Làm bạn với động kinh

Làm bạn với động kinh Journey with epilepsy. Chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm và sự đồng cảm từ người có 20 năm sống chung với động kinh. Bạn không đơn độc! 💜

Cùng Dokifree thấu hiểu để sống tự do và hạnh phúc hơn.

02/09/2026

TẠI SAO NỤ CƯỜI LẠI TỐT CHO NGƯỜI ĐỘNG KINH?

1. Xoa dịu cơn đau và tạo cảm giác hạnh phúc tự nhiên
Khi bạn cười thật sảng khoái bên người thân, não bộ sẽ tự động tiết ra các opioid tự nhiên.
Chất này giúp làm dịu các cơn đau mỏi thể chất sau cơn giật.
Nó mang lại cảm giác thư thái, cải thiện tâm trạng ngay lập tức.

2. Đánh bay stress – Ngòi nổ kích hoạt cơn co giật
Căng thẳng, lo âu là một trong những nguyên nhân hàng đầu khiến sóng não mất kiểm soát.
Tiếng cười giúp giảm nồng độ hormone căng thẳng trong cơ thể.
Nhờ đó, bạn quản lý cảm xúc tốt hơn và giữ cho não bộ luôn ở trạng thái an toàn.

3. Tăng cường sức khỏe và kéo dài tuổi thọ
Một nghiên cứu lớn theo dõi hơn 50.000 người suốt 15 năm tại Na Uy đã chứng minh:
Những người có khiếu hài hước và hay cười có tuổi thọ cao hơn đáng kể.
Nụ cười giúp tăng cường hệ miễn dịch và bảo vệ các tế bào thần kinh khỏe mạnh.

🚫 “ĐỪNG NUỐT LƯỠI!” - VÀ 5 HIỂU LẦM TAI HẠI TỤI MÌNH CẦN “GỠ BỎ” NGAY HÔM NAYKhi nhắc đến động kinh, nhiều người vẫn nhì...
02/09/2026

🚫 “ĐỪNG NUỐT LƯỠI!” - VÀ 5 HIỂU LẦM TAI HẠI TỤI MÌNH CẦN “GỠ BỎ” NGAY HÔM NAY

Khi nhắc đến động kinh, nhiều người vẫn nhìn người bệnh bằng ánh mắt đầy e ngại. Sợ vì chưa hiểu, vì những lời đồn vô căn cứ, vì tưởng người bệnh “nguy hiểm” hay “dị biệt”…
Nhưng càng hiểu đúng, chúng ta càng thấy: định kiến mới là thứ đáng sợ nhất, chứ không phải căn bệnh.

Hãy cùng điểm qua 5 hiểu lầm phổ biến nhất về bệnh động kinh nhé!

1. Hiểu lầm: Động kinh là bị chậm phát triển trí tuệ
Sự thật là không đúng.
Động kinh chỉ là một rối loạn sóng não mạn tính. Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) ghi nhận có khoảng 50 triệu người trên toàn cầu đang sống chung với căn bệnh này. Họ vẫn là học sinh giỏi, nhân viên văn phòng, nhà sáng tạo, người lãnh đạo hay những người cha, người mẹ tuyệt vời.

Bệnh tật không định nghĩa năng lực hay chỉ số IQ của một con người.

2. Hiểu lầm: Người bệnh có thể tự “nuốt lưỡi” khi lên cơn
Sự thật là tuyệt đối không thể.
Về mặt giải phẫu học, lưỡi được giữ chặt bởi dây hãm lưỡi nên không ai có thể tự nuốt lưỡi của mình.
--> Tuyệt đối KHÔNG nhét muỗng, đũa, khăn hay ngón tay vào miệng người đang co giật. Việc này có thể gây gãy răng, rách niêm mạc, tăng nguy cơ nghẹt thở và gây nguy hiểm cho cả người hỗ trợ.

Điều duy nhất bạn cần làm là: dọn sạch các vật sắc nhọn xung quanh, kê nhẹ đầu, bấm giờ và nghiêng người họ sang một bên khi cơn giảm.

3. Hiểu lầm: Động kinh là bệnh di truyền 100%
Sự thật là chỉ có một số ít trường hợp liên quan đến gen.
Hầu hết các cơn giật xuất phát từ chấn thương đầu, đột quỵ, nhiễm trùng não, hoặc thậm chí không tìm được nguyên nhân rõ ràng.

--> Vì vậy, xin đừng vội quy chụp hay đổ lỗi cho gia đình, cha mẹ hoặc chính người bệnh.

4. Hiểu lầm: Mắc bệnh là coi như không thể sống bình thường
Sự thật hoàn toàn ngược lại.
Theo WHO, khoảng 70% người bị động kinh có thể kiểm soát hoặc cắt hoàn toàn cơn giật nếu uống thuốc đúng phác đồ.
Họ hoàn toàn có quyền yêu thương, kết hôn, sinh con và cống hiến cho xã hội.

--> Thứ họ cần là sự điều trị đúng cách và một môi trường không kỳ thị.

5. Hiểu lầm: Phải cố đè chặt tay chân khi người bệnh co giật
Sự thật là việc ghì chặt không hề giúp ngắt cơn giật. Hành động này chỉ làm tăng nguy cơ trật khớp, rách cơ, thậm chí gãy xương ở người bệnh.

--> Hãy để cơ thể họ bị cơn giật tự nhiên trong một không gian an toàn. Không cho ăn, uống nước hay uống thuốc khi họ chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Động kinh chưa bao giờ là điều đáng xấu hổ.
Một thông tin đúng có thể cứu sống một người trong trường hợp khẩn cấp.
Một ánh nhìn cảm thông có thể xoa dịu một tâm hồn đang cô đơn.

Hãy bấm Chia sẻ bài viết này để cùng tụi mình gỡ bỏ định kiến và xây dựng một cộng đồng an toàn hơn nhé!

Bạn từng gặp hiểu lầm nào trong số 5 điều trên? Hãy để lại bình luận và chia sẻ cùng tụi mình bên dưới nha! 👇

Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Liên hội Chống Động kinh Quốc tế (ILAE), động kinh ở người lớn tuổi (trên 60-65 tuổi...
02/09/2026

Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Liên hội Chống Động kinh Quốc tế (ILAE), động kinh ở người lớn tuổi (trên 60-65 tuổi) có tỷ lệ khởi phát mới rất cao, xếp thứ hai chỉ sau trẻ sơ sinh. Nguyên nhân hàng đầu là do đột quỵ và thoái hóa thần kinh (Alzheimer). Các biểu hiện của họ thường là các cơn cục bộ kín đáo (nhìn chằm chằm, lú lẫn ngắn) thay vì co giật rầm rộ, rất dễ bị chẩn đoán nhầm với nhồi máu não thoáng qua hoặc sa sút trí tuệ.

ĐỘNG KINH Ở NGƯỜI CAO TUỔI: ĐỪNG VỘI QUY CHO “LÚ LẪN TUỔI GIÀ”!
Ông bà hay cha mẹ dạo này đột nhiên ngơ ngác vài phút không, hay thỉnh thoảng lại lú lẫn, nhìn xa xăm rồi mệt lả cả ngày? Đừng vội nghĩ đó chỉ là “bệnh tuổi già” hay “lú lẫn thông thường”.
Rất có thể, đó là những tín hiệu cảnh báo của cơn động kinh khởi phát muộn.

1. Dấu hiệu động kinh ở người lớn tuổi cực kỳ "kín đáo"
Không phải cơn động kinh nào cũng là ngã xuống và co giật mạnh. Ở người cao tuổi, biểu hiện thường nhẹ nhàng nhưng lặp đi lặp lại:
- Đột nhiên nhìn chằm chằm vào không trung.
- Gọi không phản ứng trong vài chục giây.
- Đột nhiên lú lẫn, không biết mình đang ở đâu.
- Giật nhẹ ở mí mắt, khóe miệng hoặc ngón tay.
- Té ngã bất ngờ (gia đình hay lầm tưởng là do tụt huyết áp).
- Sau cơn thường mệt lả, buồn ngủ và không nhớ những chuyện vừa xảy ra.

2. Vì sao lớn tuổi rồi mới bị động kinh?
Căn bệnh này có thể xuất hiện ở bất kỳ độ tuổi nào. Ở người lớn tuổi, các nguyên nhân phổ biến gồm có:
- Tổn thương mạch máu não hoặc đột quỵ: Đây là nguyên nhân hàng đầu.
- Sa sút trí tuệ: Bệnh Alzheimer làm tăng nguy cơ xuất hiện cơn giật.
- Tổn thương cấu trúc não: u não, chấn thương đầu cũ hoặc nhiễm trùng.

3. Lưu ý "sống còn" khi dùng thuốc cho ông bà
- Người cao tuổi thường uống rất nhiều thuốc: huyết áp, tiểu đường, tim mạch… Vì vậy, việc dùng thuốc chống co giật cần có chỉ định nghiêm ngặt từ bác sĩ thần kinh.
- Thuốc có thể gây tác dụng phụ, làm chóng mặt, buồn ngủ và tăng nguy cơ té ngã.
- Gia đình tuyệt đối KHÔNG tự mua thuốc, KHÔNG tự tăng hoặc giảm liều, hoặc ngưng thuốc đột ngột!

4. Tạo môi trường an toàn phòng té ngã
Một lần té ngã ở người già có thể dẫn đến gãy xương hoặc chấn thương sọ não. Gia đình hãy hỗ trợ ông bà bằng những việc nhỏ sau:
- Dọn dẹp dây điện và các vật cản trên sàn nhà.
- Không dùng thảm trơn trượt.
- Lắp thêm tay vịn ở nhà tắm và trên cầu thang.
- Đảm bảo đủ ánh sáng vào ban đêm.
- Cho người bệnh đi dép có độ ma sát tốt.

Hãy đưa người thân đi cấp cứu ngay nếu:
- Cơn co giật hoặc mất ý thức kéo dài trên 5 phút.
- Cơn lặp lại nhiều lần trong ngày.
- Người bệnh bị té ngã, chấn thương, khó thở, tím tái.

Động kinh ở người cao tuổi không phải là điều nên giấu giếm hay xấu hổ. Điều đáng lo nhất là chúng ta nhầm bệnh với "tuổi già" rồi bỏ lỡ thời gian điều trị vàng.

Hãy thấu hiểu để ông bà, cha mẹ được bảo vệ an toàn hơn mỗi ngày!

Hãy bấm Chia sẻ (Share) bài viết này để giúp các gia đình có người cao tuổi nâng cao cảnh giác nhé!

Giấc ngủ không phải là chuyện nhỏ.Với người bị động kinh, một giấc ngủ ngon là một phần cốt lõi trong việc bảo vệ sức kh...
30/07/2026

Giấc ngủ không phải là chuyện nhỏ.
Với người bị động kinh, một giấc ngủ ngon là một phần cốt lõi trong việc bảo vệ sức khỏe.
Người bệnh không chỉ cần ngủ đủ.
Họ cần được ngủ trong cảm giác bớt cô đơn, bớt hoảng sợ, bớt phải tự chống chọi một mình.
Mong bạn đêm nay được ngủ yên hơn một chút.
Không phải vì mọi nỗi sợ đã biến mất, mà vì bạn biết mình luôn có sự chuẩn bị và có người đồng hành.

14/07/2026

"Đôi khi, nghịch cảnh là dưỡng chất còn thiếu để bạn phát triển."
Đã có những giai đoạn sống cùng động kinh khiến mình thật sự cảm thấy như bị chôn vùi.
Chôn vùi trong nỗi sợ không biết cơn sẽ đến lúc nào, trong những lần tỉnh dậy với cơ thể rã rời, trong cảm giác áy náy vì đã làm người thân lo lắng, trong những câu hỏi rất đau: “Tại sao lại là mình?”, “Mình có thể sống như người khác không?”, “Mình có đang trở thành gánh nặng không?”

Có những ngày, mình từng chỉ thấy bóng tối của căn bệnh này. Mình từng nghĩ động kinh đã lấy đi của mình quá nhiều. Nhưng rồi thời gian trôi qua, mình bắt đầu hiểu ra rằng không phải mọi bóng tối đều là dấu chấm hết.
Có những bóng tối giống như lòng đất. Lúc ở trong đó, mình thấy ngột ngạt, cô đơn, không biết phía trên còn có ánh sáng hay không. Nhưng biết đâu, chính nơi tối tăm ấy lại là nơi một hạt giống âm thầm nảy mầm.

Động kinh không phải là điều mình chọn. Và mình cũng không muốn lãng mạn hóa căn bệnh này. Nhưng phải thừa nhận rằng hành trình sống cùng nó đã dạy mình rất nhiều điều.

Nếu hôm nay bạn cũng đang sống cùng động kinh và cảm thấy mình đang ở trong một giai đoạn rất tối, xin hãy nhẹ nhàng với chính mình một chút.
Bạn không cần phải mạnh mẽ ngay lập tức. Không cần phải tích cực mọi lúc. Không cần phải chứng minh rằng mình ổn khi cả cơ thể lẫn trái tim đều đang mệt.

Bạn chỉ cần tiếp tục chăm sóc bản thân từng chút một. Uống thuốc đúng giờ. Ngủ đủ hơn một chút. Đi khám khi cần.
Nói với người thân khi mình không ổn. Cho phép bản thân được nghỉ ngơi. Và tin rằng cuộc đời mình vẫn còn rất nhiều điều đáng để chờ đợi.

Động kinh có thể là một phần của cuộc đời chúng ta. Nhưng nó không thể lấy mất toàn bộ ánh sáng bên trong mình. 💜

Có những điều mình từng nghĩ là bất hạnh, nhưng sau này nhìn lại, hóa ra điều đó đã âm thầm dạy mình rất nhiều.Nếu được ...
09/07/2026

Có những điều mình từng nghĩ là bất hạnh, nhưng sau này nhìn lại, hóa ra điều đó đã âm thầm dạy mình rất nhiều.
Nếu được chọn, chắc không ai muốn mình có động kinh.
Không ai muốn lớn lên với nỗi lo không biết cơn sẽ đến khi nào.
Không ai muốn tỉnh dậy trong hoang mang, nhìn ánh mắt lo lắng của người thân.
Không ai muốn phải cân nhắc từng việc rất bình thường: hôm nay có ngủ đủ không, có quá mệt không, có nên đi một mình không, có cần nói trước với ai đó không.

Có những năm tháng, mình từng rất giận.
Giận vì sao cơ thể mình lại khác với người khác.
Giận vì có những cơ hội mình phải bỏ lỡ.
Giận vì có những lúc mình muốn mạnh mẽ, nhưng cơ thể lại kéo mình ngồi xuống.
Giận vì mình phải học cách cẩn thận hơn, trong khi người khác có thể sống vô tư hơn rất nhiều.

Nhưng rồi đi qua hơn 20 năm, mình bắt đầu hiểu ra một điều:
Động kinh lấy đi của mình một chút sự vô tư.
Nhưng nó cũng mang lại cho mình những giá trị rất riêng.

Nó dạy mình biết lắng nghe cơ thể.
Biết rằng giấc ngủ không phải chuyện nhỏ.
Biết rằng sức khỏe không nên bị đem ra đánh đổi để chứng minh mình giỏi hay mạnh mẽ.

Nó dạy mình biết trân trọng những ngày bình yên.
Một đêm ngủ ngon.
Một ngày không có cơn.
Một buổi đi chơi trọn vẹn.
Một người thân ngồi cạnh mà không phán xét.
Một ai đó bình tĩnh hỏi: “Mình có thể giúp gì cho bạn?”
Trước đây, mình nghĩ những điều ấy rất bình thường.
Bây giờ, mình biết đó là những may mắn đáng quý.

Động kinh cũng dạy mình nhìn người khác dịu dàng hơn.
Vì mình hiểu rằng có những nỗi đau không hiện rõ trên gương mặt.
Có những người vẫn cười, vẫn đi học, đi làm, vẫn nói “mình ổn”, nhưng bên trong lại đang phải cố rất nhiều.
Có những trận chiến không ồn ào, nhưng người trong cuộc vẫn phải vượt qua từng ngày.

Mình không muốn gọi động kinh là một “món quà”.
Vì có những ngày nó thật sự rất đau, rất mệt, rất đáng sợ.
Nhưng mình tin rằng ngay cả trong những điều mình không chọn, mình vẫn có thể tìm thấy một phần giá trị để bước tiếp.

Sau những cơn mưa, trời lại sáng.
Sau những ngày rất khó, mình vẫn có thể bắt đầu lại bằng một nhịp thở nhẹ hơn.
Nếu hôm nay bạn cũng đang sống cùng động kinh, mong bạn đừng vội trách mình vì có những lúc yếu lòng.
Bạn không yếu đuối.
Bạn chỉ đang học cách sống với một cơ thể cần được chăm sóc nhiều hơn một chút.
Bạn không kém giá trị.
Bạn chỉ có một hành trình khác, chậm hơn một chút, cẩn trọng hơn một chút, nhưng vẫn hoàn toàn xứng đáng được yêu thương và tôn trọng.

Và biết đâu, một ngày nào đó khi nhìn lại, bạn sẽ nhận ra:
Những điều từng khiến mình tổn thương nhất cũng chính là những điều đã giúp mình trở thành một người biết yêu sự sống hơn, biết thương người hơn và biết trân trọng từng ngày bình yên hơn.💜

01/07/2026

Nhân ngày đầu tháng 7, mình muốn chia sẻ với cả nhà 7 bài học xương máu mà căn bệnh này đã dạy mình. Tất nhiên, nếu được thì có lẽ không ai muốn “bị” phải học nó. Nhưng nếu đã phải học, mình muốn biến những bài học này thành điều giúp mình sống tử tế hơn với bản thân và với người khác.

*1: Mình có động kinh, nhưng không chỉ là ‘một người bệnh động kinh’
Mình từng nghĩ căn bệnh này là dấu chấm hết cho mọi ước mơ. Mình từng rất bi quan và bất lực, luôn đặt ra câu hỏi “Tại sao nó lại đột nhiên xảy đến với mình?” Cuộc sống bỗng dưng đảo lộn hoàn toàn, mình sợ hãi và học lực giảm sút rất nhiều. Nhưng may thay, nhờ những ngả rẽ, mình đã nhận ra động kinh chỉ là một phần của cuộc sống chứ không phải toàn bộ con người, càng không định nghĩa năng lực, tâm hồn hay giá trị của bất kỳ ai. Bạn vẫn có quyền yêu, được yêu và sống một cuộc đời tử tế.

*2: Chấp nhận không phải là đầu hàng, mà là bắt đầu bình yên
Nhiều năm đầu, mình luôn sống trong sự kháng cự, tự hỏi "Tại sao lại là mình?" Điều đó chỉ khiến mình kiệt quệ hơn. Chỉ khi học cách chấp nhận sự hiện diện của bệnh, mình mới bắt đầu tìm cách chung sống hòa bình với nó. Chấp nhận giúp mình có thêm sức mạnh để kiểm soát bệnh thay vì để bệnh kiểm soát mình.

*3: Giấc ngủ và sự bình yên tinh thần là "lằn ranh đỏ"
Lúc trước, mình cũng từng có những ngày thức khuya chạy deadline, thức xuyên đêm vì nghĩ "Mình ổn, không sao đâu". Nhưng dần dần mình học được rằng thiếu ngủ và stress là ngòi nổ nhanh nhất kích hoạt cơn giật. Học cách ngủ đủ giấc và bớt giận dữ, tiêu cực nhất có thể chính là cách tự cứu lấy mình hiệu quả nhất. ...
Vui lòng đọc tiếp ở comment.

💜 Nhân Ngày Gia đình Việt Nam, xin gửi lời cảm ơn thật sâu đến những người thân đã luôn ở bên người bệnh động kinh.💜Có n...
27/06/2026

💜 Nhân Ngày Gia đình Việt Nam, xin gửi lời cảm ơn thật sâu đến những người thân đã luôn ở bên người bệnh động kinh.💜

Có những yêu thương không ồn ào. Là mẹ thức dậy giữa đêm vì sợ con lên cơn khi đang ngủ. Là ba âm thầm chở con đi khám, đi lấy thuốc, đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác. Là chồng, vợ, người yêu, hãy học cách sơ cứu để không hoảng loạn khi người mình thương có cơn. Là anh chị em trong nhà giả vờ nói “không sao đâu”, nhưng trong lòng vẫn rất lo. Là ông bà, cô dì, chú bác đôi khi chưa hiểu hết về động kinh, nhưng vẫn thương bằng cách rất riêng của mình.

Sống cùng động kinh không chỉ là hành trình của riêng người bệnh. Đó còn là hành trình của cả một gia đình. Có những lúc người bệnh mệt, người thân cũng mệt. Có những lúc người bệnh sợ, người thân cũng sợ.

Có những lúc người bệnh cảm thấy mình là gánh nặng. Nhưng thật ra, phía sau họ vẫn có những người đang lặng lẽ yêu thương, bảo vệ và đồng hành bằng tất cả những gì mình có.

Cảm ơn gia đình vì đã ở lại trong những khoảnh khắc khó khăn nhất.
Cảm ơn vì đã không bỏ đi khi cơn động kinh khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Cảm ơn vì đã học cách bình tĩnh hơn, hiểu đúng hơn, sơ cứu đúng hơn.
Cảm ơn vì đã nhắc uống thuốc, nhắc nghỉ ngơi, nhắc đi ngủ sớm, dù đôi khi cách nhắc ấy còn hơi ngại ngùng hay vụng về.
Cảm ơn vì đã cố gắng yêu thương mà không biến nó thành kiểm soát.
Cảm ơn vì đã giúp người bệnh tin rằng mình không phải chiến đấu một mình.

Và cũng xin gửi một cái ôm đến những gia đình vẫn đang học cách hiểu về bệnh động kinh.

Có thể trước đây chúng ta từng sợ, từng nghĩ sai, từng lo quá mức, từng cấm đoán vì không biết làm sao để bảo vệ người thân.
Nhưng chỉ cần hôm nay mình bắt đầu học thêm một chút, lắng nghe thêm một chút, bình tĩnh thêm một chút thì gia đình sẽ trở thành một nơi an toàn hơn rất nhiều.

Người bệnh động kinh không cần một gia đình hoàn hảo.
Họ cần một gia đình sẵn lòng hiểu, sẵn lòng học hỏi và sẵn lòng ở bên.

Nhân Ngày Gia đình Việt Nam, mong rằng mỗi người bệnh động kinh đều có một nơi để trở về mà không phải che giấu, không phải gồng lên, không phải sợ bị xem là phiền phức.

Vì đôi khi, điều chữa lành nhất không phải là một lời khuyên lớn lao. Mà là một câu rất giản dị: Có gia đình ở đây rồi. Chúng mình cùng nhau vượt qua nhé. 💜

Động kinh là căn bệnh không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy. Nhưng cảm giác cô đơn mà nó để lại thì rất thật.Nhiều ng...
26/06/2026

Động kinh là căn bệnh không phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy. Nhưng cảm giác cô đơn mà nó để lại thì rất thật.
Nhiều người nghĩ rằng sống với động kinh chỉ là đối mặt với những cơn co giật. Nhưng với không ít người bệnh, điều khó khăn nhất đôi khi không phải là những giây phút lên cơn. Mà là chuỗi ngày dài đối diện với:
- Cảm giác bị hiểu lầm.
- Bị người xung quanh vô tình đánh giá là “yếu đuối”.
- Bị bỏ lỡ những cuộc hẹn, những kế hoạch, những khoảnh khắc mà mình rất muốn có mặt.
- Phải cố tỏ ra hoàn hảo, cố gồng mình lên dù trong lòng đang mệt rã rời.
- Và đôi khi, là cảm giác bất lực vì không ai thực sự hiểu mình đang trải qua điều gì.

Có những ngày, người bệnh vẫn cười, vẫn đi học, đi làm, vẫn luôn miệng trả lời “mình ổn”. Nhưng sâu bên trong, họ có thể đang rất mệt.
- Mệt vì phải gồng để che giấu bệnh.
- Mệt vì phải giải thích cho từng người.
- Mệt vì nỗi sợ mơ hồ rằng mình sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình.
- Mệt vì chỉ mong mọi người nhìn nhận mình như một con người trọn vẹn, chứ không phải chỉ nhìn mình qua lăng kính của căn bệnh.

Người bệnh động kinh không cần sự thương hại hay thương xót. Điều họ cần, duy nhất chỉ là sự thấu hiểu.

Đôi khi, tất cả những gì họ cần chỉ là:
- Một câu hỏi nhẹ nhàng.
- Một ánh nhìn bớt phán xét từ những người xung quanh.
- Một lần kiên nhẫn lắng nghe mà không ngắt lời.
- Hoặc đơn giản là một lời nhắn: “Mình không hiểu hết những gì bạn đã trải qua, nhưng mình sẵn sàng ở đây với bạn.”

Đôi khi, điều chữa lành nhất không phải là một lời khuyên thông thái. Mà là cảm giác biết rằng: mình không phải chiến đấu một mình.

Nếu bạn đang sống cùng động kinh, xin hãy nhớ: Bạn không “quá nhạy cảm”. Bạn không “phiền phức”. Và bạn không hề “kém giá trị” chỉ vì có những ngày mệt mỏi hơn người khác. Bạn vẫn đang ở đây, vẫn đang nỗ lực từng ngày, và như thế đã là một điều rất đáng trân trọng rồi.

Không một mình. Và hy vọng từ nay về sau, sẽ không còn ai phải cô độc một mình nữa.

Trong nhiều gia đình Việt Nam, khi một người thường xuyên sợ bóng tối, sợ ở một mình, sợ hình ảnh hoặc nghĩ đến những đi...
24/06/2026

Trong nhiều gia đình Việt Nam, khi một người thường xuyên sợ bóng tối, sợ ở một mình, sợ hình ảnh hoặc nghĩ đến những điều đáng sợ sau cơn giật... Gia đình thường có xu hướng đưa họ đi xem bói, cúng lễ, hoặc đơn giản là cho rằng họ đang bị “yếu vía”.

Tụi mình hiểu rằng, niềm tin tinh thần là vấn đề riêng của mỗi người và luôn cần được tôn trọng. Nhưng có một điều cốt lõi không nên bị bỏ quên: người bệnh vẫn cần được đánh giá y khoa và tâm lý một cách khoa học.

Gia đình có thể giữ niềm tin của mình, nhưng mình cũng nên đi khám bác sĩ để không bỏ sót vấn đề sức khỏe nhé.

Address

72 Le Thanh Ton
Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Làm bạn với động kinh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share