09/07/2026
Tu đạo tại đời : tu ngay giữa cuộc đời, đạo bất ly thế gian
Nhiều người cứ vinh vào việc có căn, ta đây là con nhà ông Thánh có quyền làm lố và hành sự kệch cỡm, đấy là ảo và toàn mang tiếng xấu cho đạo. Chưa yêu cầu phải làm đẹp cho đạo, các cá nhân đấy nên nhìn nhận lại bản thân đang ở đâu, là ai ?
Nên nhớ rằng, ta mang thân người, sống giữa cõi nhân gian thì ta vẫn còn lo toan cuộc sống : cơm áo gạo tiền hằng ngày, gia đình, con cái, công việc, ngân xuyến và hạnh phúc. Dẫu tiền kiếp hay nhiều tiền kiếp trước dù ra từng là ai, căn cơ sâu dày đến đâu, hay có duyên với cửa Thánh từ bao giờ đi chăng nữa cũng không thay đổi được thực tại đấy.
Người tu theo Đạo Mẫu còn gánh thêm một trọng trách lớn hơn, đó là "trên lo việc Thánh, dưới gánh việc trần." Bởi vậy, cuộc đời người đồng nhân luôn có nhiều điều phải chu toàn. Nhưng đó không phải là gánh nặng để chùn bước, mà là phúc duyên để phụng sự và tu dưỡng.
Được nương tựa cửa Thánh, cửa Đình Thần là một nhân duyên quý báu, không phải ai cũng có được. Vì vậy, khi đã có duyên thì hãy biết trân trọng, giữ lòng thành và kiên trì tu tập.
Đạo Mẫu lấy việc tích âm đức làm gốc. Người tu không chỉ vun bồi cho bản thân mà còn hồi hướng công đức cho gia tiên, con cháu, từng bước hóa giải nghiệp duyên, bồi đắp phúc phần cho hiện đời và mai sau. Những điều ấy không phải lúc nào cũng nhìn thấy ngay bằng mắt thường, nhưng đều là quả lành được tích lũy theo thời gian.
"Chấm đồng, Cô lại thương đồng,
Lỡ nào Cô để cho đồng hàn vi."
Lời văn ấy không phải để người tu mong cầu giàu sang, mà để nhắc rằng người có công đức, có đạo hạnh và giữ trọn lòng thành sẽ luôn được Chư Thánh gia ân, khuông phù và nâng đỡ đúng với phúc phần của mình.
Sự ban ân ấy không chỉ thể hiện ở ngân xuyến, mà còn ở những điều bình dị trong cuộc sống: một gia đình thuận hòa, sức khỏe bình an, công việc ổn định, con cháu hiếu thuận, tai qua nạn khỏi hay lúc khó khăn luôn gặp người giúp đỡ. Đó đều là những điều đáng quý mà nhiều người vì quen thuộc nên không còn nhận ra.
Có người trước đây nợ nần chồng chất, gia đình ly tán, sau khi biết hướng thiện, chăm chỉ làm ăn và tinh tấn tu tập thì cuộc sống dần ổn định, trả được nợ, gia đình đoàn tụ, lòng người an yên. Có người tuy không giàu có nhưng vợ chồng hòa thuận, cha mẹ khỏe mạnh, con cái ngoan hiền. Đó đều là những phúc lành đáng trân trọng.
Điều khác nhau không nằm ở việc được ban bao nhiêu, mà ở cách mỗi người nhìn nhận những gì mình đang có. Người biết đủ thì sinh lòng biết ơn; người chỉ mãi mong cầu nhiều hơn thì dễ sinh phiền não, trách phận, trách căn số, thậm chí trách cả Thánh Thần.
Người tu cần hiểu rằng, Chư Thánh chỉ gia ân khi con người biết nỗ lực và biết gìn giữ những gì mình được trao.
Có ngân xuyến thì phải biết làm ăn chân chính và sử dụng đúng đạo.
Có công việc thì phải tận tâm lao động.
Có sức khỏe thì phải biết giữ gìn.
Có gia đình thì phải biết yêu thương và vun đắp.
Có công danh thì phải lấy đó làm phương tiện phụng sự xã hội, giúp ích cho cộng đồng.
Không có sự ban thưởng nào dành cho người lười biếng, cũng không có phúc phần bền lâu từ những điều bất chính như đỏ đen hay mong cầu may rủi. Những thứ đến mà không dựa trên công sức và đạo đức thì cũng dễ dàng mất đi.
Người tu cũng không nên quá chấp vào việc cầu ngân xuyến, cầu thần thông hay nóng lòng mong thành tựu thật nhanh trên con đường tu tập. Nếu chỉ biết lo việc Thánh mà bỏ quên việc đời thì đó cũng chưa phải là tu đúng.
Bởi lẽ, tu đạo là tu tại đời.
Người đồng nhân phải biết chu toàn cả hai mặt: làm tròn bổn phận với gia đình và xã hội, đồng thời giữ trọn đạo tâm nơi cửa Thánh.
Làm cha mẹ phải nuôi dạy con nên người.
Làm con phải hiếu kính với cha mẹ, ông bà, phụng thờ tổ tiên.
Là công dân phải sống và lao động theo pháp luật, góp phần xây dựng gia đình, cộng đồng và đất nước.
Ở cương vị nào cũng phải làm tròn trách nhiệm của mình. Đó cũng chính là một phần của con đường tu tập.
Quả thật, có những người được Chư Thánh gia ân cả về công danh, ngân xuyến và danh vị để làm rạng danh cửa Thánh, gánh vác việc đạo. Cũng có những người phát đại nguyện dành trọn đời phụng sự, không màng lợi danh, chấp nhận nhiều gian khó để giữ trọn chí nguyện của mình. Mỗi người một căn duyên, một sứ mệnh khác nhau, không nên lấy đó làm điều so sánh.
Điều quan trọng nhất vẫn là giữ vững đạo tâm, sống đúng đạo nghĩa, làm tròn trách nhiệm với cuộc đời và không ngừng bồi đắp công đức.
Người đồng nhân chân chính là người biết tu đời để trọn đạo, lấy việc đời làm nền tảng cho việc đạo, lấy việc đạo để soi sáng việc đời.
Khi đời và đạo cùng được vun bồi, ấy mới là con đường tu tập bền vững và đúng với tinh thần của Đạo Mẫu Việt Nam.
Chúc các bạn tu tập tinh tấn