Tiệm Cầm Đồ Ký Ức

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Tiệm Cầm Đồ Ký Ức, Cầu Giấy, Hanoi.
(1)

Chương 8: Tôi Không Muốn Cô Đi Với Anh TaViệc cái tên Diệp Duy Chu xuất hiện trong miệng anh vốn đã rất kỳ lạ. Trong ấn ...
30/07/2026

Chương 8: Tôi Không Muốn Cô Đi Với Anh Ta

Việc cái tên Diệp Duy Chu xuất hiện trong miệng anh vốn đã rất kỳ lạ. Trong ấn tượng của cô, hai người chưa từng có bất kỳ tiếp xúc nào. Cô vẫn luôn nghĩ họ hoàn toàn không quen biết, chỉ là hai người xa lạ. Có điều, câu hỏi này cũng không khó trả lời.
Liêu Thanh Diễm đưa tay vuốt tóc. Hơi thở đã bắt đầu hơi nghẹn lại. Mỗi khi rơi vào tình huống như thế này. Cô thường từ bỏ việc suy nghĩ quá nhiều. Nếu không... Có lẽ sẽ chẳng thể nói hết câu.
“Anh thấy tôi có đẹp không?”
Cô dừng lại rồi vội bổ sung:
“Đừng hiểu lầm.”
“Ý tôi là... tiêu chuẩn về cái đẹp của mỗi người đều khác nhau.”
“Muốn trả lời câu hỏi của anh cho chính xác...”
“Thì vẫn nên xác định trước tiêu chuẩn của anh.”
Đương nhiên đó chỉ là cái cớ. Cô biết mình đẹp, đẹp đến mức từ năm năm tuổi cô đã biết rồi. Điều cô thật sự muốn biết là trong danh sách ưu khuyết điểm của Bạc Tư Niên, cô nên thêm cho anh một ưu điểm là thành thật, hay thêm một khuyết điểm là đạo đức giả. Đúng như cô dự đoán, lại là một khoảng lặng. Sự im lặng ấy không khác mấy phản ứng của anh lúc ở trên xe khi nghe cô bất ngờ hỏi anh từng nhặt mèo hoang chưa.
Nhưng rất nhanh, Bạc Tư Niên vẫn trả lời.
“Đó là sự thật khách quan.”
Theo những gì Liêu Thanh Diễm quan sát được. Bạc Tư Niên chưa từng khen bất kỳ ai. Nếu có người nào may mắn nhận được lời khen của anh, thì chắc hẳn cảm giác sẽ giống hệt cô lúc này.
Sự thật khách quan, còn lời khen nào có sức nặng hơn câu nói ấy nữa? Ít nhất với vốn từ ít ỏi của cô, cô không thể nghĩ ra.
Liêu Thanh Diễm cảnh giác với cảm giác lâng lâng như đang bay giữa tầng mây ấy. Cũng cố gắng đè xuống khóe môi suýt chút nữa đã cong lên. Rồi nói tiếp:
“Đối với người đẹp...”
“Đa số mọi người đều sẽ muốn theo đuổi hơn một chút.”
“Có lẽ Diệp Duy Chu cũng vậy.”
“Còn có thích tôi thật hay không...”
“Tôi không biết.”
“Anh ấy muốn tôi đóng vai nữ chính trong phim mới.”
“Anh ấy nói...”
“Nhân vật chính ấy ngoài tôi ra thì không ai đóng được.”
Đối với những người làm nghệ thuật. Nàng thơ... Là sự tồn tại còn cao quý hơn người yêu, cao hơn bạn gái, thậm chí cao hơn cả vợ. Là Jerusalem trong thế giới tinh thần của họ.
Bạc Tư Niên lại im lặng. Liêu Thanh Diễm vừa muốn đâm đầu vào tường lại vừa muốn mở miệng bảo anh cho cô một câu trả lời dứt khoát đi.
Một lúc sau, Bạc Tư Niên xoay hẳn người lại, đứng đối diện cô, tư thế cũng ngay ngắn hơn lúc nãy vài phần. Vì thế cũng mang theo vẻ nghiêm túc hơn, giọng anh vẫn bình tĩnh như cũ.
“Tôi nói trước.”
“Giữa tôi và Diệp Duy Chu có một mối thù rất sâu.”
“Nếu cô chấp nhận được...”
“Chúng ta có thể tiếp tục đề nghị ban đầu của cô.”
Liêu Thanh Diễm chưa bao giờ ngốc. Nói mình ngốc... Chỉ là khiêm tốn. Cô tin Bạc Tư Niên cũng chẳng hề nghĩ cô ngốc. Nếu không kẻ ngốc sẽ là chính anh. Vì thế. Chỉ trong một giây cô đã hiểu ngay ẩn ý thật sự phía sau câu nói đầy vẻ ngoại giao ấy.
“Cho nên...”
“Chiếc xe vừa nãy đỗ phía sau xe anh...”
“Là của Diệp Duy Chu sao?”
Cô chợt bừng tỉnh.
“Ừ.”
“Cho nên...”
“Anh chỉ không muốn tôi lên xe của anh ấy.”
Bạc Tư Niên không phủ nhận. Ngoài cửa kính, mưa gió vẫn gào thét. Trong phòng lại tĩnh lặng đến mức không một tiếng động.
Hình như từ nhỏ... Bạc Tư Niên đã không thích xem phim của Chaplin. Những động tác khoa trương. Nhưng lời thoại lại không có âm lượng tương xứng. Luôn khiến anh cảm thấy có gì đó không hài hòa. Mà sự không hài hòa... Sẽ khiến người ta khó chịu.
Một lúc sau. Anh mới nhận ra... Điều khiến mình thấy không quen là trước đây, mỗi khi anh vừa nói xong, Liêu Thanh Diễm sẽ lập tức đáp lời. Thời gian ngắt quãng chưa bao giờ vượt quá hai giây.
Lúc này, đáp lại anh lại là một khoảng lặng kéo dài. Đối với Liêu Thanh Diễm. Sự im lặng dường như là thứ hoàn toàn không phù hợp với cô, không hài hòa cũng khiến người ta thấy khó chịu.
Cướp người mình thích và nhất thời nổi hứng vì sắc đẹp dĩ nhiên đều là những chuyện chẳng tốt đẹp gì. Chỉ là theo tiêu chuẩn của anh. Đối với một cô gái. Có lẽ vế trước còn tệ hơn vế sau. Bạc Tư Niên cụp mắt, lặng lẽ nhìn Liêu Thanh Diễm.
Anh thử phân tích sự im lặng lúc này của cô. Liệu có phải cuối cùng vẫn không tránh khỏi cảm thấy tổn thương. Nhưng ngay giây sau anh đã nghe thấy cô khẽ bật cười.
“Cũng công bằng mà.”
Cô quay đầu sang. Chỉ tay về phía anh.
“Anh trả đũa Diệp Duy Chu...”
Rồi lại chỉ vào chính mình.
“Tôi trả đũa Chu Cẩn.”
“Rất công bằng.”
Bạc Tư Niên không lên tiếng. Trong thoáng chốc. Anh bỗng cảm thấy chuyện này thật nực cười. Cũng thật vô vị. Có lẽ đêm nay vốn bắt đầu chỉ từ một câu nói đùa. Đáng lẽ không nên tiếp diễn. Nếu không chẳng phải đã quá đề cao giá trị của Diệp Duy Chu rồi sao?
Hắn là cái gì chứ? Hắn xứng sao? Bạc Tư Niên lùi về sau nửa bước, đút tay vào túi quần, xoay người.
“Đi nghỉ đi.”
“Coi như tôi chưa từng nói gì.”
Liêu Thanh Diễm kinh ngạc quay đầu, không kịp suy nghĩ, cô lập tức vươn tay, nắm lấy cánh tay anh. Bạc Tư Niên dừng bước. Cúi xuống nhìn bàn tay đang giữ lấy mình, rồi ngước lên nhìn gương mặt cô. Liêu Thanh Diễm cũng lập tức ý thức được điều đó.
Nhưng lúc này... Cô chẳng còn bận tâm nữa. Giọng đầy bực bội:
“Đùa giỡn người khác vui lắm sao?”
Bạc Tư Niên vẫn không nói gì. Liêu Thanh Diễm thật sự nổi giận. Là cô không muốn lên xe anh. Chính anh nhất quyết bắt cô lên. Là cô cũng chẳng hề muốn tới nhà anh. Chính anh tự quyết định đưa cô tới. Câu hỏi của anh, cô đã trả lời. Lập trường của mình cô cũng nói rất rõ.
Cô chấp nhận để anh là người cướp người mình thích. Chứ không phải kẻ thấy sắc nảy lòng tham. Chẳng lẽ... Chỉ vì cô thích anh. Mà anh có thể tùy tiện bắt nạt cô như vậy sao?
Thế nhưng. Cô lại chẳng thể nói thêm được lời nào. Thật kỳ lạ, mọi câu chữ đều như biến thành những tảng đá lởm chởm, mắc nghẹn trong cổ họng. ...Thôi vậy, ít nhất, cô cũng đã được tắm nước nóng, được ăn một bát mì nóng hổi.
Mặc dù... Khách quan mà nói vẫn không ngon bằng tay nghề của chú Trần. Từ đường Tế Sơn gọi xe chắc cũng không khó. Giờ về nhà vẫn kịp ngủ một giấc thật ngon.
Bộ ga trải giường mới của cô đẹp lắm. Nghĩ vậy, Liêu Thanh Diễm buông tay, nhưng đúng lúc cánh tay cô vừa hạ xuống, bàn tay cô lại bị người khác nắm lấy. Cảm giác hơi lạnh ấy tựa như một loài thực vật âm thầm sinh trưởng trong bóng tối.
Đầu óc cô trống rỗng trong chớp mắt. Rồi mới nhận ra đó là tay của Bạc Tư Niên.
“Tay cô lạnh quá.”
Giọng anh thấp hơn ngày thường một chút. Khẽ đến mức gần như không nhận ra. Liêu Thanh Diễm kinh ngạc hé môi. Ngước mắt lên.
Ánh nhìn còn chưa chạm đến gương mặt anh. Hàng mi đã run nhẹ. Rồi cụp xuống.
“Vừa nãy ở ngoài làm gì?”
Anh hỏi tiếp.
“...Anh biết loại đèn tạo hiệu ứng sóng nước không?”
“Chiếu đèn pin lên... trông hơi giống vậy.”
Giọng Liêu Thanh Diễm rất khẽ. Càng nói càng nhỏ dần. Lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi. Nhịp thở cũng trở nên mất tự nhiên.
“...Lúc nãy anh suýt nữa dọa chết tôi.”
“Câu này.”
“Hình như phải để tôi nói mới đúng.”
Liêu Thanh Diễm không hiểu sao lại bật cười.
“...Xin lỗi.”
Bàn tay đang nắm lấy tay cô... Khẽ siết chặt thêm một chút, không phải quá mạnh nhưng cô vẫn cảm thấy hơi đau. Ở nơi da thịt hai lòng bàn tay chạm vào nhau tựa như mọc lên vô số chiếc g*i mềm li ti. Bạc Tư Niên không nói thêm gì nữa.
Chỉ thuận thế... Nhẹ nhàng kéo cô về phía mình. Liêu Thanh Diễm không kịp kháng cự, thân thể đã theo lực kéo. Bước lên phía trước nửa bước.
Hương thơm nhàn nhạt, lành lạnh trên người anh phả tới, lặng lẽ bao trùm lấy hơi thở của cô. Liêu Thanh Diễm hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ. Sau đó cứ như vậy để mặc anh nắm tay mình, dẫn cô rời xa bức tường kính. Từng bước, một nông một sâu, đi vào nơi bóng tối sâu thẳm.

Chương 37: Kỳ nghỉ bên bạn thânTần Anh: "Bảo bối Tuệ Tuệ ơi, tớ đến nơi rồi đây!"Chu Tuệ đứng đợi ở bến xe thị trấn Khan...
30/07/2026

Chương 37: Kỳ nghỉ bên bạn thân

Tần Anh: "Bảo bối Tuệ Tuệ ơi, tớ đến nơi rồi đây!"
Chu Tuệ đứng đợi ở bến xe thị trấn Khang, nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng của Tần Anh. Chẳng trách được, giữa thị trấn nhỏ xám xịt này, sự xuất hiện của cô ấy giống như một vệt màu rực rỡ, vô cùng thu hút ánh nhìn.
Hai cô gái hơn một năm không gặp, không kịp chờ đợi mà ôm chầm lấy nhau. — Thế là họ trở thành một "phong cảnh" tại bến xe thị trấn Khang, khiến không ít người phải ngoái nhìn.
Chu Tuệ đón lấy chiếc túi cô ấy đang xách, mỉm cười nói: "Để tớ đưa cậu về ký túc xá nhé."
"Ai mà thèm ở cái ký túc xá đó của cậu chứ, điều kiện tệ quá đi." Tần Anh không khách khí chút nào, khoác vai cô: "Tớ đặt khách sạn tốt nhất ở đây rồi, một tuần liền, cậu phải ở đây với tớ đấy."
Trước đây khi gọi video với Chu Tuệ, cô ấy đã thấy qua môi trường ký túc xá đó, đối với một đại tiểu thư thì không thể nào ở nổi. Tuy nhiên, khách sạn tốt nhất ở thị trấn Khang cũng chỉ đến thế thôi, tầm hạng ba sao.
Sau khi nhận phòng, Tần Anh không tránh khỏi một hồi chê bai, nhưng cô nhanh chóng chìm đắm trong niềm vui tái ngộ với Chu Tuệ mà không buồn so đo mấy chuyện đó nữa.
Chu Tuệ nóng lòng hỏi cô: "Đối tượng yêu đương mà cậu nói là ai thế?"
"Vẫn chưa yêu đâu." Ánh mắt Tần Anh thoáng qua một vẻ thẹn thùng, cố tỏ ra bình thản thốt ra một cái tên: "Tiêu Hoàn, anh ấy đã tỏ tình với tớ rồi."
Chu Tuệ trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Cô vốn cứ ngỡ Tần Anh chắc chắn sẽ nói ra một cái tên mà cô không quen biết, dù sao ở Bắc Kinh cô cũng chẳng quen mấy người, nhưng làm sao cũng không ngờ được người này cô lại thực sự biết mặt!
Lại chính là Tiêu Hoàn! Chẳng trách Tần Anh không chịu nói rõ qua điện thoại, cứ nhất quyết phải gặp mặt mới nói.
"Trợ lý Tiêu..." Chu Tuệ vẫn gọi theo thói quen, không nén nổi chút phấn khích: "Hai người sao lại thành một đôi thế?"
Dù sao cũng hiếm khi là người quen, trò chuyện cũng thấy có chút "cảm giác tham gia" hơn!
"Đã bảo là vẫn chưa thành mà, tớ đã đồng ý đâu." Tần Anh kiêu kỳ cứng miệng, nhưng đôi má lại đỏ bừng bừng: "Thì hồi tháng Mười một năm ngoái đó, chẳng phải anh Mạnh tới nhà tớ phát điên để tìm cậu sao..."
Nói đến đây, cô không kìm được liếc nhìn Chu Tuệ một cái, thấy cô không có phản ứng gì mới dám nói tiếp.
Thực ra giữa hai người họ cũng chẳng có câu chuyện gì kinh thiên động địa. Đơn thuần là hôm đó bọn họ tự tiện xông vào nhà làm Tần Anh tức điên lên, cô bèn lùng sục trong WeChat tìm ra Tiêu Hoàn rồi mắng cho một trận tơi bời — cô không có WeChat của Mạnh Hoán Bạch để mắng, nhưng hồi ở bệnh viện thì tình cờ đã kết bạn với Tiêu Hoàn.
Thế là Tiêu Hoàn, người hoàn toàn tuân theo chỉ thị của sếp, đã trở thành "bao cát" để Tần Anh xả giận. Chỉ là vì anh ta dù sao cũng đã dùng vũ lực để khống chế người ta, biết mình đuối lý nên rất biết điều chịu trận, chưa bao giờ cãi lại nửa lời, đã vậy còn sợ cô gái nhỏ mắng một chiều không đủ sướng miệng nên thỉnh thoảng còn đưa ra vài phản hồi.
Tần Anh bỗng nhiên thấy anh chàng này tính tình cũng khá tốt. Hơn nữa còn rất thú vị, lại còn khá đẹp trai. Cứ thế dần dần bắt đầu trò chuyện, rồi thì...
Chu Tuệ nghe xong gật đầu, vô cùng đồng tình: "Trợ lý Tiêu đúng là tính tình rất tốt."
Họ tiếp xúc không nhiều, nhưng thời gian trước khi cô đến công ty đưa cơm cho Mạnh Hoán Bạch, lần nào cũng là Tiêu Hoàn rất kiên nhẫn dẫn cô lên, giúp cô nhận biết từng lối đi trong tòa văn phòng đồ sộ đó. Giờ nghĩ lại, đúng là có cảm giác như chuyện từ kiếp trước.
"Tiểu Anh, tớ thật sự thấy mừng cho cậu." Chu Tuệ nắm lấy tay cô ấy, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn người bạn thân: "Trợ lý Tiêu là người rất tốt đấy!"
Cô biết Tần Anh trước đây cũng từng nếm trải nỗi khổ trong tình yêu, thậm chí có chút tâm lý "một lần bị rắn cắn" nên không yêu thêm ai nữa. Giờ đây có thể tìm được một đối tượng đáng tin cậy, và bản thân cô ấy cũng sẵn lòng mở lòng để đón nhận, thực sự là một điều vô cùng, vô cùng tuyệt vời.
"Tuệ Tuệ, lúc trước tớ không dám nói với cậu." Tần Anh vô cùng cảm động, nhỏ giọng nói: "Vì sợ cậu sẽ không vui."
Chu Tuệ nghe mà không hiểu lắm, chớp chớp mắt: "Sao tớ lại không vui chứ?"
"Thì... anh ấy là người thân cận bên cạnh anh Mạnh mà!"
Chu Tuệ ngẩn ra một lúc, rồi không nhịn được cười: "Chuyện đó thì có sao đâu."
Người bên cạnh Mạnh Hoán Bạch nhiều vô số kể, từ trợ lý đặc biệt, thư ký, cấp dưới cho đến cả đội ngũ vệ sĩ, tài xế, đa số đều là những nhân tài kiệt xuất với năng lực vượt trội. Tiêu Hoàn cũng chỉ là một trong số đó, có gì mà phải né tránh đâu.
Chu Tuệ dẫn Tần Anh đi chơi khắp thị trấn Khang suốt một tuần liền. Mặc dù nơi này chẳng có gì vui, danh lam thắng cảnh thì ít ỏi, nhưng những thứ cơ bản như trung tâm thương mại, rạp chiếu phim hay các quán ăn đủ loại đều có, nên đối với Tần Anh mà nói, ở lại vài ngày cũng không đến mức buồn chán không chịu nổi. Chủ yếu cô đến là để bên cạnh Chu Tuệ, có bạn thân bên cạnh thì dù chỉ uống nước cũng thấy no lòng.
Đêm cuối cùng trước khi kỳ nghỉ kết thúc, hai cô gái nằm bò trên giường khách sạn ăn đồ giao tận nơi. Những hành động tùy hứng và có chút không hợp vệ sinh này trước đây Chu Tuệ chưa từng làm, nhưng khi ở cùng Tần Anh, dường như mọi sự phóng khoáng đều trở nên hợp tình hợp lý.
"Tuệ Tuệ, hợp đồng của cậu với trường bên này chỉ ký có hai năm thôi đúng không, giờ cũng đã hơn một năm rồi." Tần Anh hỏi cô: "Sắp tới cậu có dự định gì chưa?"
Động tác cắn miếng pizza của Chu Tuệ khựng lại, cô lắc đầu.
"Tớ vẫn chưa nghĩ tới nữa." Cô nói thật lòng.
"Sao mà không nghĩ tới được chứ, chẳng bao lâu nữa người ta lại yêu cầu cậu ký tiếp hợp đồng rồi." Tần Anh nhíu mày: "Cậu không định ở lại thị trấn Khang mãi đấy chứ?"
Chu Tuệ cười: "Tớ không có ý định đó."
Cô thích những thành phố yên tĩnh, nơi không mấy ai quen biết mình — nhưng thị trấn Khang thì quá nhỏ, nhỏ đến mức đi đâu cũng chạm mặt người quen, nhỏ đến mức có quá nhiều chuyện "quan hệ nhân tình", nhỏ đến nỗi hầu như tuần nào cô cũng phải từ chối một lời đề nghị xem mắt thiện chí... Đây không phải là điều cô mong muốn.
"Tháng Ba tới có vài kỳ thi, tớ sẽ đăng ký thi thử xem sao." Chu Tuệ nói: "Nhưng mà khó lắm, tớ cũng không có nắm chắc phần thắng."
Tần Anh nhìn người bạn thân của mình, trong lòng có chút xót xa. Cậu định thi vào đâu vậy? Có muốn về lại Bắc Kinh không?

Chương 32: Khủng hoảng dầu cảiLý Thúy Thúy lắc đầu.Đang nói thì Triệu Linh Linh đến.Khi nhìn thấy Lý Thúy Thúy, ánh mắt ...
30/07/2026

Chương 32: Khủng hoảng dầu cải

Lý Thúy Thúy lắc đầu.
Đang nói thì Triệu Linh Linh đến.
Khi nhìn thấy Lý Thúy Thúy, ánh mắt cô ấy lóe lên sự chán ghét.
Lý Bình nhanh chóng ra đón, "Linh Linh, cuối cùng cô đến rồi, nhà tôi muốn mua 30 cân dầu."
"Cô ghi lại cho tôi, tôi trả tiền luôn."
Một người khác cũng nói, "Tôi cũng mua 30 cân..."
Triệu Linh Linh ghi chép lại hết.
Cô ấy nhếch mép cười, "Yên tâm đi, vài ngày nữa, tôi sẽ đem dầu đến tận nhà cho mọi người."
Mọi người đều cảm ơn rối rít.
Lý Bình kéo áo Lý Thúy Thúy, thì thầm, "Chị Lý, chị cũng mua một ít đi.
"Để sau này tự mua thì đắt đấy."
"Cơ hội hiếm có, không phải mất thời gian tự đi mua nữa."
Lý Thúy Thúy định từ chối.
Triệu Linh Linh đã lên tiếng trước, giọng điệu kiêu căng, "Tôi không mua cho cô đâu!"
Mọi người đều ngẩn ra.
Triệu Linh Linh tốt bụng giúp mọi người mua dầu.
Sao lại chỉ không bán cho Lý Thúy Thúy chứ?
Triệu Linh Linh híp mắt nhìn Lý Thúy Thúy, "Chuyện tốt thế này, không đến lượt cô Lý Thúy Thúy đâu."
Lý Bình vội giải vây, "Linh Linh, có chuyện gì thế? Chị Lý tốt bụng lắm mà..."
"Tôi không quan tâm, tôi chỉ ghét cô ấy." Triệu Linh Linh hừ lạnh, kiêu căng nói, "Dầu 5 xu một cân mà người khác không mua được đâu."
"Lý Thúy Thúy, đây là hậu quả khi chọc giận tôi, tự đi mua dầu giá cao đi..."
"À mà, loại nghèo khổ như cô, tốt nhất là đừng ăn dầu nữa."
Sắc mặt Lý Thúy Thúy hơi khó coi.
Cô vốn định nhẫn nhịn, nhưng bị chế giễu vô lý như vậy.
Lần này, cô cảm thấy không thể im lặng mà muốn phản bác lại.
Lý Thúy Thúy mở miệng: "Cô đúng là quá tự cao rồi, tôi chưa từng nói sẽ mua dầu của cô!"
"Thế à? Tốt nhất là vậy, đừng đến cầu xin tôi sau này." Triệu Linh Linh lườm một cái rồi bỏ đi.
Sau khi cô ta đi, mọi người trong trại gà đều rơi vào im lặng.
Ai cũng ngại nói gì vì sợ làm Lý Thúy Thúy khó chịu.
Nhưng nếu không nói gì, lại thấy quá lạnh nhạt.
Lý Bình thở dài, "Chị Lý, hay để em dùng tên em mua giúp chị một ít."
"Cô ta sẽ không biết là chị mua, sẽ không gây khó dễ."
Lý Thúy Thúy biết Lý Bình có ý tốt.
Cô thở dài, "Không sao đâu, Tiểu Bình, nhà chị vẫn còn dầu, đủ dùng mà.
Nghe Lý Thúy Thúy nói vậy, Lý Bình cũng không ép nữa.
Chuyện nhỏ ấy qua đi.
Tối hôm đó, Lý Thúy Thúy lại cùng chồng ép dầu.
May mắn là nhà họ ở nơi hẻo lánh, tiếng máy ép dầu cũng không làm ai chú ý.
Sau một hồi lâu, họ ép hết hơn 200 cân lạc.
Đã khuya lắm rồi.
Lý Thúy Thúy và Diệp Chí Bình cho dầu vào một cái hũ gạo trống.
Dầu đầy ắp, chia ra một ít nữa.
Khoảng 80 cân dầu, đủ cho gia đình dùng cả năm.
Diệp Tiểu Cẩn ngáp ngắn ngáp dài, "Mẹ ơi, sau này có mè hay đậu nành, cũng có thể dùng máy này để ép dầu."
Cô mơ màng nói xong, rồi tự leo lên giường, chui vào chăn ngủ.
Lý Thúy Thúy âu yếm đắp chăn cho con.
Rồi quay sang nói với Diệp Chí Bình, "Nhà mình đâu có mè hay đậu nành, nhưng nhiều dầu thế này cũng đủ rồi."
"Đúng thế, bao nhiêu năm nay, mỗi năm nhận được cũng không nhiều như vậy." Diệp Chí Bình gật đầu.
Ánh mắt anh nhìn vào hũ dầu, "Hơn nữa, dầu này thật tốt, sạch sẽ, không có tạp chất gì cả."
Hai vợ chồng, dù không hiểu nhiều, vẫn dễ dàng phân biệt giữa dầu sạch và dầu lẫn cặn.
Họ cũng không biết rằng, tuy là máy làm nhưng đây là dầu ép lạnh, vừa ép được nhiều dầu vừa giữ được chất dinh dưỡng.
Diệp Chí Bình nhìn hũ dầu một lúc lâu, sợ rằng chỉ sau một đêm nó sẽ biến mất.
Anh đứng dậy, lấy nắp đậy kín hũ dầu.
Rồi kiểm tra kỹ lại xem trên miệng hũ có để gì cản không.
"Sao thế?" Lý Thúy Thúy ngạc nhiên hỏi.
"Phải cẩn thận chứ, nghe nói chuột có thể chui vào hũ dầu mà." Diệp Chí Bình nghiêm túc, "Dầu tốt thế này, mùi thơm bay khắp nơi rồi."
"Nếu chuột ngửi thấy, chắc chắn sẽ mò vào ăn trộm dầu."
Lý Thúy Thúy nghe xong, vỗ đùi, "Đúng thật!"
"Mai anh ở nhà, làm cái nắp khít lại, tránh chuột ăn cắp dầu."
Diệp Chí Bình gật đầu, "Được rồi, tối nay cứ để tạm vậy."
Anh lại lấy một tấm thớt nặng đè lên nắp, "Thế này thì chuột chắc chắn không lật được nắp."
Hai vợ chồng mệt mỏi, vội thổi tắt đèn và đi ngủ.
Trong làng, vì khủng hoảng dầu cải, mọi người đều lo lắng.
Triệu Linh Linh hứa sẽ mua dầu cho, nhiều người đã đặt mua từ cô ấy.
Lý Quế Hoa nằm trong chăn, nhìn lên trần nhà, không thể chợp mắt.
Diệp Chí Cường mở mắt ra, "Vẫn chưa ngủ à? Đã khuya thế này rồi?"
"Tôi đang nghĩ đến chuyện của Triệu Linh Linh đấy. Anh nói xem... liệu chúng ta có nên mua thêm ít dầu không?"
Khuôn mặt đầy đặn của Lý Quế Hoa lộ vẻ trầm tư, "Chỉ có năm xu một cân, rẻ hơn mua tự túc nhiều."
"Lỡ sau này cả nước đều hết dầu, giá dầu lên một đồng thì sao?"
Càng nghĩ, Lý Quế Hoa càng lo lắng, "Năm nay mưa đá lớn thế, có khi cả vùng đều bị mất mùa."
"Đừng lo quá, để sáng mai rồi tính." Diệp Chí Cường thản nhiên, "Giờ này mọi người cũng ngủ cả rồi."
"Chúng ta mua khoảng 50 cân, được không?"
Nghe vậy, Diệp Chí Cường tỉnh hẳn, "50 cân thì phải mất đến 25 đồng đấy, không được, mua 30 cân thôi, cũng đủ dùng đến nửa năm rồi."
"Với lại sau này Văn Xương không ở nhà, chỉ có ba người chúng ta ăn thôi mà."
Lý Quế Hoa ngẫm nghĩ cũng thấy hợp lý, "Còn mẹ anh thì sao, mua bao nhiêu cho bà?"
"Chắc bà không mua đâu, người lớn tuổi không thích tiêu tiền. Nhưng tôi nghe nói Lý Thúy Thúy cũng không mua."
Lý Quế Hoa cười khẩy, "Cô ta không phải không mua, mà là đắc tội với Triệu Linh Linh nên cô ấy không bán cho."
Hai người lại cười cợt về chuyện của Lý Thúy Thúy rồi mới ngủ.
Trời vừa hửng sáng.
Trước cửa nhà Triệu Linh Linh đã có không ít người đến mua dầu.
Triệu Linh Linh thu tiền và ghi chép cẩn thận, khi thấy Lý Quế Hoa, cô cười, "Cuối cùng cũng nghĩ kỹ rồi à?"
"Ừ, mua 30 cân." Lý Quế Hoa đưa đủ 30 đồng cho Triệu Linh Linh, "Nhớ đong đầy đủ cho tôi đấy."
"Yên tâm, không thiếu cân nào đâu."
Lưu Đại Muội đứng bên cạnh xem, thấy Lý Quế Hoa, "Con dâu cả, con cũng mua dầu sao?"
"Sao ai cũng mua dầu thế? Năm nay không chia dầu nữa sao?"
Lý Quế Hoa gật đầu, "Mẹ, cần thì cứ mua đi. Dầu đang rẻ, để khi tăng giá thì hối hận không kịp."
Lưu Đại Muội nghĩ cũng hợp lý, bèn lấy ra 6 đồng, "Vậy mẹ cũng mua 12 cân."
Triệu Linh Linh vui vẻ nhận tiền.
Xong việc, cô vào nhà thì thấy Lục Phong đã dậy.
"Buôn bán dầu thật là có lãi." Lục Phong cầm lấy xấp tiền từ tay cô, "Vẫn là em thông minh, biết cách buôn dầu."
"Tất nhiên rồi, một cân dầu năm xu, mỗi cân bọn mình kiếm được một xu."
Lục Phong tính toán, chỉ trong một ngày đã kiếm được hơn 100 đồng.
Anh kinh ngạc, "Thế này chúng ta sắp phát tài rồi, cả năm tiền lương của anh mới chỉ hơn 100 thôi."
"Chúng ta phải nhanh chóng quảng bá thêm, để cả mười dặm tám làng đều đến mua dầu của chúng ta!"

Chương 33: Phượng Hoàng Không Phải Chim Sẻ“Đừng gọi tôi như vậy…”Đàm Chước lấy gối bên cạnh che đầu, chỉ để lộ đôi tai ử...
30/07/2026

Chương 33: Phượng Hoàng Không Phải Chim Sẻ

“Đừng gọi tôi như vậy…”
Đàm Chước lấy gối bên cạnh che đầu, chỉ để lộ đôi tai ửng đỏ.
Cô chưa từng nghĩ rằng khi nghe từ "bảo bối", phản ứng của mình lại mạnh như vậy, sợ rằng sau này không thể nghe được từ này nữa.
Cô hoàn toàn quên mất việc phải trách mắng anh.
Đột nhiên cô nhớ lại hình ảnh vừa thoáng qua
Nửa trên của Triều Hồi Độ trong video trông rất nghiêm túc, còn phía dưới lại là…
A a a!
Mắt cô bị bẩn rồi, điện thoại cũng bẩn rồi, và cả trái tim cô, còn bẩn hơn nữa!..
Không biết đã qua bao lâu, Đàm Chước thấy không còn động tĩnh gì, tưởng rằng Triều Hồi Độ đã tắt video.
Cô gái vốn úp mặt vào gối ngẩng đầu lên một chút, liếc nhìn màn hình điện thoại đặt trên giường.
Chẳng lẽ anh không nói một lời nào mà đã tắt điện thoại?
Đàm Chước vừa định mở miệng, ai ngờ khi ngước mắt lên, cô nhìn thấy khuôn mặt Triều Hồi Độ bị d*c v*ng làm cho trở nên cực kỳ đẹp đẽ, tóc ngắn đen như bị ướt dính trên trán trắng nõn của anh, đôi mắt màu hổ phách ngời lên một màn sóng nước.
Anh vốn có gương mặt hoàn mỹ không chút tỳ vết, bình thường trước mặt người khác là một quân tử nhã nhặn, nhưng cách hành xử lại quyết đoán, dù ở khía cạnh nào, anh cũng mang một vẻ thần thánh không thể xâm phạm, không hề dính dáng chút nào đến d*c v*ng.
Chỉ có Đàm Chước biết, nhu cầu của anh trong chuyện này phóng túng và thẳng thắn đến mức nào.
Nhu cầu mạnh mẽ như vậy, trước đây anh thật sự không có phụ nữ sao?
Nghĩ đến đây, Đàm Chước vô thức mím chặt môi, đôi tai đỏ ửng, trên gương mặt hiện rõ sự không vui.
Ở phía bên kia.
Triều Hồi Độ đặt điện thoại xuống, sau đó vứt thứ gì đó vào thùng rác, trở lại dáng vẻ trầm lắng và lạnh nhạt, rồi bước vào phòng tắm.
Nước chảy rào rào qua những ngón tay thon dài và lạnh lẽo, rửa sạch từng ngón một, động tác ưu nhã, như thể anh đang thực hiện một công việc nghệ thuật cao cấp.
Đàm Chước có thể nghe thấy tiếng nước chảy nhẹ, biết rằng anh đang rửa tay.
Xong rồi sao?
Rất tốt, giờ đến lượt cô, phải chiếm thế chủ động.
Trong thời gian ngắn ngủi Triều Hồi Độ rửa tay, Đàm Chước đã lập sẵn kế hoạch trong đầu, chuẩn bị làm thế nào để “mắng mỏ” một cách duyên dáng.
Cô đặt điện thoại lên bàn trà, ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, chuẩn bị tư thế để thẩm vấn.
Đợi đến khi dáng người cao ráo của anh xuất hiện lại trên màn hình, anh đã thay đồ ở nhà, tóc cũng đã sấy phồng, không tạo kiểu, hơi rối trên trán, làm giảm đi vẻ đẹp mạnh mẽ của anh. Dưới ánh đèn, tóc ngắn đen và làn da trắng làm nổi bật vẻ đẹp trai phóng khoáng của anh, mang đến một nét thiếu niên nổi loạn.
Nhưng điều đó không ngăn được Đàm Chước nhớ lại hành vi của người đàn ông này vài phút trước, tự nhắc nhở bản thân
Đàm Chước, hãy tỉnh táo!
Càng đẹp trai, lòng càng đen tối, nhất là Triều Hồi Độ, vừa đen vừa bẩn!
Vẻ ngoài chỉ là công cụ để họ mê hoặc con mồi.
Đàm Chước khoanh tay trước ngực, môi khẽ nhếch thành một đường cong lạnh lùng: “Ồ, tổng giám đốc Triều đã xong rồi à?”
Nghe giọng điệu mỉa mai của cô gái, Triều Hồi Độ vuốt nhẹ tóc mái rủ trước trán, để lộ đôi mắt trong suốt, giọng anh rất nhẹ nhàng: “Chưa xong.”
Như thể đang nói chuyện phiếm, anh thản nhiên đáp: “Em gọi chưa đủ.”
Cái gì?
Đàm Chước hoàn toàn không ngờ bị đổ lỗi ngược: “???”
“Anh còn trách tôi sao?”
“Anh thật sự không biết xấu hổ!”
Triều Hồi Độ không phủ nhận, cảm thấy lời mình không có gì sai.
Có lẽ lát nữa phải tắm nước lạnh.
Đàm Chước cấu vào lòng bàn tay, cố giữ cho đầu óc tỉnh táo, không để bị Triều Hồi Độ dắt mũi. Nhớ đến nghi ngờ vừa rồi, cô không kiềm chế được mà hỏi: “Trước khi có tôi, anh giải quyết thế nào?”
“Có từng có người phụ nữ khác không, hử?”
Từ đầu không dám nói ra, đến khi hỏi một cách đầy chính đáng, Đàm Chước không thể che giấu được suy nghĩ của mình.
Giọng Triều Hồi Độ lạnh nhạt: “Trước đây không có nhu cầu này.”
“Thật sao?” Đàm Chước ngừng lại một chút, không tin nhìn anh, hơi nghiêng về phía màn hình, muốn nhìn rõ sắc mặt và ánh mắt của anh, nhu cầu của anh mạnh mẽ như vậy, lại có thể phát sinh sau khi kết hôn?
Triều Hồi Độ bình thản gật đầu, rồi gọi tên cô: “Đàm Chước.”
“Gì nữa?”
Khi cần thì gọi là "bảo bối", khi không cần thì gọi là "Đàm Chước".
Đàm Chước hừ lạnh một tiếng, gương mặt lạnh lùng, giọng nói không mấy tốt đẹp.
Triều Hồi Độ không giận, từ tốn cầm ly thủy tinh lên, nhấp một ngụm nước đã lạnh.
Giọng anh vẫn trầm và điềm tĩnh: “Nên em phải chịu trách nhiệm với tôi.”
Đàm Chước: “Chịu trách nhiệm gì mà chịu trách nhiệm…”
Chỉ một câu này đã làm rối tung mọi kế hoạch của cô, buộc cô phải chuyển chủ đề, giữ thế chủ động.
Cô quay camera về phía lá cờ treo ở đầu giường, đầy oán hận: “Anh bảo quản gia treo cái này ở đây, tôi càng không thể ngủ được.”
Người để ôm ngủ không có đã đành, lại thêm cái thứ này.
Giọng Triều Hồi Độ trầm và nhẹ nhàng: “Lên giường nằm, nhắm mắt lại.”
Anh quá bình tĩnh, Đàm Chước không thể làm ầm lên, nghi ngờ nheo mắt: “Ý gì đây?”
Khi đối diện đã không hiểu nổi, huống hồ là qua màn hình, càng không đoán được suy nghĩ của Triều Hồi Độ.
Ngay lúc đó.
Triều Hồi Độ nhẹ nhàng nói: “Không thấy sao, anh đang dỗ em ngủ.”
Lông mi cong vút của Đàm Chước khẽ run, cô kiêu ngạo nói: “Anh đừng nghĩ chỉ nói vậy là tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho anh.”
“Nói cho anh biết, chuyện này chưa xong đâu!” Vẻ ngoài có vẻ hùng hổ, nhưng thật ra không có khí thế.
Nói rồi, cô nhìn đồng hồ, đúng 11 giờ, đã đến giờ ngủ, mai còn phải đến phòng làm việc.
Người không ở bên, qua điện thoại dỗ cô ngủ, cũng tạm chấp nhận được.
Đàm Chước thì thầm: “Tôi khó dỗ lắm đấy.”
Nhưng lại ngoan ngoãn cầm điện thoại leo lên giường, vừa nãy ngồi trên sofa duy trì tư thế mệt mỏi, cô đặt điện thoại dựa vào gối, nằm xuống thoải mái, nhắm mắt lại: “Bắt đầu đi.”
Triều Hồi Độ ở trong phòng tổng thống, mọi thứ đều đầy đủ, lúc này anh cầm điện thoại đi vào phòng làm việc đã bật đèn, trên bàn gỗ màu sẫm bày những tờ giấy mỏng dát vàng và bút mực.
Đàm Chước nằm nghiêng, chuẩn bị nghe câu chuyện trước khi ngủ. Những tiếng động nhỏ bên kia mang đến cảm giác an toàn, khiến cho căn phòng rộng lớn không còn cảm giác cô đơn.
Hơi thở của cô ngập tràn hương trầm hương trên giường và áo sơ mi, như thể anh vẫn đang ở bên cạnh.
Thật sự có chút buồn ngủ rồi.
Không bao lâu sau.
Bên tai vang lên giọng nói trầm ấm của Triều Hồi Độ đọc kinh
Đọc kinh?
Đọc kinh!!!
Ai dạy anh ấy dỗ vợ ngủ bằng cách đọc kinh?
Đàm Chước cố gắng mở mắt mơ màng, vừa định nổi giận thì nhìn thấy màn hình. Người đàn ông đang ngồi ngay ngắn trước bàn, vừa đọc kinh vừa viết, vẻ mặt trầm tĩnh, đôi môi mỏng mở ra nhả ra từng chữ không vui không buồn, nhạt nhẽo, như thần Phật cảm thông trần gian, có thể cứu rỗi mọi tội lỗi.
Dường như bất kỳ sự quấy rầy nào cũng là tội lỗi.
Vì vậy cô do dự.
Ngoài giọng nói trong trẻo như nước của Triều Hồi Độ, còn có tiếng bút sột soạt khi viết, rất có nhịp điệu, làm cho Đàm Chước vốn đã mơ màng buồn ngủ, dần dần chìm vào giấc ngủ sâu.
Cánh tay mảnh khảnh vô thức ôm lấy chiếc gối bên cạnh, vùi mặt vào đó, hơi thở dần đều.
Triều Hồi Độ viết xong một quyển, cất kinh văn đã khô.
Ông ngoại phạt anh chép mười lần, còn chín lần nữa, phải viết xong trước mùng một, để tránh tháng sau lại vội vàng làm "bài tập".
Lúc này anh mới ngẩng lên nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt khẽ dừng lại.
Cô gái đang ôm chặt chiếc gối của anh, má áp vào đó, ngủ ngon lành, ngay cả khi đã ngủ, đầu ngón tay vẫn nắm chặt góc gối, như thể rất cần nó, sợ rằng nó biến mất.
Đôi mắt luôn bình lặng của Triều Hồi Độ khẽ gợn sóng, dường như tan biến ngay lập tức, nhưng thực tế lại khắc sâu một dấu ấn.
Sáng hôm sau khi Đàm Chước tỉnh dậy, cô ôm chặt một thứ gì đó, có chút bối rối, hơi thở tràn ngập hương trầm hương còn lại trên gối, mùi hương rất nhẹ, gần như bị hương hoa hồng và vải thiều lấn át.
Một chân mảnh mai của cô đè lên chiếc gối, tay chân ôm chặt vào lòng.
Nghĩ đến điều gì đó, Đàm Chước vội vàng buông chân ra.
Đẩy chiếc gối ra xa, tránh nghĩ đến chủ nhân của nó.
Vì cô đã kẹp quá chặt, chiếc gối bị biến dạng, lâu lắm mới trở lại bình thường.
Đàm Chước vội vàng vỗ lại cho phồng lên.
May mắn là lần này cô thức dậy trên giường.
Rõ ràng tối qua trong đầu cô toàn là kinh văn, không còn thời gian nghĩ đến những ánh mắt rình rập, nên không mộng du.
Nói thế nào nhỉ...
Cách đọc kinh để ru ngủ của Triều Hồi Độ, tuy kỳ quặc nhưng lại hiệu quả.
Khi Đàm Chước dậy, cô liếc nhìn lọ hoa sứ trắng trên đầu giường, những bông hoa tươi đẹp hôm qua giờ không còn sức sống.
Cô nhớ lại vẻ yêu quý của Triều Hồi Độ đối với những bông hoa này, nghĩ đến việc tối qua mình không mộng du, cô suy nghĩ một lúc, cuối cùng trước khi ra ngoài đã tốt bụng tưới cho hoa một chút nước.
Một chút xíu.
Cô tiện tay chụp một tấm ảnh, gửi cho Triều Hồi Độ để khoe.
Đại Tiểu Thư đến rồi: 【Anh ru tôi ngủ, tôi tưới nước cho hoa của anh, coi như hòa nhau, nhưng tôi vẫn đang giận đấy!】
Mọi việc phải rõ ràng, Đàm Chước phân biệt rất rõ ràng.
Zhd: 【Hoa của tôi, chỉ có tôi mới được tưới nước.】
Trong bữa sáng, khi thấy tin nhắn hồi âm của Triều Hồi Độ, Đàm Chước suýt chút nữa tức đến mức muốn chặn anh ta, nhưng nghĩ đến tối có thể còn cần anh dỗ ngủ, cô chỉ có thể hít sâu một hơi, bình tĩnh tắt điện thoại.
Không nhìn thì không phiền lòng.
Đợi khi bỏ được cái gối thơm này, cô sẽ cho anh ta biết tay.
Kể từ khi đến thăm “Mai Giản” ngày hôm qua, Đàm Chước đã quay lại làm việc hàng ngày.
Chỉ là vì vụ việc của Tiền Chi Diên, cô không nhận được đơn hàng đánh giá nào, thậm chí một số khách hàng trước đây cô đã đánh giá cũng quay lại yêu cầu Mễ Khê Đình đánh giá lại.
Nói chung, sau khi hoàn thành việc sắp xếp tài liệu về bản thảo, Đàm Chước rất rảnh rỗi.
Nếu không phải sư huynh nói rằng anh đã có cách, Đàm Chước đã muốn về sớm.
Trong phòng làm việc.
Đàm Chước tựa cằm vào lòng bàn tay, chống lên bàn, nhìn cây lê đã rụng hết hoa ngoài cửa sổ, nghĩ đến việc trồng một cây khác quanh năm nở hoa ở bên cạnh thì tốt biết mấy, để tránh sau khi hoa lê nở rộ, khung cảnh trở nên tẻ nhạt và mất đi sức sống.
Cô vừa định tìm kiếm loại cây có hoa nở quanh năm.
Điện thoại còn chưa kịp lấy ra, Mễ Khê Đình đã dẫn một người lạ gõ cửa.
“Sư muội, đây là thầy Giang, một giám định viên của bảo tàng.”
“Thầy Giang, đây là sư muội của tôi, Đàm Chước, cô ấy không chỉ am hiểu lịch sử mà còn biết một chút về phục chế cổ vật.”
Mễ Khê Đình khiêm tốn nói, vì Đàm Chước được học phục chế cổ vật từ ông cụ Đàm. Khi còn trẻ, ông từng được Bảo tàng Quốc gia mời làm chuyên gia phục chế cổ vật, nhưng ông không có hứng thú với nghề này, với ông cổ vật chỉ là sở thích.
Đàm Chước và Mễ Khê Đình trao đổi ánh mắt, cô lập tức hiểu ra, đây chính là “cách” mà sư huynh nói, chỉ là tạm thời chưa biết bí mật gì.
Gần đây, một nhóm công nhân xây dựng đã khai quật được một ngôi mộ cổ từ thời Bắc Tống ở Giang Thành, bên trong chứa rất nhiều sách và tranh cổ, thậm chí còn phát hiện cả tranh sơn thủy từ thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều. Các hiện vật rất nhiều và khó bảo quản, chỉ dựa vào đội ngũ chuyên gia của bảo tàng là không đủ, nên bảo tàng đã lựa chọn những giám định viên và chuyên gia phục chế hợp tác để thành lập một đội nhỏ, tiến hành đánh giá và phục chế số lượng lớn.
Dĩ nhiên, yêu cầu chọn người rất nghiêm ngặt, không thể để những kẻ có tiếng mà không có thực lực lọt vào, vì vậy sẽ có một cuộc thi đơn giản nhưng khắt khe, yêu cầu rất cao.
Ban đầu Mễ Khê Đình không nghĩ đến điều này, nhưng tối qua anh xem tin tức Giang Thành, tìm hiểu thêm thì phát hiện bảo tàng đang thiếu người. Vì vụ việc liên quan đến bản thảo của Đàm Chước khá nổi tiếng trong giới, người phụ trách bên bảo tàng không thông báo cho “Mai Giản”.
Mễ Khê Đình sáng sớm đã gọi điện cho viện trưởng, giải thích rõ ràng về sự việc liên quan đến bản sao chép.
Viện trưởng gần đây rất bận rộn, những lời đồn trong giới này không hề lọt đến tai ông, việc lựa chọn các chuyên gia giám định và phục chế là do các cán bộ cấp dưới phụ trách, ông không thể làm hết mọi việc.
Tuy nhiên, liên quan đến phu nhân của Triều Hồi Độ, viện trưởng vẫn dành thời gian tìm hiểu nguyên nhân và diễn biến của sự việc.
Sau khi xác định không phải là vấn đề kỹ thuật của Đàm Chước, ông đã cử Giang lão sư đến gặp và thảo luận.
Giang lão sư biết về sự việc của Đàm Chước, nên không mời ngay các chuyên gia giám định của “Mai Giản”.
Mễ Khê Đình lấy ra bản kinh văn gốc, đơn giản giải thích rằng vì phần kinh văn bị hư hỏng nặng, dường như là bản sao chép từ thời Thanh nhưng khó xác định niên đại, đã tìm kiếm tài liệu để xác minh, nhưng khách hàng không chờ đợi được nên đã hủy hợp tác.
Nhưng vì Đàm Chước rất quan tâm đến kinh văn, dù hợp đồng đã bị hủy bỏ, cô vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm tài liệu quan trọng hơn để nghiên cứu.
Tình cờ, cô tìm thấy bản gốc của kinh văn, xác định đó là bản sao chép từ thời Đường của kinh văn gốc “Lăng Già Kinh”.
MễKhê Đình không hề nhắc đến Tiền Chi Diên, nhưng mỗi câu nói đều ám chỉ rằng Tiền Chi Diên đã giám định sai lầm.
Anh đã suy nghĩ rằng, giải thích chuyện này với công chúng và trên mạng thực sự không hiệu quả, bởi vì Tiền Chi Diên có rất nhiều người hâm mộ, nhiều người không quan tâm đến sự thật, chỉ bảo vệ thần tượng một cách mù quáng.
Thay vào đó, tốt hơn hết là thu hút sự chú ý, trước hết là để bảo tàng, tổ chức có uy tín nhất trong ngành, tin tưởng họ.
Nếu Đàm Chước có thể tham gia vào hoạt động khảo cổ lớn này, những tin đồn trước đây sẽ tự nhiên bị phá vỡ, khi đó một truyền mười, mười truyền trăm, nếu ai đó nhắc đến bản sao, họ có thể dễ dàng đưa ra bằng chứng.
"Giang lão sư, chào ông."
Đàm Chước không kiêu ngạo không tự ti đưa tay ra, "Tôi là Đàm Chước."
"Chào cô."
Thấy cô gái trẻ tuổi nhưng ánh mắt sáng sủa, Giang lão sư hiểu rằng có lẽ như lời Mễ Khê Đình nói, thực sự có sự hiểu lầm.
Sau đó Giang lão sư giải thích ngắn gọn về việc tham gia kiểm tra, "Nội dung kiểm tra rất khó, các bạn cần chuẩn bị kỹ."
Ngẫu nhiên lấy một món từ kho lưu trữ của bảo tàng chưa từng xuất hiện trước công chúng, yêu cầu chuyên gia giám định xác định niên đại và độ thật giả trong vòng một giờ.
Không có tài liệu hỗ trợ, hoàn toàn dựa vào phản ứng đầu tiên và kiến thức tích lũy.
Toàn bộ quy trình ngẫu nhiên, không ai biết mình sẽ chọn món nào.
Nhưng đối với Đàm Chước, điều này có lẽ rất dễ dàng, thời thơ ấu chơi trò chơi với ông nội cô cũng giống như nội dung kiểm tra này.
Ông nội cô ngẫu nhiên chọn một món đồ cổ truyền lại trong gia đình, yêu cầu Đàm Chước đoán niên đại.
Sáng hôm đó, họ theo Giang lão sư đến bảo tàng, tham gia kiểm tra và vượt qua thành công, trở thành chuyên gia giám định tài sản của bảo tàng.
Tạm thời.
Mễ Khê Đình: "Thật tiếc, không gặp Tiền Chi Diên, nếu không thật muốn xem biểu cảm của anh ta."
Đàm Chước ngồi trong xe, lười biếng cười khẩy, "Anh ta cũng vượt qua kiểm tra."
"Chúng ta sẽ gặp."
Với bản tính thích nổi bật của anh ta, rất có thể sẽ còn tổ chức các buổi phát sóng trực tiếp tại hiện trường khảo cổ.
Cô đầy ý nghĩa sâu xa nói, "Gặp nhau tại hiện trường, chẳng phải thú vị hơn sao."
Mễ Khê Đình đồng ý, bỗng nhớ ra điều gì, chuyển đề tài, "Phải rồi, công việc khảo cổ này, cô không nói trước với Triều tổng sao?"
"Có gì phải nói, dù sao cũng là công việc địa phương, giống như đi làm thôi." Đàm Chước dửng dưng, không xem trọng.
Gần đây tin tức Giang Thành liên tục đưa tin về việc khai quật cổ mộ, Mễ Khê Đình nghĩ, hy vọng Triều tổng sẽ không quá ngạc nhiên khi thấy vợ mình biến thành 'công nhân khai thác' trên tin tức.
Khi Triều Hồi Độ trở về sau chuyến công tác, anh phải đối mặt với những bông hoa trong bình bị chết đuối và người vợ mỗi ngày đều đi sớm về khuya...
Thậm chí không có cả đời sống vợ chồng.
Đàm Chước bận rộn đến mức không còn tâm trí để mộng du, mỗi ngày đều trở về nhà trong tình trạng mệt mỏi, giống như hồn ma sau khi tắm xong thì mạnh mẽ thực hiện quy trình dưỡng da và sau đó ngủ thiếp đi.
Hỏi cô ấy thì chỉ có thể nhận được câu trả lời rằng cô đang làm việc cho đất nước.
Về sau Triều Hồi Độ mới biết, cô tham gia vào dự án khảo cổ ở Giang Thành.
Đàm Chước cũng không ngờ rằng công việc lại bận rộn như vậy, đừng nói đến cảnh tượng 'cãi nhau' với Tiền Chi Diên, ngay cả việc gặp mặt anh trai ở hiện trường, họ cũng không thể nói nhiều.
Buổi tối đôi khi quá mệt mỏi không thể tự bôi kem dưỡng da, cô đành thẳng thắn yêu cầu Triều Hồi Độ giúp đỡ, "Nhất định phải thoa đều trong lòng bàn tay trước khi bôi lên, bôi đều vào."
"Được."
Triều Hồi Độ nhận lấy công việc gợi cảm này, từ tốn v**t v* làn da trắng mịn của cô từ trên xuống dưới, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Rồi - Đàm Chước trong màn dạo đầu đầy gợi cảm này đã ngủ thiếp đi.
Rõ ràng là không hề có hứng thú với người chồng quyến rũ, thân hình đẹp, với vai rộng, eo thon và đôi chân dài, giống như đã bước vào giai đoạn mệt mỏi của hôn nhân.
Nhìn đôi môi đỏ mọng xinh đẹp hơi hé mở của cô, Triều Hồi Độ cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng khuôn mặt đẹp trai của anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh.
Đàm Chước vốn dĩ kiêu kỳ và không chịu được khổ cực, thật hiếm khi thấy cô như lần này, mỗi ngày đều mệt mỏi và buồn ngủ nhưng buổi sáng vẫn hứng khởi đi làm.
Triều Hồi Độ ngắm nhìn cô hồi lâu, trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc, cuối cùng vẫn giữ được lý trí, anh cởi bỏ áo choàng và vứt nó ở cuối giường, đi chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo, đi tắm nước lạnh.
Lần đầu tiên, anh tình nguyện đi vào phòng làm việc để chép kinh văn.
Trong thời gian gần đây, anh đã hoàn thành tất cả các bài tập kinh văn cho ba tháng tới.
Ngày mùng một tháng sau, Triều Hồi Độ đến Bắc Thành tham dự diễn đàn thương mại quan trọng.
Đàm Chước không đến hiện trường, mà ở Trung tâm phục chế quốc gia để hỗ trợ.
Thời gian quá lâu, nhiều sách tranh cổ bị dính chặt vào nhau, rất khó tách rời, chỉ riêng việc này đã là một công việc lớn và đòi hỏi sự tỉ mỉ.
Đàm Chước được phân công đến đây với tư cách là chuyên gia giám định, vì cô cũng biết chút ít về phục chế, trong khi nhân viên phục chế lại không đủ.
Cuối cùng cũng đến giờ nghỉ trưa.
Vì sử dụng mắt quá nhiều, Đàm Chước rửa mặt, đôi mắt hoa đào hơi đỏ lên, có những mạch m/á/u nhỏ, trông như vừa khóc.
Đồng Đồng đến đưa cơm trưa, thấy vậy giật mình: "Cô Đàm, cô biết rồi sao?!"
Đàm Chước ngồi ở vị trí gần cửa sổ của nhà ăn bảo tàng, lười biếng nâng mi mắt nhìn Đồng Đồng một cái, "Biết gì cơ?"
Đồng Đồng vừa lấy từng món ăn từ Thái Hợp Đế ra sắp xếp gọn gàng.
Dù bận rộn đến thế này, Đàm Chước cũng không thể chấp nhận đồ ăn ở nhà ăn, để giữ trạng thái làm việc tốt nhất, cô chẳng bận tâm người khác nghĩ gì, vẫn ăn thức ăn do đầu bếp nhà mình chuẩn bị, chỉ là không để vệ sĩ mang đến mà nhờ trợ lý, hơi kín đáo một chút.
Nhìn kỹ vào mắt của Đàm Chước, Đồng Đồng mới phát hiện rằng cô giáo Đàm không phải là đã khóc, mà là do sử dụng mắt quá nhiều.
"Hay là cô ăn trước đi, kẻo lát nữa lại ăn không nổi." Đồng Đồng ngập ngừng một lúc rồi dùng đũa công cộng gắp một miếng sườn nhỏ cho cô, "Ăn đi."
Cứ như là bữa ăn cuối cùng vậy.
Đàm Chước cắn một miếng, chậm rãi nuốt xuống, "Cậu có thể nói rồi đấy."
"Được thôi."
Đồng Đồng mở điện thoại, gửi cho Đàm Chước một đường link, vì xung quanh vẫn còn người nên cô hạ giọng, "Cô còn nhớ diễn đàn tin đồn về các gia đình quyền quý lần trước không?"
"Xem tin mới nhất đi."
Ông lão Triều cùng cháu dâu tham dự sự kiện từ thiện, nói với bạn bè rằng cháu dâu hiền lành đảm đang, chăm sóc gia đình, luôn ở bên cạnh ông. Sau này tất cả việc nội trợ trong Triều Viên sẽ giao cho cô ấy quản lý, và sẽ tổ chức một đám cưới hoành tráng cho họ trong thời gian tới. Ông cũng đã bỏ ra hàng triệu để mua cặp nhẫn ngọc bích làm quà cưới cho cháu trai và cháu dâu
Chủ đề chính: ảnh.jpg
Trong ảnh, một người phụ nữ duyên dáng, tri thức mặc sườn xám đỡ một ông lão mặc trang phục nhà Đường trông rất tinh thần, cùng với hình ảnh cặp nhẫn ngọc bích được phóng to ở trung tâm.
Đàm Chước cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.
Nhưng đôi môi đỏ khẽ mím lại, tiết lộ vài phần cảm xúc, rõ ràng là không còn tâm trạng ăn uống nữa.
Đồng Đồng có chút không hiểu: "Không phải cô và Triều tổng đã đăng ký kết hôn rồi sao? Sao ông lão nhà họ Triều vẫn cố chấp với cô Diệp kia, cô ta cũng đâu đẹp hơn cô?"
"Hơn nữa, điều này quá dễ bị phát hiện ra mà."
"Không hiểu nổi."
Đồng Đồng không hiểu, nhưng Đàm Chước thì rất rõ. Chiêu này của ông lão thực chất giống hệt như việc Triều Hồi Độ đưa cô về trong bữa tiệc sinh nhật trước đây. Tiên hạ thủ vi cường, dùng dư luận ép Triều Hồi Độ phải chấp nhận.
Trừ khi Triều Hồi Độ muốn cả nhà họ Triều mất mặt, công khai đối đầu với ông, nếu không phải chịu thiệt.
Thật không hổ là người từng nắm quyền Tập đoàn Triều thị suốt mấy chục năm ở Giang Thành, chiêu này thật tuyệt diệu
Nếu cô không nhầm, bây giờ tin tức này có lẽ đã lan ra các nền tảng khác rồi.
Nghe Đàm Chước nói vậy, Đồng Đồng tìm kiếm thử.
Quả nhiên.
Tin tức trên đầu các trang báo đều là bức ảnh chụp rõ nét tại sự kiện từ thiện, phần lớn là do ông lão Triều bỏ tiền ra mua, còn lại là các phương tiện truyền thông ăn theo, nỗ lực hết sức để khen ngợi Diệp Trinh Trinh và Triều Hồi Độ rất xứng đôi.
Dĩ nhiên cũng có những người không dám mạo hiểm.
Ví dụ như những người biết rõ danh tính của bà Triều thực sự, đoán được đây là cuộc đấu tranh quyền lực giữa hai người đứng đầu nhà họ Triều, không dám làm bia đỡ đạn.
Tránh để Triều Hồi Độ tính sổ.
Đàm Chước thì không chịu nổi sự ấm ức này, đi ra ngoài dưới gốc cây hải đường yên tĩnh, gọi điện cho Triều Hồi Độ, nhưng lại là thư ký Thôi nghe máy.
Thư ký Thôi: "Phu nhân, Triều tổng đang tham gia diễn đàn thương mại, không tiện nghe điện thoại. Nếu có việc quan trọng, tôi có thể chuyển lời giúp cô."
Triều Hồi Độ còn không nghe điện thoại.
Đàm Chước càng tức giận: "Vậy anh chuyển lời: Tôi ở ngoài vất vả kiếm sống, quay lưng lại thì nhà đã bị trộm mất!"
"Đơn ly hôn sẽ được gửi đến anh ấy vào buổi chiều, bảo anh ấy đi cưới người phụ nữ hiền lành, đảm đang, biết chăm sóc ông già và gia đình đi!"
Lúc này, thư ký Thôi cũng nhận được tin nhắn từ bộ phận quan hệ công chúng, vừa rồi bận rộn ở diễn đàn nên không tiện nghe điện thoại.
Bị Đàm Chước nói cho một loạt từ ngữ làm choáng váng, may mắn thay anh kịp thời xem tin nhắn, liền hiểu ngay lý do cô giận dỗi.
Anh lập tức nói: "Phu nhân xin hãy bình tĩnh, tôi sẽ lập tức chuyển lời cho Triều tổng, chắc chắn sẽ nhanh chóng giải quyết."
"Cô gửi đơn ly hôn cũng vô ích."
Dù sao thì cũng không ly hôn được.
Thư ký Thôi không chậm trễ trở lại diễn đàn thương mại, vừa kịp lúc đến phiên phỏng vấn của phóng viên.
Những phóng viên này nhận tin rất nhanh, cũng đã thấy tin tức đang lan truyền trên mạng, ngay sau khi phỏng vấn chính thức kết thúc, có một phóng viên thấy Triều Hồi Độ sắc mặt bình thản, liền mạnh dạn hỏi: "Nghe nói phu nhân của ngài là một tiểu thư khuê các, biết chăm sóc gia đình và hiền lành. Đó có phải là kiểu người ngài thích không?"
Vừa hỏi xong, cả hội trường, dù là phóng viên hay khách mời, đều đồng loạt nhìn về phía người đứng đầu nhà họ Triều cao cao tại thượng.
Chủ yếu là Triều Hồi Độ bảo vệ phu nhân quá tốt, ngoài một số ít người trong giới của anh, rất ít người biết thông tin cụ thể.
Tiểu thư khuê các tạm xem là đúng.
Chăm sóc gia đình, hiền lành?
Nghe phóng viên hỏi, Triều Hồi Độ nghĩ đến người vợ cả ngày không ở nhà, không chăm sóc gia đình, lại chẳng hiền lành, thậm chí còn nhõng nhẽo bắt anh bôi kem dưỡng da, bôi không đều còn giận dỗi.
Vậy nên, đây là tin đồn nhảm từ đâu chứ.
Đôi mắt của Triều Hồi Độ sâu thẳm như xoáy nước, vừa định trả lời - không phải.
"Xin quý vị vui lòng chờ đợi."
Bất ngờ giọng của thư ký Thôi vang lên, anh kịp thời đến, tắt mic và nói nhỏ vào tai Triều Hồi Độ, tóm tắt nhanh gọn sự việc trên mạng.
Nói xong còn không dám nhìn sắc mặt của sếp mình.
Ngay cả anh cũng hiểu rằng chiêu này của ông lão, tiên hạ thủ vi cường, không nghi ngờ gì nữa đã chạm đến giới hạn của sếp.
Triều Hồi Độ nghe thư ký chuyển lời, sắc mặt lãnh đạm, không hề tỏ ra tức giận như tưởng tượng, thậm chí khóe môi mỏng còn nở một nụ cười lạnh nhạt.
Ông nội của anh, đến giờ vẫn chưa nhận ra ai mới thực sự là người quyết định mọi việc trong nhà họ Triều.
Ông lão Triều tính toán rất kỹ, nhà họ Triều cùng vinh cùng nhục, là điều mà mỗi thành viên nhà họ Triều đều khắc sâu trong máu thịt, người đứng đầu như Triều Hồi Độ phải làm gương, đặc biệt là anh vừa mới lên nắm quyền, chưa ổn định, chỉ cần không muốn làm mất mặt nhà họ Triều trước cả thế giới, anh phải chấp nhận.
Thật tiếc -
Triều Hồi Độ không có chút tình cảm nào với huyết thống này, nói chi đến việc bảo vệ danh dự của dòng máu này.
Dưới ánh đèn sân khấu.
Người đàn ông chậm rãi xoa nhẹ biểu tượng gia huy 'Triều' tượng trưng cho địa vị và quyền lực, đôi mắt lạnh lùng lướt qua ống kính, tựa như một lời cảnh báo nguy hiểm
Tất cả mọi người tại hiện trường nín thở, không dám phát ra một tiếng động.
Ban đầu, họ nghĩ rằng anh ta sẽ không đáp lại những tin đồn tình ái này, nhưng không ngờ...
Một lát sau, Triều Hồi Độ đứng ở góc độ của người ngoài, bình tĩnh đánh giá: "Vợ tôi tính tình kiêu ngạo, bướng bỉnh, yêu cái đẹp, không nghe lời, dễ nổi nóng, rất khó chăm sóc."
Mọi người nghĩ rằng anh ta đang chỉ trích vợ trước mặt truyền thông, có lẽ là dấu hiệu của việc chuẩn bị ly hôn.
Nhưng ngay sau đó, người đàn ông cao cao tại thượng cúi đầu, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng tựa như tuyết đọng trên đỉnh núi lửa qua nhiều năm không tan, đang dần dần tan chảy.
Anh chậm rãi nói: "Nhưng cô ấy không phải là con chim sẻ bị nhốt trong nhà, mà là phượng hoàng bay lượn trên bầu trời, định mệnh sẽ bay cao, rực rỡ cùng mặt trời và mặt trăng."

Address

Cầu Giấy
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiệm Cầm Đồ Ký Ức posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share