Trầm Huế - Hương xưa Cố Đô

Trầm Huế - Hương xưa Cố Đô Nhà mình ở Huế, làm nhang trầm từ những năm 90. Bột trầm tự xay, trầm Quảng Nam, se tay, không hương liệu, không chất cuốn tàn.

TramHue là cách mình gửi mùi nếp nhà thân quen đi xa hơn — cho góc thở, cho những lúc cần chút yên giữa Sài Gòn

𝑴𝒖̀𝒏𝒈 𝒏𝒂̆𝒎 𝒕𝒉𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒂̆𝒎 𝒐̛̉ 𝒏𝒉𝒂̀ 𝒎𝒆̣̂  Sáng mùng năm, mệ tôi dậy từ sớm, thắp một cây nhang trầm lên bàn thờ gia tiên rồi...
19/06/2026

𝑴𝒖̀𝒏𝒈 𝒏𝒂̆𝒎 𝒕𝒉𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒂̆𝒎 𝒐̛̉ 𝒏𝒉𝒂̀ 𝒎𝒆̣̂
Sáng mùng năm, mệ tôi dậy từ sớm, thắp một cây nhang trầm lên bàn thờ gia tiên rồi mới ra vườn. Đoan Ngọ ở Huế không ồn ào chi, không cờ quạt, không hội hè. Nhưng nhà mô cũng có việc, ai cũng lặng lẽ lo cái nếp của nhà mình.
Mệ ra vườn hái nắm lá mùng năm — lá ngải cứu, lá vằng, lá tía tô, mấy thứ lá quanh nhà. Người ta nói phải hái đúng giờ ngọ, lúc nắng đứng bóng giữa trưa, lá mới "đủ nắng đủ thuốc". Hái về phơi cho héo, để dành nấu nước uống dần. Tin hay không thì tùy, mà cái nếp đó mệ giữ mấy chục năm, năm mô tới ngày cũng làm.
Còn một thứ nữa không thể thiếu: chén cơm rượu. Vừa ngủ dậy mệ đã kêu ăn miếng cơm rượu cho "giết sâu bọ". Hồi nhỏ tôi đâu hiểu chi, chỉ thấy ngọt ngọt cay cay là khoái. Lớn lên mới biết đó là cách ông bà mình ăn theo mùa, theo tiết trời.
Trưa, mâm cúng dọn lên. Đĩa thịt vịt — mùa ni Huế nóng, ăn vịt cho mát người. Mấy cái bánh ú tro gói lá, bóc ra trong veo như hổ phách. Chè kê ăn kèm bánh tráng mè giòn rụm — món mà đi mô tôi cũng nhớ, vì hình như chỉ Huế với Quảng Nam mới ăn kiểu ni. Thêm mấy trái mận, trái vải đầu mùa còn ngậm sương.
Mệ đốt thêm cây trầm nữa, khói lên chậm giữa trưa hè. Cả nhà ngồi lại với nhau một bữa, không vội vàng chi. Ngoài hiên nắng gắt, trong căn nhà ngói cũ lại mát và yên, thơm mùi trầm lẫn mùi chè kê.
Tôi ở xa, mùng năm năm ni chưa về kịp. Nhưng cứ tới ngày là nhớ — nhớ mùi trầm quẩn trong nhà, nhớ mệ lui cui bên mâm cúng, nhớ cái yên của một buổi trưa quê. Răng mà thương rứa không biết.
Đoan Ngọ, với nhà tôi, chưa bao giờ là chuyện giết sâu bọ cho to tát. Chỉ là một ngày cả nhà ngồi lại bên nhau, ăn miếng chè kê, và nhớ mình từ mô mà ra.

16/06/2026

Bạn có bao giờ mở điện thoại lên, rồi quên mất mình vừa định làm gì không?

Mình thì hay. Cầm lên, lướt, đặt xuống, vài giây sau lại cầm lên. Như một phản xạ. Có tối ngồi giữa phòng, đèn sáng trưng, nhạc mở, tin nhắn đầy màn hình — mà trong lòng thấy trống một cách lạ lùng. Xung quanh đông đủ thứ, mà bên trong thì rỗng.

Nghĩ mãi mình mới hiểu. Cả ngày mình ở cùng đủ thứ, đủ người, chỉ trừ chính mình. Nghe podcast lúc nấu ăn, lướt mạng lúc ăn cơm, mở video lúc rửa chén — không để một khoảng lặng nào lọt vào. Hình như mình hơi sợ nó. Sợ lúc ngồi yên rồi phải đối diện với mấy điều mình vẫn né cả ngày.

Tối qua mình thử tắt hết. Không điện thoại, không nhạc. Thắp chút hương rồi ngồi đó thôi. Mấy phút đầu khó chịu thật, đầu cứ đòi tìm việc gì để làm cho đỡ trống. Rồi từ từ nó lắng xuống. Và lạ lắm — cái khoảng lặng mình vẫn sợ, hóa ra lại là chỗ dễ thở nhất trong cả một ngày.

Mình kể ra đây không phải để khuyên bạn nên thế này thế kia. Chỉ là, nếu tối nay bạn cũng thấy mệt mà không gọi được tên, thử cho mình mười phút ngồi yên xem. Có khi thứ mình thiếu không phải là thêm một điều gì nữa. Mà là bớt đi.

Hồi nhỏ mình mê ngồi coi mạ se nhang.Cái nghề ni nhìn rứa mà không dễ. Trầm xay ra bột mịn, trộn với keo bời lời cho dẻo...
14/06/2026

Hồi nhỏ mình mê ngồi coi mạ se nhang.
Cái nghề ni nhìn rứa mà không dễ. Trầm xay ra bột mịn, trộn với keo bời lời cho dẻo, canh sao cho vừa tay — đặc quá thì khó se, lỏng quá thì nhang không bám. Mạ trộn bằng tay, nhắm chừng mà lần nào cũng tới. Hỏi bí quyết chi thì mạ cười, nói làm riết quen tay chứ có công thức chi mô.
Rồi tới khúc se. Lấy cây tăm lăn qua lớp bột cho áo đều quanh thân, vừa lăn vừa vê cho cây nhang tròn, thẳng, không chỗ dày chỗ mỏng. Mấy o làm nhanh lắm, tay thoăn thoắt, một loáng đã đầy nong. Mình đòi làm cho bằng được, se ra cây nào cây nấy cong queo, chỗ u chỗ lép. Mạ ngó mà cười, rầy thì có rầy mà vẫn để mình ngồi đó nghịch, chắc tại thấy con khoái.
Mạ hay nói, làm nhang là làm cái tâm. Cây nhang thắp lên bàn thờ, người ta gửi vô đó lời khấn, gửi cả nỗi nhớ người đã khuất — mình làm ẩu răng đành. Bột phải sạch, tay phải sạch, lòng cũng phải sạch. Hồi nhỏ nghe câu nớ mình gật gù chứ có hiểu chi mô. Chừ thì hiểu.
Thủ công là rứa đó. Chậm, cực, lệ thuộc hết vô đôi tay với con mắt người làm. Máy móc chắc làm nhanh hơn, đều hơn, mà cái hồn trong cây nhang thì khó thay được. Nhà mình mấy chục năm vẫn se tay, vẫn xay bột nhà, vẫn canh nắng mà phơi — không phải không biết cách làm cho khỏe hơn, mà vì quen giữ nghề theo lối mệ, lối mạ truyền lại.
Chừ mình đi xa, tay không còn dính bột trầm như hồi nhỏ. Mà mỗi lần thắp một cây nhang nhà, mình lại nhớ cái cảm giác ngồi bên nong, lăn cây tăm qua lớp bột, nghe mạ nói chuyện làm tâm
Bữa nào rảnh mình lại ghé đây, lại nghe mình kể chuyện làm nhang trầm.

Sài Gòn sáng ni nắng đẹp. Mình đứng chờ thang máy, ngó qua ô kính thấy nắng trải vàng cả con đường, tự nhiên nhớ mấy cái...
13/06/2026

Sài Gòn sáng ni nắng đẹp. Mình đứng chờ thang máy, ngó qua ô kính thấy nắng trải vàng cả con đường, tự nhiên nhớ mấy cái sân phơi nhang ở nhà.

Ở Huế, người làm nhang sợ mưa mà cũng sợ luôn cái nắng. Mưa thì khỏi phơi, nhang ẩm, mốc, coi như bỏ. Mà nắng gắt quá thì cây nhang giòn, dễ gãy. Cả nghề trông hết vô ông trời. Được bữa nắng vừa, trời trong, là cả nhà mừng, tất bật từ tinh mơ, ai cũng sợ phí mất một ngày đẹp.

Mình nhớ mạ với mấy o dậy lúc trời còn nhập nhoạng, bưng từng nong nhang ra sân, dàn cho đều rồi xoay hướng theo mặt trời. Tay ai cũng dính bột trầm nâu sậm, rửa mấy nước chưa ra, móng tay quanh năm một màu. Ngồi se nhang cả buổi, lưng còng xuống, mỏi rã mà nghỉ là không kịp nắng. Trưa nắng đổ lửa, mồ hôi chảy ròng ròng, lưng áo ướt đẫm, mà mắt vẫn phải ngó chừng trời. Hễ thấy mây đen kéo tới là cả nhà bỏ hết, ù chạy ra gom nhang vô — chậm một chút là ướt cả mẻ, công mấy ngày đổ sông đổ biển.

Có bữa đang ăn cơm, trời chuyển mưa cái rụp, mạ với mấy o quăng đũa chạy ra sân, mình nhỏ xíu cũng tất tả bưng phụ. Gom xong, ngồi thở, ngó ra cơn mưa mà tiếc đứt ruột. Rồi mai trời tạnh, lại bưng ra phơi tiếp. Cứ rứa, hết mùa ni qua mùa khác.

Hồi nhỏ mình có thấy được cái cực nớ mô. Cứ tưởng làm nhang là chuyện đơn giản, ai làm chẳng được. Lớn lên mới hiểu, để có cây nhang thơm thắp lên bàn thờ, người làm phải đổ biết bao mồ hôi, phải canh trời canh đất, phải cúi mặt bên nong nhang từ sáng tới chiều.

Chừ mình ngồi phòng máy lạnh, gõ máy tính, nhiều bữa mệt cũng than vài câu. Rồi nghĩ tới ba mạ, tới mấy o, mấy chục năm cúi lưng bên nong nhang dưới cái nắng Huế, tự nhiên thấy cái mệt của mình nhỏ xíu.

Tối ni chắc mình gọi điện cho mạ. Hỏi dạo ni Huế nắng hay mưa, sân nhà phơi được mấy mẻ rồi.

Tự dưng nhớ hồi nhỏ đòi se nhang cho bằng được. Tay vụng, se ra cây nào cây nấy cong queo, hư cả nắm, bị mạ rầy mà vẫn khoái ngồi lì bên nong.

10/06/2026

Huế vô mùa mưa là mưa cả tháng. Mưa dầm dề, có khi thối cả đất, rỉ rả từ sáng tới khuya. Cái sân trước nhà lúc mô cũng ướt nhẹp, nước men theo bậc thềm chảy thành dòng nhỏ. Ngồi trong nhà nghe mưa gõ lộp độp trên mái ngói, riết rồi thành quen.
Hồi nhỏ mấy ngày mưa như rứa mình hay ngồi bậc cửa ngó ra, chẳng biết làm chi. Co ro trong cái áo len cũ, nhìn mưa rơi mà thấy ngày dài lê thê. Mệ mình thì khác. Mưa hay nắng chi mệ cũng dậy từ sớm tinh mơ, xuống bếp nhóm lửa đun ấm nước, rồi ra lau cái bàn thờ cho sạch, thay chén nước, mới thắp cây nhang trầm.
Mùi trầm quyện với mùi mưa, ẩm ẩm mà thơm lạ. Nó len khắp nhà, từ gian thờ ra tới chỗ mình ngồi. Cái mùi nớ chừ nhắm mắt lại mình vẫn nhớ y nguyên — nhớ luôn cả tiếng mệ lầm rầm khấn, tiếng mưa ngoài hiên, hơi ấm từ cái bếp củi sau nhà.
Mệ hay nói, bàn thờ có nén nhang thơm thì trong nhà mới ấm, mới lành. Hồi nhỏ mình có hiểu chi mô, cứ tưởng mệ nói cho vui. Lớn lên đi xa, ở trọ một mình giữa cái thành phố lạ hoắc, có bữa trời mưa, tự nhiên thèm cái mùi nớ kinh khủng. Phòng trọ thì kín, mưa thành phố thì vội, chẳng có cái mùi mô thân quen. Lúc nớ mới hiểu mệ. Hoá ra cái "ấm" mệ nói không phải chuyện linh thiêng chi cao xa, mà là cảm giác có nhà, có người, có chỗ để quay về.
Trầm hồi nớ nhà tự làm hết. Ba mình lấy trầm ngoài Quảng Nam về, xay ra bột. Mạ với mấy o trong nhà ngồi se từng cây, tay thoăn thoắt, vừa làm vừa nói chuyện rổn rảng. Hửng nắng được bữa mô là cả nhà tranh thủ đem phơi đầy sân, nhang dựng thành hàng, đỏ au. Nhang trầm mà, chả cần gì, xay ra là đã thơm nứt mũi. Thời nớ cứ rứa mà làm, làm chi có tàn cong, tàn cuộn như bây chừ? Thắp lên khói nhẹ, tàn rụng thẳng xuống. Mệ kêu nhang như rứa mới là nhang thiệt.
Chừ mệ đi xa rồi. Nhà cũng không còn ai ngồi bậc cửa ngó mưa như hồi nớ. Mỗi lần về, cái sân vẫn đó, mái ngói vẫn đó, mà thấy trống trống. Nhưng cái nghề làm nhang thì còn, cái mùi thì còn. Mình giữ lại, để mỗi lần thắp lên, Huế của hồi nhỏ lại về — chậm rãi, ướt át, thơm mùi trầm

Address

95 Nguyễn Sơn, Phú Thạnh, Tân Phú
Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trầm Huế - Hương xưa Cố Đô posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share