09/07/2026
Có những điều mình từng nghĩ là bất hạnh, nhưng sau này nhìn lại, hóa ra điều đó đã âm thầm dạy mình rất nhiều.
Nếu được chọn, chắc không ai muốn mình có động kinh.
Không ai muốn lớn lên với nỗi lo không biết cơn sẽ đến khi nào.
Không ai muốn tỉnh dậy trong hoang mang, nhìn ánh mắt lo lắng của người thân.
Không ai muốn phải cân nhắc từng việc rất bình thường: hôm nay có ngủ đủ không, có quá mệt không, có nên đi một mình không, có cần nói trước với ai đó không.
Có những năm tháng, mình từng rất giận.
Giận vì sao cơ thể mình lại khác với người khác.
Giận vì có những cơ hội mình phải bỏ lỡ.
Giận vì có những lúc mình muốn mạnh mẽ, nhưng cơ thể lại kéo mình ngồi xuống.
Giận vì mình phải học cách cẩn thận hơn, trong khi người khác có thể sống vô tư hơn rất nhiều.
Nhưng rồi đi qua hơn 20 năm, mình bắt đầu hiểu ra một điều:
Động kinh lấy đi của mình một chút sự vô tư.
Nhưng nó cũng mang lại cho mình những giá trị rất riêng.
Nó dạy mình biết lắng nghe cơ thể.
Biết rằng giấc ngủ không phải chuyện nhỏ.
Biết rằng sức khỏe không nên bị đem ra đánh đổi để chứng minh mình giỏi hay mạnh mẽ.
Nó dạy mình biết trân trọng những ngày bình yên.
Một đêm ngủ ngon.
Một ngày không có cơn.
Một buổi đi chơi trọn vẹn.
Một người thân ngồi cạnh mà không phán xét.
Một ai đó bình tĩnh hỏi: “Mình có thể giúp gì cho bạn?”
Trước đây, mình nghĩ những điều ấy rất bình thường.
Bây giờ, mình biết đó là những may mắn đáng quý.
Động kinh cũng dạy mình nhìn người khác dịu dàng hơn.
Vì mình hiểu rằng có những nỗi đau không hiện rõ trên gương mặt.
Có những người vẫn cười, vẫn đi học, đi làm, vẫn nói “mình ổn”, nhưng bên trong lại đang phải cố rất nhiều.
Có những trận chiến không ồn ào, nhưng người trong cuộc vẫn phải vượt qua từng ngày.
Mình không muốn gọi động kinh là một “món quà”.
Vì có những ngày nó thật sự rất đau, rất mệt, rất đáng sợ.
Nhưng mình tin rằng ngay cả trong những điều mình không chọn, mình vẫn có thể tìm thấy một phần giá trị để bước tiếp.
Sau những cơn mưa, trời lại sáng.
Sau những ngày rất khó, mình vẫn có thể bắt đầu lại bằng một nhịp thở nhẹ hơn.
Nếu hôm nay bạn cũng đang sống cùng động kinh, mong bạn đừng vội trách mình vì có những lúc yếu lòng.
Bạn không yếu đuối.
Bạn chỉ đang học cách sống với một cơ thể cần được chăm sóc nhiều hơn một chút.
Bạn không kém giá trị.
Bạn chỉ có một hành trình khác, chậm hơn một chút, cẩn trọng hơn một chút, nhưng vẫn hoàn toàn xứng đáng được yêu thương và tôn trọng.
Và biết đâu, một ngày nào đó khi nhìn lại, bạn sẽ nhận ra:
Những điều từng khiến mình tổn thương nhất cũng chính là những điều đã giúp mình trở thành một người biết yêu sự sống hơn, biết thương người hơn và biết trân trọng từng ngày bình yên hơn.💜