Chốn nhỏ Mabo - Letmebelittle

Chốn nhỏ Mabo - Letmebelittle Nơi thu nhặt bình yên tuổi thơ, nơi góc hiên nhà ngập nắng, nơi bạn tạm cất lớp áo giáp người lớn... để vỗ về đứa trẻ bên trong.

Lắng nghe trọn vẹn sự bình yên trên kênh YouTube của Chốn nhỏ của mình nhé!

Mùa Vu Lan không chỉ là việc cài một bông hồng lên ngực áo. Đó là khoảnh khắc chúng mình thật sự nhìn cha mẹ bằng đôi mắ...
27/08/2026

Mùa Vu Lan không chỉ là việc cài một bông hồng lên ngực áo. Đó là khoảnh khắc chúng mình thật sự nhìn cha mẹ bằng đôi mắt của một người đã thấu cảm sự vất vả đắng cay của đời người. 🌹

Ngày còn nhỏ, chúng mình nhận tình yêu của cha mẹ như hít thở khí trời — hiển nhiên đến mức chẳng hề hay biết phía sau là bao hy sinh thầm lặng. Chỉ đến khi tự mình bước ra đời, tự gánh vác áp lực cơm áo, tự thức trắng đêm lo cho người mình thương, Mabo mới thấu hiểu hết những điều cha mẹ đã âm thầm làm cho mình.

Bông hồng cài trên ngực áo là một nghi thức đẹp. Nhưng điều đẹp hơn cả, có lẽ là ánh mắt — ánh mắt của một người con đã đủ trưởng thành để nhìn thấy sự vất vả phía sau tình yêu thương ấy.

Mùa Vu Lan này, hãy thử nhìn cha mẹ bằng ánh mắt đó, dù chỉ một lần. 🤍

🌹 Chốn nhỏ Mabo

27/08/2026

Có những bàn tay đã chai sần vì mình, có những đêm hè mất điện mẹ ngồi quạt suốt để mình ngủ ngon, có những bữa cơm bố mẹ luôn nhường phần ngon nhất — mà ngày nhỏ, mình đón nhận tất cả như một lẽ tự nhiên, chẳng hề hay biết.

Tập podcast mới của Chốn nhỏ Mabo — "Mùa của sự trở về và lòng biết ơn" — là một lời mời chậm lại giữa tháng Bảy, để nhìn cha mẹ bằng đôi mắt của một người đã thấu hiểu sự vất vả của đời người. Là lời nhắc rằng điều cha mẹ cần nhất chưa bao giờ là những món quà đắt tiền, mà chỉ là cảm giác con mình vẫn còn muốn trở về.

Và nếu bạn đã không còn cha mẹ ở bên, Mabo mong tập này sẽ là một cái ôm nhẹ — vì tình yêu thương chưa từng thật sự kết thúc.

🎧 Nghe trọn tập tại đây: https://youtu.be/gyRvEmKWkc0

Mabo mong tháng Bảy năm nay sẽ là một mùa biết ơn thật sâu sắc trong lòng bạn. Chúc bạn một mùa Vu Lan thật bình an. 🤍

🍃 Chốn nhỏ Mabo

Trưởng thành không phải là kiểm soát được mọi cơn gió, mà là giữ được sự mềm mại khi gió đổi chiều. Chúng ta thường nghĩ...
20/08/2026

Trưởng thành không phải là kiểm soát được mọi cơn gió, mà là giữ được sự mềm mại khi gió đổi chiều.

Chúng ta thường nghĩ trưởng thành nghĩa là phải mạnh mẽ, phải nắm chắc mọi thứ trong tay, phải kiểm soát được cả những điều bất định. Nên mỗi khi cuộc sống đổi chiều, ta lại gồng lên chống đỡ, và thấy mình mỏi mệt.

Nhưng có lẽ, trưởng thành thật sự lại nằm ở sự uyển chuyển. Như cành cây biết nghiêng mình theo gió rồi lại vươn lên xanh mướt. Như chiếc chuông gió vẫn ngân vang dịu dàng, dù cơn gió đến từ bất cứ hướng nào.

Không phải cứng để không gãy, mà là mềm để không vỡ. 🤍

Chiêm nghiệm cùng Chốn nhỏ Mabo: https://youtu.be/o3kIN6TyEPg

🎐 Chốn nhỏ Mabo

Hãy giữ cho tâm hồn mình đủ rỗng để gió có thể đi qua, đủ mở để đón nhận những điều bất ngờ, và đủ tinh tế để nghe được ...
16/08/2026

Hãy giữ cho tâm hồn mình đủ rỗng để gió có thể đi qua, đủ mở để đón nhận những điều bất ngờ, và đủ tinh tế để nghe được những giá trị vô hình đang âm thầm yêu thương mình mỗi phút giây.

Dù hôm nay bầu trời của bạn đang trong xanh hay đầy mây đen, dù lòng bạn nhẹ nhàng hay trĩu nặng, thì những cơn gió vô hình của sự sống vẫn đang âm thầm đi qua mỗi ngày.

Điều quan trọng không phải là cố giữ cho cuộc đời hoàn toàn yên ả, không một gợn sóng. Mà là giữ cho tâm hồn mình đủ rỗng để gió đi qua, đủ mở để đón những điều bất ngờ, và đủ khẽ để nghe được những điều dịu dàng vẫn luôn ở quanh ta.

Mong rằng khi bất chợt nghe thấy tiếng chuông gió ở một hiên nhà nào đó, bạn sẽ mỉm cười nhớ rằng trong tim mình cũng luôn có một chiếc chuông như thế. 🤍

Mời bạn ngồi lại thư giãn và trở về một buổi trưa trong lành: https://youtu.be/o3kIN6TyEPg

🎐 Chốn nhỏ Mabo

Dưới cơn mưa, cây cối không cần phải đẹp một cách hoàn hảo. Những chiếc lá ướt sũng, nghiêng ngả vì gió, vậy mà lại trôn...
15/08/2026

Dưới cơn mưa, cây cối không cần phải đẹp một cách hoàn hảo. Những chiếc lá ướt sũng, nghiêng ngả vì gió, vậy mà lại trông đầy sức sống nhất.

Chúng mình cũng vậy. Có những ngày tâm trạng "âm u" một chút, chỉ muốn thu mình lại một góc nghe mưa rơi. Ta thường vội gọi đó là yếu đuối, là tiêu cực, và tự trách mình sao không "tích cực lên".

Nhưng những ngày như thế không có gì sai cả. Đó chỉ là lúc tâm hồn đang tự điều chỉnh nhịp thở cho mình — như cái cây đang cúi mình trong mưa để rồi lại vươn lên xanh mướt.

Bạn không cần phải luôn rạng rỡ. Được ướt mưa, được nghiêng ngả một chút — cũng là một cách để sống thật đầy.

Chốn nhỏ Mabo

Chẳng ai kiểm soát được mọi cơn gió của cuộc đời. Vậy nên, chúng mình hãy cứ thuận theo tự nhiên, mở lòng đón mưa gió và...
14/08/2026

Chẳng ai kiểm soát được mọi cơn gió của cuộc đời. Vậy nên, chúng mình hãy cứ thuận theo tự nhiên, mở lòng đón mưa gió và để những bất ngờ chưa biết trước viết nên giai điệu riêng biệt của chính mình. 🎐

Chiếc chuông gió lủng lẳng dưới mái hiên chẳng bao giờ có một bản nhạc viết sẵn. Nó không biết cơn gió tiếp theo đến từ hướng nào, mạnh hay nhẹ. Nó chỉ mở lòng đón mọi cơn gió — và vì thế, mỗi lần ngân lên đều là một bản nhạc duy nhất, chưa từng lặp lại.

Còn chúng mình lại thường muốn mọi thứ đi đúng kế hoạch: công việc phải theo lộ trình, tương lai phải như trong cuốn sổ tay. Ta sợ những điều bất ngờ, sợ những biến số không kiểm soát được.

Nhưng ngẫm lại mà xem — một cuộc gặp tình cờ, một chuyến đi vì lỡ chuyến xe, một cơn mưa rào bất chợt… những khoảnh khắc đẹp nhất trong đời có thực sự nằm trong kế hoạch ban đầu không? 🤍

Ghé Chốn nhỏ Mabo hôm nay nhé, có tiếng chuông gió gỗ chờ bạn: https://youtu.be/o3kIN6TyEPg

🎐 Chốn nhỏ Mabo

Chỉ khi dũng cảm buông bỏ những bộn bề để trả tâm mình về khoảng lặng trống không, chúng ta mới thực sự đủ không gian đó...
12/08/2026

Chỉ khi dũng cảm buông bỏ những bộn bề để trả tâm mình về khoảng lặng trống không, chúng ta mới thực sự đủ không gian đón nhận và thấu suốt những rung động của cuộc đời. 🍃

Ngày bé, Mabo từng tò mò nhìn vào bên trong những ống gỗ của chiếc chuông gió, và ngạc nhiên khi thấy trong đó chẳng có gì cả — chỉ là một khoảng rỗng. Nhưng chính khoảng rỗng ấy, chứ không phải lớp vỏ gỗ bên ngoài, mới tạo nên âm thanh trầm ấm lay động lòng người.

Tâm hồn chúng mình cũng vậy. Ta thường cố lấp đầy chính mình — bằng công việc, bằng thông tin, bằng những nỗi lo. Để rồi một chiếc cốc đầy nước thì chẳng thể rót thêm trà, một căn phòng chật đồ thì chẳng còn chỗ cho nắng mai.

Sự "rỗng" không phải là trống rỗng cô đơn, mà là khoảng không để sự sống đi vào. Hôm nay, bạn thử buông xuống một điều đang khiến lòng mình nặng nhé. 🤍

Ghé thăm Chốn nhỏ Mabo và lắng nghe tập Podcast về chiếc chuông gió ban trưa nhé: https://youtu.be/o3kIN6TyEPg

🎐 Chốn nhỏ Mabo

Từ lâu, chúng mình đã mặc định rằng nghỉ ngơi là một đặc quyền vào những ngày cuối tuần. Nhưng một ngày mưa giữa tuần gi...
10/08/2026

Từ lâu, chúng mình đã mặc định rằng nghỉ ngơi là một đặc quyền vào những ngày cuối tuần. Nhưng một ngày mưa giữa tuần giống như cuộc sống bất ngờ mở ra một cánh cửa nhỏ và thì thầm: "Này, chậm lại một chút cũng không sao đâu."

Mong muốn được nghỉ thường không đến vào một tối thứ Bảy đã lên lịch sẵn. Nó xuất hiện bất ngờ vào một buổi chiều thứ Tư, thứ Năm — khi danh sách công việc vẫn còn đó, điện thoại vẫn rung, và đồng hồ vẫn nhắc rằng hôm nay là ngày làm việc.

Nhưng ai nói rằng ta không được phép dừng lại giữa tuần? Một ngày mưa, một tách trà, mười phút ngồi yên — đôi khi lại là điều nuôi dưỡng ta nhiều nhất.

Nếu hôm nay trời mưa, và lòng bạn khẽ muốn chậm lại… thì cứ chậm lại thôi.

Chốn nhỏ Mabo

Giữa cái nắng gắt của một trưa hè oi ả, Mabo lại thấy mình thèm cái cảm giác được bò lăn ra sàn gạch mát rượi ngày bé. M...
10/08/2026

Giữa cái nắng gắt của một trưa hè oi ả, Mabo lại thấy mình thèm cái cảm giác được bò lăn ra sàn gạch mát rượi ngày bé.

Mình nhớ rõ mùi của hơi đất ải khẽ khàng chạm vào da thịt, mùi chiếc chiếu cói còn thơm hương cỏ khô, và cái sự tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả "nhịp tim của mùa hè" qua tiếng ve kêu râm ran. Trong những giấc ngủ thiu thiu ấy, khi cả thế giới ngoài kia dường như ngưng đọng, chỉ có tiếng chuông gỗ treo lủng lẳng nơi mái hiên là thỉnh thoảng lại "tỉnh giấc" để kể về những cơn gió.

Tiếng chuông gỗ ấy trầm ấm và mộc mạc, không sắc lẹm hay hào nhoáng, nó như một "lời ru êm ả" vỗ về đứa trẻ trong mình. Lớn lên, giữa sự ồn ào của phố thị và những lo toan, Mabo nhận ra thanh âm ấy là một điều xa xỉ mà mình khó lòng tìm lại. Phải khi lòng mình thực sự đủ lặng, ta mới chợt thấy những điều đẹp đẽ nhất thường đến rất khẽ, tựa như gió — vô hình nhưng lại nuôi dưỡng tâm hồn ta bằng tình thương của mẹ, cái nắm tay của người thân, hay đơn giản là cảm giác mình đang thật sự sống dưới bầu trời xanh.

Mabo từng tò mò nhìn vào lòng những ống gỗ chuông gió và ngạc nhiên thấy chúng rỗng tuếch. Hóa ra, chính cái "khoảng rỗng" ấy mới là nơi tạo nên những rung động lay động lòng người. Tâm hồn chúng mình cũng vậy, nếu cứ mải mê lấp đầy bằng những biển thông tin, những áp lực "phải hoàn hảo" hay lo âu cho tương lai, ta sẽ chẳng còn khoảng trống để thở và để hạnh phúc ngân vang. Mabo học được rằng, chữa lành đôi khi không phải là thêm vào, mà là nhẹ bớt đi một điều; là dũng cảm buông bỏ những bộn bề để trả tâm mình về với khoảng lặng trống không.

Chiếc chuông gió gỗ dưới mái hiên nhà mình không bao giờ có một bản nhạc soạn sẵn. Nó phó mặc mình cho gió, dẫu là gió thoảng hay gió lốc, để mỗi lần ngân lên đều là một giai điệu duy nhất, chẳng bao giờ cũ kỹ. Chúng mình thường sợ những biến số, sợ tương lai không đúng như kế hoạch trong sổ tay, nhưng những khoảnh khắc rực rỡ nhất thường lại là những lần ngẫu hứng đầy bất ngờ. Chẳng ai kiểm soát được mọi cơn gió của cuộc đời, vậy nên mình chọn cách thuận theo tự nhiên, mở lòng đón cả mưa lẫn nắng để tự viết nên giai điệu của riêng mình.

Mabo tin rằng, điều đẹp nhất không nằm ở âm thanh, mà ở lời nhắc nhở rằng cuộc đời này vẫn luôn có gió. Dù hôm nay lòng bạn có đang trĩu nặng, xin hãy giữ cho tâm hồn mình đủ rỗng để gió có thể đi qua, đủ mở để đón nhận những điều bất ngờ, và đủ tinh tế để nhận ra tình yêu vẫn đang âm thầm hiện diện. Bởi suy cho cùng, một tâm hồn có nơi để thuộc về chính là một tâm hồn tự do nhất.

Nằm ngủ một giấc thật ngon giữa trưa hè nha: https://youtu.be/o3kIN6TyEPg

“Bạn đã từng nằm dài trên sàn nhà giữa những ngày trưa hè nắng gắt ...

Bên trong mỗi người lớn bận rộn chúng mình, vẫn luôn có một cô bé Totto-chan đang ngồi bên cửa sổ — một tâm hồn nguyên b...
08/08/2026

Bên trong mỗi người lớn bận rộn chúng mình, vẫn luôn có một cô bé Totto-chan đang ngồi bên cửa sổ — một tâm hồn nguyên bản trong trẻo nhất, thuần khiết nhất vẫn còn ở đó và kiên trì đợi chờ để được chúng ta ôm ấp.

Ngày bé, ta có thể ngồi hàng giờ chỉ để ngắm mưa rơi, vẽ một vòng tròn trên ô kính mờ và thấy cả một thế giới lung linh hiện ra. Rồi ta lớn lên, và nhìn mưa bằng những nỗi lo: đường có ngập không, quần áo có khô không, công việc có chậm không…

Nhưng đứa trẻ ấy chưa từng rời đi. Em vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ trong lòng ta, kiên nhẫn đợi ngày người lớn bận rộn chịu ngồi xuống ngắm mưa cùng em.

Hôm nay, bạn thử để "cô bé Totto-chan" trong mình được lên tiếng một chút nhé.

Và ghé qua Chốn nhỏ Mabo tận hưởng một ngày nghỉ ngơi để ngắm cơn mưa ngoài cửa sổ: https://youtu.be/wx55AFALsQs?si=tOgyH21y062xe8F4

Chốn nhỏ Mabo

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chốn nhỏ Mabo - Letmebelittle posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share