15/05/2026
Học ở tuổi 30 khó mà cũng dễ.
Nhiều người nghĩ đi học chỉ dành cho tuổi đôi mươi. Nhưng mình nhận ra, càng lớn, việc học lại càng quan trọng — chỉ cần một lý do đủ lớn để bắt đầu.
Bạn mình từng hỏi: “Làm sao để ngoài 30 vẫn còn chăm học được?”
Thật ra, ai cũng đang học mỗi ngày thôi. Học từ công việc, từ đồng nghiệp, từ các mối quan hệ, từ va chạm cuộc sống. Nhưng kiểu học “cắp sách đến trường” thì khác. Nó tốn thời gian, tiền bạc, năng lượng và cả việc phải đánh đổi sự ổn định đang có.
Suốt 5 năm làm ở văn phòng luật, mình luôn nghĩ về việc học MBA. Nhưng lúc đó lại tự nhủ: “Có làm kinh doanh đâu mà học?” Sau này chuyển sang sales được vài năm, mình lại nghĩ khác: “Đi làm thực chiến là đủ rồi, cần gì học thêm nữa?”
Và mình trì hoãn việc học thêm gần 3 năm.
Cho đến một lần nói chuyện với mentor. Anh ấy kể trong team có một anh luật sư sau khi học MBA thì khả năng phân tích tình huống và tư duy chiến lược thay đổi hẳn. Rồi anh luật sư đó nói với mình một câu mà mình nhớ đến giờ:
“Kiến thức chỉ là một phần. Nhưng bằng cấp cho người khác thấy em đủ quyết tâm để phát triển bản thân.”
Lúc đó mình mới hiểu: người tuyển dụng không chỉ đánh giá mình bằng kinh nghiệm, mà còn bằng thái độ với sự phát triển của chính mình.
Và thế là mình quyết định đi học, mà còn muốn học bằng quốc tế và sống ở nước ngoài một thời gian. Hồi đó khó đủ thứ: công việc chưa ai thay được, tài chính chưa đủ thoải mái, gia đình cũng nhiều lo lắng. Nhưng khi mục tiêu đủ lớn, mình bắt đầu giải quyết từng vấn đề một thay vì tìm lý do trì hoãn.
Giờ mình vẫn giữ thói quen từ hồi ra trường, mỗi năm học ít nhất một thứ gì đó mới để bản thân không đứng yên quá lâu. Nhưng điều mình nhận ra sau tuổi 30 là: quan trọng không phải là “muộn chưa?”, mà là:
“Mình có thật sự muốn trở thành phiên bản tốt hơn nữa của chính mình không?”