09/08/2026
☘ Mới đây, trên trang cá nhân, thầy Vinh Nguyễn có chia sẻ một suy tư khá hay khi nhìn thấy những bức tượng cũ, hư hỏng được đặt lại trong một góc nghĩa trang.
Cá nhân tôi thấy đây là một góc nhìn rất đáng để suy ngẫm. Bởi đôi khi chúng ta dễ chú ý đến vẻ đẹp bên ngoài của một biểu tượng, nhưng lại quên mất điều mà biểu tượng ấy thực sự muốn hướng chúng ta tới.
Xin chia sẻ lại nguyên văn suy tư của thầy:
“Tôi thấy ngổn ngang từng góc nghĩa trang là những bức tượng không còn vẹn nguyên hình hài…
Phải chăng vẻ đẹp của một biểu tượng luôn là ngưỡng cửa đầu tiên níu giữ ánh nhìn, nhưng cũng là điều đầu tiên che khuất ý nghĩa của nó?
Khi bức tượng còn mới, người ta dễ dừng lại trước một hình thức đẹp mắt.
Vậy còn lại điều gì khi tất cả chỉ còn là một khối vật liệu hư hỏng?
Có lẽ, đó mới là lúc một biểu tượng được thử thách.
Bởi biểu tượng không tồn tại để người ta chiêm ngưỡng chính mình.
Nó giống như một ô cửa.
Không ai yêu quý ô cửa chỉ vì vân gỗ đẹp hay lớp kính trong; điều đáng quý là nhờ nó mà ta nhìn thấy bầu trời.
Nếu một ngày ô cửa cũ kỹ, trầy xước, nhưng vẫn mở ra khoảng trời ấy, thì giá trị của nó chưa hề mất đi…
…
Rồi tôi bước đi… những bức tượng vẫn ở lại, không níu giữ ai bằng vẻ đẹp nữa,
chỉ lặng lẽ ở đó…
như một câu hỏi không cần lời đáp:
Khi một biểu tượng không còn gì đáng để ngắm nhìn, liệu ta có còn nhìn thấy điều nó luôn muốn chỉ về?”
— Vinh Nguyễn