để cha mẹ được là chính họ mà không thấy áp lực trong chính ngôi nhà của mình.

Có khi, một lời nói nhẹ còn quý hơn nhiều điều lớn.
Một bữa cơm ngồi cùng trong yên ổn còn có phúc hơn những gì chỉ đẹp ở hình thức.

Thương cũng vậy.
Nhiều người yêu thương người thân theo cách giữ chặt, kiểm soát, can thiệp vào mọi lựa chọn.
Họ nghĩ đó là lo, là bảo vệ, là muốn tốt cho nhau.
Nhưng đôi khi, điều người khác cảm nhận lại không phải là thương, mà là ngột ngạt.

Thương mà khiến người thân không còn thấy thoải mái, thì cái thương ấy đang dần mang hình bóng của ràng buộc.
Thương mà làm người khác không dám sống thật với mình, thì tình cảm ấy dễ biến thành áp lực.

Trong một gia đình, thứ giữ phúc không phải chỉ là mâm cao cỗ đầy, cũng không phải nhà rộng cửa lớn.
Phúc của một ngôi nhà được nuôi bằng khí của lời nói và tâm của cách đối đãi.

Một câu nói nặng có thể làm lạnh cả một mối quan hệ.
Một ánh mắt coi thường có thể để lại vết xước rất lâu trong lòng người thân.
Có những gia đình nhìn bên ngoài vẫn đủ đầy, nhưng bên trong ai cũng đang chịu đựng nhau trong im lặng.
Mà nơi có sự chịu đựng kéo dài, phúc rất khó ở lại lâu.

Gia tiên không rời con cháu.
Nhưng phúc của gia tiên có còn nâng đỡ được gia đình hay không, lại nằm ở cách con cháu cư xử với nhau mỗi ngày.

Hiếu mà không hiểu, rất dễ thành áp đặt.
Thương mà không đúng, rất dễ thành tổn thương.

Cho nên, có những lúc điều mình cần không phải là cố gắng nhiều hơn, mà là sửa lại cách mình yêu thương.
Nói nhẹ lại một chút.
Nhìn nhau bằng sự cảm thông nhiều hơn một chút.
Buông bớt cái tôi xuống một chút.
Để người thân được thở, được an, được thấy mình vẫn được thương mà không phải gồng lên đáp lại.

Rồi một ngày, bạn sẽ hiểu:
gia đạo ấm không phải vì nhà mình có bao nhiêu,
mà vì trong nhà không có ai phải sống trong sự mệt mỏi, dè chừng hay tủi thân.

Gia tiên không sợ nghèo.
Gia tiên chỉ sợ con cháu vì hơn thua, vì cái tôi, vì cách yêu thương chưa đúng mà làm hao đi phúc khí của một gia đình.

🌿 Nếu bạn cũng tin rằng phúc của một ngôi nhà bắt đầu từ cách người trong nhà nói với nhau, hãy để lại một chữ “An” dưới bình luận.

Ranh giới trong hôn nhân không phải để xa nhau, mà để yêu nhau bền hơnNhiều người khi bước vào hôn nhân thường nghĩ rằng...
23/03/2026

Ranh giới trong hôn nhân không phải để xa nhau, mà để yêu nhau bền hơn

Nhiều người khi bước vào hôn nhân thường nghĩ rằng:
đã là vợ chồng thì phải chia sẻ với nhau tất cả, làm gì cũng cùng nhau, nghĩ gì cũng phải giống nhau, và càng gắn chặt thì càng chứng minh được tình yêu.

Nhưng đi cùng nhau một chặng dài rồi mới hiểu,
một cuộc hôn nhân bền không phải là hai người lúc nào cũng dính lấy nhau,
mà là hai người biết giữ kết nối mà không làm mất đi chính mình.

Ranh giới trong hôn nhân không phải là bức tường để ngăn cách.
Ranh giới là sự bảo vệ.
Là tôn trọng.
Là cách để hai người vừa có thể yêu nhau, vừa không làm tổn thương phần riêng tư và phẩm giá của nhau.

Một người phụ nữ có quyền có thế giới riêng của mình:
những sở thích nhỏ, những khoảng lặng cần thiết, những ước mơ chưa kể hết, những phút giây chỉ muốn được là chính mình.
Một người đàn ông cũng vậy.
Anh ấy có thể cần một khoảng trời riêng để nghỉ ngơi, theo đuổi đam mê, sắp xếp cảm xúc và giữ lại lòng tự trọng của mình.

Khi yêu thương đủ chín, người ta sẽ hiểu rằng:
không gian riêng không làm tình yêu ít đi.
Ngược lại, nó giúp tình yêu bớt ngột ngạt.

Có những cuộc hôn nhân mệt mỏi không phải vì hết yêu,
mà vì một người muốn kiểm soát quá nhiều, còn một người thì thấy mình dần không còn được thở.
Yêu mà luôn phải giải thích, luôn bị dò xét, luôn bị xâm lấn vào phần riêng tư… lâu dần sẽ khiến cả hai đều mỏi.

Hôn nhân đẹp không phải là “anh thuộc về em” hay “em phải sống theo anh”.
Hôn nhân đẹp là khi:
anh tôn trọng thế mạnh của em, em gìn giữ lòng tự trọng của anh, và cả hai cùng hiểu rằng mình là một đội, chứ không phải hai người đang cố thắng nhau.

Giữa hai vùng không gian riêng ấy, điều quan trọng nhất là khu vực kết nối.
Đó là nơi có sự lắng nghe, có đối thoại, có nắm tay nhau sau những ngày mỏi mệt.
Là nơi cả hai cùng quay về khi ngoài kia có quá nhiều áp lực.
Là nơi không ai phải gồng lên để bảo vệ mình, vì biết rằng mình đang được yêu bằng sự tôn kính.

Một mối quan hệ lành mạnh không bắt đầu từ việc giữ người kia thật chặt.
Nó bắt đầu từ việc mỗi người biết giữ mình đủ tốt, đủ sáng, đủ tử tế, để khi đi cùng nhau, cả hai đều thấy được nâng đỡ chứ không bị thu nhỏ lại.

Trong hôn nhân, yêu thương là cần.
Nhưng chỉ yêu thôi chưa đủ.
Cần thêm sự tôn trọng.
Cần thêm ranh giới.
Cần thêm không gian để mỗi người vẫn có thể lớn lên, mà không rời xa nhau.

Bởi sau cùng, một cuộc hôn nhân đẹp không phải là hai người hòa tan vào nhau đến mức đánh mất bản thân.
Mà là hai người vẫn giữ được bản sắc riêng, nhưng luôn tự nguyện quay về phía nhau bằng tình yêu, sự tử tế và lòng tôn kính.

🌿 Nếu bạn tin rằng hôn nhân bền vững cần cả yêu thương lẫn ranh giới, hãy để lại một chữ “An” dưới bình luận.

23/03/2026

Xin Cho Con .......

23/03/2026
23/03/2026

Bạn đánh giá hành động này như thế nào ?
1 hành động nhỏ nhưng khiến chúng ta suy nghĩ khá nhiều

22/03/2026

Người sống không toan tính thì trời phật đã an bài cho họ rồi

22/03/2026

Phúc đức không đến từ tiền bạc đâu ? hãy xem lại cách mình sống hàng ngày

22/03/2026

Phước phần lớn nhất của đời người là gì ?

Mùng 1 đầu tháng – giữ tâm an để đón điều lànhMùng 1 luôn mang theo một cảm giác rất đặc biệt.Không chỉ là ngày bắt đầu ...
19/03/2026

Mùng 1 đầu tháng – giữ tâm an để đón điều lành

Mùng 1 luôn mang theo một cảm giác rất đặc biệt.
Không chỉ là ngày bắt đầu của một tháng mới,
mà còn là dịp để lòng người tự nhắc mình sống chậm lại, nhẹ lại và sáng hơn một chút.

Giữa những bộn bề thường ngày,
ai cũng có những điều để lo, những chuyện chưa yên, những nỗi mỏi mệt chưa gọi thành tên.
Nhưng có lẽ, đầu tháng là lúc đẹp nhất để mình dừng lại một nhịp,
hít thở sâu hơn,
và quay về với chính mình.

Người xưa vẫn tin rằng,
đầu tháng nếu giữ được một tâm niệm lành,
thì cả tháng cũng dễ hanh thông hơn, nhẹ lòng hơn, thuận duyên hơn.

Thật ra, điều tốt lành không phải lúc nào cũng đến từ những điều quá lớn.
Đôi khi, nó bắt đầu rất nhỏ:

là một suy nghĩ dịu lại,

là một lời nói bớt nặng hơn,

là một lần mình buông bớt lo âu,

là một khoảnh khắc lòng mình thôi vội.

Nếu hôm nay bạn vô tình dừng lại trước một hình Phật,
đừng xem đó là ngẫu nhiên.
Có những cuộc gặp trong đời rất khẽ, nhưng đủ làm lòng mình an hơn.

Không cần cầu điều gì quá lớn.
Chỉ cần một niệm lành thôi,
cũng có thể trở thành một điểm sáng cho cả ngày đầu tháng.

Mùng 1 này,
mong bạn cho phép mình sống chậm lại một chút.
Nghe lòng mình kỹ hơn một chút.
Tin vào những điều tốt đẹp nhiều hơn một chút.

Và nếu phải ước một điều gì đó cho tháng mới,
thì mong điều ấy đủ giản dị mà bền lâu:

🌿 Gia đình được êm ấm
🌿 Công việc được thuận hơn
🌿 Tâm mình được nhẹ hơn
🌿 Và những điều mình cố gắng sẽ dần nở hoa theo cách đẹp nhất

Có những tháng không cần quá rực rỡ.
Chỉ cần lòng mình yên,
đi qua mọi chuyện trong sự sáng rõ và dịu dàng,
đó đã là một phước lành.

Mùng 1 đầu tháng, xin chúc bạn giữ được tâm an để đón điều lành.
Bởi khi lòng đủ yên,
phúc khí cũng dễ tìm đường ghé đến hơn.

🌿 Nếu hôm nay bạn đọc được những dòng này,
hãy để lại hai chữ “Phước Lành” dưới bình luận
như một lời chúc thật nhẹ gửi đến chính mình cho tháng mới.

🙏 Nam Mô A Di Đà Phật

5 kiểu người thường hút tài lộc theo cách rất tự nhiênCó những người không chạy theo tiền bạc quá vội, nhưng cuộc đời lạ...
18/03/2026

5 kiểu người thường hút tài lộc theo cách rất tự nhiên

Có những người không chạy theo tiền bạc quá vội, nhưng cuộc đời lại dần mở ra cho họ nhiều cơ hội hơn.
Không hẳn vì may mắn, mà vì bên trong họ có những phẩm chất rất đẹp.

1. Người biết cho đi và cùng người khác đi lên
Người có lộc thường không chỉ nghĩ cho riêng mình. Họ hiểu rằng giúp người khác tốt lên cũng là đang gieo một hạt lành cho chính mình.

2. Người dám làm, dám bước tới
Tài lộc hiếm khi tìm đến người chỉ đứng yên chờ đợi. Cơ hội thường mở ra cho những ai đủ can đảm để bắt đầu, dù chưa thật sự hoàn hảo.

3. Người sống rộng lòng và vui khi giúp đỡ
Có những điều cho đi tưởng là mất, nhưng thật ra lại là cách âm thầm mở đường cho phúc khí quay về.

4. Người bền lòng và không dễ bỏ cuộc
Tiền bạc bền vững thường không đến từ sự nóng vội. Nó đến với người đủ kiên trì để đi lâu, đi đúng và không nản trước những đoạn đường chậm.

5. Người không đố kỵ với thành công của người khác
Khi lòng còn khó chịu trước ánh sáng của người khác, mình rất khó mở lòng để đón ánh sáng của chính mình.

Tài lộc không chỉ đến từ năng lực, mà còn đến từ cái tâm, cách sống và năng lượng mình giữ mỗi ngày.

🌿 Bạn thấy mình đang gần với kiểu người nào nhất? Hãy để lại một chữ “Lộc” dưới bình luận.

GIA TIÊN KHÔNG CHỈ CẦN NHỚ ĐẾN, MÀ CÒN CẦN ĐƯỢC HỒI HƯỚNG BẰNG MỘT ĐỜI SỐNG SÁNG LÀNHChúng ta vẫn thường gọi những người...
17/03/2026

GIA TIÊN KHÔNG CHỈ CẦN NHỚ ĐẾN, MÀ CÒN CẦN ĐƯỢC HỒI HƯỚNG BẰNG MỘT ĐỜI SỐNG SÁNG LÀNH

Chúng ta vẫn thường gọi những người đã khuất trong gia đình là gia tiên.
Một tiếng gọi nghe rất gần, rất thương và rất kính.

Với nhiều người, gia tiên là ông bà, cha mẹ, tổ tiên… những người tuy đã rời xa cõi đời này nhưng vẫn còn hiện diện trong ký ức, trong nếp nhà, trong những ngày giỗ chạp, trong một nén nhang thơm, trong một lời khấn lặng lẽ.

Nhưng nếu nhìn sâu hơn dưới góc độ tâm linh, gia tiên không chỉ là người đã khuất.
Đôi khi, đó còn là những dòng tâm thức vẫn còn mang theo những thương nhớ, lo lắng hay vướng bận chưa kịp buông.

Theo giáo lý nhà Phật, sau khi rời thân xác, mỗi người tiếp tục đi theo nghiệp mà mình đã tạo.
Có những tâm thức nhẹ nhàng mà đi.
Nhưng cũng có những tâm thức vì còn quá nhiều quyến luyến nên chưa dễ an.

Sự vướng bận ấy có thể rất lớn, nhưng cũng có khi rất đời thường.
Có thể là nỗi lo cho con cháu.
Có thể là tình thương chưa dứt.
Có thể là những điều chưa tròn, chưa nói, chưa kịp buông xuống.
Có khi chỉ là một căn nhà cũ, một người thân yêu, một phần ký ức còn quá nặng trong lòng.

Vì thế, khi nhắc đến gia tiên, có lẽ điều quan trọng không chỉ là nhớ.
Mà còn là hiểu rằng:
nếu còn thương, hãy thương bằng một cách sâu hơn.

Nhiều người khi nghĩ đến gia tiên thường cầu xin.
Xin cho công việc thuận lợi.
Xin cho gia đình bình an.
Xin cho tiền bạc hanh thông.
Xin cho duyên lành, cho may mắn, cho cuộc đời bớt khó.

Điều đó không sai.
Vì khi con người yếu lòng, ai cũng muốn tìm một nơi để nương tựa.

Nhưng nếu nhìn sâu hơn, sẽ thấy một điều rất đáng suy ngẫm:
nếu người đã khuất còn vướng bận mà người đang sống vẫn tiếp tục sống trong sợ hãi, mong cầu, bám víu… thì cả hai bên đều chưa thật sự bước vào sự an.

Một bên chưa nhẹ để đi.
Một bên chưa sáng để sống.

Cho nên, thương gia tiên không phải chỉ là khấn thật nhiều.
Mà là sống sao để lòng mình sáng hơn mỗi ngày.

Bởi điều người đã khuất cần nhất không phải là sự bám víu thêm từ con cháu.
Điều họ cần là năng lượng an lành, là công đức chân thật, là ánh sáng từ một đời sống tử tế được hồi hướng về.

Có những thứ không nhìn thấy bằng mắt, nhưng vẫn cảm được bằng tâm.
Khi một người trong gia đình biết tu sửa chính mình, biết sống hiền hơn, biết giữ lòng trước những điều trái ý, thì năng lượng ấy không chỉ cứu mình.
Nó còn làm dịu cả không khí của gia đình.
Nó nuôi lại phần phúc khí trong nhà.
Và biết đâu, đó cũng là chiếc thuyền rất nhẹ để những phần còn vướng bận có chỗ nương theo mà đi về nơi lành.

Nói đến tu, nhiều người nghĩ đó là việc gì rất cao xa.
Nhưng thật ra, tu trước hết là chuyện rất gần.

Tu là bớt một lời làm đau người khác.
Tu là gặp chuyện không vừa ý mà không để cơn giận kéo mình đi quá xa.
Tu là biết dừng lại khi lòng mình nổi tham, nổi chấp.
Tu là sống có trước có sau.
Tu là biết thương cha mẹ khi còn có thể.
Tu là không để nỗi khổ của mình biến thành sự nặng nề cho những người bên cạnh.

Và đôi khi, tu chỉ đơn giản là học cách sống yên hơn từng ngày.

Ngủ một giấc nhẹ lòng hơn.
Nói một câu mềm hơn.
Bớt trách hơn.
Bớt hơn thua hơn.
Bớt để tâm đến những điều làm mình cạn năng lượng.

Đó cũng là tu.

Gia tiên không cần con cháu làm điều kỳ bí.
Cũng không cần những lời khấn quá dài mà lòng vẫn đầy bất an.
Điều sâu sắc hơn cả, có lẽ là trong gia đình này vẫn còn người biết giữ lòng thiện, biết sống tử tế, biết tạo phúc thay vì tạo thêm nghiệp.

Bởi khi một người trong nhà bắt đầu sống sáng hơn, cả dòng năng lượng của gia đình cũng dần đổi khác.

Một người bớt nóng, nhà bớt căng.
Một người biết nhịn, mâu thuẫn bớt dày.
Một người biết sống lành, con cháu sau này cũng được nuôi lớn trong một bầu khí khác.

Phúc không phải tự nhiên mà có.
Phúc được tạo nên từ cách mỗi người sống trong từng ngày rất nhỏ.

Có nhiều người hỏi:
Làm sao để báo hiếu cho người đã khuất?

Có lẽ một trong những câu trả lời đẹp nhất là:
hãy sống sao để từ đời mình, một phần bất an được dừng lại.
Hãy sống sao để những người đã khuất, nếu còn dõi theo, cũng thấy nhẹ lòng.

Thắp một nén nhang là quý.
Nhớ ngày giỗ chạp là quý.
Giữ bàn thờ trang nghiêm là quý.
Nhưng quý hơn nữa, là giữ tâm mình cho sáng.

Bởi có những lời hồi hướng không nằm ở lời nói.
Mà nằm ở cách mình sống.

Nếu hôm nay bạn còn nhớ đến gia tiên, xin đừng chỉ nhớ bằng nỗi buồn.
Hãy nhớ bằng lòng biết ơn.
Hãy nhớ bằng cách sống an hơn.
Sống thiện hơn.
Sống sáng hơn.

Vì biết đâu, điều gia tiên mong nhất không phải là bạn xin nhiều hơn…
Mà là bạn bớt khổ hơn.
Bớt chấp hơn.
Bớt nặng lòng hơn.
Và trở thành một con người có ánh sáng hơn mỗi ngày.

Nếu còn nhớ đến gia tiên, hãy bắt đầu từ việc sống an và sống thiện.
Đó có lẽ là lời hồi hướng sâu sắc và bền vững nhất.

🌿 Nếu bạn tin rằng một người sống sáng hơn có thể làm ấm lại cả gia đình, hãy để lại một chữ “An” dưới bình luận.
Biết đâu, từ một chữ rất nhỏ, chúng ta lại cùng nhắc nhau sống hiền hơn và nhẹ hơn mỗi ngày.

Address

Hai Duong
030000

Telephone

+84815611616

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tâm An Phúc Đến posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Tâm An Phúc Đến:

Shortcuts

Share