18/06/2026
< Công thức để có “một em bé hạnh phúc” >
Kinh nghiệm sống là điều mà không một ai có thể làm thay ai, hay đánh cắp mất của ai được!
Bốn năm mở lớp Chồi, mình tiếp xúc với khoảng 200 case study. Ở góc độ của một người quan sát và hướng dẫn, tiếp xúc với các con và thân thiết với phụ huynh các bé cho mình một bức tranh toàn cảnh, rằng “công thức gia đình” nào thì sẽ có “những em bé hạnh phúc”.
- Em bé tự tin là em bé độc lập trong các quyết định và độc lập trong suy nghĩ. Có niềm tin vào bản thân có thể hiện thực hóa được những suy nghĩ, ý tưởng của mình, kể cả là những ý tưởng “điên rồ” nhất. Để làm được điều đó, con cần tập tự chịu trách nhiệm với những quyết định nhỏ của mình.
Trong cuốn “ đọc vị trẻ em qua nét vẽ” của Akiyoshi Torii có câu: “ Vẽ tranh về cơ bản là quá trình đưa ra một loạt các quyết định nhỏ một cách liên tục cho đến khi hoàn thành, nhờ đó mà em bé luyện tập khả năng làm chủ cuộc sống của mình.”
Nếu em bé lớn lên trong một môi trường mà tất cả các quyết định từ nhỏ nhất cũng bị lấn át hoặc có người quyết định thay, quan tâm quá mức, chỉnh sửa quá mức sẽ dần dần mất khả năng tự chủ, bào mòn sự tự tin vào bản thân, cảm thấy bị chèn ép cảm xúc, thu mình lại và không dám nói ra ý kiến thật của bản thân mình, không dám bày tỏ mong muốn, nhu cầu của bản thân. Khi đó gia đình không còn là nơi an toàn để tiếng nói của các em được tôn trọng.
Một điều mà mình chắc nịch với các phụ huynh lớp Chồi khi cho con lần đầu tham gia ở lớp mình: đó là chắc chắn con sẽ tự tin hơn, cởi mở hơn, sáng tạo hơn và có công cụ để thể hiện bản thân của mình. Đứa trẻ rụt rè là có lý do, có thể do tính cách con vốn đã vậy, nhưng môi trường sống của con cũng quan trọng không kém. Còn việc các con “vẽ đẹp hơn” sẽ dần dần biến chuyển qua thời gian, tùy thuộc vào khả năng cá nhân của con.
Mình luôn tự hào về việc giữ vững được các giá trị cốt lõi trong việc xây dựng một môi trường giáo dục lành mạnh, an toàn, tôn trọng sự khác biệt giữa các cá thể. May mắn hơn là vẫn có những bố mẹ hiểu phương pháp giáo dục của lớp để đồng hành cùng cô tính bằng năm, từ những ngày đầu tiên mình thử nghiệm và phát triển giáo trình cho tới bây giờ!
Ngoài ra tính chân thật của nghệ thuật cũng là điều khiến mình cảm thấy thích nhất. Nó phản ánh nhận thức xã hội, sự hoàn thiện các kĩ năng khác của con trong suốt 1 tuần và cảm xúc, thể chất của con trong ngày con tham gia lớp học. Tất cả những điều đó sẽ thể hiện trên bài vẽ!
Một buổi một tuần là đủ để phát hiện ra một điều gì đó mới nơi con và một khóa 10 buổi là đủ để nhìn thấy sự dịch chuyển về kĩ năng, tư duy.
Càng vẽ - người ta sẽ càng có khả năng chịu đựng “sai xót” và “thất bại” - học cách biến những “lỗi sai” đó thành khả năng ứng biến. giải quyết vấn đề. Tự chủ về mặt cảm xúc, kiên nhẫn hơn với chính mình và với người khác trong bối cảnh xã hội tiến triển quá nhanh này. Có được niềm vui, giải trí, chơi chỉ với một tờ giấy + một bút chì, ít bị phụ thuộc vào các thiết bị điện tử. Đơn giản thế mà hạnh phúc thôi! Và ở lớp Chồi : việc vẽ đúng như thật - chưa bao giờ là điều mình dạy các con - mà cần hơn hết - vẽ được ra cái “cảm” của con với đối tượng quan sát mới là điều đáng chú trọng.
Và chỉ có con mới biết - khi nào nên dừng, khi nào là tranh hoàn thành!
Mà thực ra giáo trình ở lớp Chồi mình viết cho các con “rất khó” nên cũng chia sẻ thẳng với các phụ huynh cho con học “giải trí, thư giãn” theo kiểu “trông con hộ” vẽ một chốc một lát có bức tranh “mì ăn liền, đèm đẹp, dễ nhìn, công thức 10 bạn giống nhau” thì sẽ không phù hợp với định hướng của lớp.
Lớp đi vào chiều sâu, thực hành nghệ thuật là cách để các con khám phá bản thân và ghi lại nhật ký sự sống của mình, biết cách sống hài hòa với chính mình để sống hài hòa với thế giới!
thân mến,
Lớp vẽ Chồi Non 🌿🌿