29/04/2026
Thư gửi người thương,
Anh đã dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu trước khi viết những dòng này. Không phải để trách móc, mà để chúng ta cùng đặt xuống những gánh nặng đã mang trên vai bấy lâu nay.
Những ngày tháng qua, anh đã yêu em bằng tất cả sự can đảm mà anh có. Anh nhìn thấy đứa trẻ đầy tổn thương trong em, thấy những vết sẹo từ tuổi thơ và những biến cố gia đình đã nhào nặn nên một người luôn dè chừng với hạnh phúc. Vì thương em, anh đã từng nghĩ mình có thể làm "lá chắn", dùng tình yêu của mình để bù đắp, để che chở và dìu em bước qua những bóng tối ấy.
Nhưng em à, tình yêu dù lớn đến đâu cũng không thể thay thế cho lòng tự tôn và sự can đảm của chính người trong cuộc.
Anh có thể chống lại cả thế giới để bảo vệ em, nhưng anh không thể bảo vệ em khỏi chính nỗi sợ hãi trong lòng em. Khi em chọn đứng lại phía sau bức tường định kiến, khi em để những lời phán xét của xã hội và những áp lực gia đình nặng nề hơn cái nắm tay của anh, đó cũng là lúc anh nhận ra mình đã thua. Không phải thua người khác, mà là thua những bóng ma quá khứ mà em không nỡ rời bỏ.
Anh không hối hận vì đã cố gắng. Anh chỉ đau lòng vì hóa ra sự che chở của anh vẫn không đủ để em cảm thấy an toàn mà bước tới.
Anh chấp nhận lời cự tuyệt từ em, chấp nhận rằng mình chưa từng có danh phận gì khi ở cạnh em, và anh biết mình cũng không thể cứ mãi độc hành trên con đường xây dựng hạnh phúc của hai người. Một người nỗ lực là không đủ khi người còn lại đã chọn cách từ bỏ chính mình.
Gấp lại lá thư này, anh trả em về với thế giới mà em cảm thấy an toàn, dù ở đó có lẽ sẽ rất cô đơn. Anh cũng phải đi để tìm lại bản thân mình – thay vì cứ mãi làm bờ vai cho người khác dựa vào nhưng lại không nhận được sự hồi đáp về niềm tin.
Mong em sau này, vào một lúc nào đó, sẽ đủ mạnh mẽ để yêu một người mà không còn sợ hãi.
Tạm biệt em, đoạn tình cảm thanh xuân của anh.