06/07/2026
“tôi chừa cả đời về sau bác sĩ ạ…”
câu than mà tôi nghe ám ảnh suốt từ hôm kia tới giờ.
Tháng này là tháng cuối tôi học chuyên sâu ở khoa Nội. Trùng hợp thế nào lại đúng mùa World Cup. Hi, cả bệnh viện, hễ rảnh tay là bàn tán trận tối qua, đội nào đá hay, trọng tài xử ép ai.
Mới hôm kia thôi, tôi đi buồng xong, ngồi hoàn thiện hồ sơ bệnh án thì khựng lại: men gan của một bác bệnh nhân tăng cao bất thường. Tôi bật dậy, đi thẳng lên phòng bệnh hỏi ngay, ly nước để trên bàn còn chưa kịp uống.
Bác năm nay 57 tuổi, vào viện vì mệt mỏi tăng dần suốt mấy tuần liền. Không làm gì nặng, không thể thao, cũng chẳng căng thẳng chuyện gì mà người cứ đuối dần. Ăn uống kém hẳn, chả thấy ngon miệng như trước. Da bắt đầu ngả vàng. Nước tiểu thì sậm dần, sậm dần, y như nước vối pha đặc.
Tôi hỏi bác có ăn gì lạ không. Bác lắc đầu. Mùa này World Cup, thi thoảng bác cũng làm vài chầu bia xem đá bóng với hàng xóm, nhưng cũng chẳng khác gì mọi năm. Thuốc huyết áp, thuốc xương khớp thì bác vẫn uống đều, chưa bỏ cữ nào.
Tôi ngồi nhẩm lại trong đầu, thấy có gì đó không ổn. Thuốc huyết áp bác dùng khá lành, nếu có vấn đề thì phải là tụt huyết áp, mệt lả đột ngột, chứ đâu phải kiểu mệt âm ỉ kéo dài cả tháng thế này. Thuốc xương khớp cũng vậy, liều không cao, uống cũng chưa đủ lâu để gây chuyện gì ghê gớm với gan. Có khúc mắc gì đó mà bác chưa nói hết.
Tôi hỏi thêm, giọng nhẹ nhàng thôi: "Bác ơi, bác có dùng thêm gì khác không, kể cả thuốc nam, thuốc bổ, thực phẩm chức năng, ai cho gì uống nấy cũng nói con nghe?"
Bác im lặng một lúc, rồi mới ngập ngừng kể: khoảng 2 tháng nay, bác có uống thêm một loại thuốc bột "gia truyền", nghe người quen giới thiệu là của một ông tự nhận từng làm bác sĩ, đã nghỉ hưu, ngày xưa công tác ở một bệnh viện lớn tại Hà Nội. Nghỉ hưu ở khoa nào, bệnh viện nào thì không thấy nói rõ, chỉ thấy quảng cáo "dứt điểm xương khớp" là chắc nịch như đinh đóng cột.
Đúng là nó rồi, hừm…(thăm ngàn… thăm ngàn)😤
Gan mình vốn là nhà máy lọc độc âm thầm nhất trong cơ thể. Cái gì đưa vào người — kể cả thuốc bổ, thực phẩm chức năng — cũng phải qua tay gan xử lý hết. Mấy loại thuốc bột không rõ thành phần, không giấy phép lưu hành, thực tế đã ghi nhận không ít trường hợp bị trộn lén corticoid, kim loại nặng, hoặc dược liệu sai liều. Chúng âm thầm bào mòn lá gan, người dùng chẳng hề hay biết gì, cho tới khi cơ thể phải lên tiếng bằng mệt mỏi kéo dài, chán ăn, vàng da, vàng mắt, nước tiểu sậm màu. Dùng chung với thuốc bệnh nền khác nữa, gánh nặng cho gan lại càng chất chồng.
Nghe tôi giải thích xong, bác thở dài thườn thượt: "Chừa tới hết đời bác sĩ ơi! Ai bảo gì cũng uống, giờ mới biết sợ."
Nói thật, mùa World Cup này, ai cũng hoá thành chuyên gia cầm còi, phân tích chiến thuật hăng hơn cả huấn luyện viên trưởng. Vậy mà tới chuyện thuốc men bỏ vào chính cơ thể mình, nhiều người lại dễ dãi, tin ai nói ngọt là nghe theo, chẳng buồn hỏi lại một câu.
Tôi kể chuyện này không phải để hù ai. Tôi hiểu mà — người có bệnh mạn tính, nhất là các cô các bác lớn tuổi, mang trong lòng một nỗi mong mỏi rất thật: mong hết bệnh, mong khoẻ lại, mong đỡ thành gánh nặng cho con cháu. Chính nỗi mong mỏi ấy đôi khi khiến mình mềm lòng trước những lời hứa "gia truyền", "dứt điểm", "bác sĩ nghỉ hưu tự bào chế" — mà quên mất một điều quan trọng hơn cả: cái gì đưa vào người, cũng phải biết rõ nó là gì.
Vài điều tôi luôn dặn bệnh nhân của mình, hôm nay cũng muốn dặn cô bác, anh chị đang đọc những dòng này.
Thuốc hay thực phẩm chức năng nào cũng cần nguồn gốc rõ ràng, giấy phép lưu hành đàng hoàng. Đừng chỉ vì một câu "bác sĩ nghỉ hưu" nghe có vẻ uy tín mà tin ngay, không cách nào kiểm chứng thì càng phải cẩn thận gấp đôi.
Đang điều trị bệnh mạn tính — huyết áp, xương khớp, tiểu đường... — muốn dùng thêm bất cứ thứ gì, hỏi bác sĩ đang theo dõi mình một câu trước đã. Đừng tự ý kết hợp, cơ thể mình không phải chỗ để thử nghiệm.
Thấy mệt mỏi kéo dài không rõ lý do, chán ăn, vàng da vàng mắt, nước tiểu sậm màu — đừng để ý rồi thôi, đi khám ngay, càng sớm càng đỡ.
Thương bản thân mình, đôi khi chỉ đơn giản là biết nghi ngờ đúng lúc, và tin vào những điều có cơ sở khoa học, thay vì tin vào những lời hứa nghe rất "bùi tai".
Nhà mình có ông bà, cha mẹ đang được ai đó mách "thuốc hay lắm, uống vào là khỏi" — đừng ngại nhắn cho bác sĩ Ninh một câu để cùng xem qua trước khi dùng. Một tin nhắn hỏi kỹ, đôi khi cứu được cả một lá gan, cứu được cả một gia đình khỏi lo lắng.
Đọc tới đây thấy hữu ích, cô bác anh chị giúp tôi chia sẻ để nhiều người cùng biết và cẩn trọng hơn nhé. Mùa World Cup, cổ vũ đội bóng thì nhiệt tình cỡ nào cũng được, nhưng sức khoẻ của mình thì đừng đá nhầm sân.