Cửu Thiên Ký - Tam Độc Ký

Cửu Thiên Ký - Tam Độc Ký Một tác phẩm từ Cửu Thiên Môn

U Vương xuất hiện xâm nhập vào kết giới Linh Quang Thánh Vũ Trận và nhanh chóng phá giải kết giới chỉ với bảo bối của hắ...
28/07/2021

U Vương xuất hiện xâm nhập vào kết giới Linh Quang Thánh Vũ Trận và nhanh chóng phá giải kết giới chỉ với bảo bối của hắn là dải lụa hắc ám tung bay phấp phới quanh người. Các độc trùng do Cổ Độc Thiềm đã triệu tập đến trong chớp mắt cũng đã thoát ra ngoài, nguy hại cho chúng sinh vô cùng. U Vương nhìn thấy nhóm người của Tịnh Thủy Cung vẫn không tỏ vẻ gì lo lắng, vẫn bình thản ung dung thì mỉa mai chê trách mọi người chẳng xứng đáng là danh môn chánh phái trên giang hồ.

Tranh minh họa sưu tầm

Chương 6Mạn Châu SaMọi người có mặt tại đấy cùng nhau vận dụng khí lực của mình truyền sinh khí sang cho Tường Vi. Cả gi...
27/07/2021

Chương 6
Mạn Châu Sa

Mọi người có mặt tại đấy cùng nhau vận dụng khí lực của mình truyền sinh khí sang cho Tường Vi. Cả gian bếp lúc này đại phát ánh bạch quang rực rỡ.
Khi luồng sáng dần dịu đi, da dẻ Tường Vi đã hồng hào trở lại. Nàng mở mắt nhìn mọi người chẳng thốt nên lời khi nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi. Bao nỗi xúc động dâng trào bởi cảm tình đồng Đạo mà mọi người dành cho nhau…
Hồng Diệp lại lên tiếng hỏi thăm:
“Thế còn Hắc Quả Phụ, chúng ta nên xử trí sao đây tôn tỷ?”
Tuyết Liên mỉm cười nói với mọi người:
“Ta thấy ác khí của nàng ấy cũng đã biến mất, chúng ta hãy lấy ân báo ác, đem tình yêu thương cảm hóa kẻ tà tâm. Ta tin có thể cảm hóa được nàng ấy đem tài năng phụng sự cho chúng sinh.
Đệ vui lòng truyền khí cho cô nương ấy với nhé!”
“Vâng, thưa hiền tỷ!”
Dứt lời, Hồng Diệp liền phát khí lực truyền cho Hắc Quả Phụ. Con nhện đen dần rung lên cựa quậy, cái mặt trên lưng nó đã biến mất, toàn thân cũng không còn phát xuất ra ác khí nữa. Vừa tỉnh dậy, Hắc Quả Phụ lại hóa thân thành Hắc Ám Tân Nương cúi đầu bái tạ. Hai hàng nước mắt chực tuôn rơi, nàng cố gắng kiềm nén những xúc cảm của mình, giữ cho biểu tình không quá đáng thương trước mắt bao người:
“Đa tạ…
Vì sao… lại cứu ta? Ta muốn tiêu diệt các người mà! Vì sao vẫn muốn cứu ta?”
Tuyết Liên chỉ mỉm cười, đưa tay đỡ nàng dậy rồi nhẹ nhàng nói:
“Thôi nàng đừng tự trách mình nữa, có đánh nhau mới kết tình thân hữu! Nếu nàng không chê, từ nay chúng ta xem nhau như người một nhà, cùng chung tu tập nơi Hoa Sơn này và phụng sự chúng sinh.”
“Xin đa tạ quý vị đã tha thứ và có lời tiếp nhận ta ở nơi đây! Nhưng… ta thực sự không hiểu, vì sao các vị có thể đối với ta như vậy được…
Ta vốn dĩ là một nhân vật nổi tiếng tàn độc nơi U Minh Giới, chuyên hấp thu linh khí của mỹ nhân để duy trì thân ảnh thanh xuân tuyệt sắc này từ hàng ngàn năm nay… Không sợ sau này ta lại ám hại các vị sao?”
“Ha ha ha… Nếu thật sự có ngày cô nương muốn hại chúng ta, thì lúc đó chúng ta lại chiến đấu với nhau một trận nữa vậy.
Nhưng ta tin nàng!
Mọi chúng sinh đều có tánh thiên lương nơi mình. Nàng dù sao cũng đã trải qua những sự tình thế tục hàng ngàn năm, nếm trải những đau khổ ngọt bùi nơi U Minh Giới lẫn nhân gian… nàng đủ hiểu những đau khổ, tham vọng điên cuồng, toan tính xưa nay đều là hư ảo mộng huyễn…
Mỹ nhân thì đã sao?
Không phải mỹ nhân thì thế nào?
Cũng chỉ là sắc tướng vô thường!
Chúng sinh… đều vì mong cầu hai chữ chân tình với mình, hạnh phúc chân thật cùng thiên trường địa cửu mà tự mình đánh mất tự do đủ đầy, tự tánh trọn lành nơi mình đó sao?
Tình trường khổ hận.
Thệ ước bên nhau chẳng thể đạt thành…
Cũng đều là dằm g*i nơi tâm can.
Nếu chẳng tự mình rút ra, chỉ tự mình ôm ấp nỗi đau âm ỉ chất chồng theo năm tháng… đến bao giờ an lạc đặng?
Thực lòng hối ngộ, hồi đầu thị ngạn.
Tự nhiên sẽ được thong d**g, an lạc!”
Mấy lời nói ấy, vừa nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, lại tựa hồ như đao kiếm vô tình đánh một đòn chí mạng, chém tan nát bức màn vô minh che lấp tánh thiên lương nơi Tân Nương Hắc Ám.
Mấy dòng châu ngọc được níu giữ từ trước bỗng chốc tuôn rơi chẳng còn dây buộc.
Kẻ trong bóng tối chợt thấy ánh dương quang.
Những lạnh lẽo, cô đơn được sưởi ấm đến lạ…
Tân Nương ấy ngồi đấy, hồi tưởng về ký ức bi thương hàng ngàn năm qua nàng đã từng nếm trải.
“Ta… đã từng là tân nương của không biết bao nhiêu kẻ mê đắm mỹ thiếu nữ mà vong mạng…
Khi đến với ta, ai ai cũng đều thề hẹn chúng ta thuộc về nhau, họ sẽ làm mọi thứ vì ta, tuyệt nhiên không bao giờ rời xa ta dù cho bất cứ chuyện gì xảy ra…
Vậy mà, vào đêm hoa chúc… biết được thân phận thực sự của ta… họ đều sợ hãi, tìm cách tiêu diệt ta hoặc bỏ chạy khỏi ta, sẵn sàng bỏ mặc ta trơ trọi, cô độc giữa ánh nến lung linh của đêm hoa chúc…
Họ chẳng chịu kiên nhẫn chia sẻ cùng ta để hiểu nhau… Họ chỉ hoảng loạn, kinh hãi và ghê tởm vì ta và họ chẳng phải đồng loại…
Nhân sinh, đa tình tự khổ…
Rồi thì, tất cả bọn họ đều bị ta thu giữ thần trí, hồn phách để họ mãi mãi bên ta như đúng lời thề ước…”
Nghe đến đấy, bất chợt Tuyết Liên liền hỏi ngay:
“Phải chăng bầy nhện mặt người xuất hiện tàn phá pháp giới của ta khi nãy là do những tàn niệm của họ hiển hóa?”
“Đúng vậy! Tất cả những tân lang của ta… hàng ngàn năm nay không biết bao nhiêu mà kể…
Dựa vào Nguyền Thuật kết nối nhân duyên giữa ta và họ, ta có thể hiển hóa những tàn niệm của từng người thành nhện đen, cùng thực hiện ý muốn của ta.”
“Vậy thần trí, hồn phách của họ hiện giờ ra sao?”
“Tất cả đều ở sào huyệt của ta nơi Tử Địa U Minh Giới…”
“Nàng có thể hóa giải Nguyền Thuật cho họ được giải thoát chăng?”
“Việc đó không khó với ta! Nhưng tự thân họ vẫn còn bị ràng buộc bởi lời thệ ước với ta khi kết giao phu thê.
Hơn nữa, nơi U Minh Giới… nếu họ được giải thoát khỏi sào huyệt của ta, có thể ngay lập tức họ sẽ bị các thế lực khác bắt giữ làm âm binh của họ…”
Tuyết Liên cùng mọi người đều trầm ngâm một chút, rồi nàng nói với Tân Nương:
“Nàng có thể triệu hoán họ từ U Minh Giới đến đây chứ? Nếu có thể được thì không còn gì phải e ngại!”
“Ta có thể triệu hồi họ từ U Minh Giới về đây, nhưng Chưởng Cung phải tháo gỡ pháp giới đang bảo vệ nơi này ta mới đủ sức kéo tất cả bọn họ về đây được. Chẳng hay ý của Chưởng Cung thế nào?”
Hư Trúc liền lên tiếng can ngăn:
“Tôn tỷ! Không được đâu, như vậy rất nguy hiểm. Vì tà quái, ác linh từ U Minh Giới sẽ dễ dàng xâm nhập nơi này!”
“Ta hiểu, chúng ta vừa mất sức quá nhiều… Nhưng ta đã quyết, nhất định phải hóa giải các chướng duyên của chúng sinh hôm nay. Đó là việc cần làm của tu hành giả trên bước đường hóa độ chúng sinh vậy!
Ta sẽ thu hồi pháp giới để nàng ấy dễ dàng hành pháp, mong đệ muội thận trọng khi ta thu pháp giới bảo vệ nơi này lại. Khi cô nương ấy đã triệu tập các tân lang của mình đến đây hoàn toàn, chúng ta lại thiết lập pháp giới ngay nhé!”
“Dạ… Tất cả nguyện hoan hỷ làm theo thiện ý của tôn tỷ vậy!”
“Đa tạ đệ muội đã hiểu lòng ta…”
Nói xong, Tuyết Liên liền song thủ kết Hoa Sơn Ấn, đoạn lâm râm niệm chú rồi hô lớn:
“Pháp giới bảo vệ Hoa Sơn Cung thu hồi!”
Làn hơi dịu mát xung quanh mọi người liền nhanh chóng biến mất. Hắc Ám Tân Nương liền nói:
“Mọi người vui lòng lui ra xa một chút, ta cần chút không gian thi triển pháp trận!”
Nghe vậy, mọi người liền tránh xa cô nương ấy ra. Tân Nương lâm râm niệm mật chú, rồi nàng đặt hai tay mình chạm mặt đất kết thành song thủ Giáng Ma Ấn. Từ chỗ tay nàng chạm đất liền phát khởi một luồng âm khí mãnh liệt, tử quang xuất hiện tạo nên một đồ hình Ngũ Hành Trận Pháp, lấy nơi tay nàng tiếp xúc mặt đất làm trung tâm pháp trận.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi của vài cái chớp mắt, pháp trận Ngũ Hành ấy đã trở nên to lớn với đường kính chừng ba thước hơn. Tử quang, lam quang bộc phát mãnh liệt, nhanh chóng kết thành một chiếc lưới nhện bên trên mặt đất chỗ nàng đang ngồi hành pháp. Lúc này, nàng lại lâm râm niệm chú rồi hô lớn:
“Thiên Niên Duyên Thù Ti Trận phát động! Hãy mau mau phát huy khả năng diệu dụng của mình!
Ta Hắc Ám Tân Nương, triệu hoán tất cả tân lang của ta đến đây ngay tức khắc!
Cấp cấp hiển hóa!”
Trận đồ ánh sáng hình lưới nhện kia liền đại phát tử quang, lục quang mãnh liệt tạo thành một cột sáng bốc thẳng lên không trung, trong vài sát na liền lóe lên chói lóa mắt mọi người đang có mặt nơi ấy. Tiếng gió rít dữ dội, làn hơi lạnh lẽo, u uất ảm đạm cũng tăng lên rõ rệt giữa gian bếp.
Tiếng gió rít lặng yên.
Ánh sáng chói lòa cũng vừa dứt.
Những tiếng gọi bi thương chợt vang vọng…
“Nương tử! Nương tử!”
“Nàng cho gọi ta đấy ư…”
“Ta nhớ nàng…”
Trước mắt mọi người, xung quanh Hắc Ám Tân Nương là hằng hà sa số những giọt sương long lanh cỡ chừng ngón tay đang lấp lánh, hơi lay động trên đồ hình pháp trận lưới nhện. Trên mỗi hạt sương ấy lại ẩn ẩn hiện hiện những gương mặt nam nhân thanh tú, nhiều hạt sương cứ loi nhoi gọi nương tử. Quả thực cảnh tượng ấy khiến lòng người xót thương vô cùng… Tất cả đều đã biết rằng tân lang của Hắc Ám Tân Nương nhiều vô số kể, nhưng nhiều như những hạt sương long lanh đọng trên mạng nhện dày đặc, lại thiết tha kêu gọi nương tử của mình như thế thật nằm ngoài dự đoán của mọi người. Lúc bấy giờ, Tân Nương mới nhẹ nhàng nói với họ:
“Này hỡi các tân lang của ta!
Duyên tình, nghĩa phu thê ngàn năm nay giữa ta với các người, tuy thệ ước thiên trường địa cửu mãi chẳng xa rời nhưng… các người đều bỏ mặc ta vì kinh hãi trước thân phận của ta… Ta biết các người đau lòng, khổ hận vì điều đó…
Ta… cũng chẳng khá hơn gì các người… Ngàn năm qua… có bao giờ ta quên được nỗi đau từng người một đem đến cho ta khi nói lời đường mật, bướm hoa, thề ước… rồi lại đẩy ta đến tận cùng của vực thẳm không đáy của cô độc…”
Nói đến đấy, Tân Nương chẳng thể cầm lòng, nước mắt nàng tuôn rơi, những uất hận đến nghẹn lời, ngột ngạt khó thở. Những giọt sương đang loi nhoi cũng đều lặng yên, chẳng còn lên tiếng kêu than nữa. Cố dằn lòng, nuốt đi những khổ hận ấy, Tân Nương tiếp lời:
“Ta hận… vì các người đã ruồng bỏ ta… Lại càng hận bản thân chẳng thể đoạn tuyệt tình duyên với các người… cứ mãi ôm ấp nhưng bi thương… Những hẹn ước vốn dĩ vô thường như sương gió tan theo thời gian tự bao giờ…
Nhưng nay… may mắn cho ta… nhờ có các vị nơi này… ta được khai sáng, đã có thể tự mình rút được dằm g*i trong lòng suốt ngàn năm qua…
Ta tha thứ cho các người… cũng là tự tha thứ cho chính mình với những chấp niệm bi thương chẳng bao giờ đạt thành…
Từ thời khắc này, ngay tại nơi đây, ta nguyện đoạn tuyệt trần duyên ngàn năm của mình! Nguyện toàn tâm toàn ý một lòng tu chân Đạo nơi Hoa Sơn Cung này. Vì thế, các người đều được tự do chẳng gì trói buộc nữa! Các người có thể…”
“Này hỡi Thu Hồn Đại! Hãy mau thu hết tất cả những hồn phách không nơi nương tựa ở đây!”
Xoẹt xoẹt!
Tiếng hô lớn trong không trung cắt ngang lời của Tân Nương đang nói, liền đó có tiếng gió rít dữ dội. Một chiếc túi vải nhỏ xuất hiện từ phía sau lưng bên trên không trung pháp trận lưới nhện của Tân Nương, nó nhanh chóng hút hết tất cả những hạt sương trên lưới nhện ấy.
“Ha ha ha! Bọn chúng bây giờ là âm binh của ta! Ha ha ha!”
“Ôi mỹ nam tử! Hảo, hảo!
Nhiều quá đi! Hảo, hảo! Ha ha ha!”
“Đa tạ Hắc Phu Nhân! Bọn ta đề phòng cô nương quả thực không sai. Đám tân lang của cô nương từ nay cứ để đó chúng ta lo liệu, nàng không cần phải bận tâm thêm nữa! Ha ha ha!”
Mọi người vừa nghe thấy mấy tiếng nói ấy và thấp thoáng chỗ chiếc túi vừa xuất hiện có ba bóng đen. Tân Nương tức thì phóng mấy dải lụa ngũ sắc về phía chiếc túi và ba bóng đen kia. Nhưng chiếc túi đã bị ba bóng đen chụp lấy, đồng thời từ chỗ ấy có mấy đốm sáng lóe lên phóng về phía Tân Nương.
“Nguy hiểm!”
Xoẹt xoẹt!
Hư Trúc lao đến đẩy Tân Nương ra khỏi chỗ mình đang ngồi, cả hai chỉ bị mấy lưỡi phi đao ám khí ấy sướt qua vạt áo của mình.
“Thôi cáo biệt! Chúng ta không dây dưa ở đây với các người! Ha ha ha!”
Dứt lời, mấy bóng đen ấy liền hóa thành ba đốm sáng bay khỏi Hoa Sơn Cung trước mắt mọi người.
“Tam Độc… các ngươi…”
Tân Nương nhìn theo, phẫn nộ vô cùng. Nàng nắm chặt dải lụa nơi tay mình, toan đuổi theo thì được Hư Trúc kéo tay, giữ nàng lại.
“Không được, nguy hiểm lắm!”
“Ta phải cứu bọn họ!”
Hai người giằng co nhau, chợt nghe tiếng Tuyết Liên nói:
“Nàng bình tâm lại, xem cái gì đây!”
Tất cả mọi người nhìn về phía tay Tuyết Liên đang đưa ra, trên tay nàng lúc này là chiếc túi nhỏ khi nãy mọi người vừa nhìn thấy.
“Sao lại… sao có thể như vậy được!”
Tân Nương vừa ngạc nhiên, xúc động, lại vừa mừng rỡ khi nhìn thấy chiếc túi ấy. Nàng và Hư Trúc không giằng co nữa. Nàng mỉm cười, nhẹ nhàng buông tay, lao đến bên chỗ Tuyết Liên nhìn cho rõ chiếc túi tưởng chừng đã bị đánh cắp của mình.
“Vừa nãy, khi pháp trận hô hoán của nàng đại phát tử quang, lam quang, lúc bấy giờ ta đã thấy có ba luồng dị khí cùng xâm nhập, ẩn hình bên phía trên sau lưng nàng. Nên ta cũng đã có sự chuẩn bị trước.”
“Nhưng làm sao tôn tỷ lại có thể lấy được túi này? Ta nhìn thấy bọn họ mang đi bay mất rồi…”
“Ha ha ha… Cái họ đang cầm trên tay chỉ là chiếc lá trúc mà thôi! Khi nàng phóng dải lụa về phía chiếc túi và bọn họ dùng phi đao ám toán, thời khắc ấy ta đã nhanh tay thi triển chút Dị Dung Thuật phóng lá trúc mang hình ảnh chiếc túi hoán đổi với chiếc túi thật! Ha ha ha!”
Tất cả mọi người đều không khỏi ngạc nhiên, vui mừng trước tình cảnh hiện tại. Tân Nương nhìn vào chiếc túi rồi nhẹ nhàng nói:
“Ôi… tôn tỷ thật tinh ý và chu đáo quá. Quả nhiên bất cứ sự xâm nhập nào cũng không thể qua được mắt của Chưởng Cung! Tất cả bọn họ đều bình yên, thật tốt quá!”
Dứt lời, nàng liền cầm lấy chiếc túi đưa ra trước mặt mình, mở b**g ra. Những hạt sương long lanh từ trong túi bay vọt hết ra ngoài trước mắt nàng. Lúc ấy, nàng lại tiếp lời:
“Các người đã được tự do không gì trói buộc. Từ nay các người có thể luân hồi chuyển kiếp nếu muốn, hoặc có thể tiếp tục ngao du sơn thủy khắp nơi theo ý mình. Nhưng phải thận trọng vì các người có thể bị các thế lực cường quyền ác bá bắt giữ làm âm binh như vừa rồi xảy đến…”
Nói đến đấy, Tân Nương lại ngừng một chút, nàng lặng yên với những biểu tình của mình. Tuyết Liên thấy vậy, liền nói với chư âm linh kia:
“Quý vị nếu có ai muốn ở lại đây nương tựa nơi Hoa Sơn này tu tập, chúng ta đều hoan hỷ tiếp nhận. Xin cứ tự nhiên đừng ngại!”
Nghe vậy, mấy hạt sương lại loi nhoi lên:
“Ta muốn ở lại!”
“Ta muốn chuyển sinh!”
“Nhưng mà… chúng ta như thế này, chỉ là những hạt sương nhỏ bé, ta biết phải làm sao để tu tập, chuyển sinh hay ngao du đây đó?”
Nghe vậy, Tuyết Liên lại mỉm cười nhẹ nhàng:
“À… quý vị đừng lo. Hãy tịnh lặng lại ta sẽ giải quyết việc này ngay!”
Nói dứt lời, song thủ Tuyết Liên lại kết Hoa Sơn Ấn. Nàng tịnh tâm, ngưng thần, đoạn xướng lên:
“Nam mô Thân hoa cốt ngọc hồi nguyên khí!”
Tiếng chú niệm ngân vang khắp cả Hoa Sơn Cung. Những hạt sương long lanh vừa nghe thấy lời chú vi diệu ấy, tức thì có những biểu tình, rung động mạnh mẽ, đoạn nhanh chóng biến hóa thị hiện thân ảnh là các tân lang mặc y phục sắc đỏ, sắc trắng. Bọn họ vui mừng khôn xiết khi được trở lại nguyên hình của mình khi xưa.
“Ôi mừng quá!”
“Ta đã trở lại như xưa!”
“Thật tốt quá!”
Tuyết Liên lại nhẹ nhàng nói với họ:
“Giờ đây quý vị đều đã trở lại thân ảnh của mình như xưa, đã có thể tự do tùy ý lựa chọn con đường của mình, xin mọi người cứ tự nhiên.”
Tất cả bọn họ đều đồng thanh:
“Đa tạ đạo trưởng đã ra tay cứu độ!”
Một số khác nói:
“Chúng ta nguyện xin được ở lại đây tu Chân Đạo với các vị nơi này, mong được tiếp nhận!”
“Chúng ta hoan hỷ!”
Một số khác lại nói:
“Tuy trần duyên kiếp này đã dứt! Nhưng ta còn những mối nhân duyên khác nữa, ta sẽ chuyển sinh.”
“Ta không thích việc tu tập, cũng chẳng thích chuyển sinh, ta thích ngao du tứ hải đó đây! Tạm biệt các vị! Tạm biệt nàng…”
“Ta chẳng muốn chuyển sinh, nhưng… ở lại đây, nhìn thấy nàng ấy lòng ta chẳng thể không lưu luyến, khó lòng tu tập đặng…”
“Ta có thể chuyển duyên cho quý vị đến các cung khác tu tập chứ không nhất thiết phải ở lại đây. Mọi người đừng e ngại.”
“Được vậy thì tốt quá! Xin nhờ ân đức của đạo trưởng chuyển duyên cho!”
Tuyết Liên liền song thủ kết Hồi Tâm Ấn, ngưng thần một chút rồi nàng lại ngâm nga lời chú:
“Om Kyuten Svaha…”
Tiếng chú niệm ngân vang, từ thiên không có bóng dáng các vị tu hành giả, chư thần linh chánh Thần xuất hiện rất đông giáng lai. Tất cả chư âm linh nhìn thấy ánh sáng ấm áp từ chư vị vừa đến liền hoan hỷ, nhẹ nhàng theo họ tan biến vào hư không. Những âm linh nào muốn ở lại tu tập thì họ tá túc lại nơi Hoa Sơn Cung này. Những âm linh nào muốn tu tập ở nơi khác tức thì có chư vị dẫn duyên họ đến các nơi khác hợp duyên tu tập. Những âm linh nào muốn được chuyển sinh hay ngao du tứ hải cũng đều được dẫn độ đến nơi an toàn phù hợp nguyện vọng của họ. Tất cả đều được an bài nhanh chóng, mọi người cúi đầu cảm tạ và tạm biệt chư vị vừa giáng lai dẫn độ chư âm linh nơi này.
Hắc Ám Tân Nương là người vui mừng, hạnh phúc nhất. Tất cả mọi chướng duyên, chấp niệm tình trường đau khổ của nàng hàng ngàn năm qua với vô số sinh linh đã được giải tỏa thỏa đáng. Giờ đây nàng đã có thể mỉm cười an lạc với con đường mình đã chọn.
“Hôm nay là một ngày đặc biệt của Hoa Sơn Cung! Chúng ta có thêm nhiều môn nhân quá!”
Tiếng của Cúc Hoa làm mọi người quay trở lại thực tại khi đang mải miết ngắm nhìn những tia sáng đang dần biến mất vào thiên không. Lúc này, Tân Nương lại nói với mọi người:
“Từ nay, xin mọi người gọi tiểu muội là Mạn Châu Sa. Năm xưa khi còn là một con nhện nhỏ bé, bắt đầu tu tập hấp thu thiên địa tinh hoa chi khí nơi Hoàng Tuyền ở Trung Giới, muội rất thích loài hoa ấy. Muội thường xuyên đắm mình trong những đóa hoa, thưởng thức mật hoa thơm ngon nơi này.”
Nói dứt lời, toàn thân của Mạn Châu Sa đã phát xuất hồng quang, kim quang rực rỡ. Hắc y đen tuyền trên người nàng đã chuyển hóa, biến thành bộ hồng y hỷ phục của tân nương. Trên ấy tô điểm những đường nét thêu hình hoa mạn châu sa với nhiều màu sắc đỏ thắm, hoàng kim và bạch tuyết tuyệt đẹp lung linh. Chiếc khăn che mặt nàng không còn nữa, để lộ gương mặt tuyệt thế giai nhân ửng hồng, khả ái như hoa như ngọc trước mắt bao người. Trên mái tóc nàng được điểm xuyết bằng một đóa mạn châu sa trắng tươi, tinh khôi thuần khiết. Đóa hoa ấy tỏa làn hương dịu dàng khiến người tiếp cận cảm thấy thanh thản, bình yên. Trên tay nàng vẫn khoác dải lụa choàng ngũ sắc nhẹ bay phấp phới trong gió.
Trước cảnh tượng hân hoan ấy, Huệ Hoa chợt lên tiếng:
“Giờ thì ta đã hiểu, vì sao có nhiều kẻ muốn tu tập thì chẳng dám gặp muội. Ha ha ha…”
“Xin đại tỷ đừng trêu chọc tiểu muội. Lòng muội lúc này đã bình lặng trước thế tục tình trường… Mong rằng muội có thể góp chút sức lực của mình phụng sự bá tánh, cùng trải qua những tháng ngày đồng cam cộng khổ với chư huynh tỷ nơi đây.
Đa tạ đã tiếp nhận muội cùng chư âm linh hữu duyên được ở lại nơi này! Ta thành thật xin lỗi mọi người, nhất là chư hiền tỷ đã bị ta tổn hại lúc sáng!
Xin được chỉ giáo ạ!”

Châu sa một đóa giữa trầm miền
Khổ hải hồi tâm đến núi thiêng
Trái đắng trần duyên sao độ hết
Thảnh thơi vui thú Cửu Trùng Thiên…

“Vậy còn buổi trưa nay thì sao? Ai xung phong tiếp ứng cho gian bếp đây?”
Long Thụ vừa cười nói vui vẻ cũng vừa nhắc mọi người đã quá trưa rồi. Mọi người vừa chiến đấu hết sức mệt mỏi nên giờ đây khi nghe nhắc đến cơm trưa thì ai nấy đều cảm thấy cơn đói cồn cào đang kêu réo mình. Mạn Châu Sa liền xung phong nhận phụ việc bếp. Có lẽ những gì vừa xảy ra còn làm nàng áy náy lắm nên nàng mong có thể làm gì đó chuộc lại lỗi lầm đã phá hỏng bữa trưa hôm nay.
“Xin hãy để tiểu muội phụ giúp một tay vì đã phá hỏng buổi cơm trưa nay!”
“Giờ cũng đã trễ lắm rồi, chúng ta mỗi người phụ một tay, sẽ nhanh chóng có bữa trưa ngay!”
Thánh Vũ lên tiếng động viên mọi người. Buổi cơm trưa nơi Tịnh Khẩu Đường, ngày đầu tiên của Thánh Vũ khi nhập cung đã xảy ra thêm một biến cố nơi đây. Mọi người nhờ tinh thần đoàn kết, tình yêu thương hòa ái, quan tâm chăm sóc lẫn nhau đã vượt qua được những nguy hiểm một cách hoàn hảo tuyệt vời. Hoa Sơn Cung lại có thêm một đóa hoa thanh tú, thiện lành làm đẹp cho đời.

Kim thời chẳng luyến chốn phồn hoa
Cương trực ôn nhu vẹn chữ hòa
Ngọc quý ẩn mình nơi cõi tịnh
Hoa sen tươi thắm dựng Thiên Tòa
Chú trì tương đắc tâm sanh tướng
Hoa phát thanh hương Tứ Khổ xa
Sơn cốc luyện đan năng độ chúng
Cung Thiên rạng rỡ trổ liên hoa.

Tranh sưu tầm

Khi xưa, các Đấng Phật Tiên Thánh Thần thường xuất hiện theo nhiều hình thức tương tác với loài người như là: báo mộng, ...
28/10/2020

Khi xưa, các Đấng Phật Tiên Thánh Thần thường xuất hiện theo nhiều hình thức tương tác với loài người như là: báo mộng, cơ bút, tương tác tâm thức, tương tác khi nhập định, mặc khải.

Nhập xác thì chỉ có chân hồn cấp Thần hay âm linh ma quỷ mới thuận duyên với người, chớ Thánh Tiên Phật thì không có vụ nhập xác vì xác phàm ô trược dù cho là thuần trai tịnh, tinh khiết vẫn là trọng trược với chư Thánh Hồn trở lên.

Các vị ấy vẫn thường nhắc về Long Hoa Đại Hội, Ngày Đại Phán Xét, Đại Diệt... và kêu gọi loài người mau tu, sửa mình, sống lương thiện giữa đời này, trân quý sinh mạng muôn loài.

"Tu mau kẻo trễ"

Là cụm từ thường được nhắc tới, nhắc hoài, nhắc mãi trong các nền tôn giáo, kinh điển. Nhưng bây giờ thì không còn như vậy nữa.
Đã trễ rồi, trễ lắm rồi.
Không còn thời gian mà lo chuyện kẻo trễ nữa.
Ai có thể hẹn hò khi Vô Thường gõ cửa?
Sinh mệnh của loài người, cũng nhỏ bé lắm vậy trước vòng xoay của Thiên Nhiên Cơ Tạo.
Giống như sinh mệnh của muôn loài khác vô cùng nhỏ bé, nhỏ đến chừng như vô vị trong ánh nhìn của số đông loài người vậy.

Thiên Tai, Dịch Họa, Chiến Tranh, Khủng Hoảng các thể loại cũng là các hình thức mà cuộc sống này sẽ xảy đến khi loài người tự mình làm mất cân bằng sinh thái trong môi trường sống tự nhiên của muôn loài. Chung quy vẫn là Nhân Họa mà mỗi người chúng ta, dù nhiều hay ít cũng có góp chung 1 phần trong sự tàn hại đời sống của chính mình vậy.
Tất nhiên có người gây hại rất nhiều và có người rất ít, nhưng có.
Sống chung với nhau, mình không hút thuốc, ghét việc hút thuốc, nhưng anh em của mình hút thuốc đến nghiện thì hơi thở của họ, khói thuốc của họ cũng hại mình chẳng kém mình tự hút là mấy. Vì mình đã bất lực trong việc ngăn chặn anh em mình hút thuốc nên mình bị phải chịu chung nghiệp như họ vậy nếu mình còn ở chung, ở gần. Rời xa được thì sẽ khác chút.

Thay đổi vì tình thương
Thay đổi vì chính bản thân mình
Thay đổi vì thế hệ con cháu mai sau
Thay đổi từ Tâm mình thực muốn điều ấy

Sửa mình, cách mình nghĩ và tương tác với đời qua lời nói, hành động.
Tin tưởng và hi vọng về điều thiện lành, người thiện lành
Yêu thương và tha thứ
Yêu thương và tin tưởng
Yêu thương và trân trọng
Yêu thương và bình đẳng
Yêu thương và cảm thông
Chỉ hi vọng con người sau những biến cố đến tuyệt vọng cùng cực. Vẫn giữ được cho mình một chút niềm tin yêu vào ánh sáng tình thương và sự thật, tha thứ và tin tưởng.

Thất Đầu XàTu La Xà – Ám Xà Vương* Nguồn gốc- Là loài Linh Xà to lớn, hung hãn thích chiến đấu, có bảy cái đầu trên thân...
14/08/2020

Thất Đầu Xà
Tu La Xà – Ám Xà Vương

* Nguồn gốc

- Là loài Linh Xà to lớn, hung hãn thích chiến đấu, có bảy cái đầu trên thân mình, xuất hiện từ thời thượng cổ nơi Hắc Hải U Minh Giới.
- Ám Xà Vương còn được hình thành bởi những ý niệm, dục vọng sâu dày của con người, cụ thể là thất tình lục dục.
- Các Thần Xà khi thị hiện phẫn nộ tướng chiến đấu cũng có thể hóa thành Thất Đầu Xà, nên được gọi là Tu La Xà, trở thành một phần tử của Tu La Tộc, Chiến Thần Bộ.

* Hình dạng và tính chất đặc trưng

- Thất Đầu Xà có bảy cái đầu, thân hình xám đen, hoặc đen huyền, to lớn khổng lồ.
- Toàn thân có độc khí, có thể phun ra độc khí mạnh đến nỗi làm tiêu biến, phân hủy được cả sắt đá.
- Được xem là loài mãng xà chúa tể của các loài rắn từ Trung Giới đến Hạ Giới, nên còn gọi là Ám Xà Vương.
- Là một biểu tượng tượng trưng cho Thất Tình Lục Dục của con người gồm Hỷ, Ái, Lạc, Bi Ai, Dục, Nộ. Con người vì những ham muốn này, tự mình đánh mất tánh thiên lương nơi mình, sống sa đọa vào thế tục tình trường, để cho những hư ảo mộng huyễn làm chủ thân tâm mình, chính là đang chịu dưới quyền của Ám Xà Vương chi phối vậy.
- Khi xưa, Thất Đầu Xà ở dạng hữu hình xuất hiện và gieo rắc kinh hoàng cho nhân gian nên được xem là yêu quái gây hại. Tương truyền những cái đầu ấy, hễ bị chém đứt sẽ mọc lại cái đầu khác ngay lập tức. Chỉ những người có thần lực đặc biệt, hoặc các vị Thần xuất hiện mới có thể tiêu trừ yêu quái ấy.
- Thất Đầu Xà ở dạng linh thể thì khi ở gần, tiếp xúc với ai, người ấy sẽ có cảm giác nặng nề, u uất, những ham muốn, dục vọng của mình tăng cao, dễ sân hận, gây xung đột với xung quanh.
- Thất Đầu Xà khi cảm phục trước tâm đức của một người, tự thân tâm được tịnh hóa, các độc khí ám khí đều tiêu biến. Thất Đầu Xà đó sẽ theo làm một vị Hộ Pháp bảo hộ cho người ấy hết lòng trên con đường tu tập, hành trì Chánh Pháp.
- Người được Thất Đầu Xà bảo hộ thân tâm thường thanh tịnh, an lạc trước những chướng ngại đến với mình. Có thể vô nhiễm trước các độc khí, ngay cả độc tình ái cũng bất nhiễm. Có thể giúp người xoa dịu, chữa lành các vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Lại có sự linh thông cảm ứng nhạy bén với các sự vật, việc diễn ra quanh mình ở cả quá khứ, hiện tại và vị lai.

o Thất Đầu Xà với Phật Giáo

- Theo tích xưa, khi Đức Phật Thích Ca nhập định trong 49 ngày để quán chiếu các nhân duyên nghiệp quả của mình, tìm về với chân tánh. Lúc bấy giờ có một Thất Đầu Xà đã xuất hiện bên cạnh ngài đưa bảy cái đầu của mình ra che nắng mưa cho ngài, và cũng bảo hộ ngài trước các thế lực tà quái quấy phá.
- Thất Đầu Xà ấy vì cảm mến trước tâm đức của Đức Phật, nên đến bên ngài nguyện làm Hộ Pháp bảo hộ cho ngài trong quá trình nhập định.
- Lại nói về ý nghĩa biểu tượng, Thất Đầu Xà ấy tượng trưng cho Thất Tình Lục Dục của Đức Phật. Lúc bấy giờ ngài đã đại ngộ, ý thức được sự khổ, làm chủ được tất cả những tâm tình của mình, nên Thất Đầu Xà tượng trưng cho tâm tình ấy vắng lặng, thanh tịnh, an nhiên vô nhiễm trước các chướng ngại đời thường.

o Thất Đầu Xà với Đạo Gia

- Trong “Tam Độc Ký”, Thất Đầu Xà xuất hiện từ cõi U Minh Giới, tá túc trong tâm thức đầy đau khổ oán hận của một nữ nhân, tìm đến Lôi Âm Cung để gây hỗn loạn. Nữ nhân này khi được hóa giải những vướng mắc, oán hận của mình thì tâm tình không còn hỗn loạn nữa. Lúc bấy giờ, sức mạnh của Thất Đầu Xà ấy cũng trở nên yếu đi, vì Thất Đầu Xà tồn tại hấp thu những hỗn loạn, sợ hãi, oán hận của nhân gian.
- Thất Đầu Xà ấy cũng được cảm hóa bởi những chân tình của các hành giả tu Đạo, trở thành một Hộ Pháp hộ trì Chánh Pháp.

o Thất Đầu Xà Kaliya trong Ấn Giáo

- Trong truyền thuyết Ấn Giáo, vị Xà Vương Kaliya trú ngụ ở dòng sông Yamun, khiến cho nước nơi này nhiễm độc nặng nề. Chẳng có sinh vật nào sống được ở trong khu vực ấy, duy chỉ có loài cây Kadamba có thể sinh trưởng được ở gần bờ sông.
- Đức Krishna lúc còn nhỏ, cùng chơi đùa với đám trẻ ở gần bờ sông. Đồ chơi của mấy đứa trẻ vô tình văng lên vướng vào tán cây Kadamba, Krishna leo lên lấy nhưng lại rung cây nên món đồ chơi ấy rớt xuống sông, Krishna lao theo. Xà Vương Kaliya thấy động nên xuất hiện, cuốn lấy Krishna. Krishna dùng thần lực thoát được, nhảy lên đầu Kaliya, múa trên ấy. Kaliya bất lực, chẳng thể nào gây hại được Krishna, lại bị ngài dẫm trên đầu đến mức ngất ngư.
- Những vương phi của Kaliya xuất hiện cầu xin Đức Krishna tha mạng cho Kaliya, Kaliya hứa sẽ chuyển đi nơi khác, không gây hại cho bất kì ai nữa.

Tranh minh họa:
Diệu Hương

Cổ Độc ThiềmVạn Độc Minh Vương* Nguồn gốc- Thủy tổ Cổ Độc Thiềm đầu tiên xuất hiện từ Thượng Cổ. - Trong đầm lầy vùng Tử...
07/08/2020

Cổ Độc Thiềm
Vạn Độc Minh Vương

* Nguồn gốc

- Thủy tổ Cổ Độc Thiềm đầu tiên xuất hiện từ Thượng Cổ.

- Trong đầm lầy vùng Tử Địa của U Minh Giới có rất nhiều loài trùng độc sinh sống cùng nhau. Ngày nọ, các độc trùng ấy quyết định mở một cuộc thi để trở thành Độc Thần tối cao nơi đầm lầy ở Tử Địa ấy. Trong trận đại chiến lên ngôi vị Độc Thần đó, có một Độc Thiềm hùng mạnh đã nuốt chửng rất nhiều trùng độc thuộc bốn loài còn lại.
Sau đó tự thân Độc Thiềm đồng hóa các loài ấy trên thân thể của mình, cho nên mới có hình dạng cổ quái như thế, được xưng tôn là Cổ Độc Thiềm – Vạn Độc Minh Vương.

* Hình dạng và các Tính chất đặc trưng

- Là Thiềm Thừ khổng lồ, cao hơn mười thước.

- Toàn thân sắc tím thẫm.

- Vô nhiễm với tất cả mọi loại độc tính trong trời đất.

- Miệng có thể phun ra luồng khí độc cực mạnh.

- Lưỡi có thể vươn dài hơn năm thước để bắt lấy mục tiêu.

- Trên đầu có những đầu rắn linh hoạt, có thể nhả khí độc tấn công, thôi miên đối phương khiến mục tiêu bị tê liệt, mất tự chủ bản thân.

- Toàn thân là lớp da thịt rắn chắc, trên thân có các lỗ nhỏ phát ra khí độc.

- Những lỗ lớn ở lưng thì có các nhện độc ẩn trú trong ấy, có thể trở thành trùng độc ám toán mục tiêu.

- Phần đuôi có lớp vảy giáp xác cứng cáp của loài rết núi, chót đuôi lại có một chiếc kim to lớn chứa kịch độc bọ cạp.

- Thân hình tuy thô kệch to lớn nhưng lại nhanh nhẹn vô cùng.

- Khi di chuyển thì phát độc khí ra xung quanh gây nguy hiểm vô cùng.

- Toàn thân có thể biến thành một ổ độc khí nguy hiểm, có thể năng độc hóa phân hủy tất cả những gì tiếp cận độc khí ấy.

- Có thể tự hủy diệt bản thân, tự phát nổ thành độc khí ảnh hưởng cả một khu vực rộng lớn đến vài dặm bởi độc tính cực mạnh không gì có thể hóa giải được.

- Toàn thân của Cổ Độc Thiềm là sự hòa hợp hoàn thiện của cả năm loài trùng độc mãnh liệt là Cóc, Rắn, Rết, Bọ cạp, Nhện.

- Cổ Độc Thiềm cư trú ở vùng sâu tối nhất, bí hiểm nhất vùng đầm lầy Tử Địa của U Minh Giới. Là nỗi khiếp sợ, khắc tinh của mọi loài sinh vật dùng độc làm vũ khí sinh tồn. Là vị Linh Thú được các thế lực muốn thôn tính thiên hạ khao khát thu phục thành đồng minh của họ.

- Tánh tình cương trực, nóng nảy, thất thường, dễ nổi giận, hành động thô bạo, lại dễ si mê bám chấp nặng nề cho nên rất khó thu phục và chế ngự được.........................................

Cổ Độc Thiềm được nhắc đến trong Cửu Thiên Ký - Tam Độc Ký. Quý bạn có thể xem thêm chi tiết tại trang truyện trực tuyến và sách Cửu Thiên Ký - Tam Độc Ký

Tam Giới Toàn Thư 2

Tiếng trưởng lão lại vang lên, làm im bặt hết các âm thanh náo nhiệt, phấn khích và hoan hỷ của muôn sinh đang tụ tập qu...
26/03/2020

Tiếng trưởng lão lại vang lên, làm im bặt hết các âm thanh náo nhiệt, phấn khích và hoan hỷ của muôn sinh đang tụ tập quanh Tử Trạch:
“Hỡi chúng sinh bách tộc cư trú nơi Tử Trạch này! Đây chính là Huyền Thiềm, được sinh ra từ bọt nước nơi Thanh Tịnh Đàm, một đệ tử tâm đắc của Đức Thông Thiên Giáo Chủ.
Hôm nay hợp duyên Thiên Địa, Huyền Thiềm đã được Tử Trạch chấp thuận làm Vạn Độc Minh Vương nơi này. Do đã hấp thu được tinh hoa cổ độc của Tử Trạch từ thuở hồng mông hỗn độn, toàn thân vạn độc bất khả xâm phạm, nay ta sẽ gọi vị Minh Vương này là Cổ Độc Thiềm.”
Tiếng trưởng lão vang vọng khiến thần thức Huyền Thiềm dần dần thức tỉnh, mơ hồ nhớ lại âm thanh thân thương, quen thuộc mà bản thân vẫn luôn luôn tìm kiếm.
“Huyền Thiềm… Đệ tử tâm đắc của Đức Thông Thiên Lão Sư ư…”
“Cổ Độc Thiềm… Vạn Độc Minh Vương…”
“Chúng sinh cùng chào đón vị Minh Vương của mình nào!”
Trưởng lão lại hô lớn, tiếng hò reo vang lên khắp Tử Trạch.
“Cổ Độc Thiềm Đại Vương vạn tuế! Vạn Độc Minh Vương vạn tuế!!!”
Tiếng reo hò của đám đông làm cho vị Linh Thú đang nửa tỉnh nửa mê lúc này hoàn toàn thức tỉnh. Cổ Độc Thiềm dần mở to đôi mắt của mình, nhìn xuống không gian xung quanh bên dưới. Muôn loài chúng sinh nơi Tử Trạch đang hân hoan chào đón nồng nhiệt mình đăng quang. Ánh mắt nhanh chóng hướng về vị trưởng lão đang lơ lửng giữa không trung gần đó. Cổ Độc Thiềm liền thị hiện hình dáng nam tử, nhẹ nhàng bay đến đấy cúi chào vị trưởng lão:
“Tôn sư! Đệ tử đã tìm Người nhiều năm nay. May mắn thay, hôm nay được tái ngộ!”
Vị trưởng lão nhẹ nhàng đưa tay mình đỡ lấy Cổ Độc Thiềm, ngài lặng lẽ nói:
“Này Minh Vương! Sao ngài lại nhận tôn sư như thế?
Bần đạo đây chỉ là một sứ giả chu du khắp Tam Giới độ duyên. Nay hữu duyên với việc tuyển chọn Minh Vương nơi Tử Trạch này, nên làm minh chứng giả vậy thôi.
Ta sao có thể là tôn sư của ngài được?”
Mấy lời ấy, thanh âm thật nhẹ nhàng ấm áp như làn gió xuân, lại băng lãnh như hàn băng tuyết xứ, từng cơn liên hồi dày xéo thân tâm của Cổ Độc Thiềm. Cổ Độc Thiềm lại nói trong uất nghẹn:
“Vì sao Người lại nói với đệ tử như thế?
Phải chăng đệ tử đã đắc trọng tội gì khiến Người chẳng muốn nhìn nhận đệ tử?
Xin Người rộng lòng chỉ giáo cho đệ tử sám hối tội nghiệt của mình…”
Lúc bấy giờ, nước mắt của nam nhân ấy lặng lẽ tuôn rơi xuống mặt hồ Tử Trạch. Cột tử quang cùng vòng xoáy bên dưới cũng dần dần dịu lại rồi tắt lịm. Mặt hồ phẳng lặng, bình yên đến lạ thường. Mấy người đang ồn ào náo nhiệt bên dưới cũng im lặng, nín thở hồi hộp dõi theo những biểu tình của nhị vị cao nhân trên thiên không. Vị trưởng lão vẫn lặng yên nhìn Minh Vương, chẳng nói thêm lời nào, mọi biểu tình của ngài cũng đều im bặt. Lúc bấy giờ, Cổ Độc Thiềm dường như sực nhớ ra. Ánh mắt sáng tỏ, nam nhân ấy liền nhìn thẳng vào trưởng lão rồi nói:
“Hỡi trưởng lão!
Ngài đã tuyên thuyết, Minh Vương Tử Trạch sau khi đăng quang, sẽ được ngài biến một nguyện vọng không gây tổn hại chúng sinh Tam Giới trở thành sự thật. Là nhờ Ngọc Như Ý của ngài đúng không ạ?”
“Đúng vậy, Minh Vương!
Lời bần đạo nói chẳng sai chạy bao giờ. Nhất định sẽ thực hiện như thế!”
“Được! Vậy ta thỉnh cầu ngài thực hiện ước nguyện của ta, ngay lúc này!
Ta nguyện, có thể gặp lại tôn sư của mình ngay bây giờ, tại nơi đây! Mong Ngọc Như Ý của ngài có thể thành toàn cho ước nguyện này của ta!”
Mấy lời ấy vừa dứt, vị trưởng lão nhẹ nhàng mỉm cười. Ngọc Như Ý đang lơ lửng giữa không trung liền đại phát lục quang, chiếu diệu soi sáng khắp cả Tử Trạch. Trong vài cái chớp mắt, ánh sáng ấy dần dần tắt lịm. Lúc bấy giờ, vị trưởng lão đã biến thành vị đạo nhân râu tóc bạc phơ, tay cầm phất chủ. Ngài khoác hồng bào, trên đạo bào ấy điểm xuyết những đóa sen ngũ sắc, hàm tiếu có, mãn khai có. Toàn thân của ngài phát ra ánh hào quang ngũ sắc dịu nhẹ, trong ánh hào quang ấy liên tục xuất hiện những đóa hoa chớm nở rồi vụt tiêu biến nhanh chóng.
Trong không trung có những âm thanh vui tươi
Tiếng chim hót líu lo hoan hỷ
Tiếng chư Thiên Ca, Thiên Nhạc hòa tấu các giai điệu du dương
Hương sen, hương trầm tinh khiết lan tỏa khắp Tử Trạch…
Cổ Độc Thiềm vui mừng khôn xiết, lao đến ôm chằm lấy vị tôn sư của mình, như một đứa trẻ vừa gặp lại cha mẹ sau bao ngày xa cách.
“Đệ tử biết là Người mà!
Thanh âm quen thuộc ấy… cảm tình chất chứa trong đó, từng lời từng chữ một… đệ tử chẳng thể nào quên được suốt mấy trăm năm xa cách.
Cảm ơn Người đã chịu nhìn nhận đệ tử sau bao ngày ly biệt!”
Đức Thông Thiên Giáo Chủ nhẹ nhàng xoa đầu nam nhân ấy rồi nói:
“Ta chỉ đơn giản là muốn con toàn tâm toàn ý làm vị Minh Vương nơi này, chẳng còn vướng mắc vào nỗi nhớ mong một đoạn tâm tình, duyên phận với tiểu muội của mình.
Gặp lại ta thì đã sao?
Tái ngộ rồi cũng phải chia ly. Ta không muốn con phải vướng bận những chuyện tao ngộ, ly biệt như thế.
Những đau khổ con đã nếm trải nơi đại mạc hoang vu. Ý chí can trường gan dạ sắt đá khi lao vào Tử Trạch. Lại có lòng hiếu thuận với ta, thường lưu tâm ghi nhớ thực hành mấy điều căn bản ta giáo huấn. Với một đệ tử như thế, ta hài lòng, vừa ý với những thành tựu của con trong mấy trăm năm qua.
Ta tin con sẽ là một Minh Vương chân thật, sáng suốt cai quản vùng Tử Trạch này.”
“Đệ tử xin vâng lời tôn sư!”
“Thôi ta phải đi đây!
Ta chúc cho muôn sinh nơi này được bình yên, sớm có trật tự, tu luyện đạt thành chánh quả thiện căn!”
Cổ Độc Thiềm nhanh chóng hỏi tôn sư của mình:
“Sau này, con muốn gặp Người, con biết phải đi đâu về đâu?”
“Chỉ cần con thành tâm, thành ý muốn tái ngộ, nhất định hữu duyên gặp lại ta!
Tuy con có thể tìm về Bích Du Cung gặp ta, nhưng ta lại chẳng thường ở đấy. Ta còn nguyện hành chu du độ duyên khắp Tam Giới…”
Tiếng Thiên Ca, Thiên Nhạc lại ngân vang đưa tiễn Đức Thông Thiên rời khỏi Tử Trạch. Ngài hóa thành quầng sáng ngũ sắc biến mất giữa thiên không. Ánh nguyệt quang tử sắc cũng trở lại màu vàng dịu dàng bình thường. Chúng sinh nơi này đều cúi đầu bái lễ ngài. Tiếng hò reo lại vang lên:
“Đức Thông Thiên Giáo Chủ giáng lai!”
“Đại hỷ đại cát!”
“Cung nghênh Vạn Độc Minh Vương!”
“Minh Vương vạn tuế! Vạn tuế! Vạn an!”
Từ lúc ấy, Huyền Thiềm trở thành Cổ Độc Thiềm, chính thức cai quản Tử Trạch, làm một vị Minh Vương ưu tú cai quản các tộc dụng độc nơi này.
Tử Trạch nhanh chóng thiết lập được trật tự tu luyện độc nơi đây, dưới sự lãnh đạo của Vạn Độc Minh Vương.

Trích chương 10 - Hồi Ức...........................

Đây có lẽ là 1 trong những phân đoạn mà admin thích nhất toàn mạch truyện.
Tình sư đồ thuần khiết, chân thành vô cùng cảm động

Tranh sưu tầm

Address

Tây Ninh

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cửu Thiên Ký - Tam Độc Ký posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share