Talia Tarot

Talia Tarot 🌸Talia Tarot-Liều Thuốc Chữa Lành Của Bạn🌿

Tôi thích bộ Cốc trong Prisma Visions Tarot vì nó nhắc tôi rằng linh hồn không lớn lên bằng kiến thức.Linh hồn lớn lên b...
10/07/2026

Tôi thích bộ Cốc trong Prisma Visions Tarot vì nó nhắc tôi rằng linh hồn không lớn lên bằng kiến thức.

Linh hồn lớn lên bằng những lần rung động. Bằng một cuộc gặp gỡ. Một lời tạm biệt. Một giấc mơ chưa thành. Một ký ức còn ở lại.

Như mặt hồ kia phản chiếu bầu trời, mọi điều ta yêu, ta mất, ta nhớ, ta mong... đều đang âm thầm phản chiếu chính mình.🌿🩵

✨ 𝐀𝐢 𝐋𝐚̀ 𝐓𝐢̀𝐧𝐡 𝐍𝐡𝐚̂𝐧 𝐌𝐮𝐨̂𝐧 𝐊𝐢𝐞̂́𝐩 𝐂𝐮̉𝐚 𝐁𝐚̣𝐧 ?✨𝐓𝐚̣̆𝐧𝐠 𝟎𝟏 𝐭𝐫𝐚̉𝐢 𝐛𝐚̀𝐢 𝐭𝐫𝐚̀ 𝐭𝐢𝐞̂𝐧 𝐭𝐫𝐢 𝐯𝐚̣̂𝐧 𝐡𝐚̣𝐧Có bao giờ bạn gặp một người...
28/06/2026

✨ 𝐀𝐢 𝐋𝐚̀ 𝐓𝐢̀𝐧𝐡 𝐍𝐡𝐚̂𝐧 𝐌𝐮𝐨̂𝐧 𝐊𝐢𝐞̂́𝐩 𝐂𝐮̉𝐚 𝐁𝐚̣𝐧 ?✨
𝐓𝐚̣̆𝐧𝐠 𝟎𝟏 𝐭𝐫𝐚̉𝐢 𝐛𝐚̀𝐢 𝐭𝐫𝐚̀ 𝐭𝐢𝐞̂𝐧 𝐭𝐫𝐢 𝐯𝐚̣̂𝐧 𝐡𝐚̣𝐧
Có bao giờ bạn gặp một người… Chưa thân, chưa hiểu nhau quá nhiều.
Nhưng sâu bên trong lại có cảm giác rất lạ: “Dường như mình đã quen người này từ rất lâu rồi. ”Có những mối liên kết không thể giải thích bằng logic. Có những người xuất hiện… không chỉ để yêu, mà còn để đánh thức, chữa lành, mà hoàn thành một nhân duyên từ rất lâu.

Trải bài xem chuyên sâu về:

💌 Ai là tình nhân muôn kiếp của bạn?
💌 Bạn đã gặp họ trong kiếp này chưa?
💌 Mối liên kết giữa hai người mang ý nghĩa gì?
💌 Điều gì đang ngăn hai bạn hội ngộ hoặc đến gần nhau hơn?
💌 Linh hồn họ muốn nhắn nhủ với bạn điều gì và bài học linh hồn của cả hai.
🍀Ngoài ra bạn cũng có thể xem cả trải bài tiền kiếp, để duyên nghiệp của bạn và có hướng chữa lành và giải vận hạn cho chính mình.
——•———•———•———•———•———•———•———•—
🔮 Reader giàu kinh nghiệm - tận tâm
🙆‍♀️ Đặt lịch nhanh chóng
📎 Bảo mật thông tin khách hàng
💰 Tư vấn nhiệt tình, nhận lời khuyên miễn phí!

Lý thuyết nói rằng lỗ sâu kết nối hai vùng không gian xa xôi tách biệt. Tình yêu định mệnh cũng vậy, nó là một sợi dây v...
07/06/2026

Lý thuyết nói rằng lỗ sâu kết nối hai vùng không gian xa xôi tách biệt. Tình yêu định mệnh cũng vậy, nó là một sợi dây vô hình kết nối hai linh hồn vốn dĩ ở hai thế giới khác nhau, kéo họ lại gần nhau chỉ trong một khoảnh khắc thức tỉnh. Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta gặp nhau, đó là sự sắp đặt của vũ trụ để ta tìm thấy mảnh ghép vốn thuộc về mình. 🪐✨

Tôi từng nghĩ Twin Flame là người sẽ đến để yêu tôi. Nhưng rồi tôi nhận ra,
họ đến để đánh thức tôi. Đánh thức những vết thương còn ngủ yên, những bài học còn dang dở, những phần linh hồn tôi đã bỏ quên từ rất lâu.

Có những kết nối giống như một Wormhole trong vũ trụ:
bẻ cong thời gian, khoảng cách và logic.

Bạn gặp một người xa lạ,
nhưng trái tim lại nhận ra họ trước cả lý trí.

Và cuối cùng, món quà lớn nhất của kết nối ấy không phải là sự sở hữu,
mà là sự thức tỉnh. 🍃

𝗧𝗮̣̆𝗻𝗴 𝗡𝗴𝗮𝘆 𝟭 𝗧𝗿𝗮̉𝗶 𝗕𝗮̀𝗶 𝗧𝗮𝗿𝗼𝘁🔮 [THƯ TỪ HOGWARTS: TIỆM POTION PHÉP THUẬT CHÍNH THỨC LÊN KỆ] 🔮BẠN CÓ BAO GIỜ NGHĨ TÌNH DƯ...
20/05/2026

𝗧𝗮̣̆𝗻𝗴 𝗡𝗴𝗮𝘆 𝟭 𝗧𝗿𝗮̉𝗶 𝗕𝗮̀𝗶 𝗧𝗮𝗿𝗼𝘁
🔮 [THƯ TỪ HOGWARTS: TIỆM POTION PHÉP THUẬT CHÍNH THỨC LÊN KỆ] 🔮
BẠN CÓ BAO GIỜ NGHĨ TÌNH DƯỢC HAY PHÚC LẠC DƯỢC CÓ THỂ UỐNG ĐƯỢC CHƯA ?

Gửi các Potterhead và hội bạn hữu duyên của hệ tâm linh ✨

Nếu bạn đang cảm thấy vận trình bị trì trệ, tình duyên lận đận, hay năng lượng cá nhân bị lu mờ... thì đã đến lúc "bật chế độ" xoay chuyển số mệnh. Không cần phải đến Hẻm Xéo, tiệm Potion của Talia đã mang năng lượng phép thuật đến ngay trước cửa nhà bạn!

Mỗi lọ Dược phẩm tại tiệm đều được điều chế thủ công từ Trà cổ thụ quý, thảo mộc và được kích hoạt bằng nghi thức chánh niệm theo tần số rung động cao.

🎁 ĐẶC QUYỀN VIP: Thỉnh bất kỳ lọ Potion nào, nhận ngay 1 lượt TIÊN TRI TAROT 1:1 miễn phí cùng Talia giải mã mọi vướng mắc!
🎁 ĐẶC QUYỀN PHÙ THỦY: Với các bồ nào là fan cứng của loạt phim Harry Potter tiệm sẽ có thêm 1 món quà nhỏ cho mấy bồ nữa nha!

Nhắn tin ngay cho Talia để chọn tần số thuộc về bạn nhen! 🥰

FEEDBACK CỦA BẠN KHÁCH VỀ  THUỐC GIÁC NGỘVào lúc 3 giờ chiều, tôi sau khi đi được 2 tuần liệu trình sống lành mạnh, chán...
18/05/2026

FEEDBACK CỦA BẠN KHÁCH VỀ THUỐC GIÁC NGỘ
Vào lúc 3 giờ chiều, tôi sau khi đi được 2 tuần liệu trình sống lành mạnh, chánh niệm và yêu thương, hiện tại đã đến lúc ,tôi còn mang theo quá nhiều bám chấp, quá nhiều hành trang nặng nề trên hành trình vừa qua, và điều duy nhất còn kẹt lại là… chưa buông được.

3:08 phần cuối của liệu trình bắt đầu, shaman hỗ trợ rất dịu dàng và chuẩn bị sẵn mọi thứ tôi cần. Trong tôi có mong cầu một sự breakthrough . Ban đầu vẫn là tâm thế quen thuộc cứ bồn chồn đợi chờ kiểm tra cảm giác. Nhưng rồi tôi chủ động buông ý niệm đó. Không kiểm soát nữa. Nó tới thì nó sẽ tới. Tôi sẵn sàng, và không chống cự

Các bài kinh chú tôi nghe lúc đó làm mềm tâm trí tôi một cách rất tự nhiên. Trong đầu hiện lên nhiều thứ và gần như tôi thấy được bản chất thật của mọi sự vật, những khối hình học mềm mại, mandala khi nhắm và mang cảm giác thiêng liêng. Khi nhạc chuyển, tôi nhận ra một điều rất rõ: từ trước tới nay, tôi luôn tiếp cận cuộc sống bằng sự mềm mại, yêu thương và tha thứ nhât định. Chỉ là ở từng giai đoạn, cách thể hiện khác nhau. Nhưng tôi cũng thấy mặt còn lại: chính sự tha thứ và mềm mại đó, theo năm tháng, đã khiến tôi mệt mỏi, tôi dần khép mình hơn. Tôi đặt ra cho mình một hình ảnh “người biết tha thứ”, rồi hình thành một cái ego xoay quanh điều đó. Khi nhạc chuyển sang chuyện thường, tôi cảm nhận rất rõ rằng mình của hiện tại đã khác xưa rất nhiều. Không phải là cao hay trong sạch hơn, mà là đứng ở một nơi không còn trùng khớp với phần đông xã hội. Chảng đúng sai, chẳng trách ai. Trong đầu tôi đôi lúc hiện lên hình ảnh những con mắt đang nhìn – lúc một, lúc rất nhiều.

Rồi nhạc phật chạm tới chủ đề buông bỏ cái tôi và đối diện cái chết – Tôi cảm thấy cơ thể mình vô thường giả tạm. Cảm giác thân xác tan ra, không còn ranh giới cụ thể. Tôi cố diễn giải bằng ngôn từ, khái niệm, cảm giác – nhưng rồi tôi buông. Không giải thích nữa, tôi hòa vào cảm giác tan rã đó.

Đây như trạng thái thiền sâu, tôi tới một nơi tôi gọi là hư không – the void.
Ở đó không có gì cả. Không có không gian, không màu đen, không cảm giác, không khái niệm. Không “có”, cũng không “không”. Chỉ là nó – và cũng không là nó. Tôi không còn cảm giác “tôi là” nữa. Tôi sợ hãi tột độ. Tôi nghĩ mình sắp chết. Nhưng chính tâm trí lẫn shaman như một người thầy rất tinh tế. khéo léo nhả tôi ra vừa đủ để tôi định hình lại: tôi vẫn đang thở, vẫn cảm nhận được những biến động trong cơ thể. Rồi lại có một sự thôi thúc rất mạnh mẽ là tiếp tục vào hư vô, tiếp tục đi vào cõi chết. Tôi ổn hơn, dù nỗi sợ vẫn làm tim tôi thót lại từng nhịp rất mạnh. Và chính lúc đó, tôi nhận ra: tôi đang bám chấp dữ dội vào bản năng sinh tồn. Tôi sợ mất sự sống. Tôi buông nó. Tôi đầu hàng.

Tôi bước vào the void rồi trở về thân xác – khoảng 3, 4, 5 lần. Và rồi tôi an. Cái “không” này… hóa ra khá thoải mái. Thậm chí là yên tĩnh. Tôi biết rất rõ: tôi đang chết. Tôi cảm nhận rằng mình có thể chọn chết ngay lúc này – rời khỏi thân xác, ở lại trong the void an tĩnh này. Nhưng vẫn còn một sợi bám rất mảnh vào sự sống. Khi nhìn lại cuộc đời, tôi thấy mình chưa thật sự chấp nhận việc ra đi, chưa sẵn sàng buông hết mọi thứ. Tôi cảm nhận mình hơi đói, cảm nhận cơ thể nóng lên. Rồi tôi nghĩ: “Chết rồi mà, buông thôi.” Và tôi buông cả điều đó. Tôi lại vào the void. Tôi an nghỉ ở đó, tưởng chừng như vô hạn thời gian, tôi đã có thể chết thực sự ngay tại lúc đó, dù ngoài đời chỉ trôi qua vài chục phút. Ở nơi tánh không này, tôi thấy rõ: đây là nơi tan rã của mọi thứ – và cũng là nơi mọi thứ sinh ra. Hơi thở cho tôi biết tôi còn sống. Nhận thức cho tôi biết tôi đã chết. Và tôi hiểu thực sự rằng sống và chết là một chỉ khác ở cách ta nhìn.

The void rất ổn áp. Nhưng vì đây cũng là nơi phát sinh sự sống, nên thay vì bám víu vào cái không này, tôi có thể chọn sống, chọn tái sinh – với một sự không chấp rước. Không phải thấy đời là game rồi bỏ chơi, mà là biết đời là game để chơi cho trọn vẹn, cho vui, cho đúng với cái nhìn của người chơi game.

Tôi quyết định “luân hồi”. Không phải chết để sang kiếp khác, mà là luân hồi trong từng phút giây. Tôi tái sinh lại, mới mà cũ trong chính thân xác này. Tôi lần theo hơi thở, từng cảm nhận, để quay về với thân–tâm hiện tại.

Vẫn nhắm mắt, tôi bắt đầu thấy hình ảnh của Phật. Nhưng không phải Phật trong những hình tướng quen thuộc của tranh ảnh hậu thế. Ngài vô ngã, đa chiều khi thì hoạt hình, khi thì 3D, pixel, tranh vẽ… nhưng luôn rất ung dung, hiền diệu. Không phải là “hình tướng Phật”, mà là Phật và chân lý là một với đời sống thường nhật.

Tôi như đang nhìn Ngài, hòa làm một với Ngài, phật không phải thực thể, cảm giác rõ ràng hơn phật là chân lý là đời sống xung quanh, tôi như đang nghe pháp, đang thiền chung, dù không có lời nào được cất lên. Rồi Phật là mọi thứ, mọi thứ là Phật, Phật thành tôi, tôi thành Phật. Rồi tất cả tan đi. Không còn ai chứng kiến, không còn phật hay tôi, không còn chủ thể.

Đúng một phút sau khi nhạc Thịnh Suy tắt, bài Tinh Túy Bát Nhã Ba La Mật Đa vang lên. Từng câu chữ như diễn tả sống động Kinh Bát Nhã. Tôi hiểu và thấm ngay, vì tôi vừa trải qua vừa có – vừa không; không vô minh, không trí; không đoạn tận, cũng không không đoạn tận. Tới khi câu hát vang Vượt rồi vượt thoát rồi… Mọi thứ trong tôi bừng tỉnh nhưng không phải hân hoan. Những bám chấp của tôi ở ngay đây. Trước giờ tôi tự nhốt mình, ôm chặt chúng, trong khi chìa khóa để mở cánh cửa đó ở ngay bên cạnh – mà tôi không nhìn thấy.

Tôi tỉnh. Tôi cảm nhận một áp lực rất mạnh ở ấn đường. Nó đang hoạt động, đang luân chuyển. Tôi thấy như có một “hố đen” hình thoi ở ấn đường, với lõi sáng trắng mờ bên trong, kiểu âm bản. Dù bịt mắt, tôi vẫn cảm được bàn, ghế, nệm xung quanh. Khi bài Liên Hoa của Phương Mỹ Chi vang lên, tôi mở mắt. Tôi có một thôi thúc rất mạnh: lấy tượng Phật nhỏ mà tôi vẫn đặt cạnh một cây giả – như hình ảnh Ngài đang thiền định. Tôi hay rót trà mời Ngài uống, xem đó như một sự đồng hành. Tôi cầm tượng lên và dẹp đi,Vào lúc 3 giờ chiều, tôi gọi cho Phúc – người bạn thân có góc nhìn tỉnh thức – để Phúc làm trip sitter, trông chừng tôi trong suốt quá trình ăn 1,5g APE. Tôi biết mình đang mang theo quá nhiều bám chấp, quá nhiều hành trang nặng nề trên hành trình vừa qua, và điều duy nhất còn kẹt lại là… chưa buông được.

3:08 chiều tôi bắt đầu ăn. Trong tôi có mong cầu một sự breakthrough trong lần trip này. Ban đầu vẫn là tâm thế quen thuộc: chờ nấm lên hay chưa, kiểm tra cảm giác. Nhưng rồi tôi chủ động buông ý niệm đó. Không kiểm soát nữa. Nó tới thì nó sẽ tới. Tôi sẵn sàng, và không chống cự.

3 giờ 31 phút, Tuấn vào call, khuấy động không khí bằng sự hài hước. Tuấn nấu ăn, nói chuyện, joke rất nhiều. Lúc đó tôi cũng đang hơi lên nên nói chuyện khá thoải mái theo. Rồi Tuấn phải đi làm và rời call. Khoảng 4 giờ, tôi bắt đầu thấy mọi thứ lượn sóng. Các vật thể như đang thở. Hình ảnh nền thiền trên máy tính chuyển động, màu sắc thay đổi, có những lớp phân tần màu rất rõ.
Tôi nói với Phúc Nấm lên rồi, Tôi bịt mắt, nằm xuống và để nhạc dẫn dắt.

Âm nhạc của Thịnh Suy – ngọt làm mềm tâm trí tôi một cách rất tự nhiên. Trong đầu hiện lên nhiều fractal, mandala, những khối hình học mềm mại và mang cảm giác thiêng liêng. Khi nhạc chuyển, tôi nhận ra một điều rất rõ: từ trước tới nay, tôi luôn tiếp cận cuộc sống bằng sự mềm mại, yêu thương và tha thứ nhât định. Chỉ là ở từng giai đoạn, cách thể hiện khác nhau. Nhưng tôi cũng thấy mặt còn lại: chính sự tha thứ và mềm mại đó, theo năm tháng, đã khiến tôi mệt mỏi, tôi dần khép mình hơn. Tôi đặt ra cho mình một hình ảnh “người biết tha thứ”, rồi hình thành một cái ego xoay quanh điều đó. Khi nhạc chuyển sang chuyện thường, tôi cảm nhận rất rõ rằng mình của hiện tại đã khác xưa rất nhiều. Không phải là cao hay trong sạch hơn, mà là đứng ở một nơi không còn trùng khớp với phần đông xã hội. Chảng đúng sai, chẳng trách ai. Trong đầu tôi đôi lúc hiện lên hình ảnh những con mắt đang nhìn – lúc một, lúc rất nhiều.

Rồi nhạc chạm tới chủ đề buông bỏ cái tôi và đối diện cái chết – những bài như Chết Trong Em, Ca Theo Đàn. Tôi cảm thấy cơ thể mình bắt đầu mất dần sức lực. Từng thớ cơ, tay, chân, khuôn mặt… dần bất động. Cảm giác thân xác tan ra, không còn ranh giới cụ thể. Tôi cố diễn giải bằng ngôn từ, khái niệm, cảm giác – nhưng rồi tôi buông. Không giải thích nữa, tôi hòa vào cảm giác tan rã đó.

Tôi đi tới một nơi mà tôi gọi là tánh không – the void.
Ở đó không có gì cả. Không có không gian, không màu đen, không cảm giác, không khái niệm. Không “có”, cũng không “không”. Chỉ là nó – và cũng không là nó. Tôi không còn cảm giác “tôi là” nữa. Tôi sợ hãi tột độ. Tôi nghĩ mình sắp chết. Nhưng nấm – và chính tâm trí như một người thầy rất tinh tế. Nó khéo léo nhả tôi ra vừa đủ để tôi định hình lại: tôi vẫn đang thở, vẫn cảm nhận được những biến động trong cơ thể. Rồi lại có một sự thôi thúc rất mạnh mẽ là tiếp tục chết, tiếp tục đi vào hư vô. Tôi ổn hơn, dù nỗi sợ vẫn làm tim tôi thót lại từng nhịp rất mạnh. Và chính lúc đó, tôi nhận ra: tôi đang bám chấp dữ dội vào bản năng sinh tồn. Tôi sợ mất sự sống. Tôi buông nó. Tôi đầu hàng.

Tôi bước vào the void rồi trở về thân xác – khoảng 3, 4, 5 lần. Và rồi tôi an. Cái “không” này… hóa ra khá thoải mái. Thậm chí là yên tĩnh. Tôi biết rất rõ: tôi đang chết. Tôi cảm nhận rằng mình có thể chọn chết ngay lúc này – rời khỏi thân xác, ở lại trong the void an tĩnh này. Nhưng vẫn còn một sợi bám rất mảnh vào sự sống. Khi nhìn lại cuộc đời, tôi thấy mình chưa thật sự chấp nhận việc ra đi, chưa sẵn sàng buông hết mọi thứ. Tôi cảm nhận mình mắc tiểu, cảm nhận cơ thể nóng lên. Rồi tôi nghĩ: “Chết rồi mà, buông thôi.” Và tôi buông cả điều đó. Tôi lại vào the void. Tôi an nghỉ ở đó, tưởng chừng như vô hạn thời gian, tôi đã có thể chết thực sự ngay tại lúc đó, dù ngoài đời chỉ trôi qua vài chục phút. Ở nơi tánh không này, tôi thấy rõ: đây là nơi tan rã của mọi thứ – và cũng là nơi mọi thứ sinh ra. Hơi thở cho tôi biết tôi còn sống. Nhận thức cho tôi biết tôi đã chết. Và tôi hiểu thực sự rằng sống và chết là một chỉ khác ở cách ta nhìn.

The void rất ổn áp. Nhưng vì đây cũng là nơi phát sinh sự sống, nên thay vì bám víu vào cái không này, tôi có thể chọn sống, chọn tái sinh – với một sự không chấp. Không phải thấy đời là game rồi bỏ chơi, mà là biết đời là game để chơi cho trọn vẹn, cho vui, cho đúng với cái nhìn của người chơi game.

Tôi quyết định “luân hồi”. Không phải chết để sang kiếp khác, mà là luân hồi trong từng phút giây. Tôi tái sinh lại, mới mà cũ trong chính thân xác này. Tôi lần theo hơi thở, từng cảm nhận, để quay về với thân–tâm hiện tại.

Vẫn nhắm mắt, tôi bắt đầu thấy hình ảnh của Phật. Nhưng không phải Phật trong những hình tướng quen thuộc của tranh ảnh hậu thế. Ngài vô ngã, đa chiều khi thì hoạt hình, khi thì 3D, pixel, tranh vẽ… nhưng luôn rất ung dung, hiền diệu. Không phải là “hình tướng Phật”, mà là Phật và chân lý là một với đời sống thường nhật.

Tôi như đang nhìn Ngài, hòa làm một với Ngài, phật không phải thực thể, cảm giác rõ ràng hơn phật là chân lý là đời sống xung quanh, tôi như đang nghe pháp, đang thiền chung, dù không có lời nào được cất lên. Rồi Phật là mọi thứ, mọi thứ là Phật, Phật thành tôi, tôi thành Phật. Rồi tất cả tan đi. Không còn ai chứng kiến, không còn phật hay tôi, không còn chủ thể.

Đúng một phút sau khi nhạc Thịnh Suy tắt, bài Tinh Túy Bát Nhã Ba La Mật Đa vang lên. Từng câu chữ như diễn tả sống động Kinh Bát Nhã. Tôi hiểu và thấm ngay, vì tôi vừa trải qua vừa có – vừa không; không vô minh, không trí; không đoạn tận, cũng không không đoạn tận. Tới khi câu hát vang Vượt rồi vượt thoát rồi… Mọi thứ trong tôi bừng tỉnh nhưng không phải hân hoan. Những bám chấp của tôi ở ngay đây. Trước giờ tôi tự nhốt mình, ôm chặt chúng, trong khi chìa khóa để mở cánh cửa đó ở ngay bên cạnh – mà tôi không nhìn thấy.

Tôi tỉnh. Tôi cảm nhận một áp lực rất mạnh ở ấn đường. Nó đang hoạt động, đang luân chuyển. Tôi thấy như có một “hố đen” hình thoi ở ấn đường, với lõi sáng trắng mờ bên trong, kiểu âm bản. Dù bịt mắt, tôi vẫn cảm được bàn, ghế, nệm xung quanh. Khi bài Liên Hoa của Phương Mỹ Chi vang lên, tôi mở mắt. Tôi có một thôi thúc rất mạnh: lấy tượng Phật nhỏ mà tôi vẫn đặt cạnh một cây giả – như hình ảnh Ngài đang thiền định. Tôi hay rót trà mời Ngài uống, xem đó như một sự đồng hành. Tôi cầm tượng lên và… bẻ đầu Phật.

Đó là cú buông cuối cùng với cái tôi tâm linh, với hình thức, với hình ảnh “người đang ngộ”. Có chút tiếc nuối – vì đây từng là công cụ, là con đường nương theo để tìm sự thật. Nhưng cùng lúc đó, là sự thanh thản. Tôi đã tưởng nó đã rất cứng và khó bẻ, nhưng khi bẻ lại rất mềm và dễ dàng để bẻ. Tôi nhìn phần đầu Phật gương mặt ngài mỉm cười rất nhẹ, một sự thanh thản sâu sắc. Tôi bẻ tiếp phần thân tât cả đều mềm, dễ gãy giống hệt cái tôi tâm linh của mình. Tôi đã Phùng Phật sát Phật....

Tôi hút bụi những mảnh vụn, bỏ tượng Phật vào bịch rác. Nhìn sang cái cây giả: không còn Phật. Có một khoảnh khắc hụt hẫng, vì biết nơi đó đã từng có. Nhưng sau đó là sự an yên rất sâu, cảnh chỉ là cảnh, chỗ đó là… chỗ đó rồi, chân lý là chân lý rồi. Không cần người đại diện, không cần phương tiện hình thức để ngộ nữa.

Nhạc thiền của Làng Mai vang lên: Đã về, đã tới, quay về nương tựa hải đảo tự thân chánh niệm là phật soi sáng xa gần, hơi thở là pháp bảo hộ thân tâm, năm uẩn là tăng phối hợp tinh cần. Tôi nhận ra sự sống trong thân thể này dịu kỳ đến thế nào, và vẻ đẹp rất thật của đời thường. Tận hưởng thực tại này, tôi được phát sinh tình yêu đối với những người xung quanh rồi tới những kết nối xa, rồi xa hơn, xa đến mức tôi hòa làm một với từng hạt bụi, từng àn gió, ánh sáng, cả vũ trụ bằng tình thương.

17/05/2026

Thiên nhiên đang cần được cứu giúp

🔮GIẢI MÃ GIẤC MƠ – BIẾT NGAY ĐIỀU VŨ TRỤ MUỐN NÓI VỚI BẠNBạn có một giấc mơ lạ lùng, sống động đến mức tỉnh dậy vẫn còn ...
14/08/2025

🔮GIẢI MÃ GIẤC MƠ – BIẾT NGAY ĐIỀU VŨ TRỤ MUỐN NÓI VỚI BẠN
Bạn có một giấc mơ lạ lùng, sống động đến mức tỉnh dậy vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết?
Đó không phải là ngẫu nhiên.
Mỗi giấc mơ mang một thông điệp – có thể là lời cảnh báo, dự báo tương lai, hoặc một dấu hiệu quan trọng từ tiềm thức và vũ trụ.

Và Taliasẽ dịch lại thông điệp đó cho bạn.

✨ Dịch vụ GIẢI MÃ GIẤC MƠ CÁ NHÂN HÓA + TRẢI BÀI TAROT ✨

Phân tích tâm lý & khoa học để hiểu nguyên nhân sâu xa.

Giải mã tâm linh & năng lượng để nhìn ra thông điệp ẩn giấu.

Trải bài Tarot chuyên sâu để xác nhận và mở rộng dự báo tương lai gần.

📄 Bạn sẽ nhận:

Báo cáo 6 phần đầy đủ (dễ hiểu, sâu sắc, cá nhân hóa 100%).

File PDF đẹp mắt, có thể lưu giữ để đối chiếu sau này.

Kết quả chỉ sau 24h từ khi gửi giấc mơ.

💌Inbox ngay – vì thông điệp từ vũ trụ chỉ đến một lần.
Bỏ qua hôm nay, có thể bạn sẽ mất cơ hội thay đổi cuộc sống.

“Làm sao để biết người đọc Tarot cho bạn là thật hay đang dùng AI?”Phát hiện tinh tế để bảo vệ năng lượng và niềm tin củ...
26/07/2025

“Làm sao để biết người đọc Tarot cho bạn là thật hay đang dùng AI?”
Phát hiện tinh tế để bảo vệ năng lượng và niềm tin của bạn

Đại Bi Không Khóc Đại Ngộ Không Lời...
12/12/2024

Đại Bi Không Khóc
Đại Ngộ Không Lời...

TÔI Ở ĐÂU TRƯỚC KHI RA ĐỜI ?    Nhiều người được hỏi: “Bạn sinh ngày nào?” Nhưng tôi nghĩ có thể trả lời bằng một câu hỏ...
10/07/2024

TÔI Ở ĐÂU TRƯỚC KHI RA ĐỜI ?

Nhiều người được hỏi: “Bạn sinh ngày nào?”
Nhưng tôi nghĩ có thể trả lời bằng một câu hỏi hay hơn: “Trước ngày gọi là sinh nhật của tôi thì tôi ở đâu?” Nếu chúng mình hỏi một đám mây: “Mây sinh ngày nào, trước khi sinh ra, mây ở đâu?” Nếu hỏi mây rằng: “Mây lên mấy tuổi rồi? Mây sinh ngày nào vậy?” rồi hãy lắng nghe, chúng mình có thể nghe được câu trả lời. Ta có thể tưởng tượng mây sinh ra đời cách nào. Trước khi sinh ra, nó là nước trên mặt đại dương, hay trên mặt sông, rồi nước bốc thành hơi. Mây cũng là mặt trời vì chính mặt trời làm cho nước bốc thành hơi. Gió cũng có trong mây, vì gió làm cho hơi nước tụ lại thành đám mây. Mây không tới từ hư không, mây chỉ là sự chuyển hóa hình thức. Không có chuyện một vật sinh ra từ hư không. Sớm hay muộn, mây cũng sẽ biến thành mưa hay tuyết, hay nước đá. Nếu chịu nhìn sâu vào mưa, chúng mình sẽ nhìn thấy mây. Mây không mất đi, nó biến hóa thành ra mưa và mưa biến thành ra cỏ, cỏ vào trong con bò để rồi biến ra sữa và ly kem chúng mình ăn, ly cà phê sữa chúng mình uống mỗi sáng đó.

Hôm nay khi ăn một ly kem, bạn hãy để thì giờ nhìn nó và nói: “Chào đám mây, tôi nhận ra cậu rồi.” Làm như vậy, chúng đã giác ngộ được bản chất thật của kem và của mây. Ta cũng có thể nhìn thấy biển, sông, thấy hơi nóng mặt trời, thấy cỏ và con bò trong kem. Nhìn cho sâu, ta sẽ không thấy được ngày sinh thực và ngày chết thực của đám mây. Chỉ có chuyện đám mây chuyển hóa thành ra mưa hay tuyết. Không có gì thực sự chết đi vì luôn luôn có sự nối tiếp. Mây là tiếp nối của biển, của sông, của sức nóng mặt trời và mưa là tiếp nối của mây. Trước khi sinh ra, đám mây đã có đó rồi.

Hôm nay, khi bạn uống một ly sữa hay một tách trà, ăn một que kem, xin hãy theo dõi hơi thở. Hãy nhìn vào ly sữa hay ly trà và gửi lời chào đám mây...

Address

Andrew Street, Sunshine, VIC 3210, 8045/8399
Melbourne, VIC
3000

Telephone

+841667297729

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Talia Tarot posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Talia Tarot:

Shortcuts

Featured

Share