25/04/2026
"Họ nói con bướng là do chiều quá. Họ nói đánh lại một lần cho chừa. Họ nói nhỏ không dạy, lớn lên sẽ hư.
Nhưng điều ít ai nói là ở tuổi 2–3, não bộ kiểm soát cảm xúc của trẻ vẫn chưa hoàn thiện. Vỏ não trước trán – phần giúp con suy nghĩ trước khi hành động – còn rất non nớt, trong khi trung tâm cảm xúc lại hoạt động vô cùng mạnh mẽ. Điều đó có nghĩa là con có những cơn giận rất lớn, nhưng chưa có khả năng tự dừng lại.
Khi con ném đồ, khi con đánh người, phần lớn không phải vì con “muốn hỗn” hay cố tình thách thức người lớn. Đó thường là lúc con đang quá tải cảm xúc mà chưa biết phải làm gì với nó. Gọi đó là “hư” thì dễ. Hiểu rằng con đang “chưa biết cách điều chỉnh” mới là điều khó hơn.
Điều này không đồng nghĩa với việc bỏ qua hành vi sai. Giới hạn vẫn cần được đặt ra. Nhưng cách người lớn phản ứng mới quyết định con học được điều gì từ tình huống đó. Nếu đáp lại bằng la mắng hay đòn roi, con sẽ học rằng khi tức giận, bạo lực là cách giải quyết. Còn nếu người lớn đủ bình tĩnh nhưng vẫn kiên quyết giữ giới hạn, con sẽ dần học được cách kiểm soát chính mình.
Hai, ba tuổi không phải là giai đoạn “hư”. Đó là giai đoạn con đang học cách điều khiển cơn bão đầu tiên trong đời. Và đôi khi, thứ con cần không phải một cái nhãn gắn lên hành vi của mình, mà là một người lớn đủ vững vàng để làm chiếc phanh thay con cho đến khi con tự học được cách dừng lại"
"