Tu-Anh Nguyen, Ph.D. • Happy Parenting

Tu-Anh Nguyen, Ph.D. • Happy Parenting Ph.D. Cô Tú-Anh Nguyễn - NCS.

in Infant & Early Childhood Mental Health & Developmental Disorders
Tiến sĩ Tâm lý Trẻ em & Rối loạn Phát triển
Tham vấn tâm lý Trẻ em & Cha mẹ
Huấn luyện PH can thiệp cho trẻ RLPT
Tư vấn & đào tạo
Diễn giả - Tác giả
http://happyparenting.vn Tiến sĩ Tâm lý Nhi & Thạc sĩ Tâm lý, với chuyên môn Tâm lý Trẻ em - Cha mẹ, là nhà thực hành tâm lý học được đào tạo bài bản từ các tổ chức quốc tế và các trư

ờng Đại học - Cao học uy tín trên thế giới. Cô Tú Anh cung cấp dịch vụ tham vấn và các chương trình Đào tạo Cha mẹ Nuôi dạy con, dựa trên hướng tiếp cận chuyên môn là 3 nền tảng trụ cột: Tâm lý Phát triển (Development Psychology) – Cá nhân hóa (Individualization) – Tình cảm Gắn bó (Relationship-based approach). (*) Các lĩnh vực trong chuyên môn Tâm lý Trẻ em & Cha mẹ mà cô Tú Anh tập trung là:

• Cải thiện năng lực Cảm xúc và Gắn bó: Giúp trẻ phát triển cảm giác an tâm và an toàn, giúp cha mẹ vượt qua các chướng ngại cảm xúc và tổn thương cá nhân dưới góc nhìn Hệ thống Gia đình và Văn hoá.

• Điều chỉnh hành vi rối nhiễu: Làm việc song song với cha mẹ và trẻ để cải thiện năng lực tương tác của cha mẹ qua hình thức chơi cùng con, từ đó giúp con điều chỉnh hành vi, cảm xúc và tâm lý.

• PsychoEducation & Counseling - Giáo dục và Tham vấn Tâm lý: Kết hợp các yếu tố trong trị liệu nhận thức – hành vi và giáo dục gia đình để giải quyết các vấn đề ở trẻ: chấn thương tâm lý tuổi thơ, lo âu - sợ sệt, ...


(*) Bằng cấp và Chuyên môn:

• Ncs. Tiến sĩ Tâm lý Nhi tại trường cao học Fielding Graduate University được chứng nhận bởi Hiệp Hội Tâm Lý Hoa Kỳ. Đây là chương trình Tiến sĩ duy nhất trên thế giới đào tạo chuyên sâu về Tâm Lý Nhi và Khuyết Tật Phát Triển Trẻ Thơ. Chuyên ngành: Phương pháp can thiệp DIR® và Giám sát thực hành phản tư.

• Tốt nghiệp 3.97 GPA Thạc sĩ Tâm lý Trẻ em & Thanh thiếu niên, trường The Chicago School of Professional Psychology.

• Parent Educator với Chứng chỉ sau Cao học về Giáo dục và Đào tạo Cha mẹ, trường Adelphi University New York.

• Nhà thực hành được chứng nhận của các chương trình can thiệp quốc tế, theo bằng chứng khoa học. Đồng hành cùng cha mẹ qua các giai đoạn thử thách, dựa trên sức mạnh tình cảm gắn bó.

• Speaker: Diễn giả cho các hội thảo và chương trình đào tạo hợp tác với các tổ chức giáo dục và nhãn hàng.

• Nhà sáng lập dự án Happy Parenting


(*) Đăng ký Tư vấn miễn phí 20’ cho cuộc gặp đầu tiên: https://www.happyparenting.vn

Có một điều có lẽ nhiều cha mẹ chúng ta đã không được nhận khi còn nhỏ: sau khi người lớn sai, người lớn có thể quay lại...
04/08/2026

Có một điều có lẽ nhiều cha mẹ chúng ta đã không được nhận khi còn nhỏ: sau khi người lớn sai, người lớn có thể quay lại để sửa chữa.

Nhiều người trong chúng ta có thể đã lớn lên với cảm giác người lớn luôn đúng. Nếu bị người lớn mắng oan hay nói quá lời, chuyện đó sẽ tự trôi qua vì “trẻ con nó quên ngay ấy mà”. Nếu người lớn làm mình sợ, có thể lí do là “cho sợ cho chừa đi”. Có thể cha mẹ ngày xưa rất thương con, hy sinh rất nhiều, làm tất cả trong khả năng của họ. Nhưng trong nhiều gia đình, tình yêu thương nhiều khi không đi kèm với một kỹ năng rất quan trọng: repair [sửa chữa].

Repair không phải là cha mẹ trở nên hoàn hảo. Ngược lại, repair bắt đầu từ sự thật rằng không có cha mẹ nào luôn bình tĩnh, luôn đúng, luôn nói bằng giọng nhẹ nhàng. Sẽ có lúc cha mẹ quát con. Có lúc hiểu lầm con. Có lúc phạt quá tay. Có lúc vì mệt mà nói một câu làm con tổn thương. Câu hỏi không phải là làm sao để không bao giờ rạn nứt. Câu hỏi là sau khi rạn nứt, người lớn có thể quay lại để sửa chữa đúng cách không.

Một lời repair có thể rất đơn giản: “Hồi nãy mẹ đã nói quá to. Con làm đổ nước, mẹ cần nhắc con lau, nhưng mẹ không nên hét lên để con sợ như vậy.” Hoặc: “Ba xin lỗi vì đã kết luận con nói dối khi chưa nghe hết. Ba sẽ nghe lại từ đầu.” Hoặc: “Mẹ vẫn giữ giới hạn là con không được đánh em, nhưng mẹ xin lỗi vì mẹ đã dùng lời nói quá nặng nề với con.”

Điều này không làm cha mẹ mất đi thẩm quyền. Ngược lại, khi có thể nói lời sửa chữa, vị trí của cha mẹ trong lòng con càng trở nên đáng tin hơn.

Nhiều người sợ xin lỗi con sẽ làm con “lờn”. Nhưng trẻ không lờn vì cha mẹ có khả năng nói lời xin lỗi. Trẻ chỉ lờn khi giới hạn không rõ ràng, khi lời nói và hành động của người lớn không nhất quán. Một lời xin lỗi đi cùng ranh giới rõ ràng không làm cha mẹ yếu đuối trong mắt con. Nó dạy trẻ rằng trong một mối quan hệ an toàn, người có quyền lực hơn vẫn có trách nhiệm với cách mình sử dụng quyền lực.

Repair cũng dạy trẻ một điều sâu sắc: xung đột không phải là kết thúc của tình yêu thương. Mình có thể làm sai, người khác có thể buồn, quan hệ có thể căng thẳng, nhưng mình vẫn có thể quay lại, nói thật, sửa chữa và tiếp tục yêu thương. Đây là nền tảng rất quan trọng cho sức khỏe tâm lý sau này, vì không ai lớn lên mà không va chạm trong quan hệ.

Có lẽ nhiều cha mẹ không repair không phải vì không thương con, mà vì chính họ chưa từng được trải nghiệm điều đó. Không ai quay lại với họ sau những lần làm họ đau. Không ai nói “ba mẹ xin lỗi”. Không ai dạy họ rằng người lớn cũng có thể mềm xuống mà không mất đi phẩm giá.

Vậy nên, khi một người mẹ hoặc người cha hôm nay có khả năng quay lại nói với con “mẹ xin lỗi”, đó không chỉ là một câu nói trong hiện tại. Đó là một sự thay đổi liên thế hệ. Một mắt xích cũ được tháo ra. Một kiểu quan hệ mới được trao lại.

Trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo. Trẻ cần một người lớn đủ chân thật, đủ vững chãi, đủ khiêm nhường để sau những lúc lỡ nói hay làm chưa đúng, vẫn có thể quay về và nói: “Mình sửa lại nhé.”

Gần đây, một video em bé còn rất nhỏ học flashcard khiến nhiều người tranh luận.Có người lo: “Có phải cha mẹ đang ép con...
31/07/2026

Gần đây, một video em bé còn rất nhỏ học flashcard khiến nhiều người tranh luận.

Có người lo: “Có phải cha mẹ đang ép con học quá sớm không?”
Có người lại nghĩ: “Nếu không bắt đầu sớm, liệu con có bị bỏ lại phía sau?”

Mình nghĩ cả hai phản ứng ấy đều chạm vào một nỗi lo rất thật của cha mẹ. Chúng ta muốn tạo cho con một khởi đầu tốt, nhưng cũng sợ rằng trong nỗ lực giúp con “biết sớm”, mình có thể vô tình lấy mất những trải nghiệm quan trọng khác của tuổi thơ.

Vì vậy, trong tập YouTube mới, mình không muốn tranh luận flashcard tốt hay xấu. Một tấm thẻ không thể tự nó quyết định chất lượng phát triển của một đứa trẻ. Câu hỏi sâu hơn là: chúng ta đang dùng điều gì để đo rằng con đang phát triển tốt?

Nếu thước đo chỉ là con nhớ được bao nhiêu, biết chữ sớm đến đâu, gọi đúng bao nhiêu màu hay thực hiện nhanh thế nào, thì có lẽ thước đo ấy vẫn còn quá hẹp.

Trẻ nhỏ không chỉ học bằng cách đưa ra câu trả lời đúng. Con còn học qua ánh mắt và giọng nói của người chăm sóc, qua việc chạm và ngửi một quả táo thật, đá một quả bóng rồi quan sát nó lăn đi, xây một tòa tháp rồi làm đổ, chơi giả vờ, bày thêm ý tưởng, mắc lỗi và thử lại.

Biết sớm có thể gây ấn tượng. Nhưng sớm không nhất thiết đồng nghĩa với sâu.
Trong tập này, mình chia sẻ 5 câu hỏi cha mẹ có thể tự hỏi trước khi chọn một hoạt động giáo dục sớm

Mục tiêu không phải là để cha mẹ thả nổi, cũng không phải chạy đua. Có lẽ giáo dục sớm lành mạnh hơn bắt đầu khi người lớn bớt hỏi “Làm sao để con biết nhanh hơn?” và quan sát thêm: Hoạt động này đang giúp con kết nối, tò mò, sống động và muốn học tiếp như thế nào?

🎥 Xem tập đầy đủ tại: https://youtu.be/Ml7js_-Cx10

23/07/2026

Một lời xin lỗi có thể là điểm bắt đầu, nhưng chưa chắc là sự sửa chữa. Trẻ cần được giúp hiểu: hành vi của mình ảnh hưởng đến ai, mình có thể sửa điều gì, và lần sau cần luyện năng lực nào để làm khác.

https://youtu.be/u-RjrmnNZkA

Không phải cứ trẻ “khó” là trẻ “hư”Có những đứa trẻ thường khiến người lớn cảm thấy rất mệt mỏi. Con dễ khóc, dễ giận, h...
20/07/2026

Không phải cứ trẻ “khó” là trẻ “hư”

Có những đứa trẻ thường khiến người lớn cảm thấy rất mệt mỏi. Con dễ khóc, dễ giận, hay cãi, không chịu chuyển hoạt động, không hợp tác khi cả nhà đang vội, nói mãi không nghe, hoặc chỉ một chuyện nhỏ cũng thành một trận lớn. Trong những khoảnh khắc đó, rất dễ để người lớn gắn cho con một nhãn: “khó”, “hư”, “ương”, “cứng đầu”, “không biết điều”.

Một đứa trẻ “khó” có thể là một đứa trẻ có tính khí hoặc hệ thần kinh nhạy cảm hơn, dễ quá tải hơn, và khó chuyển sự tập trung từ việc này sang việc khác hơn. Có trẻ rất cần predictability (khả năng dự đoán), nên những thay đổi nhỏ cũng khiến con mất kiểm soát. Có trẻ chưa đủ ngôn ngữ để nói về thất vọng, nên cơ thể nói bằng cách la hét hoặc phản kháng. Có trẻ rất muốn làm đúng, nhưng xung động lên nhanh hơn khả năng dừng lại hành động. Có trẻ đã cố cả ngày ở trường, về nhà chỉ còn một chút năng lượng rất ít.

Điều này không có nghĩa là trẻ muốn làm gì thì làm. “Không hư” không đồng nghĩa với “không cần giới hạn”. Ngược lại, những đứa trẻ “khó” thường càng cần người lớn có giới hạn rõ ràng, nhịp sinh hoạt ổn định và sự bình tĩnh đủ lớn để giúp con quay lại. Nhưng giới hạn sẽ hiệu quả hơn rất nhiều nếu nó đi kèm với hiểu biết, không đi kèm với việc trừng phạt hay dán nhãn.

Một câu “con hư quá” thường không dạy được trẻ kỹ năng gì. Nó chỉ làm trẻ hiểu rằng trong khoảnh khắc khó nhất của mình, con bị định nghĩa bởi hành vi tệ nhất. Nhưng nếu người lớn có thể nói: “Mẹ sẽ không để con đánh em. Mẹ thấy con đang rất giận. Mình dừng tay lại trước, rồi mẹ giúp con nói điều con muốn”, thì trẻ vừa nhận được ranh giới, vừa nhận được một con đường khác.

Mình hay nghĩ về hành vi của trẻ một cách đơn giản: hành vi là phần nổi, còn năng lực là phần chìm. Phần nổi là con la hét, chống đối, khóc, ném đồ, cãi lại. Phần chìm có thể là do thiếu ngủ, đói, quá tải, lo âu, thiếu kỹ năng giao tiếp, thiếu khả năng chờ đợi, thiếu sự linh hoạt, hoặc cảm giác không được thấu hiểu.

Nếu chỉ loại bỏ phần nổi, hành vi có thể im lặng một lúc. Nhưng nếu không nhìn vào phần chìm, vấn đề sẽ quay lại dưới một dạng khác.

Cha mẹ có thể bắt đầu bằng một bước rất nhỏ: trước khi hỏi “làm sao để con dừng lại?”, hãy hỏi thêm “điều gì khiến con chưa làm được điều mình đang yêu cầu?” Câu hỏi đó không làm cha mẹ yếu đi. Nó giúp cha mẹ chính xác hơn.

Vì một đứa trẻ “khó” không nhất thiết là một đứa trẻ xấu. Rất nhiều khi, đó là một đứa trẻ đang cần người lớn nhìn ra phần con đang chật vật bên dưới tảng băng, để có thể dạy con và hỗ trợ con theo một cách khác để con biết cách làm gì với cảm xúc, nhu cầu và giới hạn của mình.

16/07/2026

Hình phạt đôi khi có thể dừng được hành vi ngay lúc đó, nhưng câu hỏi quan trọng hơn là: con đang học sợ hãi hay đang học trách nhiệm?

https://youtu.be/u-RjrmnNZkA

Không phải cứ trẻ “ngoan” là trẻ “ổnCó những đứa trẻ rất dễ được người lớn khen là ngoan. Con không cãi. Không khóc lóc ...
13/07/2026

Không phải cứ trẻ “ngoan” là trẻ “ổn

Có những đứa trẻ rất dễ được người lớn khen là ngoan. Con không cãi. Không khóc lóc ăn vạ. Không đòi hỏi nhiều. Đến lớp ngồi yên, về nhà làm bài, gặp người lớn thì biết chào, bị mắng cũng im lặng, hầu như chẳng bao giờ phản kháng. Trong một gia đình hoặc một lớp học đông, những đứa trẻ như vậy thường làm người lớn tấm tắc: “Bé này ổn. Bé này dễ nuôi.”

Nhưng đôi khi, “ngoan” chỉ thể hiện rằng trẻ đang biết đáp ứng kỳ vọng của người lớn. Nó chưa chắc đã cho chúng ta biết trẻ có ổn bên trong hay không.

Nếu một đứa trẻ ngoan vì con cảm thấy an toàn, hiểu giới hạn, biết hợp tác và có khả năng thích nghi tốt. Đó là một sự “ngoan” lành mạnh.

Nhưng cũng có những đứa trẻ ngoan vì sợ làm người lớn thất vọng. Sợ bị la mắng. Sợ gây phiền hà. Sợ rằng nếu mình thể hiện nhu cầu, mình sẽ bị xem là ích kỷ. Sợ rằng nếu mình phản đối, tình yêu của người lớn sẽ rút lại. Khi đó, sự ngoan không còn là dấu hiệu của sự ổn định, mà có thể là một cơ chế thích nghi.

Bên dưới sự im lặng, sự hợp tác, sự “không sao đâu”, con vẫn có một thế giới bên trong rất sống động: con có thể đang lo, đang buồn, đang cố hiểu vì sao mình bị mắng, đang sợ làm sai, đang tự hỏi mình có còn được thương không, hoặc đang học cách cất nhu cầu của mình đi để giữ cho người lớn hài lòng. Một trong những stigma cũ xưa về trẻ em là: “trẻ con thì biết gì”. Nhưng thật ra, trẻ em biết rất nhiều - chỉ là con biết bằng cơ thể, bằng cảm giác, bằng những phản ứng chưa thành lời. Con có thể chưa nói được “con đang thấy xấu hổ”, nhưng cơ thể con đã thu rút lại. Con có thể chưa nói được “con sợ mẹ thất vọng”, nhưng con bắt đầu trả lời theo những gì con nghĩ người lớn muốn nghe. Con có thể chưa nói được “con không thấy an toàn khi con nói thật”, nhưng con đã học cách im lặng.

Vì vậy, nuôi dưỡng một đứa trẻ không chỉ là dạy con những hành vi đúng. Một phần rất quan trọng là giúp con xây dựng khả năng nhận biết thế giới bên trong của mình: con đang cảm thấy gì, cơ thể con đang báo hiệu điều gì, con cần gì, điều gì làm con khó chịu, điều gì giúp con bình tĩnh lại, và con có thể diễn đạt điều đó bằng cách nào mà không làm đau mình hoặc làm đau người khác.

Trong thời đại hôm nay, mình nghĩ self-awareness và emotion awareness không còn là những kỹ năng mềm hay chỉ là phụ thêm nữa. Chúng là nền tảng của sức khỏe tâm lý. Một đứa trẻ biết gọi tên cảm xúc, biết nhận ra nhu cầu, biết nói một cách rõ ràng “con đang lo”, “con cần nghỉ một chút”, “con không thích cách này”, “con cần mẹ nghe con trước”… không phải là một đứa trẻ yếu đuối hay được nuông chiều quá mức. Đó là một đứa trẻ đang dần có “kháng thể tâm lý”: khả năng hiểu mình, bảo vệ mình, kết nối với người khác, và đi qua khó khăn mà không phải đánh mất chính mình.

Nếu con lúc nào cũng “không sao”, người lớn cũng nên tò mò. Con thật sự không sao, hay con đã học rằng có sao cũng không nên nói? Nếu con không bao giờ giận, con có được phép giận không? Nếu con không bao giờ phản đối, con có cảm thấy mình có tiếng nói trong mối quan hệ không? Nếu con luôn làm vừa lòng người khác, con có còn nhận ra nhu cầu của chính mình không?

Điều này không có nghĩa là cha mẹ nên nghi ngờ mọi sự ngoan ngoãn của con. Mình không cần biến bình yên thành vấn đề. Nhưng mình cần nhìn “ngoan” qua một lăng kính rộng hơn. Ngoan không phải là đích đến cuối cùng của sự phát triển. Ngoan chỉ có ý nghĩa khi bên dưới nó là sự an toàn, kết nối, năng lực tự điều chỉnh và khả năng sống thật.

Một cách để cha mẹ có thể làm là tạo ra những khoảnh khắc rất nhỏ để con được bày tỏ ý kiến mà không bị đánh giá. “Con thích cách nào hơn?”, “Con có muốn nói khác đi không?”, “Nếu con không đồng ý với mẹ, con có thể nói bằng giọng bình tĩnh.”, “Mẹ muốn nghe thật, không phải nghe câu trả lời khiến mẹ vui.” Những câu như vậy, nếu được lặp lại trong đời sống hằng ngày, sẽ giúp trẻ học rằng quan hệ an toàn không đòi hỏi con phải biến mất.

Có lẽ câu hỏi không nên là: “Con có ngoan không?” Câu hỏi chúng ta cần quan sát rõ hơn là: “Con có cảm thấy đủ an toàn để thể hiện nội tâm của mình một cách chính xác không?”

10/07/2026

Không phải mọi hình phạt đều giúp trẻ học được điều mình muốn trẻ học. Có khi trẻ chỉ học cách sợ, né tránh, nói dối, hoặc thấy mình là “đứa trẻ hư”. Câu hỏi quan trọng hơn là: Sau chuyện này, con học được gì: cảm giác tủi hổ hay học về trách nhiệm?

https://youtu.be/u-RjrmnNZkA

Kỷ luật không phải là khiến cho trẻ sợ hậu quảCó một niềm tin khá cũ trong việc nuôi dạy con: trẻ phải sợ thì mới nhớ. S...
07/07/2026

Kỷ luật không phải là khiến cho trẻ sợ hậu quả

Có một niềm tin khá cũ trong việc nuôi dạy con: trẻ phải sợ thì mới nhớ. Sợ bị mắng, sợ bị phạt, sợ mất quyền lợi, sợ ba mẹ giận, sợ bị so sánh, sợ bị xấu hổ. Nhiều người lớn gọi đó là kỷ luật, vì nhìn bên ngoài, đôi khi nó có hiệu quả rất nhanh. Trẻ im. Trẻ dừng lại. Trẻ làm theo.

Nhưng sự im lặng không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với năng lực tự điều chỉnh. Sự vâng lời ngay lập tức không phải lúc nào cũng là hiểu rõ ngọn ngành. Và một đứa trẻ sợ hậu quả không nhất thiết là một đứa trẻ đang học được trách nhiệm.

Kỷ luật, nếu nhìn từ gốc rễ, không phải là làm trẻ sợ. Kỷ luật là dạy dỗ, là giúp trẻ xây dựng năng lực: năng lực dừng lại, nghĩ, hiểu giới hạn, chịu trách nhiệm, sửa sai, quan tâm đến người khác, và dần điều chỉnh hành vi ngay cả khi không có người lớn đứng đó kiểm soát.

Nỗi sợ có thể tạo ra sự tuân thủ ngắn hạn. Nếu một đứa trẻ chỉ làm đúng vì sợ bị phạt, con sẽ luôn cần người lớn hoặc hậu quả bên ngoài để “giữ mình”. Khi không ai nhìn thấy, con có thể làm khác. Hoặc con học cách che giấu tốt hơn. Hoặc con trở nên quá ngoan bên ngoài nhưng bên trong đầy xấu hổ và tức giận.

Điều này không có nghĩa là trẻ không cần hậu quả. Trẻ cần biết hành vi của mình có ảnh hưởng hay tác động gì. Nếu con làm đổ nước, con cần lau dọn. Nếu con làm đau người khác, con cần tham gia sửa chữa mối quan hệ. Nếu con dùng iPad không đúng thỏa thuận, quyền dùng iPad cần được điều chỉnh. Nhưng hậu quả có tính dạy dỗ khác với hậu quả gây tủi hổ hoặc làm trẻ hoảng sợ.

Một hậu quả có tính phát triển tích cực thường có ba đặc điểm: liên quan đến hành vi, vừa sức với độ tuổi, và giúp trẻ học cách làm khác. Ví dụ, “con vẽ lên tường thì mình lau tường và lần sau giấy sẽ được để trên bàn” khác với “con hư quá, mẹ không thương con nữa”. Một câu giúp trẻ học trách nhiệm. Câu kia làm trẻ nghi ngờ giá trị và sự an toàn trong quan hệ.

Kỷ luật cũng cần đi cùng kết nối. Không phải kết nối để chiều con, mà kết nối để trẻ đủ an toàn tiếp nhận điều người lớn đang dạy. Một đứa trẻ đang sợ, xấu hổ hoặc quá tức giận thường không thể tiếp thu tốt. Con có thể nghe lời để thoát khỏi căng thẳng, nhưng bài học bên trong chưa chắc đã được xây dựng.

Mình hay tự hỏi: sau một lần kỷ luật, trẻ học được gì về bản thân và về quan hệ? Con học rằng “mình là đứa hư”? Hay con học rằng “mình đã làm một việc không phù hợp, mình có thể sửa, và người lớn sẽ giúp mình học cách khác”? Hai bài học này dẫn đến hai kiểu phát triển rất khác nhau.

Cha mẹ không cần bỏ giới hạn thì mới là đồng hành thấu hiểu. Và cũng không cần làm trẻ sợ để trở nên nghiêm khắc. Có một con đường ở giữa: rõ ràng, vững chãi, ấm áp, nhất quán, và hướng đến năng lực.

Kỷ luật đúng cách không làm cho giá trị của trẻ bị giảm lại vì xấu hổ. Nó giúp trẻ lớn lên với khả năng chịu trách nhiệm, suy nghĩ và hành động đúng đắn.

Nhiều phụ huynh phạt con vì mong con “nhớ”, “chừa”, hoặc để con không lặp lại hành vi đó lần sau. Nhưng có một câu hỏi r...
03/07/2026

Nhiều phụ huynh phạt con vì mong con “nhớ”, “chừa”, hoặc để con không lặp lại hành vi đó lần sau. Nhưng có một câu hỏi rất quan trọng mà đôi khi người lớn không kịp dừng lại để tự hỏi: Sau hình phạt này, con thật sự học được gì?
- Liệu con học được rằng hành vi của mình có tác động đến người khác, và con có thể sửa chữa nó như thế nào?
- Hay con chỉ học được rằng: “Mình là đứa trẻ hư”, “mình xấu”, “mình không đáng được yêu khi mình làm sai”?

Trong video mới này, mình chia sẻ thêm một góc nhìn về chuyện “phạt con”, để cùng nhau phân biệt rõ hơn giữa:
- Hình phạt: làm trẻ khó chịu để dừng hành vi
- Hệ quả: giúp trẻ hiểu mối liên hệ giữa hành vi và tác động
- Sửa chữa: giúp trẻ học trách nhiệm, luyện lại kỹ năng, và quay lại mối quan hệ an toàn hơn

Vì đôi khi, điều trẻ cần sau một hành vi chưa phù hợp không chỉ là “bị phạt cho nhớ”, mà là được người lớn giúp đi qua 4 bước: Hành vi chưa đúng → Tác động → Sửa chữa → Luyện lại năng lực

Kỷ luật, nếu đúng nghĩa là dạy, không nên làm trẻ nhỏ đi trong mắt chính mình. Kỷ luật nên giúp trẻ lớn lên trong khả năng hiểu mình, hiểu người khác, chịu trách nhiệm, sửa chữa, và làm lại tốt hơn.

🎬 Xem video đầy đủ tại đây: https://youtu.be/u-RjrmnNZkA

Nếu bạn đang làm cha mẹ, giáo viên, hoặc thường xuyên phải xử lý những tình huống trẻ đánh bạn, la hét, chống đối, nói dối, không nghe lời… video này có thể giúp bạn chậm lại một vài giây trước khi hỏi: “Phạt thế nào để con nhớ?” - Và thử hỏi một câu khác: “Con cần học gì để lần sau biết làm khác đi?”

Hello xin chào, mình là Tu-Anh Nguyen, Ph.D. • Happy Parenting là nơi mình chia sẻ các nội dung về tâm lý phát triển trẻ...
19/06/2026

Hello xin chào, mình là Tu-Anh Nguyen, Ph.D. • Happy Parenting là nơi mình chia sẻ các nội dung về tâm lý phát triển trẻ em, nuôi dạy con, cảm xúc – hành vi của trẻ, và đồng hành cùng các cha mẹ.

Công việc chuyên môn của mình xoay quanh tâm lý – phát triển trẻ em, sức khỏe tâm thần trẻ nhỏ, parent coaching, can thiệp sớm và đào tạo chuyên môn.

Mình muốn cùng cha mẹ nhìn sự phát triển của trẻ không chỉ qua hành vi bên ngoài, mà qua cả những yếu tố:
✓ cảm xúc của trẻ;
✓ cơ thể, hệ thần kinh và khả năng điều hòa;
✓ nhu cầu kết nối;
✓ mối quan hệ cha mẹ – con;
✓ nhịp phát triển riêng của từng trẻ;
✓ và bối cảnh gia đình, trường học, văn hóa xung quanh trẻ.

Mình tin rằng nhiều khó khăn của trẻ không nên được nhìn vội là “hư”, “lười”, “bướng” hay “không nghe lời”.

Đôi khi, phía sau một hành vi là một đứa trẻ đang quá tải. Đôi khi, phía sau sự chống đối là nhu cầu được hiểu, được điều chỉnh, hoặc được hướng dẫn theo một cách phù hợp hơn. Và đôi khi, điều cha mẹ cần không phải là thêm một danh sách “việc cần làm”, mà là một bản đồ định hướng để hiểu con rõ hơn.

Nền tảng chuyên môn của mình đến từ quá trình học tập, đào tạo và nghiên cứu ở bậc thạc sĩ, tiến sĩ tại các trường cao học quốc tế, cùng các chương trình dựa trên bằng chứng khoa học về tâm lý phát triển, sức khỏe tinh thần trẻ em và hỗ trợ cha mẹ. Đồng thời, việc thực hành hằng ngày với các gia đình Việt Nam giúp mình hiểu rõ hơn rằng: cha mẹ không chỉ cần kiến thức “đúng”, mà cần những cách hiểu và hướng dẫn đủ thực tế, đủ nhân văn, và phù hợp với nhịp sống, áp lực, nguồn lực của từng gia đình.

Nếu bạn quan tâm và muốn tìm hiểu thêm:
🌐 Website: https://happyparenting.vn
💬 Đặt lịch trò chuyện miễn phí 20’: https://happyparenting.vn/free20/
📺 YouTube: https://www.youtube.com/
📍 Happy Parenting office: 29 đường số 10, KĐT Sala, P. An Khánh, Q. 2, TP. HCM (vui lòng đặt hẹn trước)

* Nếu bạn là cha mẹ của trẻ có khó khăn về tâm lý - phát triển, hoặc bạn quan tâm sâu hơn đến sức khỏe tâm thần trẻ em và can thiệp sớm, bạn có thể theo dõi thêm page Happy Parenting • Phòng Tâm Lý & Can Thiệp Sớm

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tu-Anh Nguyen, Ph.D. • Happy Parenting posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Tu-Anh Nguyen, Ph.D. • Happy Parenting:

Shortcuts

Share