One More Beautiful Day

One More Beautiful Day Life doesn't pause | Đừng đợi khỏe mới sống

Đời gọt mình đau một chút, để mình viết được những điều đáng giá hơn?
14/08/2026

Đời gọt mình đau một chút, để mình viết được những điều đáng giá hơn?

Một tình huống, hai thái độ sống, bạn chọn cái nào?🥛 CÙNG MỘT LY NƯỚC, HAI CÁCH SỐNGCó người rơi vào ly nước và hét:“CỨU...
12/08/2026

Một tình huống, hai thái độ sống, bạn chọn cái nào?

🥛 CÙNG MỘT LY NƯỚC, HAI CÁCH SỐNG

Có người rơi vào ly nước và hét:
“CỨU TÔI! ĐỜI TÔI XONG RỒI!!!” 😱
Người còn lại thì nằm phơi mình:
“Ừm… nước hơi mát.” 😌

Cùng một hoàn cảnh.
Nhưng não bộ có thể kể hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau.
Và đây không chỉ là triết lý sống kiểu “hãy tích cực lên” đâu. 🧠

🧠 Não không phản ứng đơn thuần với sự kiện. Nó phản ứng với cách não đánh giá sự kiện.

Trong tâm lý học, hiện tượng này liên quan đến cognitive appraisal, tức quá trình não đánh giá:
“Chuyện này nguy hiểm đến đâu?”
“Tôi có kiểm soát được không?”
“Tôi có đủ nguồn lực để xử lý không?”
Một deadline có thể khiến người A:
“Toang rồi. Không kịp mất.”

Nhưng người B:
“Ok, còn 4 tiếng. Việc nào quan trọng nhất?”
Deadline vẫn thế. Nhưng câu chuyện trong não đã khác.

🔥 Và đây mới là phần thú vị:
Khi chúng ta cảm nhận một tình huống là mối đe dọa, cơ thể có thể kích hoạt stress response: tim đập nhanh hơn, cơ bắp căng lên, sự chú ý thu hẹp và các hormone stress như cortisol thay đổi.

Nói cách khác:
Não vừa nghe tin xấu → cơ thể lập tức mở “phòng họp khẩn”. 🚨
Nhưng nếu chúng ta đánh giá lại tình huống theo hướng thực tế hơn, phản ứng cảm xúc có thể giảm xuống.

Đây gọi là cognitive reappraisal, một chiến lược điều chỉnh cảm xúc được nghiên cứu khá nhiều.
Không phải:
❌ “Mọi chuyện đều tốt đẹp!”
Mà là:
✅ “Chuyện này không dễ, nhưng mình có thể xử lý từng phần.”

Khác nhau chỉ vài chữ.
Nhưng với não, đó có thể là một cách định nghĩa lại cuộc chơi.

🧪 Một fact ít người để ý:
Stress không hoàn toàn xấu.
Cơ thể chúng ta được thiết kế để phản ứng với thử thách. Một lượng stress vừa phải trong thời gian phù hợp có thể giúp tăng sự tỉnh táo và huy động năng lượng.
Vấn đề nằm ở stress kéo dài mà không có thời gian hồi phục.

Khi đó, cơ thể phải liên tục “trực chiến”, góp phần tạo ra thứ các nhà khoa học gọi là allostatic load, tức “chi phí” mà cơ thể phải trả khi liên tục thích nghi với stress.
Nói vui:

Một lần báo động cháy không đáng sợ.
Đáng sợ là chuông báo cháy kêu 24/7. 🔔
🌱 Vì vậy, “thay đổi cách nhìn” không có nghĩa là phủ nhận thực tế.

Bệnh vẫn là bệnh.
Mất việc vẫn là mất việc.
Deadline vẫn dí.
Một người tệ vẫn có thể rất tệ. 😑
Nhưng giữa:
“Chuyện này đang xảy ra với tôi.”

“Chuyện này đang xảy ra, vậy tôi có thể làm gì tiếp theo?”
có một khoảng không rất nhỏ.

Khoảng không đó chính là nơi chúng ta lấy lại quyền chủ động.
Và có lẽ thông điệp của hai chiếc ly không phải:
“Hoàn cảnh không quan trọng.”
Mà chính xác hơn là:
“Hoàn cảnh là một phần của câu chuyện.
Cách bạn phản ứng quyết định phần còn lại.”

Đừng lúc nào cũng cố biến ly nước thành đại dương.
Đôi khi việc cần làm chỉ là:
ngừng vùng vẫy → hít thở → nhìn lại → tìm cách bước ra. 🧠✨

Vì cuộc đời có thể đưa bạn vào một cái ly.
Nhưng đừng để bộ não tự viết thêm… cá mập. 🦈

🧠 FIT IN hay STAND OUT?Não phải lúc nào “khác biệt” cũng là cá tính. Đôi khi đó là… não bạn đang làm việc rất đúng bài.C...
09/08/2026

🧠 FIT IN hay STAND OUT?

Não phải lúc nào “khác biệt” cũng là cá tính. Đôi khi đó là… não bạn đang làm việc rất đúng bài.

Có một sự thật hơi thú vị:
Não người rất thích sự quen thuộc.
Nhưng đồng thời, não cũng cực kỳ nhạy với những thứ khác biệt.

Nên mỗi ngày chúng ta đều đứng giữa hai lựa chọn:
FIT IN: “Mọi người làm vậy, mình làm vậy cho an toàn.”
STAND OUT: “Mọi người làm vậy… nên mình thử cách khác xem sao.” 😎

🔬 1. Não có một “chế độ hòa nhập xã hội”
Con người là loài có tính xã hội rất cao. Khi thấy đa số chọn một phương án, chúng ta có xu hướng xem lựa chọn đó là an toàn và đáng tin hơn, ngay cả khi chưa chắc nó tốt hơn.

Đây liên quan đến social conformity và social proof.

Nói nôm na:
10 người cùng chọn món A → não bạn:
“Chắc A ngon.”
9 người chọn A, 1 người chọn B → não bạn:
“Ủa… B có gì đó 👀”

Đáng nói là chúng ta đôi khi đánh giá cao một lựa chọn chỉ vì nhiều người khác cũng chọn nó.

⚡ 2. Nhưng thứ khác biệt lại dễ lọt vào trí nhớ hơn
Trong tâm lý học có một hiện tượng rất thú vị gọi là Von Restorff effect, hay isolation effect.

Khi một thứ nổi bật giữa một nhóm những thứ tương tự nhau, khả năng chúng ta nhớ nó tốt hơn thường tăng lên.

Ví dụ:
⚪ ⚪ ⚪ ⚪ 🔴 ⚪ ⚪ ⚪
Bạn có thể không nhớ 7 vòng tròn trắng.
Nhưng khả năng cao bạn sẽ nhớ:
“Có một cái màu đỏ.”

Đó cũng là lý do trong một đám đông mặc áo đen, người mặc áo vàng dễ được chú ý hơn.
Không phải vì họ hét to hơn.
Chỉ đơn giản vì não nhận được một tín hiệu:
“Ê, cái này khác!”

🧠 3. Nhưng STAND OUT không có nghĩa là “cố làm cho khác”
Đây mới là phần đáng suy nghĩ.

Khác biệt không tự động = nổi bật.
Nếu tất cả mọi người đều cố trở nên “độc nhất vô nhị”, thì…
độc nhất vô nhị trở thành đồng phục mới. 😂

Một nghiên cứu kinh điển trong tâm lý học về distinctiveness cho thấy sự nổi bật phụ thuộc rất nhiều vào bối cảnh xung quanh.

Một chiếc áo neon giữa lễ hội EDM:
Bình thường.
Một chiếc áo neon giữa phòng họp toàn sơ mi trắng:
“Xin chào, tôi đến từ một timeline khác.”
Vậy nên:
STAND OUT không phải là khác biệt bằng mọi giá.
STAND OUT là biết điều gì đáng để khác biệt.

🎯 Và đây mới là câu hỏi đáng giá:
Bạn đang lựa chọn vì:
“Mình thật sự muốn điều này”
hay vì:
“Mọi người đều đang làm thế”?
Một lựa chọn giống số đông không sai.
Một lựa chọn khác số đông cũng chẳng tự động đúng.

Trưởng thành không phải lúc nào cũng chọn STAND OUT.
Mà là đủ tỉnh táo để biết:
Khi nào nên FIT IN để thuộc về.
Khi nào nên STAND OUT để là chính mình.

Vì cuối cùng…
The choice is yours.
🧠✨

🎯 BẠN KHÔNG THIẾU MỤC TIÊU. BẠN ĐANG DƯ… DISTRACTION (yếu tố gây xao nhãng)?Có một sự thật hơi phũ:Nhiều khi thứ đứng gi...
08/08/2026

🎯 BẠN KHÔNG THIẾU MỤC TIÊU. BẠN ĐANG DƯ… DISTRACTION (yếu tố gây xao nhãng)?

Có một sự thật hơi phũ:
Nhiều khi thứ đứng giữa bạn và mục tiêu không phải là năng lực.
Không phải hoàn cảnh.
Cũng chẳng phải “chưa đến thời điểm”.

Mà là:
📱 “Check điện thoại 5 phút thôi.”
🛋️ “Hôm nay mệt, mai làm cũng được.”
📺 “Xem nốt tập này rồi bắt đầu.”
⏰ “Tuần sau mình sẽ nghiêm túc.”
😌 “Mình cần nghỉ ngơi một chút…”
Và “một chút” ấy somehow đã có… 3 tiếng. 🥲

🧠 Nhưng đây không đơn thuần là chuyện “thiếu kỷ luật”.

Não chúng ta không thực sự multitask giỏi như ta tưởng.
Khi đang làm một việc rồi nhảy sang việc khác, não phải chuyển trạng thái kiểm soát. Mỗi lần chuyển đều có “switching cost”. Việc càng phức tạp hoặc càng chưa quen, cái giá này càng lớn. �

Nói cách khác:
Bạn không làm 5 việc cùng lúc.
Bạn đang liên tục đóng tab trong đầu rồi mở tab khác.
Và mỗi lần quay lại, não phải mất công nhớ:
“Ủa… nãy mình đang làm tới đâu?” 🤡

📱 Một nghiên cứu năm 2026 về thông báo mạng xã hội cho thấy một notification có thể gây sự chậm lại tạm thời trong xử lý nhận thức khoảng 7 giây. Mức ảnh hưởng còn liên quan đến mức độ hấp dẫn của thông báo và thói quen tương tác với smartphone. �

7 giây nghe chẳng đáng bao nhiêu.
Nhưng hãy tưởng tượng:
7 giây × hàng chục lần bị ngắt quãng/ngày
Chưa kể thời gian để não quay lại “đường ray” của công việc.

Điện thoại không cần bắt bạn ngồi lướt 2 tiếng.
Nó chỉ cần khiến bạn rời khỏi việc quan trọng… vài giây, rất nhiều lần.

🧠 Và đây mới là cái bẫy tinh vi:
Distraction thường không xuất hiện dưới hình dạng “Tôi sẽ phá hỏng mục tiêu của bạn”.
Nó xuất hiện dưới dạng:
“Tin nhắn này trả lời nhanh thôi.”
“Video này có 30 giây.”
“Check mail một tí.”
“Làm ly cà phê đã.”
“Để mai bắt đầu cho trọn vẹn.”

Não rất thích những phần thưởng nhỏ, tức thời và dễ đạt được.
Trong khi mục tiêu lớn thường yêu cầu bạn làm một thứ cực kỳ kém sexy:
làm việc quan trọng ngay cả khi chưa thấy kết quả.

🚀 Vậy muốn tiến gần mục tiêu hơn, đừng chỉ hỏi:
“Làm sao để có thêm động lực?”
Hãy hỏi:
“Làm sao để giảm số thứ có quyền lấy mất sự chú ý của mình?”

Thử 4 việc rất đơn giản:
1️⃣ Tắt notification không cần thiết
Đừng bắt ý chí phải đấu với điện thoại 24/7.
2️⃣ Một khoảng thời gian = một việc
25 phút chỉ làm MỘT thứ. Không email. Không TikTok. Không “check nhanh”.
3️⃣ Để distraction khó tiếp cận hơn
Điện thoại ở phòng khác hiệu quả hơn rất nhiều so với việc đặt ngay cạnh mình rồi tự nhủ:
“Mình đủ trưởng thành để không nhìn.” 😌
4️⃣ Biến mục tiêu thành hành động cực nhỏ
Đừng đặt: “Từ hôm nay tôi sẽ đọc 30 cuốn sách.”.

🌱 Cuối cùng…
Mục tiêu của bạn có thể không hề xa.
Chỉ là trên con đường đi tới đó, bạn đang kéo theo quá nhiều thứ:
📱 điện thoại
🛋️ vùng an toàn
⏰ trì hoãn
📺 giải trí
😶‍🌫️ những lời biện minh
🔔 những thứ “khẩn cấp” nhưng chẳng thật sự quan trọng

Rất có thể bạn không cần thêm một phiên bản “kỷ luật hơn” của chính mình.
Bạn chỉ cần bảo vệ sự chú ý của mình tốt hơn. 🎯

Bạn không cần một ngày mới. Bạn cần một bộ não... bớt thích đi đường cũ? 🧠Có bao giờ bạn tự hứa:"Thứ Hai mình sẽ tập gym...
05/08/2026

Bạn không cần một ngày mới. Bạn cần một bộ não... bớt thích đi đường cũ? 🧠

Có bao giờ bạn tự hứa:
"Thứ Hai mình sẽ tập gym." "Đầu tháng mình sẽ tiết kiệm." "Năm mới mình sẽ sống khác."
Rồi cuối cùng... chỉ khác mỗi cái lịch. 😌

Sự thật là não bộ không thích thay đổi, vì thay đổi rất tốn năng lượng.

🧠 Não tiêu thụ khoảng 20% tổng năng lượng cơ thể dù chỉ chiếm khoảng 2% trọng lượng. Vì "đắt đỏ" như vậy nên não luôn tìm cách tiết kiệm pin bằng cách biến mọi hành động thành thói quen tự động.

Đó là lý do bạn có thể:
Lái xe về nhà mà chẳng nhớ đoạn đường vừa đi.
Mở điện thoại chỉ định xem giờ... rồi 20 phút sau đang lướt video mèo.
Biết rõ điều gì tốt cho mình nhưng vẫn trì hoãn.

Các nhà thần kinh học gọi đây là "default mode" – chế độ não ưu tiên những lối mòn quen thuộc. Não không quan tâm điều gì tốt hơn, nó chỉ quan tâm điều gì quen hơn.

Tin vui là...
Khi bạn lặp đi lặp lại một hành vi mới, các kết nối thần kinh sẽ dần được củng cố thông qua hiện tượng neuroplasticity (tính dẻo thần kinh). Theo thời gian, con đường mới sẽ trở thành "đường cao tốc", còn lối cũ ít sử dụng sẽ dần yếu đi.

Vì thế...
✨ Đừng chờ một ngày mới.
✨ Đừng chờ động lực.
✨ Hãy bắt đầu bằng một hành động nhỏ nhưng lặp lại mỗi ngày.

Bởi điều thay đổi cuộc đời bạn không phải là 365 ngày mới, mà là 1 bộ não được lập trình lại 365 lần.

Thay đổi không bắt đầu từ tờ lịch. Thay đổi bắt đầu từ cách não bạn học một thói quen mới. 💛

[Mình đã thử, bạn thì sao]

Vì sao đi bộ khi đang suy nghĩ giúp nghĩ ra ý tưởng hay hơn ngồi yên?Có bao giờ bạn đang ngồi trước laptop 2 tiếng vẫn k...
03/08/2026

Vì sao đi bộ khi đang suy nghĩ giúp nghĩ ra ý tưởng hay hơn ngồi yên?

Có bao giờ bạn đang ngồi trước laptop 2 tiếng vẫn không nghĩ ra nổi một cái caption...

Nhưng vừa đứng dậy đi lấy ly nước thì...

💡 "Ủa, nghĩ ra rồi!"

Không phải do cái ly nước có phép màu.

Mà là do... đôi chân của bạn.

🚶‍♂️ Nhiều nghiên cứu cho thấy đi bộ có thể giúp tăng đáng kể khả năng tư duy sáng tạo so với chỉ ngồi yên.

Lý do không chỉ là "đổi không khí".

🧠 Khi bạn bước đi, nhịp tim tăng nhẹ, lưu lượng máu và oxy lên não cũng tăng theo. Não nhận được nhiều "nhiên liệu" hơn để kết nối các ý tưởng tưởng chừng chẳng liên quan.

Điều thú vị hơn là...

Não có một mạng lưới gọi là Default Mode Network (DMN) – thường hoạt động mạnh khi bạn không tập trung vào một nhiệm vụ cụ thể.

Đây chính là "xưởng chế tạo ý tưởng" phía sau những câu như:

💭 "À ha!"
💭 "Ra là vậy!"
💭 "Sao giờ mình mới nghĩ ra?"

Đi bộ nhẹ nhàng là một trong những cách giúp DMN hoạt động hài hòa với vùng não kiểm soát tư duy, khiến những mảnh ghép kiến thức tự nhiên kết nối với nhau.

Thậm chí, có một hiện tượng thú vị mà nhiều người không để ý:

🚶 Não người không chỉ "nghĩ bằng đầu", mà còn đồng bộ theo nhịp bước chân. Các nghiên cứu ghi nhận khi bước đi đều đặn, sóng não cũng trở nên nhịp nhàng hơn, giúp giảm tình trạng "kẹt ý tưởng" và cải thiện khả năng tìm ra giải pháp mới.

Có lẽ vì thế mà rất nhiều nhà khoa học, nhà văn và doanh nhân nổi tiếng đều có một thói quen giống nhau:

Họ... đi bộ khi cần nghĩ.

Lần tới nếu bí ý tưởng, đừng cố nhìn chằm chằm vào màn hình thêm 30 phút.

Hãy thử đứng dậy.

Biết đâu điều bạn cần không phải là thêm một ly cà phê...

Mà là thêm khoảng 300 bước chân. 🚶✨

Ung thư không chỉ lấy đi mái tóc, mà còn dạy mình buông bỏ những điều không quan trọng.Có một điều mình không ngờ nhất t...
01/08/2026

Ung thư không chỉ lấy đi mái tóc, mà còn dạy mình buông bỏ những điều không quan trọng.

Có một điều mình không ngờ nhất trên hành trình điều trị ung thư vú.

Không phải chuyện tóc rụng.

Mà là những điều mình từng nghĩ "không thể buông"... lại lần lượt trở nên rất nhẹ.

Mình từng đọc đâu đó, trong tâm lý học có một khái niệm gọi là Post-Traumatic Growth (PTG) – sự trưởng thành sau nghịch cảnh. Nhiều nghiên cứu cho thấy, sau khi vượt qua một biến cố lớn, rất nhiều người không chỉ hồi phục, mà còn thay đổi cách nhìn về cuộc sống theo hướng tích cực hơn.

Mình bắt đầu buông...

✨ Việc phải làm hài lòng tất cả mọi người.
✨ Những cuộc tranh cãi đúng – sai vô nghĩa.
✨ Thói quen trì hoãn việc chăm sóc bản thân.
✨ Và cả nỗi lo về những điều mình không thể kiểm soát.

Rồi mình nhận ra...

Ung thư có thể lấy đi mái tóc. Nhưng nó cũng dạy mình buông bỏ những điều chưa bao giờ thật sự quan trọng.

💚 Mái tóc sẽ mọc lại theo thời gian (nếu mình còn sống sau đợt điều trị này). Còn một phiên bản bình thản hơn, biết yêu bản thân hơn và trân trọng từng ngày được sống... mình mong sẽ ở lại thật lâu.

Tại sao khi đang tìm một món đồ, càng cố tìm lại càng không thấy?👀 Càng cuống càng... mù!Có bao giờ bạn cầm điện thoại t...
30/07/2026

Tại sao khi đang tìm một món đồ, càng cố tìm lại càng không thấy?

👀 Càng cuống càng... mù!

Có bao giờ bạn cầm điện thoại trên tay nhưng vẫn lật tung cả nhà để tìm chưa? 📱😂

Tin vui là... bạn không cô đơn. Tin thú vị hơn là: não bạn vừa chơi một trò rất nổi tiếng mang tên "Attentional Blindness" (mù chú ý).

Khi quá tập trung vào việc "PHẢI tìm cho ra!", não sẽ dồn tài nguyên để săn đúng hình ảnh mà nó kỳ vọng. Trớ trêu thay, những thứ đang nằm ngay trước mắt lại bị "lọc bỏ" như thể vô hình.

Đây cũng là lý do:
🔍 Chìa khóa nằm ngay trên bàn nhưng bạn đi tìm khắp nhà.
🧂 Hũ muối đứng chình ình trong bếp nhưng vẫn hỏi: "Ai lấy muối của mẹ?"
👓 Kính đang ở trên đầu nhưng vẫn cuống cuồng đi kiếm.

🧠 Một sự thật ít người biết:
Não người không ghi nhận mọi thứ mắt nhìn thấy. Mỗi giây có hàng chục triệu bit thông tin đi vào mắt, nhưng ý thức chỉ xử lý được một phần rất nhỏ. Phần còn lại bị não âm thầm loại bỏ để tránh quá tải. Vì vậy, thấy không đồng nghĩa với nhận ra.

💡 Mẹo khoa học:
Nếu tìm mãi không thấy, đừng cố thêm. Hãy dừng 20–30 giây, nhìn sang nơi khác, hít thở, rồi quay lại tìm. Chỉ một lần "reset" sự chú ý cũng đủ để não phát hiện món đồ mà nãy giờ nó... cố tình bỏ qua.

👉 Đôi khi vấn đề không phải món đồ biết tàng hình.
Mà là não bạn đang bận nhìn đúng thứ nó muốn nhìn. 😄

[Trải nghiệm cá nhân từng bị não lừa, còn bạn thì sao]

[Góc bệnh nhân K + mindset Kakaka. Vui lòng bỏ qua nếu nội dung làm phiền bạn]POV: Sau hóa trị, mũi của bạn quyết định.....
28/07/2026

[Góc bệnh nhân K + mindset Kakaka. Vui lòng bỏ qua nếu nội dung làm phiền bạn]

POV: Sau hóa trị, mũi của bạn quyết định... ghosting cả thế giới. 👃📴

"Nước hoa xịn đâu?"
👉 Xin lỗi, hệ thống không tìm thấy mùi.

"Cà phê thơm nức đâu?"
👉 404 Not Found.

Nghe như bug, nhưng lại là một "feature" khá phổ biến của hóa trị.

Điều ít người biết là não không thật sự "nếm" được nhiều như chúng ta tưởng. Gần 80% thứ bạn gọi là "ngon" thực ra đến từ khứu giác. Nên khi các tế bào khứu giác tạm thời bị ảnh hưởng, món ruột bỗng hóa... "không có cảm xúc". 🍜😶

Bonus nữa là những ngày đầu sau hóa trị, cơ thể còn hơi choáng vì vừa trải qua một đợt "đại tu". Não và hệ thần kinh đang ưu tiên năng lượng cho việc hồi phục, nên cảm giác như pin chỉ còn 20% cũng là điều dễ gặp.

Tin vui là đây thường chỉ là bản cập nhật tạm thời, không phải phiên bản vĩnh viễn. Khi các tế bào khứu giác tái tạo và cơ thể hồi phục, mùi hương sẽ dần quay lại.

Vậy nên hôm nay, nếu chưa ngửi thấy mùi cà phê...
..thì cứ bình tĩnh.

Không phải cuộc đời bớt thơm. Chỉ là cơ thể đang bận viết bản vá (patch) để comeback mạnh hơn thôi. 💪✨

" "

[Mình ơi cố nhé. Chúc mình và cả nhà cùng khỏe lành]

Vì sao thứ Hai là ngày nhiều người quyết tâm thay đổi nhất nhưng lại dễ bỏ cuộc nhất?Thứ Hai: "Từ hôm nay mình sẽ sống k...
27/07/2026

Vì sao thứ Hai là ngày nhiều người quyết tâm thay đổi nhất nhưng lại dễ bỏ cuộc nhất?

Thứ Hai: "Từ hôm nay mình sẽ sống khác!"
Thứ Sáu: "Thôi để... thứ Hai tuần sau." 🫠

Nếu bạn cũng từng mở đầu tuần bằng một kế hoạch hoành tráng rồi vài ngày sau quên luôn sự tồn tại của nó, thì xin chúc mừng: não bạn đang hoạt động... rất bình thường.

Các nhà tâm lý học gọi đây là Fresh Start Effect – hiệu ứng khiến những cột mốc như thứ Hai, đầu tháng, sinh nhật hay năm mới tạo cảm giác như chúng ta vừa được "reset" cuộc đời. Não bộ xem đây là một chương mới, nên dopamine tăng lên, khiến ta cực kỳ lạc quan và tin rằng phiên bản "siêu kỷ luật" của mình cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Điều thú vị là nghiên cứu cho thấy lượng tìm kiếm trên Google về các chủ đề như ăn kiêng, tập gym, bỏ thuốc lá đều tăng vọt vào đầu tuần. Nhưng... cũng chính trong tuần đó, động lực lại giảm rất nhanh.

Lý do ít người biết là động lực không phải thứ được thiết kế để tồn tại lâu. Não tiết kiệm năng lượng và rất nhanh quay về các thói quen cũ. Vì vậy, người thành công hiếm khi dựa vào "cảm hứng", mà dựa vào hệ thống.

Thay vì đặt mục tiêu "Mỗi ngày đọc 30 trang sách", hãy thử "Đọc 2 trang sau khi đánh răng". Não cực kỳ thích những hành động nhỏ, lặp lại và dễ đoán. Khi một việc trở thành thói quen, bạn sẽ không cần "quyết tâm" nữa.

Thế nên, nếu hôm nay là thứ Hai, đừng cố trở thành phiên bản hoàn hảo. Chỉ cần bắt đầu bằng một việc nhỏ mà ngày mai bạn vẫn muốn làm tiếp.

Vì cuộc đời không thay đổi nhờ một ngày đầy khí thế.
Mà thay đổi nhờ hàng trăm ngày... không cần khí thế vẫn làm. 💪

[Trải nghiệm cá nhân hàng trăm bé Thứ Hai nhiệt huyết rồi...., còn bạn thì sao]

Address

41/6 Tran Nhat Dùa Street, District 1
Ho Chi Minh City
70000

Telephone

+84983184910

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when One More Beautiful Day posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to One More Beautiful Day:

Shortcuts

Share