Viện Tâm Lý - Đại Học Hoa Sen

Viện Tâm Lý - Đại Học Hoa Sen Một trong những trung tâm chuyên môn đầu tiên của các trường Đại học tại TP.HCM
02873091991 ext 4804

Nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống và các kỹ năng xã hội của tập thể Hoa Sen và cộng đồng, vào năm 2014, trường Đại học Hoa Sen đã thành lập Trung tâm Tham vấn Tâm lý tại cơ sở Nguyễn Văn Tráng do Chương trình Giáo dục Tổng quát quản lý. Đây là một trong những trung tâm chuyên môn đầu tiên của các trường Đại học tại Tp. Hồ Chí Minh hướng đến việc chăm sóc sức khỏe tinh thần của sinh viên và cộng đ

ồng thông qua nhiều dịch vụ tâm lý khác nhau như Tham vấn tâm lý, Phát triển và hoàn thiện bản thân, Đánh giá sức khỏe tinh thần, Đào tạo, cố vấn và làm việc nhóm.

📚 CĂNG THẲNG HỌC TẬP: KHI “CỐ GẮNG” KHÔNG CÒN ĐỒNG NGHĨA VỚI “CỐ THÊM”Trong môi trường đại học, việc cảm thấy mệt mỏi vì...
28/08/2026

📚 CĂNG THẲNG HỌC TẬP: KHI “CỐ GẮNG” KHÔNG CÒN ĐỒNG NGHĨA VỚI “CỐ THÊM”
Trong môi trường đại học, việc cảm thấy mệt mỏi vì học tập thường bị xem như điều hiển nhiên. Tuy nhiên, có những giai đoạn sự kiệt sức không còn đến từ một bài kiểm tra hay deadline cụ thể, mà từ cảm giác phải liên tục “chạy” theo điểm số, kỳ vọng và những mục tiêu dường như không có điểm dừng.
Đó có thể là căng thẳng học tập (Academic Stress).
🧠 Căng thẳng học tập thực sự là gì?
Căng thẳng trong học tập không chỉ là áp lực trước kỳ thi. Đây là phản ứng tâm lý – sinh lý xuất hiện khi cá nhân đánh giá rằng những yêu cầu từ môi trường vượt quá nguồn lực mà bản thân có thể đáp ứng.
Theo mô hình Lazarus và Folkman (1984), căng thẳng không chỉ phụ thuộc vào sự kiện khách quan mà còn liên quan đến cách mỗi người đánh giá tình huống và lựa chọn cách đối phó với tình huống đó.
Vì vậy, cùng một khối lượng bài tập, nhưng mức độ căng thẳng của mỗi sinh viên có thể hoàn toàn khác nhau.
📌 Căng thẳng học tập không chỉ xuất hiện vào mùa thi
Nó có thể tích lũy trong suốt quá trình học và đến từ nhiều nguồn:
🔹 Khối lượng bài tập và lịch thi dày đặc
🔹 Áp lực GPA và thành tích
🔹 Vừa học vừa làm
🔹 Lo lắng về định hướng nghề nghiệp
🔹 Kỳ vọng từ gia đình và xã hội
🔹 So sánh bản thân với bạn bè
🔹 Cảm giác phải luôn “giỏi hơn” hoặc “đủ tốt”
Các tổng quan nghiên cứu cho thấy căng thẳng học tập có liên quan đến nhiều khía cạnh của sức khỏe tâm thần và đời sống sinh viên, bao gồm lo âu, trầm cảm, kiệt sức học tập, rối loạn giấc ngủ và suy giảm động lực (Wuthrich et al., 2020; Jurado-Botina et al., 2021).
💭 Nhưng căng thẳng thường không xuất hiện bằng một “tiếng chuông báo động”.
Nó có thể bắt đầu từ những dấu hiệu rất quen thuộc:
• Lo lắng kéo dài khi nghĩ đến việc học
• Khó tập trung dù đã cố gắng
• Cảm giác “trống rỗng” khi học
• Rối loạn giấc ngủ hoặc luôn cảm thấy mệt mỏi
• Dễ cáu gắt, giảm kiên nhẫn
• Mất hứng thú với những hoạt động từng yêu thích
• Luôn cảm thấy bản thân chưa đủ tốt
Những biểu hiện này có thể là tín hiệu cho thấy cơ thể và tâm trí đang phải hoạt động dưới áp lực kéo dài.
Một phân tích tổng hợp gần đây trên sinh viên không chuyên ngành y cho thấy mức độ căng thẳng cao hơn có mối liên hệ với mức độ hạnh phúc và sức khỏe cảm xúc thấp hơn (Ansari et al., 2025). Tuy nhiên, điều này không có nghĩa rằng mọi sinh viên trải qua áp lực đều sẽ phát triển một vấn đề tâm lý. Rủi ro đáng lưu ý hơn khi căng thẳng kéo dài, tích tụ và không được nhận diện hoặc điều chỉnh phù hợp.
🌱 Hãy thử hình dung Academic Stress như một “chiếc bình năng lượng”.
Mỗi ngày, chúng ta rút ra một phần năng lượng để học tập, làm việc, tham gia hoạt động và xử lý các áp lực.
Nếu lượng năng lượng được sử dụng liên tục nhưng không có đủ thời gian phục hồi, “chiếc bình” sẽ dần cạn kiệt.
Vì vậy, vấn đề không chỉ nằm ở việc học nhiều hay ít, mà còn ở việc chúng ta có đủ nguồn lực để duy trì hiệu suất mà không đánh đổi sức khỏe của mình hay không.
💡 Tin tốt là căng thẳng học tập có thể được quản lý.
Một số chiến lược có thể hỗ trợ sinh viên bao gồm:
🔹 Lập kế hoạch học tập thực tế thay vì theo đuổi sự hoàn hảo
🔹 Chia nhỏ mục tiêu để giảm cảm giác quá tải
🔹 Duy trì giấc ngủ, dinh dưỡng và vận động
🔹 Thực hành thư giãn hoặc mindfulness
🔹 Tìm kiếm sự hỗ trợ từ người thân, bạn bè hoặc chuyên gia khi cần
🔹 Rèn luyện self-compassion (lòng trắc ẩn với bản thân) thay vì liên tục tự chỉ trích
Nghiên cứu của Neff (2003) cho thấy self-compassion là một cách tiếp cận lành mạnh đối với bản thân, đặc biệt trong những thời điểm cá nhân trải qua thất bại, khó khăn hoặc cảm giác không đáp ứng được kỳ vọng.
❤️ Trong hành trình đại học, áp lực là điều khó tránh khỏi. Nhưng chúng ta không cần phải đánh đổi sức khỏe tinh thần để chứng minh rằng mình đang cố gắng.
Thành công không chỉ được đo bằng điểm số hay thành tích học tập, mà còn ở khả năng duy trì sức khỏe và năng lượng để tiếp tục phát triển lâu dài.
Nghỉ ngơi không phải là dừng lại.
Chăm sóc sức khỏe tâm lý không phải là yếu đuối.
Và tìm kiếm sự hỗ trợ không có nghĩa là bạn đã thất bại.
Đôi khi, điều chúng ta cần không phải là “cố thêm một chút”, mà là dừng lại để hỏi:
“Mình đang thực sự ổn chứ?” 🌿

"Có một điều mình từng làm rất nhiều, nhưng mãi đến khi học Tâm lý mình mới nhận ra.🍀Đó là mỗi lần bản thân mệt mỏi hay ...
28/08/2026

"Có một điều mình từng làm rất nhiều, nhưng mãi đến khi học Tâm lý mình mới nhận ra.

🍀Đó là mỗi lần bản thân mệt mỏi hay áp lực, mình luôn cố gắng tìm một lý do để chứng minh rằng cảm xúc của mình... không quan trọng.
""Mình chỉ stress vì sắp thi thôi.""
""Ai học đại học mà chẳng áp lực.""
""Bạn mình còn bận hơn mình.""
""Chắc mình suy nghĩ nhiều quá.""
Rồi mình tiếp tục học, tiếp tục làm việc, tiếp tục nói với mọi người rằng: ""Mình ổn."" ""Mình không sao""
🌸🌸Cho đến một ngày, mình nhận ra mình không còn nhớ lần cuối mình thật sự thấy nhẹ lòng là khi nào.
🌼Sau này khi tìm hiểu về Tâm lý, mình mới biết điều đó không chỉ xảy ra với riêng mình.
Các nghiên cứu về hành vi tìm kiếm sự hỗ trợ tâm lý ở người trẻ cho thấy, rất nhiều sinh viên gặp khó khăn về cảm xúc nhưng vẫn không chủ động tìm kiếm sự giúp đỡ, ngay cả khi những khó khăn ấy đã ảnh hưởng đến việc học tập, các mối quan hệ hay cuộc sống hằng ngày (Rickwood và cộng sự, 2005).
☘️Điều khiến mình bất ngờ là lý do không phải lúc nào cũng vì họ không cần được giúp đỡ.
Mà nhiều khi, họ không nghĩ rằng mình cần được giúp đỡ.
Trong tâm lý học, điều này liên quan đến một khái niệm gọi là ""nhận thức về nhu cầu được hỗ trợ"" (perceived need for help).
🍁Nói một cách đơn giản, nếu một người không tin rằng vấn đề của mình đủ quan trọng, họ sẽ rất khó chủ động tìm kiếm sự hỗ trợ, dù bản thân đang thật sự mệt mỏi.
🌱Mình cũng từng như vậy.
Mình luôn nghĩ rằng phải thật sự kiệt sức, phải trầm cảm hay gặp một biến cố rất lớn thì mới ""đủ lý do"" để gặp chuyên viên tâm lý.
Còn những áp lực mình đang trải qua thì chắc chỉ cần cố thêm một chút.
Nhưng càng tìm hiểu, mình càng nhận ra rằng suy nghĩ ấy rất phổ biến.
Một tổng quan hệ thống của Gulliver và cộng sự (2010) trên nhiều nghiên cứu về người trẻ cho thấy, những rào cản lớn nhất khiến sinh viên không tìm kiếm sự hỗ trợ tâm lý không phải là thiếu nhu cầu, mà là:
• Sợ bị người khác đánh giá.
• Nghĩ rằng mình có thể tự vượt qua.
• Cho rằng vấn đề của mình chưa đủ nghiêm trọng.
• Không biết nên tìm sự hỗ trợ ở đâu.
• Lo lắng về chi phí hoặc tính bảo mật.
Có lẽ điều mình thấy đồng cảm nhất là suy nghĩ:
""Mình phải tự giải quyết được.""
Trong tâm lý học, Patrick Corrigan (2004) gọi đây là một phần của tự kỳ thị (self-stigma).

🌱🌱Đó là khi chúng ta vô thức tin rằng việc cần đến sự giúp đỡ đồng nghĩa với việc mình yếu đuối hoặc kém cỏi.
Thế nên trước khi người khác đánh giá mình, chính mình đã tự đánh giá bản thân trước.
Điều này khiến mình nhớ đến một ví dụ rất đơn giản.
Nếu bạn mang một chiếc balo nặng suốt cả ngày, vài phút đầu bạn sẽ thấy rất nặng.
Nhưng sau nhiều giờ, cơ thể dần quen với sức nặng đó.
🍀Không phải vì chiếc balo nhẹ đi.
Mà vì bạn đã quen với việc phải mang nó.
Áp lực tâm lý cũng giống như vậy.
Khi phải sống cùng lo âu, căng thẳng hay buồn bã trong một thời gian dài, chúng ta rất dễ nghĩ:
""Chắc cuộc sống vốn là như thế.""
Trong liệu pháp Hành vi Biện chứng (DBT), Marsha Linehan (1993) mô tả một hiện tượng gọi là tự vô hiệu hóa cảm xúc (self-invalidation).
Đó là khi chúng ta liên tục phủ nhận hoặc xem nhẹ những gì mình đang cảm thấy.
Không phải vì cảm xúc ấy không tồn tại.
Mà vì mình đã quen với việc nghĩ rằng nó không đáng để được lắng nghe.
Có lẽ vì thế mà rất nhiều người vẫn tiếp tục chịu đựng, dù bên trong đã rất mệt.
Điều mình thích nhất khi học về sức khỏe tinh thần là mình dần hiểu rằng, chuyên viên tâm lý không chỉ làm việc với những người đang rơi vào khủng hoảng.
Họ cũng đồng hành với những người đang cảm thấy cuộc sống khó khăn hơn trước, đang loay hoay với áp lực học tập, những mối quan hệ, hay những cảm xúc mà chính họ cũng chưa biết phải gọi tên như thế nào.
Là sinh viên, mình hiểu cảm giác muốn tự giải quyết mọi thứ.
Mình cũng từng nghĩ rằng nhờ người khác giúp đỡ nghĩa là mình chưa đủ mạnh.
Nhưng càng học, mình càng nhận ra một điều.
Khả năng phục hồi tâm lý (resilience) không được xây dựng bằng việc chịu đựng tất cả một mình.
Nó được nuôi dưỡng từ việc biết khi nào mình cần nghỉ ngơi, khi nào cần kết nối với người khác và khi nào cần tìm kiếm thêm sự hỗ trợ.
Có lẽ mạnh mẽ không phải là luôn nói:
""Mình ổn.""
Mà là đủ thành thật để nói:
""Hôm nay mình không ổn lắm.""
Và cho phép bản thân được giúp đỡ.
Nếu sau khi đọc đến đây, bạn vẫn đang tự hỏi:
""Liệu vấn đề của mình có đủ lớn để tìm kiếm sự hỗ trợ không?""
Thì mình muốn để lại một câu hỏi khác.

🍃Nếu người mà bạn yêu quý nhất đang trải qua đúng những điều bạn đang trải qua, liệu bạn sẽ bảo họ tiếp tục chịu đựng một mình, hay sẽ mong họ tìm một người để chia sẻ?
Hy vọng câu trả lời bạn dành cho người khác, cũng sẽ là câu trả lời bạn dành cho chính mình.
🤍"

SỨC KHỎE TÂM THẦN CỦA SINH VIÊN: VÌ SAO ĐẠI HỌC KHÔNG CHỈ LÀ NƠI ĐỂ HỌC?Bảo Long🍀Đại học thường được xem là giai đoạn mở...
27/08/2026

SỨC KHỎE TÂM THẦN CỦA SINH VIÊN: VÌ SAO ĐẠI HỌC KHÔNG CHỈ LÀ NƠI ĐỂ HỌC?

Bảo Long

🍀Đại học thường được xem là giai đoạn mở ra nhiều cơ hội: học tập, phát triển bản thân, xây dựng các mối quan hệ và chuẩn bị cho tương lai nghề nghiệp. Tuy nhiên, đây cũng là một giai đoạn chuyển tiếp với nhiều thay đổi về học tập, tài chính, quan hệ xã hội và định hướng tương lai. Khi những áp lực này tích tụ, sức khỏe tâm thần của sinh viên có thể bị ảnh hưởng đáng kể.
🍀Theo UNESCO IESALC (2024), ở một số quốc gia, có tới 50% sinh viên giáo dục đại học gặp phải những khó khăn về sức khỏe tâm thần; khoảng 20% sinh viên có biểu hiện trầm cảm, trong khi một tỷ lệ đáng kể khác trải nghiệm các triệu chứng liên quan đến trầm cảm. Những con số này cho thấy sức khỏe tâm thần không phải là vấn đề bên lề của giáo dục đại học, mà là một phần quan trọng trong trải nghiệm và sự phát triển của sinh viên.
🧠 Khi sức khỏe tâm thần ảnh hưởng đến việc học
Khó khăn tâm lý ở sinh viên không chỉ biểu hiện qua cảm giác buồn bã hay lo âu. Nó có thể xuất hiện dưới nhiều hình thức quen thuộc như mất động lực học tập, khó tập trung, trì hoãn công việc, rối loạn giấc ngủ, cảm giác quá tải hoặc ngày càng thu mình khỏi các mối quan hệ.
💙Nghiên cứu tổng quan của Osborn và cộng sự (2022) cho thấy các khó khăn về sức khỏe tâm thần ở sinh viên có liên quan đến những hệ quả như kết quả học tập kém hơn, khó khăn trong các mối quan hệ và những bất lợi đối với quá trình tham gia thị trường lao động. Đồng thời, các tác giả cũng nhấn mạnh rằng sinh viên đang phải đối mặt với nhiều áp lực học tập và tài chính hơn so với trước đây.
Điều đó đặt ra một câu hỏi quan trọng:
Nếu một sinh viên đang gặp khó khăn về tâm lý, liệu chúng ta có nên chỉ yêu cầu họ “cố gắng học tốt hơn”?
Có lẽ câu trả lời là chưa đủ.
💬 Hỗ trợ tâm lý không chỉ dành cho những lúc “khủng hoảng”
Một quan niệm phổ biến là chỉ cần tìm đến chuyên gia tâm lý khi vấn đề đã trở nên nghiêm trọng. Tuy nhiên, sức khỏe tâm thần cũng giống như sức khỏe thể chất: việc chăm sóc và hỗ trợ sớm có thể giúp mỗi người nhận diện khó khăn, phát triển kỹ năng ứng phó và ngăn vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn.
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) nhấn mạnh rằng việc thúc đẩy sức khỏe tâm thần và hạnh phúc trong môi trường giáo dục có thể góp phần hỗ trợ mục tiêu học tập và phát triển của người học. WHO đồng thời khuyến nghị tiếp cận theo hướng toàn hệ thống, trong đó sức khỏe và sự an toàn về tâm lý được tích hợp vào môi trường giáo dục thay vì chỉ xử lý khi vấn đề đã xảy ra.

Đối với sinh viên đại học, điều này có thể được thể hiện thông qua nhiều hình thức: tham vấn tâm lý, giáo dục tâm lý, chương trình nâng cao nhận thức, hoạt động hỗ trợ đồng đẳng, các chương trình quản lý căng thẳng và những hoạt động giúp sinh viên xây dựng kỹ năng thích nghi.
🌱 Những hình thức hỗ trợ nào có bằng chứng về hiệu quả?
Một tổng quan hệ thống của Worsley, Pennington và Corcoran (2022), tổng hợp 27 nghiên cứu tổng quan về các can thiệp sức khỏe tâm thần cho sinh viên đại học và cao đẳng, cho thấy nhiều nhóm can thiệp đã được nghiên cứu, bao gồm chánh niệm, trị liệu tâm lý, CBT, giáo dục tâm lý, thư giãn, hoạt động giải trí và quản lý căng thẳng.
Trong đó, các can thiệp dựa trên chánh niệm, liệu pháp nhận thức – hành vi (CBT) và một số can thiệp được triển khai qua công nghệ cho thấy hiệu quả trong việc cải thiện các khó khăn sức khỏe tâm thần khi so sánh với nhóm đối chứng thụ động. Một số bằng chứng cũng cho thấy hiệu quả của các can thiệp liên quan đến CBT có thể được duy trì theo thời gian.
🍀🍀Một tổng quan hệ thống khác của Nair và Otaki (2021), phân tích 40 nghiên cứu về các can thiệp dành cho sinh viên, đề xuất mô hình 4M: Mindfulness – Movement – Meaning – Moderator. Mô hình này nhấn mạnh rằng hỗ trợ sức khỏe tâm thần cho sinh viên nên được nhìn nhận một cách toàn diện, kết hợp các yếu tố về nhận thức, thể chất, ý nghĩa cá nhân và nguồn lực hỗ trợ.
Điều quan trọng là không có một phương pháp duy nhất phù hợp với tất cả sinh viên. Một hệ thống hỗ trợ hiệu quả cần dựa trên nhu cầu thực tế, mức độ khó khăn và hoàn cảnh riêng của từng người.
🚪 Nhưng nếu dịch vụ đã có, tại sao sinh viên vẫn không tìm đến?
Đây là một trong những thách thức lớn nhất.
Tổng quan hệ thống và phân tích gộp của Osborn và cộng sự (2022), dựa trên 44 nghiên cứu, cho thấy tỷ lệ sinh viên sử dụng dịch vụ sức khỏe tâm thần có sự khác biệt rất lớn giữa các nghiên cứu và bối cảnh. Các rào cản được ghi nhận bao gồm kỳ thị bản thân, xu hướng tự cố gắng giải quyết vấn đề, thiếu thông tin về dịch vụ, lo ngại về tính bảo mật, sợ bị phân biệt đối xử, chi phí và nghi ngờ về hiệu quả hoặc mức độ phù hợp của dịch vụ.
Đáng chú ý, trong một nghiên cứu quốc tế được tổng quan này dẫn lại, chỉ 19,8% sinh viên năm nhất và 36% những sinh viên có khả năng đáp ứng tiêu chí của một rối loạn tâm thần phổ biến cho biết từng sử dụng dịch vụ sức khỏe tâm thần.
Vì vậy, xây dựng một dịch vụ tâm lý trong trường đại học là chưa đủ.
Sinh viên cần biết dịch vụ tồn tại, hiểu rằng việc tìm kiếm hỗ trợ là điều bình thường, cảm thấy an toàn khi chia sẻ và có khả năng tiếp cận dịch vụ khi cần.
🏫 Đại học nên là một môi trường nơi sinh viên có thể tìm kiếm sự hỗ trợ
Một môi trường giáo dục tích cực không chỉ giúp sinh viên đạt được thành tích học tập mà còn cần tạo điều kiện để họ cảm thấy được lắng nghe, được tôn trọng và có cảm giác thuộc về.
UNESCO (2025) nhấn mạnh vai trò của môi trường giáo dục an toàn, hòa nhập và quan tâm trong việc bảo vệ sức khỏe tâm thần, củng cố khả năng phục hồi và hỗ trợ người học phát triển.
Với giáo dục đại học, điều này đòi hỏi sự phối hợp giữa nhiều thành phần: nhà trường, giảng viên, chuyên gia tâm lý, các tổ chức sinh viên, gia đình và chính bản thân sinh viên.
Một hệ thống hỗ trợ toàn diện có thể bao gồm:
🔹 Truyền thông và giáo dục tâm lý để sinh viên nhận diện sớm các dấu hiệu khó khăn.
🔹 Dịch vụ tham vấn tâm lý dễ tiếp cận, bảo đảm tính riêng tư và an toàn.
🔹 Đào tạo giảng viên và nhân sự nhà trường về nhận diện những dấu hiệu cảnh báo.
🔹 Các hoạt động xây dựng kết nối xã hội, cảm giác thuộc về và hỗ trợ đồng đẳng.
🔹 Cơ chế chuyển tuyến khi sinh viên cần những dịch vụ chuyên sâu hơn.
🔹 Các chương trình phòng ngừa và nâng cao sức khỏe tâm thần thay vì chỉ tập trung xử lý khủng hoảng.
❤️ Chăm sóc sức khỏe tâm thần cũng là một phần của giáo dục
Một sinh viên khỏe mạnh về tâm lý không có nghĩa là họ sẽ không bao giờ cảm thấy căng thẳng, buồn bã, lo âu hay thất bại.
Điều quan trọng hơn là họ có khả năng nhận diện những gì đang xảy ra với mình, biết cách tìm kiếm sự hỗ trợ và có những nguồn lực cần thiết để tiếp tục thích nghi và phát triển.
Vì vậy, đầu tư cho sức khỏe tâm thần trong trường đại học không đơn thuần là đầu tư cho một dịch vụ hỗ trợ.
Đó là đầu tư cho khả năng học tập, khả năng thích nghi, các mối quan hệ và sự phát triển lâu dài của chính sinh viên.
Nếu bạn đang cảm thấy quá tải, mất động lực, khó kiểm soát cảm xúc hoặc đơn giản là muốn có một không gian an toàn để nhìn lại những điều mình đang trải qua — bạn không nhất thiết phải đợi đến khi mọi thứ trở nên nghiêm trọng mới tìm kiếm sự hỗ trợ.
🌱 Tìm kiếm sự giúp đỡ không phải là dấu hiệu của yếu đuối. Đó có thể là một bước chủ động để chăm sóc chính mình.

Có một khoảng thời gian mình cứ nghĩ bản thân đang "lười".Ngọc Như🤦🏻‍♀️Mở laptop lên là muốn đóng lại. Deadline còn đó n...
26/08/2026

Có một khoảng thời gian mình cứ nghĩ bản thân đang "lười".

Ngọc Như

🤦🏻‍♀️Mở laptop lên là muốn đóng lại. Deadline còn đó nhưng chỉ nhìn thôi cũng thấy ngột ngạt. Mỗi lần ngồi vào bàn học là đầu óc trống rỗng, học mãi không vào. Mình tự trách bản thân rất nhiều: "Sao người khác làm được mà mình không?", "Hay là mình kém thật?"
☘️☘️Nhưng càng tìm hiểu về Tâm lý, mình mới nhận ra rằng có những lúc chúng ta không lười. Chúng ta đang kiệt sức. Vậy làm thế nào để nhận biết bản thân đang gặp Burnout chứ không phải "lười biếng"?
Burnout không phải là cảm giác mệt sau một ngày học dài. Burnout là khi bạn đã cố gắng trong một thời gian rất lâu, chịu quá nhiều áp lực nhưng lại không có đủ thời gian để nghỉ ngơi và hồi phục. Cơ thể vẫn thức, nhưng tâm trí thì như đã cạn "pin".
Nếu dạo này bạn thấy mình có những dấu hiệu như:
* Ngủ rồi nhưng vẫn thấy mệt.
* Không còn hứng thú với việc học hay công việc từng rất quan trọng với mình.
* Khó tập trung, đọc một trang tài liệu phải đọc đi đọc lại nhiều lần.
* Trì hoãn không phải vì lười, mà vì nghĩ đến việc bắt đầu cũng đã thấy quá sức.
* Luôn cảm thấy mình chưa đủ tốt, dù đã rất cố gắng.
💙Thì có lẽ điều bạn cần không phải là trách bản thân, mà là dừng lại một chút để lắng nghe mình.
Có một điều mình rất thích trong tâm lý học: Chúng ta không thể yêu cầu một chiếc điện thoại hết pin hoạt động tốt hơn bằng cách nhấn nút nguồn liên tục. Con người cũng vậy.
🍀Khi bị burnout, điều đầu tiên mình nghĩ đến không còn là "Làm sao để học nhiều hơn?" mà là "Điều gì đang lấy đi năng lượng của mình?"
Có thể là lịch học quá dày.�Có thể là áp lực phải luôn đạt điểm cao.�Có thể là vừa học vừa làm.�☘️Hoặc cũng có thể là những chuyện trong cuộc sống mà người khác không nhìn thấy.
Mình không nói rằng chỉ cần nghỉ một ngày là mọi thứ sẽ ổn. Nhưng mình tin rằng có những điều nhỏ có thể giúp chúng ta bắt đầu hồi phục:�🌱 Cho phép bản thân nghỉ ngơi mà không cảm thấy tội lỗi.�🌱 Chia công việc thành từng bước nhỏ thay vì ép mình phải hoàn thành tất cả.�🌱 Ăn uống, ngủ nghỉ và vận động đều đặn hơn một chút.�🌱 Đừng ngại chia sẻ với bạn bè, người thân hoặc tìm đến chuyên viên tâm lý nếu cảm giác kiệt sức kéo dài.

Là sinh viên, mình biết áp lực là điều khó tránh khỏi. Chúng ta luôn phải chạy theo điểm số, thực tập, công việc, chứng chỉ, rồi còn lo lắng về tương lai. Nhưng mình cũng mong rằng giữa tất cả những mục tiêu ấy, chúng ta đừng quên chăm sóc người đang cố gắng mỗi ngày – chính là bản thân mình.
Nếu hôm nay bạn chỉ hoàn thành được 50% kế hoạch, điều đó không có nghĩa bạn thất bại. Có khi, việc bạn vẫn tiếp tục cố gắng dù đang rất mệt đã là một thành công rồi.
Hy vọng bạn sẽ đối xử với bản thân bằng sự tử tế mà bạn vẫn luôn dành cho người khác.
Nếu bài viết này xuất hiện đúng lúc bạn đang cảm thấy quá tải, mình chỉ muốn nhắn một câu:
Bạn không yếu đuối hay thất bại. Bạn có thể chỉ đang mệt mỏi, và bạn xứng đáng được nghỉ ngơi để tiếp tục hành trình của mình. 🤍

***Bài viết được chia sẻ từ góc nhìn của một sinh viên ngành Tâm lý, tổng hợp từ các nghiên cứu về burnout của Christina Maslach, Schaufeli và cộng sự, WHO (ICD-11) cùng các nghiên cứu về self-compassion của Kristin Neff.

19/08/2026

[RECAP] TRẢI NGHIỆM DANCE/MOVEMENT THERAPY 💫
Ngày 18/08/2026, Workshop “Dance/Movement Therapy | Trải nghiệm Trị liệu Tâm lý dùng Múa/Chuyển động” đã diễn ra tại Trường Đại học Hoa Sen, mang đến một không gian trải nghiệm gần gũi để người tham dự khám phá mối liên hệ giữa cơ thể – chuyển động – cảm xúc – sức khỏe tinh thần.
Dưới sự hướng dẫn của Cô Bùi Tuyết Minh, người tham dự không chỉ được tiếp cận những kiến thức và góc nhìn thực tiễn về Dance/Movement Therapy mà còn trực tiếp tham gia các hoạt động trải nghiệm thông qua chuyển động. Từ đó, mỗi người có cơ hội chậm lại, lắng nghe những tín hiệu từ cơ thể và quan sát cách cảm xúc được thể hiện qua chuyển động.
🌿 Chuyển động không chỉ là vận động.
Đôi khi, đó còn là một cách để chúng ta nhận diện cảm xúc, kết nối với chính mình và mở ra những phương thức mới trong chăm sóc sức khỏe tinh thần.
Workshop cũng là dịp để Quý Thầy/Cô, sinh viên và các khách tham dự cùng gặp gỡ, trao đổi và mở rộng góc nhìn về một phương pháp trị liệu giàu tính trải nghiệm, góp phần thúc đẩy sự kết nối giữa kiến thức tâm lý học và thực hành liên ngành.
💚 Xin chân thành cảm ơn Cô Bùi Tuyết Minh đã dành thời gian, tâm huyết và những chia sẻ chuyên môn quý báu để đồng hành cùng chương trình.
Cảm ơn Quý Thầy/Cô, sinh viên và tất cả người tham dự đã cùng tạo nên một buổi chiều nhiều trải nghiệm, kết nối và cảm xúc.
Hẹn gặp lại trong những chương trình tiếp theo của Viện Tâm lý học – Khoa Ngôn ngữ và Tâm lý học – Trường Đại học Hoa Sen!

NUÔI DƯỠNG ĐẠO HIẾU THỜI HIỆN ĐẠITác giả: Nguyễn Bão Toàn“Bách thiện hiếu vi tiên” — trong truyền thống Á Đông, thành ng...
19/08/2026

NUÔI DƯỠNG ĐẠO HIẾU THỜI HIỆN ĐẠI

Tác giả: Nguyễn Bão Toàn

“Bách thiện hiếu vi tiên” — trong truyền thống Á Đông, thành ngữ này thường mô tả hiếu thảo như một trong những nền tảng của đạo đức. Tại Việt Nam, lòng hiếu thảo được thể hiện qua nhiều phương diện của đời sống gia đình: kính trọng ông bà, chăm sóc cha mẹ, giữ gìn truyền thống và biết trân trọng công ơn nuôi dưỡng. Tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên cũng là một biểu hiện quan trọng của sự gắn kết giữa các thế hệ trong văn hóa thể hiện tinh thần hiếu đạo của người Việt.

Tuy nhiên, khi xã hội không còn vận hành như trước, các thế hệ sống và kết nối với nhau cũng có nhiều thay đổi. Người trẻ có thể học tập, làm việc xa nhà; nhịp sống ngày càng nhanh; công nghệ trở thành một phần của giao tiếp thường nhật. Vì vậy, đạo hiếu trong xã hội hiện đại được khắc họa rõ nét hơn thông qua cách con người thực hành và truyền lại giá trị ấy.

1️⃣ Đạo hiếu bắt đầu từ những điều nhỏ nhoi

Đạo hiếu không nhất thiết phải thể hiện bằng những những lời giáo huấn lớn lao. Đó có thể là một bữa cơm quây quần cùng nhau của gia đình, một buổi trò chuyện, lắng nghe, chia sẻ với ông bà, cha mẹ, một lần hỏi thăm sức khỏe hay sự ân cần, chăm sóc lúc ốm đau, cũng là những cách thể hiện tấm lòng hiếu thảo.

Khi khoảng cách địa lý khiến các thành viên trong gia đình khó có cơ hội thường xuyên gặp nhau, sự quan tâm cũng chỉ thể hiện qua các cuộc gọi, trò chuyện qua video, tin nhắn,...dẫn đến việc thể hiện lòng hiếu thảo cũng có những chuyển biến phù hợp hơn với thời đại. Hiếu thảo sẽ trở thành một phần của đời sống khi nó được thực hành thường xuyên trong đời sống sinh hoạt hàng ngày và được thực hiện bằng lòng chân thành thật sự.

2️⃣ Trẻ em học đạo hiếu bằng những gì chúng nhìn thấy

Đạo hiếu không chỉ đơn thuần được truyền lại thông qua việc nhắc nhở qua những lời nói như “con phải kính trọng ông bà” hay “con phải hiếu thảo với cha mẹ”; khi trẻ em nhìn thấy cha mẹ hay người lớn biết quan tâm đến ông bà, biết nói lời cảm ơn, giúp đỡ, tôn trọng nhau mỗi lúc bất đồng quan điểm. Vì theo Lý thuyết Học tập Xã hội (Social Learning Theory), trẻ em học nhiều hành vi xã hội thông qua việc quan sát và hình thành những hình mẫu từ môi trường xung quanh (Bandura, 1977).

Một phân tích tổng hợp trên 124 nghiên cứu cũng cho thấy, cách cha mẹ nuôi dạy con cái có liên hệ với hành vi có ích cho xã hội ở trẻ em và thanh thiếu niên (Wong et al., 2021). Vì vậy, giáo dục đạo hiếu có thể bắt đầu ngay trong những tương tác bình thường của gia đình. Muốn trẻ hiểu về sự quan tâm, trước hết người lớn cần cho trẻ thấy sự quan tâm được thể hiện như thế nào.

3️⃣ Từ được dạy đến tiếp thu và hình thành nhân cách.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy một hành vi không có nghĩa là trẻ em sẽ tự động biến hành vi đó thành giá trị cho bản thân. Grusec và Goodnow (1994) cho rằng quá trình nội hóa các giá trị (internalization of values) không đơn giản là việc trẻ tuân thủ yêu cầu của cha mẹ. Trẻ cần hiểu đúng thông điệp, đánh giá ý nghĩa và chấp nhận giá trị ấy như một phần của bản thân.

Thay vì chỉ ép buộc trẻ em phải kính trọng ông bà và cha mẹ, người lớn cần giúp trẻ hiểu tại sao sự quan tâm, biết ơn và chăm sóc người thân lại có ý nghĩa cần thiết trong cuộc sống. Trẻ em cũng cần có cơ hội được phản biện, đặt câu hỏi, bày tỏ suy nghĩ và tìm ra những cách phù hợp với khả năng của mình để thể hiện sự quan tâm thay vì phục tùng một cách máy móc. Mục tiêu của việc truyền dạy không phải tạo ra một đứa trẻ ngoan vì sợ bị xem là bất hiếu, mà là tạo nên một người trưởng thành tự nhận thức và hiểu được giá trị của lòng biết ơn, trách nhiệm và sự gắn kết trong gia đình.

4️⃣ Đạo hiếu được tiếp nối và có thể chuyển hóa theo thời đại.

Giá trị đạo hiếu trong gia đình không phải lúc nào cũng được “di truyền” nguyên vẹn từ cha mẹ sang thế hệ con cái, mỗi thế hệ tiếp theo đón nhận những giá trị ấy trong hoàn cảnh xã hội khác nhau và có thể cảm nhận, diễn giải, điều chỉnh hoặc theo những cách rất riêng. Nghiên cứu về sự truyền tải các giá trị hiếu thảo liên thế hệ (intergenerational transmission of filial values) cho thấy các chuẩn mực về hiếu thảo có thể được truyền lại giữa các thế hệ thông qua tương tác và sự tham gia của cha mẹ (Guo et al., 2021).

Điều này có nghĩa thế hệ trước có thể từng thể hiện đạo hiếu thông qua việc sống gần gũi với ông bà, cha mẹ và chăm sóc họ trực tiếp. Trong khi đó, người trẻ ngày nay vẫn có thể thể hiện đạo hiếu dù sinh sống và làm việc tại một thành phố hay một quốc gia khác. Sự quan tâm được thể hiện qua việc hỗ trợ tài chính, chăm sóc sức khỏe, giúp cha mẹ tiếp cận công nghệ mới, duy trì liên lạc và dành thời gian cho gia đình khi có điều kiện. Điều này cho thấy hình thức biểu hiện của lòng hiếu thảo có thể khác nhau theo thời đại nhưng giá trị cốt lõi của lòng hiếu thảo vẫn luôn được tiếp nối.

5️⃣ Khi chữ “Hiếu” không trở thành áp lực tâm lý

Đời sống hiện đại đặt ra nhiều vấn đề thách thức đối với việc duy trì các mối quan hệ gia đình. Áp lực kinh tế đôi khi khiến người trẻ làm việc xa nhà; nhịp sống nhanh làm thời gian dành cho người thân bị thu hẹp; công nghệ vừa cung cấp thêm nhiều cơ hội kết nối, nhưng cũng tạo ra khoảng cách giao tiếp. Vì vậy, đạo hiếu không nên trở thành một thước đo để mọi người phán xét lẫn nhau; một người vì công việc bận rộn ít thời gian về nhà không nhất thiết là một người con không hiếu thảo, cũng như sống gần cha mẹ không mặc nhiên sẽ có một mối quan hệ hoàn toàn tốt đẹp với cha mẹ. Điều thực sự cần quan tâm không chỉ là đã làm đủ chưa, mà còn là cách chúng ta đối xử với nhau như thế nào.

Đôi khi, đặt ra kỳ vọng cao về cách thức thể hiện lòng hiếu thảo dễ trở thành một áp lực tâm lý không hề nhỏ.

6️⃣ Để lòng hiếu thảo được tiếp nối

Một đứa trẻ có thể quên lời nhắc nhở về chữ hiếu, nhưng có thể nhớ cách cha mẹ từng chăm sóc ông bà thông qua những bữa cơm gia đình, cách giao tiếp, tiếp xúc thường nhật hay những lần cùng nhau về thăm nhà hay cách người lớn giải quyết bất đồng mà vẫn giữ được tôn trọng. Đây là một vài biểu hiện cho cách mà giá trị văn hóa được truyền thừa và tiếp nối. Không phải bằng việc sao chép nguyên vẹn những gì thế hệ trước từng làm, mà bằng việc tái tạo lại ý nghĩa ấy ở một hình thức phù hợp hơn trong hoàn cảnh mới của thế hệ mình.

Vì vậy, việc nuôi dưỡng đạo hiếu thời hiện đại không phải yêu cầu con trẻ phải sống như cách cha mẹ đã từng mà là giúp mỗi thế hệ tìm được cách yêu thương, biết ơn và trách nhiệm với các thế hệ trước trong điều kiện cho phép. Bởi sau cùng, đạo hiếu không chỉ được truyền lại bằng lời, mà còn bằng cách chúng ta đối xử với nhau mỗi ngày.



Hiếu thảo, kỳ vọng và ranh giới của yêu thương trong gia đình Tác giả: Nguyễn Thị Hải Triều“Cha mẹ chỉ mong con hạnh phú...
18/08/2026

Hiếu thảo, kỳ vọng và ranh giới của yêu thương trong gia đình

Tác giả: Nguyễn Thị Hải Triều

“Cha mẹ chỉ mong con hạnh phúc.”

💔 Đó có lẽ là một trong những câu nói quen thuộc nhất trong nhiều gia đình. Nhưng đôi khi, điều khiến người trẻ mệt mỏi không phải là việc cha mẹ mong con hạnh phúc, mà là khi “hạnh phúc” đã được định sẵn là một ngành học ổn định, một công việc tốt, một cuộc hôn nhân tương xứng hay một cuộc sống đủ thành công để cha mẹ có thể yên lòng. Khi ấy, tình yêu có thể vô tình đi kèm với một câu hỏi khó nói thành lời: “Nếu con không trở thành người mà cha mẹ mong muốn, liệu con có trở thành một người con bất hiếu?”

🔬 Một nghiên cứu gần đây trên 466 người trưởng thành trẻ tuổi tại Ấn Độ cho thấy những cảm nhận kỳ vọng từ cha mẹ (perceived parental expectations) có liên hệ với chủ nghĩa hoàn hảo kém thích nghi (maladaptive perfectionism) – tức xu hướng đặt ra những tiêu chuẩn quá cao và khó đạt được cho bản thân. Đáng chú ý là chủ nghĩa này đóng vai trò trung gian hoàn toàn giữa cảm nhận về kỳ vọng của cha mẹ và nỗi sợ bị người khác đánh giá tiêu cực (fear of negative evaluation) (Menon et al., 2025).

Điều này gợi ra một cơ chế đáng suy nghĩ: cha mẹ kỳ vọng ở con; khiến con cái phải cố gắng đáp ứng; dẫn đến suy nghĩ không cho bản thân được phép thất bại; vì nếu thất bại sẽ làm cha mẹ thất vọng. Khi đó, điều tạo ra áp lực không chỉ là kỳ vọng của cha mẹ, mà còn là cách người con bắt đầu dùng những kỳ vọng ấy để đánh giá chính mình.

⚠️ Trong nhiều gia đình, kỳ vọng không phải lúc nào cũng được nói ra trực tiếp. Nó có thể xuất hiện qua những câu cảm thán quen thuộc: “Cha mẹ đã hy sinh cả đời vì con”; “Sau này con phải biết lo cho gia đình”; “Ba mẹ không cần con cho tiền, chỉ cần con thành công”; “Con làm vậy thì người khác sẽ nghĩ như thế nào về gia đình mình”...

⛔️ Những câu nói này không nhất thiết phải xuất phát từ ý định gây tổn thương. Nhưng nếu được lặp lại như một cảnh báo về nghĩa vụ đạo đức, người con có thể bắt đầu cảm thấy rằng mình đang vay nợ cha mẹ để đạt được thành công. Vì vậy, mấu chốt quan trọng không phải là cha mẹ có kỳ vọng hay không, mà là kỳ vọng ấy có còn chừa chỗ cho con cái được tự do lựa chọn hay thương lượng công bằng không?

Hãy hiểu rằng, lòng biết ơn không đồng nghĩa với nghĩa vụ phải mang ơn. Cha mẹ có thể giãi bày cho con về những hy sinh của mình để con hiểu và trân trọng. Nhưng khi sự hy sinh trở thành một khoản chi phí mà con phải trả bằng cả cuộc đời, tình yêu có nguy cơ trở thành một cuộc giao dịch bất đắc dĩ khi cả hai bên đều bị tổn thương. Một điều mà mọi gia đình nên suy ngẫm là: liệu những kỳ vọng của chúng ta có đang cho phép mỗi người vừa yêu thương gia đình, vừa được thoải mái sống cuộc đời mà mình là người tự chịu trách nhiệm?

🔬 Nghiên cứu khác cho thấy tác động của sự kiểm soát tâm lý từ cha mẹ (parental psychological control) đối với hạnh phúc (well-being) không hoàn toàn giống nhau ở mọi người; cách người trẻ nhìn nhận mối quan hệ với cha mẹ có thể làm thay đổi mức độ ảnh hưởng này (Shi et al., 2024). Điều này nhắc chúng ta rằng gia đình không phải một hệ thống đơn giản, không lúc nào sự kỳ vọng của cha mẹ cũng làm con cái tổn thương. Điều quan trọng còn nằm ở cách những kỳ vọng ấy được truyền đạt, tiếp nhận, trao đổi trong mối quan hệ.

Có lẽ không cần phải lựa chọn giữa hai cực: làm con phải hy sinh tất cả vì gia đình hay mỗi người chỉ cần sống cho riêng mình. Một gia đình có thể bắt đầu bằng việc tách tình yêu ra khỏi thành tích và kỳ vọng về sự hiếu thảo, cho con hiểu rằng không cần phải thành công và báo hiếu theo một tiêu chuẩn nhất định mới xứng đáng với tình yêu của cha mẹ.

❗️ Điều quan trọng tiếp theo là hãy chuyển từ yêu cầu bắt buộc sang đối thoại với sự tôn trọng. Thay vì áp đặt sau này con phải chăm sóc cho cha mẹ khi về già, các bậc phụ huynh có thể trao đổi thẳng thắng hơn khi cần sự giúp đỡ từ con và giáo dục con tự nhận thức giá trị đích thực của chữ “Hiếu”.

Bên cạnh đó, các bậc cha mẹ cũng cần chấp nhận sự đa dạng trong biểu hiện của lòng hiếu thảo. Một người con sống cùng hoặc gần cha mẹ có thể trực tiếp chăm sóc, đây là hiếu thảo. Người con khác ở xa chỉ có thể hỗ trợ tài chính, đây cũng là hiếu thảo. Nhưng một người con có thời gian và tài chính bị giới hạn, đôi khi chỉ tranh thủ thời gian rảnh để gọi về hỏi thăm bố mẹ, đây cũng vẫn là hiếu thảo. Hiếu thảo không nhất thiết phải là lựa chọn giữa gia đình và bản thân, cũng không phải một trò chơi có tổng bằng không.

💞 Một tình yêu trưởng thành hơn có thể cho thấy rằng: cha mẹ là điều quan trọng đối với con, nhưng con cũng cần phải có trách nhiệm sống trọn vẹn cuộc đời của mình. Khi tình yêu không cần phải chứng minh bằng sự hy sinh vô hạn, chữ hiếu mới có cơ hội trở thành một lựa chọn lành mạnh thay vì một gánh nặng nghĩa vụ phải mang theo.



Address

Phòng 104, Khu A, 7/1 Đường Thành Thái, Phường 14, Quận 10
Ho Chi Minh City
70000

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:00
Tuesday 08:00 - 17:00
Wednesday 08:00 - 17:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00

Telephone

+84988830871

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Viện Tâm Lý - Đại Học Hoa Sen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Viện Tâm Lý - Đại Học Hoa Sen:

Shortcuts

Share