04/08/2026
LẦN ĐẦU TIÊN DẪN MẸ ĐI THANH LỌC...
Tâm sự của một nhân sự Bách Khoa dẫn Mẹ đi hành trình Thanh Lọc Hàm dưỡng Thân Tâm.
------
CUỐI CÙNG, NGƯỜI PHỤ NỮ ẤY CŨNG CÓ LẦN ĐẦU TIÊN…
Người phụ nữ ấy, năm nay cũng đã ngoài 60 tuổi.
Năm 33 tuổi, Bà sinh tôi ra và đưa tôi đến với cuộc đời này.
Có lẽ, tôi sẽ không bao giờ có thể đi hết con đường mà Bà đã đi. Nhưng bằng sự quan sát và lắng nghe, tôi hiểu rằng người phụ nữ ấy đã mang trong mình rất nhiều tổn thương.
Bà cũng từng là một đứa trẻ hồn nhiên trong vòng tay của Mẹ.
Rồi khi còn chưa kịp hiểu hết cuộc đời, Mẹ đã ra đi giữa những năm tháng chiến tranh loạn lạc.
Nỗi đau mất Mẹ càng hằn sâu khi Bà lớn lên cùng mẹ kế, sau khi ông Ngoại bước thêm bước nữa.
Tôi không biết đã có bao nhiêu trận đòn roi in lên tấm thân bé nhỏ ấy. Bao nhiêu lần tủi thân, cô độc phải nuốt vào trong chỉ vì không còn một vòng tay để chở che.
Có lẽ chính những năm tháng ấy đã khiến Bà luôn thu mình trước đám đông, ngại giao tiếp, sợ bước ra ngoài và luôn chọn cách sống lặng lẽ.
Rồi đến khi lập gia đình, cuộc sống hôn nhân với Bố tôi cũng mang đến cho Bà không ít những vết xước.
Nhưng suốt cả cuộc đời, Bà vẫn âm thầm chịu đựng.
Không phải vì Bà yếu đuối.
Mà vì Bà sợ anh em tôi sẽ phải lớn lên trong cảnh thiếu Mẹ như chính tuổi thơ của mình.
Thế nên Bà chọn hy sinh.
Chọn nhẫn nhịn.
Chọn gánh hết về mình, chỉ mong con có một tuổi thơ đủ đầy hơn.
Cuộc đời Bà quanh quẩn với ruộng vườn, chăn nuôi, những chuyến về quê và những lần lên chùa.
Vâng…
Người phụ nữ ấy là Mẹ tôi.
Một người nông dân đúng nghĩa.
⸻
Tôi biết mình từng làm Bà buồn rất nhiều.
Những điều Bà mong ở tôi, đến hôm nay tôi vẫn chưa thể làm được như Bà kỳ vọng.
Nhưng tôi thương Bà.
Và tôi biết, Bà cũng thương tôi bằng tất cả những gì mình có.
Có những giai đoạn, tôi đã rất cô đơn.
Cô đơn vì con đường mình đi chẳng mấy ai hiểu.
Tôi hay đi xa nhà dù Bà muốn tôi ở gần. Nhưng thật sự, tôi không thể mang một tâm hồn vụn vỡ để yêu thương ai một cách trọn vẹn được cả.
Tôi đi, tôi im lặng không phải vì không thương, mà vì tôi cần tìm cho mình một con đường để bản thân thực sự vững chãi trước khi giúp một ai đó.
Và con đường ấy, tôi gần như phải bước đi 1 mình.
Nhưng cũng chính những tháng ngày ấy đã dạy tôi biết tự đứng dậy, tự động viên và học cách nương tựa vào chính mình.
Đến hôm nay…
Tôi vẫn chưa thành công về mặt tài chính.
Cũng chẳng có chức danh gì lớn lao.
Tôi chỉ là chính mình.
Một phiên bản đang từng ngày học cách sống bình an và vững chãi hơn.
Tôi từng nghe một câu nói:
“Tốc độ thành công của bạn phải nhanh hơn tốc độ già đi của bố mẹ.”
Đã có lúc tôi lao đi thật nhanh.
Muốn kiếm thật nhiều tiền.
Muốn thành công thật sớm.
Muốn Bố Mẹ được tự hào.
Muốn sau này bản thân không phải hối tiếc.
Nhưng rồi…
Tôi kiệt sức.
Tôi nhận ra…
Nếu chính mình còn đầy bất an thì lấy gì để yêu thương người khác?
Một chiếc lá còn rách, làm sao đùm được những chiếc lá khác?
Nếu chưa thành công theo cách xã hội định nghĩa, liệu tôi còn gì để trao cho Bố Mẹ?
Sau một hành trình dài quay về với chính mình…
Tôi tìm được câu trả lời.
Điều tôi có thể trao cho Bà không chỉ là tiền bạc.
Mà còn là sự bình an.
Là một thân thể khỏe mạnh hơn.
Là một nhận thức mới về lối sống và sức khỏe.
⸻
Và hôm nay…
Cuối cùng tôi cũng thuyết phục được Bà tham gia một chương trình.
Không phải một chuyến du lịch.
Mà là khóa Thanh Lọc – Hàm Dưỡng Thân Tâm, nơi tôi may mắn được đảm nhận vai trò Trưởng Ban Tổ Chức.
Lần đầu tiên…
Người phụ nữ ấy bước ra khỏi lũy tre làng.
Lần đầu tiên, Bà được thanh lọc cơ thể từ bên trong.
Lần đầu tiên, Bà học cách chăm sóc sức khỏe một cách chủ động.
Lần đầu tiên, Bà tập yoga.
Học cách hít thở.
Học ngồi yên.
Được đắp mặt nạ.
Được ngâm chân.
Được kết nối với những người bạn mới cùng yêu sức khỏe.
Có thể, với người khác những trải nghiệm đó rất bình thường,
Nhưng với Bà, tất cả đều rất mới mẻ như đứa trẻ con lần đầu đến trường, đến lớp.
Và cũng là lần đầu tiên…
Tôi nhận ra người phụ nữ mạnh mẽ ấy có rất nhiều cảm xúc.
Chỉ là cả cuộc đời, Bà chưa từng biết cách nói ra.
Tôi nhìn thấy sự co cứng trong từng cử chỉ.
Sự rụt rè khi được chăm sóc.
Sự ngượng ngùng khi được trị liệu.
Tôi không nói nhiều.
Chỉ lặng lẽ quan sát từ xa.
Âm thầm tạo cho Bà cảm giác an toàn nhất.
Để từng chút một…
Người phụ nữ ấy có thể thả lỏng.
Có thể mỉm cười.
Có thể cho phép mình được đón nhận sự yêu thương.
⸻
Một hành trình không quá dài.
Nhưng cũng đủ để tôi hiểu rằng…
Mọi nhân duyên đều đến rất tự nhiên.
Giờ đây, tôi chỉ muốn nhẹ nhàng đồng hành cùng Bà.
Dù tôi hiểu rõ tại sao bà khổ đau và tổn thương nhưng để một người hiểu và chuyển hoá không phải ngày một ngày hai.
Vì thế, tôi cứ lặng lẽ để Bà được dần bước những bước chân đầu tiên.
Như cách năm xưa, Bà đã kiên nhẫn bế bồng và nâng niu tôi từ những ngày đầu tiên của cuộc đời.
Những gì tốt nhất tôi có thể làm đó là bằng tình thương không dính mắc ràng buộc, dần giúp Bà tự nương tựa nơi chính mình, tự gỡ bỏ những ràng buộc trong Tâm.
Biết ơn hành trình quay về.
Biết ơn những tháng ngày tu tập.
Biết ơn tất cả những điều đã giúp tôi trưởng thành hơn, vững chãi hơn để tiếp tục bước đi.
Tôi chọn đi chậm.
Chậm nhưng chắc.
Và luôn tự nhắc mình:
“Muốn thắp lên ánh sáng cho người khác, trước hết hãy trở thành ánh sáng của chính mình.”
Vắng lặng.
Khinh an.
Và có lẽ sau lần đầu tiên này, tôi sẽ thường xuyên dẫn Bà ra khỏi luỹ tre làng hơn nữa....
03.08.26
Từ Mộc Nhiên
------
Cảm ơn đội ngũ Bách Khoa và Làng Hạnh Phúc đã cộng hưởng cho hành trình này được diễn ra trọn vẹn!
-------------------------------------
BÁCH KHOA SỐNG KHOẺ
Vì Một Việt Nam Khỏe Mạnh Hơn
📞 Tư vấn:
0589 53 8899 (Phương Ngọc)
🏠Cơ sở miền Bắc: Số 16LK01 B2.1 Khu đô thị Thanh Hà, xã Bình Minh, TP. Hà Nội
🏠Cơ sở miền Nam: Số 114 đường 10, Vạn Phúc City, Phường Hiệp Bình Phước, TP. Thủ Đức, Hồ Chí Minh.
📌Cập nhật lịch các khoá Chăm Sóc Sức Khoẻ Online - Offline tại Fanpage Bách Khoa Sống Khỏe