07/08/2026
“Chỉ cần chậm thêm vài tiếng nữa thôi, có lẽ em đã phải ân hận cả đời…”
Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại em vẫn còn run.
Đây là hình ảnh con em khi bị nhiễm khuẩn tụ cầu vàng, nhưng lúc đó em hoàn toàn không biết. Em cứ nghĩ con chỉ bị dị ứng bình thường, vì trước đó thỉnh thoảng con cũng từng nổi mẩn như vậy.
Ngày đầu tiên, em cho con uống thuốc dị ứng. Thấy các nốt lặn xuống, con khỏe hơn nên hôm sau em vẫn cho đi học. Đến tối, con lại nổi kín người. Em đưa con đến bác sĩ quen, bác tiêm thuốc dị ứng. Về nhà một lúc, các nốt lại biến mất.
Nhưng sáng hôm sau, con nổi dày đặc hơn hôm trước. Em vẫn nghĩ chỉ là dị ứng nặng nên tiếp tục đưa con đi tiêm. Lần này, thuốc không còn tác dụng nữa.
Nửa đêm, em hốt hoảng đưa con vào cấp cứu ở Bệnh viện Cẩm Khê. Các bác sĩ truyền thuốc và nói bệnh viện không có điều kiện xét nghiệm để tìm nguyên nhân, chỉ có thể điều trị theo triệu chứng. Lúc đó đã khuya nên em quyết định cho con nằm viện theo dõi.
Ngày hôm sau thấy con đỡ hẳn, không còn nổi nốt nữa, em còn nghĩ nếu sáng mai vẫn ổn thì sẽ xin cho con xuất viện.
Không ngờ sáng hôm sau, bà ngoại gọi điện trong hoảng loạn, bảo em xuống ngay để chuyển con lên tuyến trên. Con nổi ban tím tái khắp người, bắt đầu khó thở.
Lúc đó Nana mới mấy tháng tuổi. Em cuống cuồng gọi bà nội đang đi làm về trông em bé, rồi lao xuống viện làm thủ tục chuyển con tới Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương. Trên suốt quãng đường từ nhà xuống Hà Nội, con bắt đầu ho rít, thở khó. Chưa bao giờ em thấy con đường ấy dài đến thế.
Khoảng hai tiếng sau khi làm xét nghiệm, bác sĩ thông báo con bị nhiễm khuẩn tụ cầu vàng, vi khuẩn đã bắt đầu xâm nhập vào phổi.
Các bác sĩ nói trường hợp này rất nguy hiểm, nhiều bệnh nhân phải đổi qua nhiều loại kháng sinh mới đáp ứng. May mắn cho gia đình em, con hợp thuốc ngay từ loại đầu tiên. Con nằm điều trị 11 ngày rồi được xuất viện.
Con đã khỏi bệnh, nhưng từ lần đó đến nay phổi của con yếu hơn rất nhiều. Chỉ cần ho nhẹ cũng rất dễ dẫn đến viêm phổi.
Đến tận bây giờ, em vẫn luôn tự trách mình. Giá như em đưa con lên tuyến trên sớm hơn thì có lẽ con đã không phải chịu nặng như vậy.
Nhưng thật lòng, lúc ấy em cũng rơi vào cảnh không biết phải xoay xở thế nào. Chồng đi làm xa không có ở nhà. Nana mới vài tháng tuổi. Nhà thì đang xây dang dở. Dâu Tây mới 3 tuổi. Một mình em gồng gánh tất cả.
Viết những dòng này không phải để kể khổ hay trách ai. Chỉ mong nếu bố mẹ thấy con nổi ban bất thường, sốt, tím tái hoặc khó thở, đừng chủ quan như em đã từng. Có những căn bệnh nhìn giống dị ứng, nhưng phía sau lại là điều nguy hiểm hơn rất nhiều.
Nguồn: Mẹ Nhung Nghiêm