08/01/2026
Lỗi oan Thị Kính cho người tiêu dùng Việt Nam
Người tiêu dùng Việt Nam từ lâu luôn được kêu gọi “Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt”. Tuy nhiên, nếu những người thân, bạn bè, đồng nghiệp xung quanh chúng ta khen, nói tốt và có xu hướng mua sản phẩm từ nước ngoài về sử dụng, thì không ít nhiều họ sẽ bị dè bỉu, bị nói là sính ngoại, “mới có chút tiền đã bày đặt mua đồ ngoại dùng…”.
Nhưng với quan điểm cá nhân, tôi cho rằng đó chính là lỗi oan Thị Kính, một sự quy chụp không công bằng dành cho người tiêu dùng Việt.
Vậy tại sao người tiêu dùng trẻ, có điều kiện lại ưa chuộng hàng xách tay, hàng nhập ngoại, hàng gia công nước ngoài?
Thứ nhất:
Việt Nam đã không còn ở thời ăn no mặc ấm, mà đang bước sang giai đoạn ăn sang mặc đẹp, thậm chí là ăn chọn lọc – mặc đúng gu. Người tiêu dùng ngày nay sẵn sàng chi trả một khoản tiền lớn để đổi lại những sản phẩm chất lượng, mang lại giá trị cả về tinh thần lẫn sức khỏe.
Thứ hai:
Sự lựa chọn các sản phẩm chất lượng cao – cao cấp tại Việt Nam thực sự rất khó khăn. Trong một xã hội mà nhiều nơi không tuân thủ quy trình sản xuất nghiêm ngặt, đặt lợi nhuận lên trên giá trị cốt lõi, thì sản phẩm bẩn, sản phẩm giả, sản phẩm kém chất lượng tràn lan khắp mọi ngõ ngách.
Từ nông thôn đến thành thị, từ trường học đến bệnh viện, từ công sở đến tư nhân… đâu đâu cũng có những sản phẩm đ.ộ.c h.ạ.i, sử dụng không những không tốt mà còn gây hại trực tiếp cho sức khỏe.
Nếu không có những đợt truy quét gần đây để phơi bày thực trạng, có lẽ chúng ta vẫn còn mơ màng và ảo tưởng về chất lượng của rất nhiều sản phẩm mang danh “hàng Việt”.
Thứ ba:
Niềm tin là thứ rất khó gây dựng, nhưng một khi đã mất thì sản phẩm hay dịch vụ đó gần như thất bại hoàn toàn.
Người tiêu dùng Việt đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào những sản phẩm tưởng chừng “đúng chỗ”, để rồi nhận lại là sự thất vọng tràn trề. Họ sẵn sàng nhịn ăn sáng, cắt giảm chi tiêu cá nhân để mua thực phẩm, sữa cao cấp cho con cái, cho cha mẹ, cho người thân đang ốm… với hy vọng cải thiện sức khỏe.
Nhưng kết quả thì sao? Tiền mất, tật mang. Giá trị nhận lại không phải là số 0, mà là một con số âm lạnh lẽo.
Thứ tư:
Người tiêu dùng buộc phải T.I.Ế.N H.Ó.A để thích nghi trong một thị trường mà đồ giả, đồ kém chất lượng còn nhiều hơn hàng thật (nghe buồn cười nhưng là sự thật).
Thay vì bỏ cùng một số tiền để nhận về sản phẩm gây hại sức khỏe, sống trong mớ hỗn độn của nghi ngờ và mất niềm tin, họ chọn S.Í.N.H N.G.O.Ạ.I.
Sính ngoại để mua được sản phẩm xứng đáng với số tiền bỏ ra.
Sính ngoại để đổi lại niềm tin tuyệt đối.
Sính ngoại để không bị các sản phẩm bẩn, đ.ộ.c h.ạ.i đe dọa sức khỏe bản thân và gia đình.
Sính ngoại để không bị dắt mũi bởi những cơ sở sản xuất làm ăn gian dối.
Câu chuyện từ trải nghiệm cá nhân
Trước đây, khi làm việc với đối tác Nhật, Hàn, mỗi lần họ sang Việt Nam công tác đều mang theo rất nhiều sản phẩm từ nước họ, từ vật dụng đơn giản đến những thứ có giá trị. Tôi từng thắc mắc tại sao họ phải cầu kỳ như vậy, trong khi siêu thị và hiệu thuốc Việt Nam đều có sản phẩm tương tự.
Nhưng sau khi sống và làm việc tại Nhật, tôi mới hiểu: đó không phải sự lập dị, cũng không phải thiếu tôn trọng hàng Việt, mà là NIỀM TIN TUYỆT ĐỐI vào sản phẩm do chính đất nước họ làm ra.
Và để có được niềm tin ấy, doanh nghiệp, nhà máy, dịch vụ của họ đã phải xây dựng từng chút một trong suốt nhiều năm. Vì vậy, khi sử dụng sản phẩm nội địa, họ tự hào và tin tưởng 100%.
Kết
Nếu Việt Nam – từ những cơ sở nhỏ lẻ đến doanh nghiệp, nhà máy lớn – có thể xây dựng và giữ được niềm tin tuyệt đối với khách hàng, tôi tin rằng khi đó người tiêu dùng Việt vẫn có thể S.Í.N.H N.G.O.Ạ.I, nhưng là sính hàng Việt khi xuất ngoại, giống như cách người Nhật hay người Hàn đang làm.
Tôi không đánh đồng tất cả. Việt Nam vẫn có rất nhiều doanh nghiệp làm ăn chân chính, biết cân bằng giữa lợi nhuận và giá trị khách hàng, tôn trọng người tiêu dùng bằng sản phẩm chất lượng thực sự.
Còn những cơ sở làm ăn cẩu thả, buôn gian bán dối, lợi dụng niềm tin khách hàng, thì nên bị đào thải, nhường chỗ cho các doanh nghiệp Việt tử tế và các doanh nghiệp liên doanh nước ngoài làm ăn nghiêm túc.
👉 Sau bài viết này, quan điểm của bạn là gì?
Liệu hai chữ S.Í.N.H N.G.O.Ạ.I có thật sự đáng bị phán xét đối với một bộ phận người tiêu dùng ưa chuộng hàng nhập ngoại không?
Hãy để lại bình luận bên dưới để chúng ta cùng nhìn vấn đề dưới nhiều góc độ hơn, thẳng thắn và thực tế hơn.