Tiệm Thong Dong

Tiệm Thong Dong Ngắm Nhìn Nhân Sinh - Quán Lại Chính Mình. Bãi Bể Nương Dâu - Bằng Chi Sóng Nơi Đáy Lòng.

21/08/2026

SG 21/08/2026

Tôi có người bạn biết nhau sau khi tốt nghiệp đại học. Thời ấy, tôi làm về Thấu hiểu bản thân qua công cụ Sinh trắc Vân tay, nên khi nghe bạn chia sẻ tôi đều phần nào hiểu được quỹ đạo cuộc sống của bạn qua góc nhìn từ STVT.

Ban đầu từ một khách hàng, bạn trở thành người bạn tốt của tôi. Lâu lâu chúng tôi lại ngồi trò chuyện cùng nhau để review lại cuộc sống, để xem mình đã phát triển như nào và mình đang mắc kẹt ở đâu.

Sau này, khi bạn cưới vợ, tôi cũng chơi thân với vợ của bạn. Ba chúng tôi nhiều lần có ý định kinh doanh cùng nhau. Cũng lập kế hoạch và cũng đã từng bắt tay vào làm giai đoạn đầu, rồi cũng chưa ai dành nhiều thời gian cho job chung đó nên lại vỡ lở.

Tuy vậy, tôi luôn ủng hộ vợ chồng bạn, sẵn sàng cho 2 bạn mượn một khoản nhỏ để phát triển vì tôi biết nếu đồng lòng đồng vợ thì sẽ tát cạn biển đông. Dù là điểm khởi đầu hay hành trình chưa thuận lợi, chỉ cần cùng nhau rồi cũng sẽ tích tiểu thành đại.

Rồi một ngày, vợ bạn tâm sự với tôi rằng hai bạn muốn ly hôn. Cuộc sống hôn nhân mà, luôn có những mâu thuẫn, sự bất đồng và khó hoà thuận. Ngay những ngày đầu, tôi cũng đã đứng trên góc nhìn bẩm sinh qua STVT để chia sẻ với 2 bạn về sự tương khắc của 2 người. Chỉ mong rằng, nếu đã quyết định đến hôn nhân, hãy hiểu những đặc trưng cá nhân của nhau để thương nhau hơn, để giảm cái tôi xuống và để khi có những chuyện mâu thuẫn có thể biết lý do đến từ đâu và bình tĩnh ngồi lại đưa hướng giải quyết.

Dẫu vậy, hôn nhân chưa bao giờ là chuyện dễ như tư liệu. Con người, luôn luôn bị chi phối bởi cảm xúc, sự nhạy cảm và những suy nghĩ kéo theo. Chẳng thể biết rằng đâu đúng đâu sai, chỉ là trong bất kỳ tình huống nào cũng cần phải có một lựa chọn, một quyết định được đưa ra dù hậu quả của nó có thể nào đi nữa. Là tốt hay xấu đều phải do cá nhân của người đó quyết định.

Có những lúc, dù bạn đã chuẩn bị sẵn sàng để bước vào hôn nhân, nhưng không phải sự sẵn sàng nào cũng được hồi đáp bằng một mái ấm trọn vẹn. Dẫu vậy, bạn cũng đã rất tuyệt vời vì đã cho phép trong từng giai đoạn của cuộc đời ta có những quyết định cần thiết được đưa ra. Đừng vì sợ hãi mà không dám đón nhận. Bước vào hay rời đi. Lành lạnh hay vỡ vụn tôi chúc bạn đều được chính mình ôm lấy, thừa nhận những điều khó chấp nhận chính là khoảnh khắc rất đẹp, hãy ghi nhận mình nhé!

Chúc bạn luôn an!

18/08/2026

Khi đặt những dòng viết, tôi muốn viết theo những gì tôi muốn đưa nó ra thành lời. Không cố gắng để viết hay nhất, không cần hoàn hảo nhất. Thời khắc này thôi, điều gì làm tôi muốn viết.

Khi không thể nói ra, khi lòng nghẹn lại, chắc chỉ có viết mới chấp nhận được tôi. Viết ở đó mặc cho tôi khắc lên những từ ngữ dần dần hình thành, dần dần dài hơn như tích thành cuốn nhật ký không nguyên tắc nào cả.

Tôi, tự nói với mình.. thôi thì cứ sống trước đã. Những lúc thế này, để bản thân tiếp tục được sống là rất giỏi rồi. Tự ta ôm ta qua những ngày rét buồn.

18/08/2026

Sài Gòn chiều mưa 18/08/2026

Ngồi bên bàn làm việc, mở những bài nhạc hay nghe. Loại nhạc sâu lắng, da diết ấy tự nhiên làm lòng trống trải, bâng quâng.

Muốn viết gì đó như để lôi hết ruột gan ra ngoài cho không đè nén nữa, ấy mà có biết nên viết gì đâu. Chắc là, ta ngẫm nghĩ nhiều quá nên lúc cần phải nói ra điều gì mọi thứ lại nghẹn ứ ở lại.

Có những nỗi buồn trong những khoảnh khắc không nhất thiết vì sự việc đó phải diễn ra ngay tại thời điểm đấy. Đó có thể là những cảm xúc chất chứa, được tích luỹ từ những ngày dài miên man quấn quýt vào nhau, để rồi không gỡ được nữa, cứ vậy mà trồi lên những xúc cảm khiến ta bi luỵ.

Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể trở về với những khát khao từng khiến tôi muốn đoạt lấy. Trong sự vô tận của những niềm không gọi được tên, tôi không biết phải đi như nào dù rằng tôi vẫn đang đi. Có thể là không nhìn thấy được mình nữa nên mới tuyệt vọng sao.

Chỉ đơn giản là hãy làm điều gì đó vì sự thật của nó. Đừng cố tỏ ra, đừng quá gượng ép. Sống và cảm nhận thôi.
23/07/2026

Chỉ đơn giản là hãy làm điều gì đó vì sự thật của nó. Đừng cố tỏ ra, đừng quá gượng ép. Sống và cảm nhận thôi.

Có lẽ, mọi điều diễn ra luôn theo một tiến trình nào đó. Nơi mà mọi sự đến như một cái đích để ta vỡ ra.Cái sự vỡ này cũ...
22/07/2026

Có lẽ, mọi điều diễn ra luôn theo một tiến trình nào đó. Nơi mà mọi sự đến như một cái đích để ta vỡ ra.

Cái sự vỡ này cũng như đống lộn xộn trong cõi vô minh, chúng được nghiền nát, được đập vụn và trong đống tro tàn đấy ta được len lỏi tia sáng, được sống lại, được thoát ra và được nhìn thấy.

Để được nhìn thấy có phải là chặng đường dài hay không? Nhìn thấy mình trong bóng tối và nhìn thấy mình nơi có ánh sáng. Sợi dây vô hình đấy thật mong manh biết bao và cũng thật khác biệt. Khi đi giữa những lằn ranh rồi, ta mới biết ta muốn gì thực sự. Vậy nên, hành trình này thật đáng giá.

Chúc bạn luôn an trên hành trình của mình!

Giữa trời đất bao la, bao nhiêu điều mới lạ, bao nhiêu sự vi diệu của trời đất.Ta cũng là một phần của vũ trụ, có hay kh...
15/07/2026

Giữa trời đất bao la, bao nhiêu điều mới lạ, bao nhiêu sự vi diệu của trời đất.

Ta cũng là một phần của vũ trụ, có hay không ta cũng là sự đặc biệt, trong ta cũng là cả biển khơi lớn, cũng chứa cả những sóng ngầm lẫn muôn vàn sinh vật.

Phong phú đến thế, to lớn đến thế, ấy thế mà ta cứ muôn phần nghi ngờ, tự trách đến thu mình lại thật nhỏ bé.

Đến khi nào nhỉ? Khi nào ta mới có thể cho phép mình được đạp quẫy bơi lội tới mọi ngóc ngách trong ta. Đến lúc đó, dù khóc hay cười cũng phải thật hãnh diện về chính ta nhé!

Chúc bạn luôn an lạc với chính mình!

Tôi hỏi anh: anh đã tìm lại được bầu trời xanh thẳm như thuở thơ bé chưa?Anh có vẻ đượm buồn, ừ.. thì sâu trong ánh mắt ...
14/07/2026

Tôi hỏi anh: anh đã tìm lại được bầu trời xanh thẳm như thuở thơ bé chưa?

Anh có vẻ đượm buồn, ừ.. thì sâu trong ánh mắt đó đã không còn nổi tia vô tư nữa rồi.

Anh lại hỏi tôi: Em biết điều gì ở tôi?

Kỳ thực, em chỉ biết dáng hình bây giờ của anh thôi. Em không thể biết tuổi thơ anh có cánh diều không, có trò ô ăn quan hay trong đêm cùng những đứa bạn có đi quậy phá xóm không?

Ấy vậy mà em lại biết, nội tâm anh hun hút sóng ngầm, từng đợt sóng kêu gào làm anh nhức nhối theo tháng ngày.

Em biết rằng, hình dáng bây giờ như chứa cả đời tang thương của anh. Có phải hay không, chim xa cành bay đâu để trụ, cá xa nước liệu còn có ngày trở về không anh?

Quay về đi anh. Tất thảy đều biết, công bằng nằm trong lòng người. Cớ gì đọng trên mép là hờ hững, giấu tận đáy lòng là đau thương.

"Chúng ta đều đặc biệtNhưng đồng thời cũng chẳng đặc biệt đến thế đâu!Người này là tường vi, người khác là hoa hồng.Ngườ...
10/07/2026

"Chúng ta đều đặc biệt
Nhưng đồng thời cũng chẳng đặc biệt đến thế đâu!

Người này là tường vi, người khác là hoa hồng.
Người là sen trắng, người lại tựa hướng dương.

Nhưng bạn đừng quên, hồng cũng có nhiều loại hồng, tường vi cũng có cánh đơn cánh kép.
Có bao nhiêu bông hoa hồng trên cuộc đời này?
Có bao nhiêu cánh đồng hướng dương đang nở rộ?

Ý của mình là chúng ta đều mang một vẻ đẹp riêng, một thức đặc sắc riêng.
Chúc ta là duy nhất, nhưng chưa hẳn đã là độc - nhất.

Ấy thế mà đừng dãn nhán cho mình một cách vội vã. Bởi như vậy chúng ta sẽ dễ lẻ loi trong nhân gian này.

Hiểu mình, hiểu người, hiểu cuộc đời bận rộn.
Yêu mình, yêu người, yêu những điều chẳng vẹn tròn."

Trong những tháng ngày sống trong bóng tối, không có ngày nào là tôi không nghĩ đến việc dừng lại sinh mệnh này.Chuyện x...
09/07/2026

Trong những tháng ngày sống trong bóng tối, không có ngày nào là tôi không nghĩ đến việc dừng lại sinh mệnh này.

Chuyện xưa, chuyện nay là những ký ức để tôi bãi hãi nhận ra vòng lặp của những hồi ức được tiếp diễn. Chúng được tái diễn khi ta phải đưa ra lựa chọn, quyết định nào đó. Chúng biểu hiện khi những tình huống khác nhau lại vô tình cho ra những kết quả tương trùng như ta đã từng.

Lúc mới nhận ra tồi có sợ hãi, có mệt mỏi, có ngờ vực rằng mình còn có thể làm gì để khác đi, và nhiều nhất vẫn là đau đớn khi tôi cứ phải quằn quại trong vô tận bóng tối của đời mình.

Tôi hiểu đó đều là những ký ức được lặp lại vì tôi chưa học xong bài học mà tôi cần học. Rằng khi sinh mệnh tôi chưa tận, tôi chỉ có thể bước đi tiếp. Cũng giống như con lắc, nếu không qua trái thì là qua phải. Sự tiếp diễn cũng mang nghĩa tương tự, nhưng lần này tôi sẽ làm nó bằng sự chậm rãi hơn. Khi đã hiểu, tôi chấn an bản thân, ôm lấy chính mình: "Không sao đâu, bản thân em đã làm tốt rồi, những điều diễn ra nó nhắc nhở khả năng nhận biết của em cho từng thời điểm. Giờ hãy cũng chị bước tiếp, chậm rãi hơn, đổi mới hơn."

Cứ nhẹ nhàng thế thôi, thủ thỉ với chính mình từng chút một để lần nữa ta tự tiếp thêm sức mạnh cho ta.

Tự ta hiểu khổ hạnh của mình - tự ta chúc ta bình an!

Đôi mắt rưng rưng nước, chỉ có thể quay mặt đi để nước mắt không tràn bờ mi.Đó là khi đứng trước một nỗi đau của người k...
08/07/2026

Đôi mắt rưng rưng nước, chỉ có thể quay mặt đi để nước mắt không tràn bờ mi.

Đó là khi đứng trước một nỗi đau của người khác mà như đứng trước sóng gió ta đã từng trải qua. Chẳng thể nói, chẳng thể biểu hiện rằng tôi đã từng đau như thế đấy, đã trật vật, đã dằn vặt như thế đấy. Chỉ có thể gặng cười, quay lưng hít thở và lại mỉm cười.

Vết nứt đã hằn thật sâu, chuyện đã qua, trong sự tiếp nối của thời gian chúng ta cũng chỉ như con lật đật lằn đi lằn lại chuyện đã rồi. Trong sự tiếp diễn đó, sẽ lại có những tình huống cho ta đứng ở góc nhìn khác để ngẫm lại hành trình của mình. Đau hay không đau cũng chỉ là thêm một vết lằn nữa mà thôi.

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tiệm Thong Dong posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category