Bác Sĩ Lê Xuân Dương

Bác Sĩ Lê Xuân Dương Bác sĩ Lê Xuân Dương – Chuyên gia Dinh dưỡng Nhi khoa & Tai Mũi Họng, với hơn 13 năm kinh nghiệm khám chữa bệnh cho trẻ em.

20/08/2026

KẼM UỐNG MẤY THÁNG THÌ NGHỈ — LIỀU ĐIỀU TRỊ VÀ LIỀU HẰNG NGÀY LÀ HAI CON SỐ KHÁC NHAU 👇

Sáng nấu gì, chiều nấu gì — mẹ nghĩ mãi không ra. 30 ngày cho bé 8–9 tháng, mỗi ngày một món 👇
20/08/2026

Sáng nấu gì, chiều nấu gì — mẹ nghĩ mãi không ra. 30 ngày cho bé 8–9 tháng, mỗi ngày một món 👇

20/08/2026

12 THÁNG MÀ MIỆNG CON VẪN CHỈ BIẾT MỘT ĐỘNG TÁC — CHÁO XAY NHUYỄN LẤY ĐI CÁI GÌ? 👇

20/08/2026

Cảnh báo 5 cách ăn trứng có thể gây mất sữa ở mẹ bỉm.

Con chậm cao, mẹ định mua hộp canxi cho yên tâm. 25 thực phẩm giàu canxi có sẵn ngoài chợ, mẹ xem trước đã 👇
20/08/2026

Con chậm cao, mẹ định mua hộp canxi cho yên tâm. 25 thực phẩm giàu canxi có sẵn ngoài chợ, mẹ xem trước đã 👇

8 THÁNG VÀ 9 THÁNG KHÔNG CÙNG MỘT BẢNG — CON SỐ ĐỔI NGAY NGÀY TRÒN 9 THÁNGCâu tôi nhận được nhiều nhất tuần vừa rồi: "Bá...
20/08/2026

8 THÁNG VÀ 9 THÁNG KHÔNG CÙNG MỘT BẢNG — CON SỐ ĐỔI NGAY NGÀY TRÒN 9 THÁNG

Câu tôi nhận được nhiều nhất tuần vừa rồi: "Bác cho em xin bảng gram cho bé 8–9 tháng với."

Tôi phải nói ngay: không có một bảng nào dùng chung cho 8 tháng và 9 tháng.

Trong Bảng 8 của Quyết định 318/QĐ-BYT do Bộ Y tế ban hành ngày 30/01/2026 — bản hướng dẫn ăn bổ sung mới nhất, Viện Dinh dưỡng biên soạn — bé 7–8 tháng và bé 9–11 tháng nằm ở hai nhóm khác nhau. Và khoảng cách giữa hai nhóm đó lớn hơn ba mẹ nghĩ.

Chuyện này quan trọng vì trong thực hành tôi thấy một kiểu rất hay gặp: bé đã 9, 10 tháng mà nhà vẫn nấu đúng bát cháo hồi 7 tháng, vẫn hai bữa một ngày. Con không ốm, không quấy, nhìn vẫn ổn — nên không ai nghĩ có gì sai. Rồi tháng thứ 11, 12 đi cân mới thấy đường cân nặng đi ngang.

Nhà đang nuôi bé tầm này thì lưu bài lại, lát nữa vào bếp mở ra đong cùng tôi.

━━━━━━━━━━━━━━━

TỪ 7–8 THÁNG SANG 9–11 THÁNG, CON SỐ ĐỔI THẾ NÀO

Dưới đây là lượng cho MỘT BỮA, tính theo thực phẩm sống và đã làm sạch (bỏ vỏ, bỏ xương). Mũi tên là từ nhóm 7–8 tháng sang nhóm 9–11 tháng.

Số bữa mỗi ngày: 2 bữa ➝ 3 bữa, có thể thêm 1 bữa phụ
Tổng lượng mỗi bữa: 100–120 ml ➝ 150–170 ml
Ngũ cốc (gạo, bột): 10–15 g ➝ 15–20 g
Thịt hoặc cá: 10–15 g ➝ 15–20 g
Hoặc trứng: 1 lòng đỏ ➝ 1 lòng đỏ
Hoặc đậu phụ: chưa có ➝ 30 g
Rau, củ: 10 g ➝ 10–15 g
Dầu hoặc mỡ: 2–3 ml ➝ 2–4 ml
Sữa mẹ hoặc sữa khác, cả ngày: 650–700 ml ➝ 600–650 ml

Ba mẹ đọc lại dòng cuối. Trong khi mọi thứ khác tăng lên thì SỮA LẠI GIẢM XUỐNG. Đó là chỗ hay bị bỏ qua nhất.

Nói dễ hiểu: tròn 9 tháng không phải "lớn thêm một tháng". Nó là chuyển nấc.

(Trẻ không bú mẹ thì ngoài số bữa trên, cho uống thêm 2–3 cốc sữa và ăn thêm 1–2 bữa mỗi ngày.)

━━━━━━━━━━━━━━━

BA CHỖ BẢNG GRAM HAY BỊ ĐỌC SAI

MỘT — số ở trên là cho MỘT BỮA. Bé 9 tháng ăn 3 bữa thì đạm cả ngày là 45–60 g. Đọc sai chỗ này là con hụt tới hai phần ba.

HAI — cân SỐNG, đã làm sạch. 15 g thịt là 15 g thịt tươi đã bỏ gân bỏ xơ. Cân sau khi nấu thì con số tụt đi đáng kể vì thịt mất nước.

BA — tài liệu ghi rõ đây là lượng trẻ CẦN ĂN ĐƯỢC. Cá lọc xương hụt bao nhiêu, cháo dính nồi bao nhiêu, con nhè ra bao nhiêu — không tính vào. Nên ba mẹ cần chuẩn bị nhiều hơn con số đó một chút.

👉 Nhớ nhanh: mỗi bữa — sống, sạch — và cộng thêm phần rơi rụng.

━━━━━━━━━━━━━━━

GRAM ĐẠM: 15–20 G MỖI BỮA, VÀ ĐÂY LÀ LÝ DO

Đây là con số tôi muốn ba mẹ nhớ nhất trong cả bài.

Theo QĐ 318, nhu cầu protein lấy từ thức ăn bổ sung:

6–8 tháng: 5 g/ngày
9–11 tháng: 15,5 g/ngày
12–23 tháng: 11,5 g/ngày

Ba mẹ đọc lại ba dòng đó lần nữa. Từ 8 sang 9 tháng, nhu cầu đạm từ bữa ăn dặm tăng gấp hơn ba lần. Và sang sau một tuổi nó lại giảm xuống.

Nghĩa là 9–11 THÁNG LÀ QUÃNG CẦN ĐẠM TỪ BỮA ĂN NHIỀU NHẤT TRONG CẢ THỜI KỲ ĂN DẶM — nhiều hơn cả lúc con đã hơn một tuổi.

Vì sao? Vì đến tuổi này sữa mẹ đã không gánh được phần lớn nhu cầu nữa: năng lượng con phải lấy từ thức ăn bổ sung tăng từ khoảng 230 kcal/ngày (6–8 tháng) lên khoảng 344 kcal/ngày (9–11 tháng). Sang sau một tuổi, con ăn được cơm cùng gia đình, phần đạm rải ra nhiều nguồn nên con số riêng của "thức ăn bổ sung" nhẹ đi. Sắt cũng vậy — 6–11 tháng cần 9,0 mg/ngày, còn 12–23 tháng chỉ 5,4 mg/ngày.

Nói kiểu đời thường cho dễ hiểu: 9 đến 11 tháng là quãng căng nhất của cả chặng ăn dặm. Đúng lúc đòi hỏi cao nhất thì lại là lúc nhiều nhà vẫn nấu bát cháo của mấy tháng trước.

Quy ra miếng thật cho dễ đong: 15–20 g thịt lợn nạc băm khoảng một thìa canh vun. Cá đã lọc xương thì cỡ hai đốt ngón tay trỏ người lớn. Đậu phụ 30 g là miếng nhỏ cỡ hộp diêm.

Về trứng — một chỗ cần nói thật. Bảng ghi 1 lòng đỏ, và phần hướng dẫn chế biến ghi trẻ dưới 12 tháng thì tách bỏ lòng trắng. Nhưng cũng chính tài liệu này ở chỗ khác lại xếp trứng vào nhóm dễ dị ứng cần thử sớm, thử ít một để theo dõi — chứ không trì hoãn; hướng này trùng với các nghiên cứu quốc tế về dị ứng thực phẩm những năm gần đây. Hai chỗ trong cùng một tài liệu chưa thật khớp nhau. Nên có cho con ăn cả quả trứng trước 12 tháng hay không, ba mẹ hỏi bác sĩ khám cho con, nhất là nhà có tiền sử dị ứng. Tôi không quyết thay được qua một bài viết.

━━━━━━━━━━━━━━━

GRAM RAU: CHỈ 10–15 G — VÀ VÌ SAO ÍT NHƯ VẬY

Đây là chỗ ba mẹ đọc xong hay nhắn lại "bác ơi có phải in sai không".

Không sai. Khoảng một, hai lá rau muống, hoặc một nhúm nhỏ rau đã băm bằng đầu ngón tay.

Lý do nằm ở đậm độ năng lượng — mỗi gam thức ăn cho được bao nhiêu năng lượng. Thức ăn bổ sung cho trẻ dưới 1 tuổi cần đạt khoảng 0,8 đến 1 kcal mỗi gam. Mà dạ dày con thì bé: ước tính khoảng 30 ml cho mỗi kg cân nặng, bé 8 kg thì dạ dày chừng 240 ml. Cái bát đó đầy là hết chỗ, dù trong đó có gì.

Rau và củ cho rất ít năng lượng trên mỗi gam. Nhồi nhiều rau nghĩa là lấy chỗ của thịt, của cá, của dầu — những thứ cho năng lượng và cho sắt, kẽm. Con vẫn ăn hết bát, mẹ vẫn thấy yên tâm, nhưng con nhận được ít hơn hẳn.

ĐỪNG CHỈ NHÌN CON ĂN HẾT BÁT. HÃY NHÌN TRONG BÁT CÓ GÌ.

Tôi nói thế không có nghĩa là bỏ rau. Rau và trái cây phải có hằng ngày, và chúng cho vitamin, chất khoáng, chất xơ. Ý tôi là rau không phải nhóm để đong nhiều. Ưu tiên rau lá màu xanh thẫm, củ quả màu vàng đỏ, đổi món thường xuyên.

━━━━━━━━━━━━━━━

ML DẦU: 2–4 ML, THỨ NHỎ NHẤT NHƯNG CHỈNH ĐƯỢC NHIỀU NHẤT

Nửa thìa cà phê đến gần một thìa. Nghe ít, nhưng đây là nhóm cho năng lượng cao nhất trên mỗi thìa, và giúp con hấp thu các vitamin tan trong dầu — A, D, E, K.

Con số này không phải bốc ra: nhu cầu chất béo từ thức ăn bổ sung ở 9–11 tháng là khoảng 9,6 đến 11,5 g mỗi ngày. Chia cho ba bữa, cộng phần chất béo có sẵn trong thịt cá, thì rơi đúng vào 2–4 ml dầu mỗi bữa.

Cho dầu vào SAU CÙNG, khi cháo đã chín và bắc ra khỏi bếp, quấy đều. Đun lâu cùng dầu làm hao chất.

Và đây là phép thử tại chỗ để biết bát cháo có đủ đặc: NGHIÊNG THÌA LÊN. Cháo chảy thành dòng như nước là loãng quá — con no bụng mà không đủ chất. Cháo đủ đặc thì vẫn bám trên thìa.

Nói dễ hiểu: pha loãng bát cháo cho con dễ ăn là đang làm nhạt bữa ăn của con. Cùng một cái dạ dày ấy, cháo loãng cho được ít năng lượng hơn hẳn.

━━━━━━━━━━━━━━━

BỐN CHỖ ĐONG ĐÚNG BẢNG MÀ CON VẪN HỤT

MỘT — sữa vượt trần. Nhiều nhà vẫn giữ 800–900 ml vì "con thích sữa hơn". Sữa vào nhiều thì bụng không còn chỗ cho bữa ăn, mà sữa lại không phải nguồn sắt tốt.

HAI — nước xương, nước luộc thay cho thịt. Đạm và sắt phần lớn nằm trong miếng thịt, không nằm trong nước. Nấu cháo bằng nước xương rồi bỏ thịt ra là đong 0 g đạm dù bát cháo thơm.

BA — bữa quá sát hoặc quá xa nhau. Khoảng cách giữa các bữa chính nên 3 đến 4 tiếng. Sát hơn 2 tiếng thì con chưa tiêu hết, bỏ ăn. Xa hơn 5 tiếng thì con quá đói, và tổng ăn cả ngày lại giảm.

BỐN — thiếu bữa thứ ba. Đây là thay đổi dễ bị bỏ sót nhất, vì nó không nằm ở gram mà ở lịch trong ngày.

(Nước lọc thì 9–11 tháng khoảng 120–180 ml mỗi ngày, chia nhiều lần nhỏ sau bữa ăn, không tính nước trong sữa và thức ăn. Không ép con uống.)

━━━━━━━━━━━━━━━

KHI NÀO NÊN CHO CON ĐI KHÁM

Bảng gram là để đong, không phải để chấm điểm con mỗi bữa. Tài liệu ghi rõ đây là lượng tham khảo, cần điều chỉnh theo nhu cầu và mức tăng trưởng của từng con. Thứ nói lên sự thật là đường cân nặng và chiều dài hằng tháng.

Nên ba mẹ chỉnh theo nhóm đúng tuổi, cho mình hai đến ba tuần rồi cân lại. Còn những dấu hiệu sau thì đừng chỉnh ở nhà nữa, cho con đi khám để tìm nguyên nhân — đừng tự mua thuốc bổ trước khi biết con thiếu gì:

Cân nặng không tăng liên tiếp 2–3 tháng
Chiều dài tăng dưới 0,5 cm mỗi tháng, hoặc con nằm dưới đường −1SD trên biểu đồ tăng trưởng WHO
Con ăn dưới khoảng 60% lượng khuyến nghị, kéo dài từ một tháng, bữa nào cũng quá 30 phút
Con 9–10 tháng vẫn chỉ ăn được đồ xay nhuyễn, ăn thô là nôn ọe

Và đi ngay nếu con nôn ra dịch xanh, nôn liên tục, li bì bỏ bú, hoặc sặc trong khi ăn rồi ho không dứt, thở rít, tím quanh môi. Nếu ba mẹ nhìn con thấy khác thường, linh cảm không ổn, thì đừng chờ cho đủ dấu hiệu trong danh sách.

Đong đúng một chút, đặc thêm một chút, thêm cái bữa thứ ba đúng lúc — nhiều khi đã đủ để đường cân nặng của con đi lên thay vì đi ngang.

Các cụ vẫn nói: "Ăn được ngủ được là tiên." Nhưng ăn được thì phải ăn cho đúng phần của mình.

━━━━━━━━━━━━━━━

📌 QUÀ TẶNG CHO BA MẸ

Tôi làm sẵn một tài liệu ngắn: "Bảng cân bát cháo cho con 6–23 tháng" — bảng định lượng đầy đủ cả 5 mốc tuổi theo Quyết định 318/QĐ-BYT, bảng quy đổi gram sang thìa và miếng thật để ba mẹ đong không cần cân, khung giờ 3 bữa và bữa phụ, và bảng theo dõi cân nặng 8 tuần để biết mình chỉnh đúng chưa.

Ba mẹ comment chữ CÂN BÁT ở dưới, tôi gửi vào tin nhắn.

Và gửi bài này cho người nấu cháo cho con cùng mình — bà, chồng, người giúp việc. Bảng gram chỉ có tác dụng khi người đứng bếp là người biết nó.

Bài sau tôi viết "Thực đơn 7 ngày cho bé 9–11 tháng — cùng bảng gram này, nấu ra món thật". Ba mẹ muốn đọc thì comment thêm chữ BẢY NGÀY.

Bài viết mang tính chia sẻ kiến thức, không thay thế việc thăm khám trực tiếp. Con chậm tăng cân hoặc có biểu hiện bất thường, ba mẹ hãy đưa con đến cơ sở y tế để được bác sĩ khám và tư vấn phù hợp.

20/08/2026

Con khát nước, tè ướt bỉm cả đêm — đừng vội nghĩ con hư, coi chừng ngộ độc vitamin D.

20/08/2026

CON BIẾNG ĂN SAU ỐM KHÔNG PHẢI DO THUỐC — THỨ LÀM CON CHÁN ĂN CÒN Ở LẠI THÊM 1–2 TUẦN 👇

19/08/2026

Lịch trình ăn dặm gợi ý cho bé (6 -12 tháng).

CÓ NHỮNG NGÀY, VỢ TÔI KHÔNG BIẾT PHẢI BẾ CON NÀO TRƯỚC...Có những chuyện, chỉ những ai từng có 2 con nhỏ sát tuổi mới hi...
19/08/2026

CÓ NHỮNG NGÀY, VỢ TÔI KHÔNG BIẾT PHẢI BẾ CON NÀO TRƯỚC...
Có những chuyện, chỉ những ai từng có 2 con nhỏ sát tuổi mới hiểu.
Mấy năm trước, nhà tôi ở Quảng Yên, Quảng Ninh.
Một ngôi nhà nhỏ.
Hai đứa con nhỏ.
Và một người mẹ gần như không có lấy một phút thật sự là của riêng mình.
Minh Châu là chị lớn.
Minh Ngọc là em.
Hai chị em cách nhau đúng 18 tháng.
Nghe thì chỉ là một con số thôi.
Nhưng với người mẹ ở nhà một mình xoay xở, 18 tháng ấy có những ngày dài như cả một quãng rất xa.
Có những buổi sáng, tôi đi từ sớm ở bệnh viện.
Rồi hết giờ lại tất tả chạy về phòng khám.
Còn ở nhà, vợ tôi – mẹ My – bắt đầu một ngày mới bằng tiếng con gọi, tiếng con khóc, tiếng bát đũa chưa kịp rửa, quần áo chưa kịp phơi, cơm chưa kịp ăn, tóc chưa kịp chải.
Một bé còn quá nhỏ, hay quấy, hay cần bế.
Một bé lớn hơn một chút nhưng cũng mới chỉ là một đứa trẻ con thôi, vẫn cần mẹ ôm, cần mẹ dỗ, cần mẹ nhìn về phía mình.
Có những lúc, Minh Ngọc đang khóc oe oe trên tay.
Thì Minh Châu chạy đến ôm chân mẹ, mếu máo đòi bế.
Con đâu có hư.
Con chỉ sợ từ ngày có em, mẹ không còn là của con nữa.
Và mẹ My đứng ở giữa.
Một tay ôm em.
Một tay vuốt đầu chị.
Miệng dỗ em.
Mắt nhìn chị.
Chân còn phải bước vội vào bếp vì nồi nước đang sôi.
Có những ngày, vợ tôi không biết phải dỗ con nào trước.
Không phải vì thương đứa này hơn đứa kia.
Mà vì thương cả hai như nhau.
Thương đến mức chỉ sợ một đứa phải chờ lâu hơn một chút thôi cũng thấy lòng mình nhói lên.
Nhiều người nhìn vào cứ nghĩ ở nhà chăm con là “chỉ quanh quẩn trong nhà”.
Nhưng ai từng đi qua rồi mới hiểu, có những ngày người mẹ như bị kéo ra thành hai, thành ba phần.
Một phần cho đứa em đang khóc đỏ mặt.
Một phần cho chị lớn đang tủi thân.
Một phần cho việc nhà chưa xong.
Và phần còn lại… gần như chẳng còn bao nhiêu cho chính mình nữa.
Có những hôm tôi đi làm về, vừa bước vào cửa đã nghe tiếng con khóc từ trong nhà.
Một đứa khóc vì buồn ngủ.
Một đứa khóc vì muốn mẹ bế.
Căn nhà nhỏ đầy tiếng gọi, tiếng dỗ dành, tiếng chân chạy, tiếng cửa mở, tiếng thở dài rất khẽ.
Và giữa tất cả những âm thanh ấy là vợ tôi.
Tóc búi vội.
Áo xộc xệch vì bế con cả ngày.
Bữa trưa ăn muộn.
Cốc nước để từ sáng đến chiều vẫn chưa uống hết.
Mắt thì thâm vì thiếu ngủ.
Người thì mệt rã rời sau sinh chưa hồi lại hẳn.
Nhưng điều làm vợ tôi mệt nhất, thật ra không chỉ là thức đêm hay bận bịu.
Mà là cảm giác mình đã cố hết sức rồi… mà vẫn thấy chưa đủ.
Chưa đủ cho em.
Chưa đủ cho chị.
Chưa đủ để nhà cửa gọn gàng.
Chưa đủ để lúc nào cũng dịu dàng như mình mong muốn.
Có lần, vợ tôi nói với tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn nhớ:
“Em thương Minh Châu vì con còn nhỏ quá.
Nhưng em cũng thương Minh Ngọc vì em bé quá.
Nhiều lúc em thấy mình có hai cánh tay mà vẫn không ôm xuể.”
Nghe xong câu đó, tôi lặng đi.
Vì đúng thật, ngoài kia người ta hay hỏi con ăn thế nào, ngủ ra sao, tăng cân chưa, ngoan không.
Nhưng ít ai hỏi người mẹ rằng:
Hôm nay em có mệt lắm không?
Hôm nay em có thấy tủi thân không?
Hôm nay em có thấy mình đang phải cố quá nhiều không?
Người mẹ có 2 con nhỏ sát tuổi không yếu đuối.
Họ chỉ đang đi qua một quãng rất chật vật của làm mẹ.
Một bên là em bé chưa thể tự chờ.
Một bên là chị lớn còn quá nhỏ để hiểu vì sao mẹ bận hơn trước.
Mà ở giữa, người mẹ vẫn cứ cố từng chút một để không đứa con nào thấy mình bị bỏ quên.
Tôi nghĩ, điều làm nhiều người mẹ đau lòng nhất không phải là con khóc.
Mà là khi nghe cả hai con cùng cần mình trong một lúc… mà mình không thể ôm cả hai ngay lập tức.
Đó là cảm giác rất chân thật.
Rất đau.
Rất thương.
Nhưng nếu hôm nay có mẹ nào đang đọc những dòng này và cũng đang ở trong hoàn cảnh giống như vợ tôi ngày ấy, tôi chỉ muốn nói một điều:
Mẹ không sai.
Mẹ không cần lúc nào cũng hoàn hảo.
Không cần lúc nào cũng bình tĩnh.
Không cần lúc nào cũng làm mọi thứ thật tròn trịa.
Chỉ cần mẹ vẫn đang yêu con bằng tất cả những gì mình có.
Chỉ cần mẹ vẫn cố ôm con, dỗ con, nhìn con bằng ánh mắt đầy thương yêu.
Thế đã là rất nhiều rồi.
Rồi sẽ có ngày mọi chuyện nhẹ hơn.
Em bé sẽ lớn dần, đỡ quấy hơn.
Chị lớn sẽ hiểu chuyện hơn, biết chờ mẹ hơn.
Căn nhà rồi vẫn sẽ còn tiếng cười, còn tiếng gọi “mẹ ơi”, nhưng sẽ không còn dồn dập như những tháng ngày đầu ấy nữa.
Còn hôm nay, nếu mẹ đang mệt…thì mẹ được phép mệt.
Nếu mẹ đang rối…thì mẹ được phép thấy rối.
Nếu mẹ đã cố hết sức mà vẫn thấy mình chưa đủ… thì xin mẹ nhớ cho một điều:
Không phải mẹ kém. Chỉ là quãng này thật sự quá nhiều việc phải lo, quá nhiều yêu thương phải chia cùng một lúc.
Và năm tháng ấy, nhìn lại, tôi càng thương vợ mình nhiều hơn.
Thương một người phụ nữ đã đi qua những ngày rất dài trong căn nhà nhỏ ở Quảng Yên, Quảng Ninh.
Ngày ngày bế em, dỗ chị, chờ chồng đi làm về, rồi lại lặng lẽ bắt đầu một ngày mới gần như giống hệt hôm qua.
Không ồn ào.
Không than nhiều.
Chỉ âm thầm chịu đựng, âm thầm yêu, âm thầm chăm.
Làm mẹ có những quãng như đi trong mưa.
Không ai thấy hết những giọt rơi trên vai mình.
Nhưng người mẹ vẫn bước, vì trước mặt là con.
Và với tôi, mẹ My của Minh Châu và Minh Ngọc, trong những tháng năm ấy, thật sự đã rất giỏi rồi.

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bác Sĩ Lê Xuân Dương posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share