Tui Dzậy Đó

  • Home
  • Tui Dzậy Đó

Tui Dzậy Đó Chào cả nhà. Lý do tui có mặt ở đây vì tui muốn đồng hành cùng các bạn trên HÀNH TRÌNH CHẤP NHẬN KHUYNH HƯỚNG TÍNH DỤC của bạn!

Confession  #5"Chào mọi người, hôm nay mình muốn kể về lần mình đã come out ở công ty. Mình làm ở đây cũng được 3 năm rồ...
18/08/2025

Confession #5
"Chào mọi người, hôm nay mình muốn kể về lần mình đã come out ở công ty. Mình làm ở đây cũng được 3 năm rồi. Xung quanh họ đều là dị tính. Mình làm việc tốt, được đồng nghiệp quý mến… nhưng có một điều mình chưa từng nói ra: mình thuộc cộng đồng LGBTQ+.

Không phải vì mình xấu hổ, mà vì sợ. Sợ ánh mắt thay đổi, sợ những câu đùa vô tình, sợ những bữa trưa sẽ không còn thoải mái như trước.

Rồi một hôm, phòng tổ chức sinh nhật cho mình. Có người hỏi:
“Cuối tuần này có đi hẹn hò với bạn gái không?”
Mình hít một hơi thật sâu rồi đáp:
“Không… với bạn trai.”

Cả phòng im lặng vài giây, tim mình đập thình thịch. Rồi chị đồng nghiệp ngồi cạnh phá lên cười:
“Ôi, vậy thì kể đi, người đó thế nào?”

Và thế là xong. Không ai xa lánh, cũng chẳng ai đánh giá. Ngược lại, vài người còn chia sẻ câu chuyện của họ biết hoặc của người thân. Lúc đó mình nhận ra: nhiều khi nỗi sợ trong đầu mình còn to hơn cả thực tế.

Mình không nghĩ ai cũng cần phải come out ở chỗ làm, vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau. Nhưng với mình, hôm đó giống như đặt xuống được một cái balo nặng trĩu, để rồi làm việc với một trái tim nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Chúng ta xứng đáng được là chính mình như ở nhà, và cả ở nơi ta gắn bó 8 tiếng mỗi ngày, nơi đồng nghiệp còn gặp mình nhiều hơn cả gia đình.

Chúc cho các bạn ngoài kia, cũng đều được gia đình, bạn bè và đồng nghiệp đón nhận và hãy thật hạnh phúc nhé!"

-------
Câu chuyện của bạn thật sự ấm áp và truyền cảm hứng. Cảm ơn bạn đã can đảm chia sẻ trải nghiệm của mình. Không phải ai cũng có được sự may mắn khi đồng nghiệp đón nhận một cách tự nhiên và thoải mái như vậy. Môi trường làm việc của bạn thật sự cởi mở và đáng trân trọng.

Bạn nói rất đúng: mỗi người có hoàn cảnh riêng, và việc come out là lựa chọn cá nhân, không ai bắt buộc. Nhưng câu chuyện của bạn là một trong những minh chứng rằng khi ta dám sống thật, đôi khi thế giới lại dịu dàng hơn mình tưởng.

Chúc bạn sẽ luôn hạnh phúc khi là chính mình và mong rằng ngày càng nhiều người trong cộng đồng cũng sẽ được đón nhận như bạn

Confession  #4 "Mình tên Tài, 32 tuổi. Mình chia sẻ với bạn câu chuyện hồi mình học cấp 3. Mình ở tỉnh, miền Tây. Mình n...
17/08/2025

Confession #4
"Mình tên Tài, 32 tuổi. Mình chia sẻ với bạn câu chuyện hồi mình học cấp 3. Mình ở tỉnh, miền Tây. Mình nghĩ chắc lúc đó có nhiều khác giống mình lắm, nỗi lòng của nhiều người đang vật lộn với danh tính của mình. Mình là đứa khá nhạy cảm, mình muốn hòa đồng với các bạn đồng trang lứa, không ai muốn bị kị thị bao gồm cả mình. Mình đã che giấu bản thân, hòa nhập bằng cách gồng người lên và diễn tròn vai của một thằng con trai mới lớn, là phải có bồ, phải tỏ tình với gái. Đám bạn mình chơi chung trong lớp hầu hết đề có bồ, chuyện rất thường ở cái tụi này, cấp 2 đã cặp với nhau rồi bỏ nhau rất nhiều rồi. Mình thì chưa từng có bạn gái, mãi đến lên cấp 3. Việc bị hỏi "gay hả ba, sao chưa thấy mày có bồ" hay trêu nhau "Tài dễ thương quá ha" của mấy thằng con trai làm mình cảm thấy giật mình, mình muốn giấu. Đó là lý do mình chọn tỏ tình với một bạn gái học chung lớp để chứng minh. Chả hiểu sao, nó chịu quen mình. Sau này tự nhiên cái chơi thân. Đây là một câu chuyện khác về cô bạn này. Việc mình muốn nói ở đây việc gồng lên với xã hội , cố tạo ra chiếc bình phong chỉ vì xã hội chế giễu, áp lực đó lớn lắm, nó từng làm mình lạc lõng, ngạt thở vô cùng. Bây giờ mình ổn hơn rất nhiều rồi. Sống tốt vui vẻ với bạn trai. Để đến được cảm giác là chính mình cần rất nhiều dũng khí để sống thật với bản thân.

Mình chúc Page sẽ lan tỏa được nhiều thông điệp đến với nhiều người. Hơn ai hết mình hiểu việc chấp nhận và có người đồng hành chung là rất đáng trân trọng."

-------
Câu chuyện của Tài vừa chân thật vừa chạm tới một điều mà nhiều người trong cộng đồng đã trải qua, phải đeo “lớp mặt nạ” lên để làm hài lòng người khác.
Áp lực phải “gồng” để không bị trêu chọc hay kì thị có thể khiến họ lạc lõng ngay giữa đám đông. Và đôi khi, những chiếc “bình phong” như tỏ tình để chứng minh chỉ càng làm họ mệt mỏi hơn.

Mình rất mừng vì bây giờ Tài đã sống vui, sống thật và có người đồng hành. Điều đó không dễ, vì nó đòi hỏi rất nhiều dũng khí để tự cởi bỏ chiếc mặt nạ bảo vệ.

Cảm ơn Tài đã chia sẻ. Hy vọng câu chuyện này sẽ tiếp thêm sức mạnh cho những ai vẫn đang vật lộn với bản thân, để họ tin rằng: Sống thật không chỉ là quyền, mà còn là món quà mình tự tặng cho chính mình.

AdminRose🌹

Confession  #3 "Mình là người thuộc cộng đồng LGBTQ+, và mình chỉ muốn nói một điều giản dị thế này: chấp nhận khuynh hư...
16/08/2025

Confession #3
"Mình là người thuộc cộng đồng LGBTQ+, và mình chỉ muốn nói một điều giản dị thế này: chấp nhận khuynh hướng tính dục của bản thân là điều hoàn toàn bình thường. Mình chỉ chọn sống một cuộc đời ung dung, tự tại với chính mình. Sống tử tế, sống thật, sống vui. Bởi mình tin rằng, chỉ cần mình không tự phủ nhận bản thân, thì chẳng ai có thể khiến mình phải sống trong sợ hãi hay giấu giếm cả đời.

Chúng ta không “khác thường” – chúng ta chỉ đang sống thật. Và điều đó, là một điều đáng tự hào.

🏳️‍🌈"

-------
Mình rất thích tinh thần của bạn. Năng lượng cho ngày thứ 7 yêu thương

Confession  #2 "Mình gay.Nói thật, yêu trong cộng đồng này nó mệt y như chạy marathon mà cứ bị vấp đá hoài vậy. Mối tình...
15/08/2025

Confession #2
"Mình gay.
Nói thật, yêu trong cộng đồng này nó mệt y như chạy marathon mà cứ bị vấp đá hoài vậy. Mối tình gần nhất của mình kéo dài… 2 tháng rưỡi. Mình cứ tưởng lần này ổn rồi, ảnh ngọt ngào, quan tâm, kiểu nhắn tin sáng trưa chiều tối. Ai ngờ một hôm, mình lướt app tình cờ thấy nick ảnh vẫn online, bio ghi “đang tìm bạn mới, body 6 múi là ưu tiên”. Mình đọc xong mà tức cười… vì mình chỉ có bụng 1 múi, gọi là múi bự.
Mình hỏi thẳng: “Anh vẫn kiếm người khác à?”
Ảnh tỉnh bơ: “Ừ, vì em không chăm được body như anh muốn. Anh sợ sau này không còn hứng.” Và thế là kết thúc, gọn lỏn như một status Fb. Từ đó mình mới thấm cái câu “đẹp thì giữ được tình, xấu thì giữ được mình”.
Không phải ai cũng vậy đâu, nhưng trong cộng đồng này, mình thấy body, ngoại hình, mấy thứ bề ngoài… nó như cái vé vào cửa vậy. Có vé thì người ta mới cho vô “trò chơi tình yêu”.
Còn như mình – cao không nổi 1m75, bụng thì 1 múi, da lại không trắng, app hẹn hò quẹt qua toàn bị skip. Cảm giác nó y chang đi phỏng vấn xin việc mà chưa kịp mở miệng, người ta đã “Cảm ơn em, bên anh đang tìm ứng viên khác phù hợp hơn”. Nhiều lúc mình nghĩ, ủa tình yêu đâu phải đồ vật trưng bày mà cứ phải “đẹp chuẩn form” mới được mua?
Nhưng rồi nhìn quanh, cặp nào lâu bền thì… hoặc đẹp đôi, hoặc đẹp-giàu-giỏi.
Còn những đứa như mình, chỉ cần không hợp gu ngoại hình của đối phương, là mọi nỗ lực “tốt tính, chung thủy, tử tế” coi như vứt sọt rác. Bây giờ mình vẫn single. Nhiều người nói: “Thôi mày cũng nên đẹp lên để kiếm người tử tế.” Nhưng mình nghĩ ngược: “Người tử tế thì đâu cần mình phải đẹp mới yêu.” Ad nghĩ sao ạ?"

-------
Cảm ơn bạn đã chia sẻ câu chuyện của mình nha. Rất nhiều người trong cộng đồng cũng từng trải qua cảm giác tương tự như bạn nè.

Đúng là ngoại hình đôi khi giống như “vé vào cửa” và điều này chẳng công bằng chút nào. Nhưng cái bất công ấy lại tồn tại không chỉ trong tình yêu đồng tính, mà cả trong tình yêu nói chung. Một số người đặt tiêu chí ngoại hình lên hàng đầu, và nếu mình không đáp ứng thì họ lướt qua rất nhanh gọn. Nghe thì phũ, nhưng lại phản ánh giá trị thật của mối quan hệ đó: nó vốn không xây trên nền tảng cảm xúc sâu sắc, nên sớm muộn cũng sẽ tan vỡ khi một trong hai tìm thấy người khác đẹp hơn, hợp gu hơn.

Chuyện “đẹp thì giữ được tình, xấu thì giữ được mình” mình thấy chưa hẳn đúng hoàn toàn. Vì mình từng thấy nhiều người đẹp vẫn bị phản bội, và nhiều người “1 múi” vẫn hạnh phúc dài lâu. Điểm khác biệt nằm ở việc tìm đúng người trân trọng giá trị bên trong của mình, điều này khó hơn là tập gym, nhưng khi gặp được thì đáng giá gấp trăm lần.

Bạn không sai khi nghĩ “người tử tế thì đâu cần mình phải đẹp mới yêu”. Nhưng mình nghĩ thêm một ý: chăm sóc bản thân (cả ngoại hình lẫn tinh thần) không phải để “được yêu hơn”, mà là để yêu chính mình trước. Khi bạn hài lòng với bản thân, bạn sẽ bước vào “trò chơi tình yêu” không với tâm thế xin vé vào, mà với tâm thế: “Tôi ở đây, và ai cùng tần số với thì mời bạn vào.”

Nên cứ sống tốt, yêu bản thân, và để sự tử tế của bạn là tấm vé mời những người thật sự xứng đáng. Mấy vé “body chuẩn” mà thiếu trái tim chân thành… thì thôi, đừng tiếc nha.

Gửi ngàn cái ôm đến bạn

15/08/2025

Chấp nhận chính mình là tự do nội tại giữa mọi cộng đồng

14/08/2025

"Đồng cảm không làm ta yếu đi. Nó là món quà ta tặng cho chính mình và người khác"

Confession  #1 "Em từng nghĩ mình là “bình thường” cho tới khi em thích một chị gái.Không phải kiểu thần tượng hay mê tr...
13/08/2025

Confession #1
"Em từng nghĩ mình là “bình thường” cho tới khi em thích một chị gái.
Không phải kiểu thần tượng hay mê trai giả gái gì đâu… mà là thật sự muốn nắm tay, muốn ôm, muốn gần gũi, thân mật. Ban đầu em giấu. Giấu kỹ lắm. Sợ bị nói bệnh, sợ ba mẹ thất vọng. Nhưng càng giấu, em càng ngột ngạt.
Một lần, mẹ thấy hình nền điện thoại em là ảnh hai đứa tựa đầu vào nhau. Mẹ cười cười bảo:
“Bạn thân gì mà dính nhau dữ vậy?”
Em chỉ cười trừ. Nhưng vài hôm sau, trong lúc đang nhắn tin với chị ấy thì em để điện thoại trên bàn và vô tư đi lấy đồ ăn, không ngờ mẹ để ý và cố tình tiếp cận xem màn hình điện thoại. Và mẹ đã đọc được tin nhắn: “Em là cả thế giới của chị.”
Tối đó, cơm nguội ngắt. Ba nhìn thẳng em: “Con gái… con thích con gái hả?” Em im.
Ba đập tay xuống bàn, chén rơi xuống đất, vỡ toang. Mẹ ôm mặt khóc.
Em ngồi đó, tai ù đi, chỉ nghe loáng thoáng mấy câu: “Nhà này mất hết danh dự.” "Con gái mà như mày thì thà tao không đẻ ra”. Đêm đó, em trùm mền khóc tới sáng. Trong đầu cứ vang lên: Mình là quái vật sao?
Rồi có một đêm, em đã mở tủ lấy balo, nhét quần áo với cuốn album hình hai đứa. Em định bỏ đi, để lại một tờ giấy: “Con xin lỗi vì con là chính con”
Nhưng khi mở cửa, em thấy mẹ đang ngồi ngoài hiên, tay cầm cái áo hoodie em hay mặc, mắt đỏ hoe. Mẹ chỉ nói: “Đừng đi… Mẹ sợ lắm.” Em buông balo, ôm mẹ. Khóc. Mẹ cũng khóc.
Em biết, mọi thứ chưa hề ổn, nhưng ít ra… em vẫn còn ở đây, và mẹ vẫn còn bên em. Em biết, từ đây tới khi ba mẹ chấp nhận sẽ còn dài lắm… nhưng ít ra, tối đó, em không phải rời khỏi nhà. Giờ em đang cố gắng tập trung học hành và để chuyện kia lắng lại. Em nghĩ phải tới khi nào em ra trường, có việc làm, tự lo được cho bản thân và có tương lai, thì em mới có thể trao đổi chuyện này đường đường chính chính với bố mẹ đúng ko Ad?"

-------
Cảm ơn bạn đã đủ dũng cảm chấp nhận chính mình. Bạn không phải “quái vật” như những lời cay nghiệt từng nghe. Bạn chỉ là bạn, một con người biết yêu thương, biết rung động. Điều đó chưa bao giờ là sai.

Khoảnh khắc mẹ giữ bạn lại đêm đó là một tia sáng. Dù mẹ chưa hiểu và chưa thể chấp nhận ngay, nhưng tình thương của mẹ vẫn ở đó. Con đường đi đến sự thấu hiểu của ba mẹ có thể dài và nhiều chông g*i, nhưng việc bạn còn ở lại nghĩa là vẫn còn cơ hội để kết nối và sẻ chia.

Điều này cần thời gian và sự kiên nhẫn. Hiện tại, hãy tập trung trau dồi năng lực của bản thân. Ít nhất, ba mẹ sẽ cảm thấy yên tâm hơn khi thấy bạn có thể tự lo và định hướng rõ ràng cho tương lai.

Bạn không đơn độc. Ở ngoài kia, có rất nhiều người đã đi con đường giống bạn và tìm thấy hạnh phúc. Mình tin rằng một ngày nào đó, gia đình bạn sẽ nhận ra: tình yêu bạn mang trong tim chưa từng là điều đáng xấu hổ.
AdminSun ☀

Họ kỳ thị 🌈 Cầu vồng. Nhưng lại lặng lẽ ngưỡng mộ một người thuộc về Cầu vồng."Một lần trong buổi trò chuyện kín, một ng...
13/08/2025

Họ kỳ thị 🌈 Cầu vồng. Nhưng lại lặng lẽ ngưỡng mộ một người thuộc về Cầu vồng."

Một lần trong buổi trò chuyện kín, một người bạn kể:
“Mẹ tớ từng nói ‘Mẹ không thích mấy bạn nam ko ra nam, nữ ko ra nữ. Nhưng cứ mỗi lần nghe Vũ Cát Tường hát, mẹ lại nghẹn lời…”

Thực tế, Cát Tường từng come out công khai vào năm 2022 với một tâm thế rõ ràng: "Tôi sẽ lấy vợ chứ không lấy chồng!". Đây là câu nói công khai xu hướng tính dục mà hiếm người nổi tiếng mang "giới tính sinh học là nữ" nào đủ dũng khí thốt ra. Vậy mà, Vũ Cát Tường đã không ngần ngại come out ngay trước truyền thông. Tường nói: "Những gì liên quan đến trái tim thì không có giới tính. Tôi không xin phép để được là tôi. Tôi chọn sống thật và chịu trách nhiệm vì điều đó.”

Ban đầu, tớ tưởng mẹ sẽ nổi giận. Nhưng không.

Bà chỉ lặng lẽ nói:
“Mẹ không ngờ một người như vậy… lại sống tử tế đến thế.”
“Mẹ vẫn thấy Tường hát thật đẹp. Cảm xúc chân thật quá.”

Đó là khoảnh khắc đầu tiên mẹ để lòng mình mềm lại.
Bà chưa từ bỏ định kiến ngay lập tức. Nhưng ánh nhìn bắt đầu đổi khác. Sự căng cứng bắt đầu tan ra.

Từ phủ định –> chối bỏ –> im lặng –> chấp nhận âm thầm –> lắng nghe và ngưỡng mộ.
Một hành trình nội tâm lặng lẽ, nhưng thật sự có thật.

Carl Rogers từng nói:
“Thay đổi xảy ra khi một người được lắng nghe sâu sắc, trong một không gian không phán xét.”

Vũ Cát Tường không cố gắng “thuyết phục” mẹ tớ. Tường chỉ hát với trái tim trần trụi. Và chính điều đó đã làm rung chuyển bức tường mẹ tớ tự dựng lên trong lòng mẹ.

Bạn không cần phải chiến thắng định kiến bằng lý lẽ.
Chỉ cần bạn sống thật, sống đẹp, sống rõ ràng, đôi khi trái tim họ sẽ nghe thấy bạn – trước cả khi lý trí họ kịp nói “không”.
Không cần thắng – chỉ cần hiểu.
Và có những sự hiểu… đến chậm, nhưng không bao giờ là quá muộn.

Bạn có từng chứng kiến sự thay đổi tương tự từ một người thân, hay chính bản thân mình không?

Hãy chia sẻ câu chuyện ấy. Vì chúng ta không chiến đấu để chống lại ai cả – chỉ cần sống thật để gieo lại một cái nhìn khác.

12/08/2025

“Bố mẹ sẽ làm tất cả vì con.”
Nguyễn Tùng Dương đã come out với gia đình bằng một tin nhắn lúc nửa đêm. Không drama, không áp lực – chỉ là một cuộc trò chuyện chân thành giữa yêu thương.
Dương không xin phép để được sống thật.
Dương chọn lắng nghe chính mình – và tin rằng bố mẹ rồi cũng sẽ lắng nghe lại.
Một hành trình nhẹ nhàng – nhưng đầy dũng cảm.
Bạn đã sẵn sàng cho cuộc đối thoại của riêng mình chưa?


Nguồn: ngong.oiiiii

Ca sĩ Lynk Lee từng chia sẻ:“Trước kia, tôi chỉ dám sống đúng là mình... khi ở một mình.”Đó là khi cô vẫn còn khoác lên ...
11/08/2025

Ca sĩ Lynk Lee từng chia sẻ:
“Trước kia, tôi chỉ dám sống đúng là mình... khi ở một mình.”
Đó là khi cô vẫn còn khoác lên mình lớp vỏ “đàn ông” vì nỗi sợ – sợ ánh nhìn, sợ phán xét, sợ bị bỏ rơi.
Nhưng sự thật thì luôn có tiếng nói riêng của nó.
“Tôi đã sống hơn 30 năm không phải là tôi. Giờ đây, tôi không muốn phải xin lỗi vì điều đó nữa.”
Và từ khoảnh khắc dám nói ra điều này trên sóng truyền hình, Lynk Lee không còn diễn. Cô bắt đầu sống.
Không phải sống để vừa lòng người khác. Mà là sống trọn vẹn với chính mình.
Carl Rogers – cha đẻ của Thuyết Nhân vị trọng tâm từng nói:
“Khi một người cảm thấy được chấp nhận vô điều kiện, họ mới đủ an toàn để bắt đầu thay đổi.”
Lynk Lee không chờ đến khi ai đó chấp nhận.
Cô chọn tự chấp nhận mình trước, và từ đó, cho mình quyền bước ra ánh sáng.
Định vị bản thân không cần biện minh. Bởi sự tồn tại của bạn – vốn dĩ đã là hợp lý.

https://www.youtube.com/watch?v=3nKmdjJEbZc

Come Out - Bước Ra Ánh Sáng tập 96 hãy trò chuyện với nữ ca sĩ chuyển giới Lynk Lee cùng 2 MC Minh Tuân - Lâm Khánh Chi để hiểu rõ hơn về quá khứ và hiện tại...

Address

Trần Thiện Chánh, Phường 12 (Quận 10), District 10,

Telephone

+84965601011

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tui Dzậy Đó posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

  • Want your practice to be the top-listed Clinic?

Share