Khi Con Bay Về Trời

Khi Con Bay Về Trời Tôi là Yến - mẹ của bé Mia - đã bay về trời vào tháng 06/2022. Tôi mong truyền được năng lượng tích cực cho bố mẹ khi con bay về trời. Con có an yên không?

Tôi lập ra kênh này sau khi có được chứng chỉ hướng dẫn/giảng dạy về cách đối diện với mất
mát bởi CGTL David Kessler. Thương chào các ông bố bà mẹ của các thiên thần! Tôi tên là Yen Danielson (tên tiếng Việt là Yến). Tôi là mẹ của em bé thiên thần Mia Danielson (tên ở nhà là bé Mía). Bé Mia đến với gia đình tôi vào tháng 08/2020 và đột ngột bay về trời vào tháng 06/2022. Hơn 3 năm qua, tôi trải q

ua nỗi đau khổ không gì so sánh vì mất đi đứa con duy nhất của mình. Sự ra đi của con dạy cho tôi nhiều điều trong cuộc sống vô thường này mà trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trải qua. Sự có mặt mầu nhiệm và cuộc chia tay của con dạy tôi trở thành một con người có trái tim rộng mở hơn, biết thương yêu, ban tặng vô điều kiện và đặc biệt là trưởng thành hơn trên hành trình phát triển tâm linh và tâm hồn của mình. Tôi đã dành 3 năm qua để đi tìm câu trả lời rằng con tôi hiện giờ đang ở đâu? Chẳng lẽ một con người khi ra đi là mất đi vĩnh viễn?! Cuối cùng tôi cũng đã tìm được câu trả lời cho chính mình đó là con không hề mất đi. Con vẫn luôn ở đây, vẫn luôn sống trong trái tim và ký ức của tôi. Tôi vẫn cảm nhận được con qua từng hơi thở, từng bước chân, từng những việc mà tôi đã và đang làm để mang lại những năng lượng màu nhiệm cho con. Từ khi tìm được câu trả lời này, tôi đối diện với nỗi đau và sự mất mát từ tâm hơn. Tôi học được cách sống tiếp những chuỗi ngày tiếp theo trong sự thiếu vắng đi hình hài của con nhưng song song đó tôi cũng tìm thấy những giây phút bình an mà tinh thần của con đã mang lại cho tôi. Bên cạnh việc tự tìm hiểu và chữa lành cho mình, tôi cũng đã tham gia khoá học chuyên về giúp đỡ những gia đình có cùng hoàn cảnh mất con. Tôi đã được chứng nhận bởi chuyên gia tâm lý về nỗi buồn hàng đầu thế giới David Kessler. Vì vậy, với trải nghiệm thực tế cũng như được đào tạo bài bản, tôi rất mong muốn giúp đỡ các ông bố bà mẹ ở Việt Nam, những người chưa đủ điều kiện để gặp các chuyên gia tâm lý cũng như còn đang loay hoay trên hành trình gian khó này. Thật đáng tiếc là chúng ta phải gặp nhau trong hoàn cảnh khi mà những người hoàn toàn xa lại lại có cùng một nỗi đau không gì có thể xoa dịu, ủi an. Nhưng tôi cũng tin rằng, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua cơn bão này và vững vàng hơn trong cuộc đời này. Khi follow "Khi Con Bay Về Trời", tôi hi vọng sẽ nâng đỡ tinh thần của các ông bố bà mẹ có cùng hoàn cảnh để cùng nhau vượt qua những ngày tháng tăm tối và mang đến nhiều năng lượng tích cực cho các con, cũng như giữ mãi tình yêu thương, sợi dây kết nối mãnh liệt không gì có thể tách rời. Bên cạnh đó, tôi cũng hi vọng sẽ truyền được cảm hứng cho nhóm để cùng làm nên những điều ý nghĩa, tích cực. Tôi mong muốn các con tự hào và an lòng về bố mẹ của chúng và một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở một vùng đất thật bình an và tươi đẹp. Tôi tin là các con đang ở một thế giới thật đẹp mà nơi đó không còn buồn đau, bệnh tật, tai nạn. Vì vậy mục đích của tôi khi lập ra page này là để củng cố niềm tin của những ông bố bà mẹ có cùng suy nghĩ tích cực về hành trình mới của con khi con bay về trời. Tôi khuyến khích mọi người tìm hiểu về thế giới mới của con, học cách giao tiếp “mới” để kết nối cùng con và từ đó có thêm cảm nhận được các con không hề “mất” mà mãi ở bên cạnh chúng ta. Love and light. Mia's mom.

Tuần vừa qua, mình có dịp gặp một người mẹ có cùng hoàn cảnh với mình. Đây là lần đầu tiên sau gần hai năm quen biết qua...
07/28/2026

Tuần vừa qua, mình có dịp gặp một người mẹ có cùng hoàn cảnh với mình. Đây là lần đầu tiên sau gần hai năm quen biết qua một nhóm hỗ trợ, hai chị em mới có cơ hội ngồi lại với nhau.

Con trai của Trang – bé Hý – đã đột ngột bay về trời khi mới 8 tuổi, để lại nỗi đau và khoảng trống không gì có thể lấp đầy trong lòng gia đình. Dù là lần đầu gặp mặt, nhưng cảm giác như hai chị em đã quen và hiểu nhau từ rất lâu rồi.

Suốt mấy tiếng đồng hồ, câu chuyện của hai bà mẹ chỉ xoay quanh Bé Hý và Bé Mia. Từng bức ảnh, từng đoạn video, từng kỷ niệm về hai con được mở ra, xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. Có lúc cả hai cùng cười vì một khoảnh khắc đáng yêu, rồi lại lặng người và rơi nước mắt. Những giây phút ấy khiến mình nhận ra, có những nỗi niềm chỉ những người đi qua mất mát giống nhau mới thật sự hiểu được.

Sau khi cùng nhau đi thăm mộ em Mia thì mình lái xe đưa hai mẹ con Trang ra biển. Con trai lớn 11 tuổi của Trang lặng lẽ đi nhặt từng vỏ ốc trên bãi biển, cứ vài phút lại đưa cho mẹ những chiếc vỏ ốc đủ màu vì anh hai muốn đem về nhà cho em Hý. Hai chị em nhìn ra biển xa xăm và câu chuyện xoay quanh về việc vì sao những người mất con luôn cảm thấy không muốn kết nối với người thân và bạn bè xung quanh.

Có lẽ chỉ những người từng mất con mới hiểu vì sao sau biến cố ấy, mối liên hệ với người thân, bạn bè dần trở nên xa cách. Không phải vì chúng ta không còn yêu quý họ, mà bởi sâu thẳm bên trong, chúng ta luôn mang cảm giác mình là một kẻ thất bại, một người đã đánh mất điều quý giá nhất trong cuộc đời. Cuộc sống phía trước bỗng trở nên mờ nhạt, trong khi trái tim vẫn mãi ở lại nơi quá khứ – nơi có con. Mỗi ngày, chúng ta sống cùng những ký ức về con, còn mọi người xung quanh vẫn tiếp tục bước về phía tương lai. Khoảng cách ấy cứ lớn dần lên mà không ai cố ý tạo ra.

Mình cũng phải thừa nhận rằng, mình tìm thấy sự đồng cảm và kết nối sâu sắc hơn với những người mẹ có cùng hoàn cảnh. Mình hiểu rất rõ cảm giác không biết phải phản ứng thế nào khi bạn bè kể chuyện, khoe con hay thậm chí than phiền vì con. Không phải mình không muốn lắng nghe, mà bởi ngay cả những niềm vui, nỗi lo rất bình thường của một người làm mẹ, mình cũng không còn cơ hội để trải qua nữa.

Có lẽ chính vì vậy mà nhiều người bạn cũng dần ngại nhắc đến con cái khi ở bên mình. Không ai sai cả. Họ chỉ đang cố gắng bảo vệ mình theo cách họ nghĩ là tốt nhất. Nhưng chính sự dè dặt ấy lại vô tình tạo nên một khoảng cách. Và có lẽ cũng vì thế mà hầu hết những người mẹ như mình đều dần thu hẹp các mối quan hệ, không chỉ với bạn bè mà ngay cả với người thân trong gia đình.

Trong cuộc trò chuyện hôm đó, Trang hỏi mình:

“Chị có thấy mình mất tự tin khi gặp lại bạn bè cũ không?”

Mình trả lời là có.

Suốt hơn bốn năm qua, mình hầu như chỉ giữ liên lạc với một vài người thân thiết và không muốn ai biết cuộc sống của mình bây giờ ra sao. Mình co mình lại trong một thế giới rất nhỏ, hoàn toàn khác với con người trước đây – một người luôn tràn đầy năng lượng, thích kết nối và có rất nhiều bạn bè.

Có những lúc mình đã nghĩ rằng sự ra đi của con chính là thất bại lớn nhất trong cuộc đời mình. Mình sợ ánh mắt thương hại của người khác. Mình từng là người luôn tin rằng chỉ cần cố gắng là có thể gánh vác mọi thứ, lên kế hoạch cho mọi việc thật hoàn hảo nhưng rồi mình lại bất lực trước mất mát lớn nhất đời mình.

Trang cũng có cảm giác giống như vậy.

Thật đau lòng khi nhận ra rất nhiều người mẹ sau khi mất con đều mang trong mình cảm giác thất bại, dù sự ra đi của con chưa bao giờ là lỗi của họ.

Điều đáng sợ hơn cả nỗi đau là khi mỗi ngày chúng ta càng lún sâu vào sự cô lập. Càng thu mình, chúng ta càng khó bước ra. Và rồi sự cô lập ấy có thể dẫn đến trầm cảm, rối loạn lo âu cùng rất nhiều tổn thương tâm lý khác.

Mình may mắn vì trong khoảng hai năm đầu, mình nhận ra điều đó và quyết định tìm cách kéo bản thân ra khỏi vực sâu ấy.

Mình tìm đến thiền định. Mình lắng nghe những bài giảng của Thầy Minh Niệm. Mình tham gia các khóa học về tâm lý và chữa lành. Mình tìm đến những nhóm hỗ trợ phù hợp và đọc rất nhiều sách. Từng chút một, mình học cách hiểu nội tâm của chính mình để xây dựng cho mình một con đường chữa lành phù hợp nhất.

Chữa lành không có nghĩa là sẽ thôi nhớ con hay không còn đau nữa. Điều đó có lẽ sẽ không bao giờ xảy ra.

Chữa lành là khi mình học được cách sống cùng nỗi đau ấy. Hiểu nó. Chấp nhận nó. Không còn chống cự với nó nữa. Để rồi mỗi ngày trôi qua, mình vẫn nhớ con, vẫn yêu con như ngày đầu tiên, nhưng trái tim không còn bị nhấn chìm bởi tuyệt vọng.

Mỗi khi đồng hành cùng những người mẹ có cùng hoàn cảnh, mình chưa bao giờ nói với họ rằng rồi nỗi đau sẽ biến mất.

Bởi mình biết điều đó không thể. Điều mình có thể nói với họ là: theo thời gian, cùng với sự can đảm đối diện mỗi ngày, họ sẽ học được cách song hành với nỗi đau ấy.

Bởi nỗi đau đó chính là hình hài của tình yêu. Và tình yêu dành cho con thì sẽ không có điều gì có thể chia cắt được.

Vì vậy, hãy cho phép mình được đau. Hãy cho phép mình được khóc. Nhưng cũng hãy cho phép mình được mỉm cười khi nhớ về những kỷ niệm đẹp cùng con.

Chỉ khi đó, sợi dây yêu thương giữa chúng ta và những thiên thần bé nhỏ sẽ không bao giờ đứt gãy. Nó sẽ luôn hiện diện trong trái tim mình, cho đến ngày chúng ta được gặp lại con.

Và có lẽ… Đó là một điều thật đẹp để mong chờ, có phải không?

Và nếu mình nói các con vẫn dõi theo các bà mẹ, thì bạn có tin không? Bé Mia nhà mình luôn tặng mẹ hình trái tim và có những con số lặp đi lập lại liên quan tới ngày sinh của Mia. Hôm đi gặp Trang, mình nói với con: “Mia ơi, con với anh Hý gửi trái tim cho mẹ và cô Trang nha” và thế là hai anh em tặng cho hai bà mẹ hai trái tim. Ngay cả mã chuyến bay của Trang cũng có số ngày tháng sinh của bé Mia. Số 12 trên mã chuyến bay là tháng sinh của Hý và 8+8=16 là ngày sinh.

Thương các con vô cùng!
Cảm ơn các con đã kết nối hai bà mẹ với nhau để cùng nương tựa nâng đỡ nhau trên hành trình gian nan này.


Mia ơi, Mấy ngày nay lòng mẹ cứ bần thần. Hôm chủ nhật vừa rồi, trong buổi chia sẻ với các cô chú trong nhóm hỗ trợ HPH ...
07/17/2026

Mia ơi,

Mấy ngày nay lòng mẹ cứ bần thần. Hôm chủ nhật vừa rồi, trong buổi chia sẻ với các cô chú trong nhóm hỗ trợ HPH mà mẹ và cô S làm điều phối, mẹ lại được nghe thêm nhiều câu chuyện đau lòng. Những câu chuyện mà sẽ ở lại trong lòng mẹ rất rất lâu sau đó.

Khi con bay về trời được gần 1 năm thì mẹ biết đến nhóm HPH, lúc đó nhóm có khoảng hai mươi ba ngàn thành viên. Hôm nay nhóm đã có hơn ba mươi ngàn người. Khi con số tăng lên mỗi ngày là trên thế giới này lại có thêm những gia đình đang chìm đắm trong nỗi đau cách biệt.

Ở Mỹ có rất nhiều những nhóm hỗ trợ những người không may mất con như vậy. Trong khoảng thời gian đầu, mẹ lần mò tất cả các nhóm để có được chỗ dựa tinh thần và sự đồng cảm vì thật sự xung quanh không ai hiểu mình, dù ngay cả những người thân thương nhất.

Trong những nhóm mà mẹ tham gia, mẹ cảm thấy HPH là phù hợp với mình vì họ tin rằng, con người khi rời đi, họ sẽ đến với một thế giới tốt đẹp khác mà ở đó không có bệnh tật, tai nạn, nỗi buồn hay mất mát. Tất cả những linh hồn sẽ có được cuộc sống của mình như bình thường và thậm chí còn tốt hơn. Ở đó họ đã hoàn tất xong bài học cuộc đời của mình và đã trở về nhà - nơi họ sẽ chờ để được gặp lại người thân. Và trong khoảng thời gian đó, những người mẹ người cha mất con, phải học được cách để giao tiếp, duy trì sợi dây kết nối tình cảm theo một thể thức khác. Cho đến khi hành trình bài học cuộc đời của từng người kết thúc, chúng ta rồi sẽ gặp lại nhau như bao giờ xa cách.

Mẹ thích tinh thần và cách nhìn nhận, đối diện với nỗi đau của nhóm HPH nên gần như ngày nào mẹ cũng lắng nghe tất cả các buổi chia sẻ online. Mẹ còn nhớ khi mới tham gia, mẹ không nói được câu nào vì chỉ cần nhắc tới con là mẹ khóc. Nhưng dần dần sau vài buổi zoom, mẹ bắt đầu mở lòng hơn và cũng được nâng đỡ nhiều hơn. Cũng từ nhóm HPH, mẹ học được cách trò chuyện với con qua những giấc mơ, những giờ ngồi thiền tĩnh lặng, những dấu hiệu riêng mà con gửi cho mẹ, cũng như những sự liên kết kỳ diệu giữa hai thế giới đã khiến mẹ tin vào nhiều điều màu nhiệm mà không phải lúc nào cũng có thể giải thích được.

Rồi mẹ bắt đầu học khóa học của chuyên gia tâm lý về nỗi đau và mất mát David Kessler. Khóa học này đã giúp mẹ hiểu thêm về nỗi đau của mình, nhận diện rõ hơn các phản ứng tâm lý và biết được cách đối diện với nó một cách tốt hơn và từ đó hỗ trợ những bà mẹ khác.

Từng bước một, mẹ hỗ trợ thêm nhiều bà mẹ bất hạnh như mình. Và mẹ trở thành người điều phối nhóm dành cho những ba mẹ mất con từ lúc mới sinh cho tới 18 tuổi của HPH. Khi được giao cho vai trò này, mẹ thật sự có chút lo lắng vì không biết mình có thể giúp được gì cho các cô chú hay không?! Nhưng rồi sau hơn một năm qua, mẹ nhận ra rằng, chỉ cần có trái tim rộng mở lắng nghe là đủ! Có những lúc mẹ chỉ im lặng để các cô chú có thể khóc và trút cạn những đau đớn, xót xa trong lòng của mình. Chỉ cần vậy thôi! Những người cha mẹ mất con cũng chỉ mong có người lắng nghe thôi là đủ! Và khi lắng nghe, mẹ cũng thấy vết đau của mình được an ủi.

Nhưng Mia ơi, trong buổi chia sẻ vừa rồi, ngoài những cô chú thường xuyên tham gia zoom, đã có thêm 3 gia đình khác đang đau buồn tột độ vì các bé vừa bay về trời chưa đầy 3 tuần và còn quá nhỏ.

Mẹ thật sự cảm thấy tất cả những lời nói, sự chia sẻ của mình đều trở nên bất lực. Mẹ lắng nghe cô J kể về em W, cô R kể về 3 người con trai lần lượt ra đi và cô M kể về em S vừa bay về trời trong giấc ngủ chưa đầy một tháng.

Mẹ thương con, mẹ thương cho những em bé nhỏ chưa kịp đủ vững vàng trên đôi chân mình đã phải lìa xa bố mẹ. Mẹ thương cho chú A phải rời xa chị K khi chị ấy mới tròn 8 tuổi. Mẹ thương cô H phải mất đi chị D ở tuổi 12. Cô H, mẹ và chú A, hay cô R, cô M, cô R.. đều mất đi đứa con duy nhất của mình. Những vòng tay của các ông bố bà mẹ giờ chỉ còn sự trơ trọi, mờ mịt và đau đớn không vì bù đắp nỗi.

Hôm nay là ngày sinh nhật chị K. Nếu chị ấy còn ở đây, hôm nay chị ấy sẽ được 11 tuổi. Mẹ nhắn tin cho chú A rằng mẹ đang thắp nến cầu nguyện và gửi năng lượng bình an cho chị K. Mẹ tin là con và chị K đã gặp nhau và khám phá thế giới tuyệt vời mà tụi con đang sống - nơi đó chỉ có bình yên và tụi con đang và sẽ luôn được bù đắp tất cả những gì tụi con chưa được trải nghiệm ở thế giới tàn nhẫn này. Mẹ tin, thế giới đó đẹp biết bao.

Hãy chờ mẹ con nhé! Mẹ nhớ và yêu con mãi mãi…




Tháng 07 là tháng dành riêng cho những ông bố bà mẹ có con không may sớm bay về trời. Nếu bạn tham gia vào các nhóm hỗ t...
07/06/2026

Tháng 07 là tháng dành riêng cho những ông bố bà mẹ có con không may sớm bay về trời. Nếu bạn tham gia vào các nhóm hỗ trợ, bạn sẽ thấy mọi người chia sẻ rất nhiều về đứa con đã rời xa họ bằng những hình ảnh và lời yêu thương vô bờ bến.

Mình xin gửi đến một cái ôm thật chặt cho những người mẹ người cha đang cùng trải qua nỗi đau này.

“Chúng ta tôn vinh những người cha, người mẹ mỗi sáng thức dậy vẫn mang trong tim một nỗi mất mát mà không một bậc cha mẹ nào đáng phải chịu đựng.

Gửi đến tất cả những người cha, người mẹ đã mất con…

Con của bạn sẽ luôn có ý nghĩa.

Nỗi đau của bạn là thật.

Không có một khoảng thời gian cố định nào để chữa lành một trái tim tan vỡ.

Và cũng không có một cách “đúng” nào để mang theo nỗi đau này.

Vì vậy, trong tháng này và trong mọi tháng sau, chúng tôi nhìn thấy bạn.

Chúng tôi luôn nhớ đến con của bạn.

Và chúng tôi trân trọng nghị lực phi thường cần có để tiếp tục sống khi trong tim luôn mang nỗi nhớ về con của bạn mà không gì có thể thay thế.

Nếu hôm nay chưa ai nói với bạn rằng…
Thì

Bạn không hề bị lãng quên.

Con của bạn cũng không hề bị lãng quên.

Và tình yêu của bạn dành cho con sẽ còn mãi mãi.


CÁCH ĐỐI DIỆN VỚI NỖI ĐAU VÀ SỰ MẤT MÁTNhững điều đơn giản nhưng hi vọng sẽ giúp được bạn khi trái tim bạn đang tan nát ...
06/16/2026

CÁCH ĐỐI DIỆN VỚI NỖI ĐAU VÀ SỰ MẤT MÁT

Những điều đơn giản nhưng hi vọng sẽ giúp được bạn khi trái tim bạn đang tan nát và đau khổ:

1. Đừng giả vờ rằng bạn ổn
Nỗi đau không thể chữa lành khi bị che giấu. Càng kìm nén cảm xúc, nó càng trở nên nặng nề bên trong bạn. Hãy khóc khi cần. Hãy cảm nhận những gì bạn cần cảm nhận. Sự chữa lành bắt đầu từ sự thành thật với chính mình. Mình biết rằng khi giả vờ rằng bạn ổn, cơ thể và đầu óc bạn sẽ vô cùng mệt mỏi.

2. Sống từng ngày một hay thậm chí từng phút một
Khi trái tim đang tổn thương, ngay cả những việc đơn giản cũng trở nên khó khăn. Đừng ép bản thân phải có câu trả lời cho mọi thứ. Có những ngày, chỉ cần vượt qua được ngày hôm đó cũng đã là đủ. Từng hơi thở một, từng phút một.

3. Tâm sự với một người khiến bạn cảm thấy an toàn và được đồng cảm
Nỗi đau lớn dần trong sự im lặng. Không phải lúc nào bạn cũng cần lời khuyên — đôi khi bạn chỉ cần một người sẵn sàng ngồi bên cạnh và lắng nghe, mà không cố gắng sửa chữa hay giải quyết mọi thứ. Trong một video trong kênh của mình, mình có đề cập tới việc này. Đó là lí do mình cảm thấy được lắng nghe, an ủi và sẻ chia khi có được những nhóm hỗ trợ xung quanh mình và từ đó kết thân với những người mẹ cùng hoàn cảnh.

4. Đừng cô lập bản thân quá lâu
Việc cần không gian riêng là điều hoàn toàn bình thường, nhưng đừng biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của mọi người. Những người yêu thương bạn có thể giúp san sẻ phần nào gánh nặng cảm xúc của bạn. Có thể gia đình và bạn bè xung quanh chưa từng trải qua nỗi mất mát lớn lao như bạn nhưng họ yêu thương bạn và nhiều khi chỉ cần sự có mặt của họ cũng khiến bạn bớt lẻ loi.

5. Cho phép bản thân nghỉ ngơi mà không cảm thấy tội lỗi
Sự đau buồn khiến con người kiệt sức. Nó bào mòn tâm trí, cơ thể và tinh thần. Nghỉ ngơi không phải là yếu đuối — đó là một phần của quá trình hồi phục.

6. Duy trì những thói quen nhỏ hàng ngày
Dọn giường. Uống nước. Đi bộ một quãng ngắn. Những thói quen nhỏ tạo ra cảm giác ổn định khi cuộc sống dường như đang mất kiểm soát về mặt cảm xúc là điều cần thiết giúp bạn ổn định dần tinh thần.

7. Hiểu rằng quá trình chữa lành không diễn ra theo đường thẳng
Có những buổi sáng bạn cảm thấy mạnh mẽ hơn. Nhưng cũng có những ngày nỗi đau bất ngờ quay trở lại. Điều đó không có nghĩa là bạn đang thất bại — điều đó chỉ có nghĩa là bạn đang học cách đối diện với nỗi đau.

8. Gìn giữ ký ức bằng tình yêu thương, không chỉ bằng nỗi buồn
Những đứa con mà chúng ta mất đi để lại nỗi đau không gì bù đắp, nhưng các con cũng để lại tình yêu, tiếng cười, những kỉ niệm và những khoảnh khắc vẫn sống mãi trong chúng ta. Love never dies.

9. Cố gắng sống trọn vẹn với hiện tại
Khổ đau thường sâu sắc hơn khi tâm trí liên tục mắc kẹt trong quá khứ. Hãy nhẹ nhàng đưa mình trở về với khoảnh khắc này, hơi thở này, ngày hôm nay. Mỗi khi bạn cảm thấy gần như không thể chịu đựng được nữa, hãy hít thở thật sâu và đem tâm trí mình về thời khắc hiện tại.

10. Hãy kiên nhẫn với trái tim tan vỡ của mình
Có những vết thương sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn — chúng chỉ dần dịu lại theo thời gian. Chữa lành không có nghĩa là quên đi. Đó là học cách sống cùng tình yêu và mất mát. Dần dần bạn sẽ học được cách sống cũng nỗi đau, sẽ chấp nhận được nó và sẽ học được cách sống với con người mới tổn thương của mình. Nỗi đau mất mát không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối mà là minh chứng rằng con của bạn vô cùng quan trọng trong trái tim của bạn.

Điều cuối cùng này thì tùy theo mỗi người, riêng với mình, mình tin sẽ gặp lại được con gái bé bỏng khi đến lượt mình được đi về thế giới tươi đẹp mà con đang sống.

Xin được gửi năng lượng bình an và thương yêu đến tất cả các ông bố bà mẹ phải chịu sự chia lìa quá sớm này.

Mia’s mom


Mia yêu thương của mẹ, Mẹ đã từng hàng ngàn lần.. nhắm mắt lại, hít một hơi dài và hình dung ra hình ảnh này!Đó là khoản...
06/08/2026

Mia yêu thương của mẹ,

Mẹ đã từng hàng ngàn lần.. nhắm mắt lại, hít một hơi dài và hình dung ra hình ảnh này!

Đó là khoảnh khắc mẹ được gặp lại con - thiên thần bé nhỏ của mẹ. Mẹ sẽ mừng siết bao chạy nhanh đến con, và đôi bàn chân bé nhỏ đáng yêu của con cũng đang chạy nhanh đến bên mẹ. Hai mẹ con mình sẽ ôm nhau thật chặt - như những lần vòng tay bé nhỏ của con ôm chầm lấy mẹ. Rồi con sẽ hôn lên má của mẹ như trước kia. Mẹ sẽ ôm con vào lòng và hôn con cho thỏa những tháng ngày xa cách. Gương mặt con, nụ cười với những chiếc răng bé xíu của con, mùi da thơm lừng của con, đôi bàn tay bé nhỏ, đôi mắt to tròn.. Ôi khoảnh khắc ấy mới hạnh phúc làm sao!! Mẹ mong chờ khoảnh khắc ấy từng giờ từng giây - ngày mà mẹ con mình không còn xa cách nhau nữa.. Sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa nữa.

Mẹ đã chờ giây phút này trong 4 năm qua. Ngày này 4 năm trước, mọi thứ sụp đổ. Mẹ không còn gì ngoài trái tim tan nát. Nhưng Mia ơi, con gái bé bỏng của mẹ trong 4 năm qua chưa từng dừng sự liên kết với mẹ dù hai mẹ con mình ở hai thế giới cách biệt nhau. Con chưa từng dừng gửi cho mẹ những dấu hiệu mà chỉ có con và mẹ hiểu nhau cũng như những giấc mơ rất rõ ràng mà mẹ được gặp lại con một cách trọn vẹn nhất. Sự trọn vẹn trong xa cách và đau nát lòng khi tỉnh dậy vì nhận ra đó chỉ là giấc mơ.. Nhưng mẹ biết ơn con đã luôn giữ sợi dây liên kết kỳ diệu này mà không phải ai cũng thấu hiểu…

Mẹ mong chờ ngày mẹ được “về nhà” với con lắm Mia ơi. Ngày mà mẹ cũng học xong những thứ mình cần học ở cõi người này và trở về nơi sẽ không còn đau đớn hay chia lìa nữa.

Chờ mẹ con nhé. Ngày đó sẽ đến và sẽ là ngày hạnh phúc nhất của hai mẹ con mình.

Dù ở đâu, con hãy luôn là một em bé ngọt ngào, thông minh, vui khoẻ và xinh đẹp của mẹ con nhé!

Mãi yêu con!

07/06/2022-07/06/2026



NẾU BẠN ĐANG ĐỐI DIỆN VỚI MẤT MÁT VÀ NỖI ĐAU, HÃY ĐỌC ĐIỀU NÀY:Nỗi đau mất mát là một trong những gánh nặng nặng nề nhất...
05/22/2026

NẾU BẠN ĐANG ĐỐI DIỆN VỚI MẤT MÁT VÀ NỖI ĐAU, HÃY ĐỌC ĐIỀU NÀY:

Nỗi đau mất mát là một trong những gánh nặng nặng nề nhất mà trái tim con người có thể mang theo.

Nó làm thay đổi cả những ngày bình thường.
Một bài hát bỗng đau theo cách khác.
Một chiếc ghế trở nên trống vắng hơn.
Có những nơi đột nhiên trở nên không thể chịu nổi.
Và đôi khi, sự im lặng mà ai đó để lại còn lớn hơn mọi lời nói.

Người ta thường bảo những người đang đau buồn rằng hãy “vượt qua đi”.
Nhưng mất mát sâu sắc không vận hành theo cách đó.

Bạn không thể đơn giản ngừng yêu một người chỉ vì họ không còn hiện diện về mặt thể xác.
Tình yêu thật sự luôn để lại dấu vết trong tim.

Và nỗi đau…
chỉ là tình yêu đang học cách tồn tại mà không còn nơi quen thuộc để hướng về nữa.

Đức Phật từng dạy rằng khổ đau đến từ sự chấp trước vào những điều ta mong sẽ tồn tại mãi mãi.
Không phải vì yêu thương là sai…
mà vì mọi thứ trong cuộc đời đều là vô thường.

Hoa nở rồi tàn.
Mùa đến rồi đi.
Con người gặp gỡ rồi rời xa.
Không gì thoát khỏi sự đổi thay.

Nhưng Đức Phật chưa từng dạy con người ngừng yêu thương.
Ngài dạy ta yêu sâu sắc, đồng thời hiểu rằng cuộc sống không thể mãi nằm trong tầm kiểm soát.

Ngay lúc này, nỗi đau của bạn có thể như vô tận.

Có những buổi sáng bạn thức dậy và thấy mình ổn… nhưng cũng có những ngày chỉ một ký ức thôi cũng đủ khiến bạn tan vỡ thêm lần nữa.

Điều đó không có nghĩa bạn yếu đuối.
Điều đó có nghĩa tình yêu của bạn là thật.

Xin hãy nhớ thật rõ điều này:

Bạn không cần phải “vượt qua hoàn toàn” nỗi đau mất mát. Bạn chỉ cần dần học cách lớn lên xung quanh nó.

Giống như một cái cây tiếp tục lớn lên quanh vết thương trên lớp vỏ của mình.

• LÀM THẾ NÀO ĐỂ ĐỐI DIỆN VỚI MẤT MÁT VÀ ĐAU BUỒN:

1. Cho phép bản thân cảm nhận mọi cảm xúc một cách chân thật
Khóc, buồn bã, tức giận, tê liệt cảm xúc hay hoang mang — tất cả đều là một phần của đau buồn. Kìm nén nỗi đau thường chỉ khiến nó kéo dài hơn.
2. Đừng ép bản thân phải hồi phục quá nhanh
Nỗi đau không có một mốc thời gian hoàn hảo. Có những vết thương chỉ dịu lại rất chậm và rất âm thầm theo năm tháng.
3. Hãy nói về người mà bạn đã mất
Ký ức giúp tình yêu tiếp tục tồn tại. Gọi tên họ, kể lại những câu chuyện, hay nhớ về những khoảnh khắc nhỏ bé có thể giúp trái tim chữa lành nhẹ nhàng hơn.
4. Chăm sóc cơ thể trong khi trái tim đang hồi phục
Đau buồn làm hệ thần kinh kiệt sức. Giấc ngủ, thức ăn, nước, ánh nắng, vận động và nghỉ ngơi quan trọng hơn bạn nghĩ rất nhiều.
5. Đừng hoàn toàn cô lập bản thân
Nỗi đau sẽ trở nên nặng nề hơn khi phải mang một mình quá lâu. Hãy để những người an toàn được ở bên bạn trong những khoảnh khắc khó khăn.
6. Hãy chấp nhận rằng chữa lành không có nghĩa là quên đi
Bạn không tôn vinh người đã mất bằng cách mãi mãi sống trong đổ vỡ mà bằng cách tiếp tục sống cùng tình yêu mà họ đã để lại cho bạn.

Rồi sẽ có một ngày, những ký ức khiến bạn bật khóc hôm nay sẽ dần khiến bạn mỉm cười nhẹ nhàng thay vì đau đớn.

Và rồi trái tim bạn sẽ nhận ra một điều thật đẹp:

Nỗi đau đến từ việc đã yêu quá sâu sắc.
Và kiểu tình yêu ấy vẫn là một món quà…
ngay cả sau mất mát.



Sự ra đi của con dạy cho mình điều gì? Lại một “Ngày Của Mẹ” đang đến!!Mình đã từng rất yêu thích ngày này, vì nó nhắc m...
05/10/2026

Sự ra đi của con dạy cho mình điều gì?

Lại một “Ngày Của Mẹ” đang đến!!

Mình đã từng rất yêu thích ngày này, vì nó nhắc mình nhớ mình may mắn và hạnh phúc biết dường nào khi được trở thành Mẹ và đặc biệt hơn cả là con gái bé bỏng của mình đã chọn mình trong hàng tỉ bà mẹ trên trái đất này, để được là mẹ của con.

Rồi niềm vui và hạnh phúc đó đã vụt tan chỉ sau một thời gian ngắn ngủi. Mình chưa kịp trải nghiệm những gì mà một người mẹ bình thường được trải nghiệm. Mình chưa kịp đưa rước con tới trường, chưa kịp trải qua những ngày tháng cùng con đối diện với “khủng hoảng tuổi dậy thì”, chưa bao giờ được nghe con tỉ tê tâm sự chuyện bạn bè, trường lớp. Rồi mình nghĩ tới những bà mẹ không may khác. Có nhiều bà mẹ còn chưa kịp nghe con của mình bi bô gọi mẹ ơi. Chưa kịp nhìn thấy con cất bước đi đầu đời. Còn rất nhiều những thứ “chưa kịp” mà chúng ta cứ nghĩ rằng mình còn rất nhiều thời gian để thực hiện cùng con…

Sự ra đi của con đã biến mình thành một con người khác. Mình đã và vẫn đang mày mò để trả lời cho chính mình câu hỏi, mình đến trái đất này để làm gì? Chẳng lẽ mình chỉ đến đây để trải nghiệm nỗi đau và mất mát thôi sao? Đã nhiều lần mình ước giá như mình không phải sinh ra trên cuộc đời này, vì nếu mình không tồn tại thì có lẽ mình đã không phải gánh chịu nhiều nỗi đau đến thế?! Nhưng liền sau đó là sự trách giận bản thân là vì sao mình lại có suy nghĩ này?! Nếu mình chưa từng tồn tại thì làm sao mình có cơ hội được trở thành mẹ của con gái mình?! Làm sao mình hiểu được thứ tình thương vô điều kiện là như thế nào? Làm sao mình biết được làm mẹ là niềm hạnh phúc lớn lao mà không phải ai cũng may mắn có được.. Và mình biết, dù có đánh đổi bao nhiêu là đau khổ.. mình vẫn chọn được làm mẹ của Mia. Mình vẫn những tháng ngày ngắn ngủi mình được biết tình mẹ con ấm áp đến thế nào…

Những bà mẹ như mình luôn dằn vặt với câu hỏi, sự ra đi của các con dạy cho chúng ta những gì? Liệu chúng ta học được gì từ sự mất mát vô bờ bến này? Mình đã mất những ba năm dài chìm đắm, lặn ngụp trong nỗi đau để tự nghiệm ra những điều mà mình “học” được từ sự ra đi của con…

1. Con dạy mình biết như thế nào là tình yêu thương vô điều kiện. Mình chưa từng yêu thương một ai nhiều đến nỗi mình có thể sẵn sàng chết thay cho họ, trừ con mình.
2. Và vì thứ tình yêu thương vô điều kiện và to lớn đó, nó đi kèm với một thực tế rằng khi con ra đi, mình sẽ phải đối diện với nỗi đau không gì bù đắp được. Con dạy cho mình hiểu, mọi chuyện trên đời này đều có thể xảy ra. Một giây trước con còn ở đây, mình có tất cả. Nhưng chỉ một giây sau, mình cũng mất tất cả. Sự vô thường của mọi thứ trong đời này luôn tồn tại, chỉ là giờ đây mình thấm thía hơn mà thôi. Mình không thể sống và mong cầu chỉ điều tốt đẹp xảy đến với mình. Sự thật là cuộc sống luôn tồn tại hai mặt. Phũ phàng rằng mặt xấu vẫn luôn hiện hữu và không chừa một ai.
3. Con dạy cho mình một điều rằng, dù mình thương con nhiều đến ngần nào thì mình cũng không thể làm gì để kéo dài cuộc sống của con ở thế giới này. Con đến và đi đều có nhân duyên. Khi duyên của con kết thúc là con đi. Con trở về “nhà” của con mà ở đó con là một linh hồn đã trưởng thành, đã trả xong nợ ở thế gian này và người vẫn còn phải học bài học cuộc đời đó là mình.
4. Con dạy mình biết cách buông bỏ. Con dạy mình không nên bám chấp vào bất cứ điều gì, kể cả là con - đứa con mà mình yêu thương nhất trên đời. Con dạy mình phải biết tự yêu thương trân trọng bản thân dù con ở đây hay không có ở đây. Bản thân mình phải học cách chấp nhận, sống với nỗi đau mất con nhưng cũng không được bạc đãi bản thân mình.
5. Con dạy cho mình hiểu, hạnh phúc và bình an của vợ chồng mình phải là do hai vợ chồng tạo dựng chứ không phải phụ thuộc vào sự có mặt của con. Con không đến để “chữa lành” những quá khứ tuổi thơ đau khổ của mình hay làm cho mình hạnh phúc hơn. Con không là cứu cánh để giúp cho cuộc hôn nhân của mình bền vững hay bớt nhàm chán. Con càng không có trách nhiệm trong cuộc hôn nhân của hai vợ chồng mình.
6. Con dạy mình bớt mong cầu. Những mong cầu như mong gia đình luôn an yên, đầy đủ, hạnh phúc.. nó chỉ là bề nỗi. Trong khi gốc rễ cần mong cầu đó là rèn luyện được bản lĩnh, sự vững vàng để đối diện trước mọi phong ba bão táp mới là cái cần được nhìn nhận, tu tập đúng nghĩa.
7. Con dạy mình sống chậm lại, biết yêu thương quý trọng cơ hội được học và trải nghiệm cuộc đời để khi gặp lại con ở thế giới bên kia, mình cũng sẽ là một linh hồn giác ngộ với đầy đủ yêu thương.
8. Con dạy mình “love never dies” - tình yêu và sự liên kết giữa mình và con không bao giờ thay đổi. Cái chết chỉ tạm thời chia cắt mẹ con mình về vật lý nhưng tình yêu thì luôn ở đó, không bao giờ chết. Mình phải học cách kết nối với con theo hình thức khác và khi thời điểm của mình đến, mình và con sẽ lại được bên nhau. Con dù đang ở đâu cũng luôn là động lực để mình hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Mình hi vọng với những chia sẻ này trong “Ngày Của Mẹ”, sẽ phần nào xoa dịu nỗi đau của những ông bố bà mẹ đang phải trải qua hoàn cảnh như mình. Mong rằng chúng ta sẽ “học” được những bài học của mình khi còn đủ nhân duyên ở đây và sẽ có được cách kết nối với các con sâu sắc hơn bao giờ hết.

Xin được ôm và chia sẻ với tất cả những bà mẹ. Bạn có đủ dũng cảm để cảm ơn các con đã chọn mình làm cha làm mẹ trong hành trình này chưa?!

Thương yêu!

Mia’s mom.




Có ai đó đang thầm cầu nguyện cho bạn Mấy ngày trước mẹ có việc phải bay xa. Từ ngày con bay về trời, mỗi lần đi đâu, là...
04/22/2026

Có ai đó đang thầm cầu nguyện cho bạn

Mấy ngày trước mẹ có việc phải bay xa. Từ ngày con bay về trời, mỗi lần đi đâu, làm gì, mẹ đều chia sẻ với con và nói cho con biết để con đi cùng mẹ.

Thông thường cái app hãng bay trên điện thoại của mẹ luôn hoạt động tốt. Mẹ không cần phải hỏi nhân viên ngay tại cổng máy bay in cho mình vé để lên máy bay. Nhưng hôm đó không hiểu sao cái app bị lỗi. Thế là mẹ phải tới quầy nói chuyện với cô nhân viên. Khi cô ấy kiểm tra tên mẹ trên hệ thống thì bỗng dưng cổ khựng lại. Cổ nhìn mẹ rồi hỏi có phải mẹ ở thành phố St Cloud không? Mẹ nói phải..

Và câu chuyện bắt đầu! Thì ra gần 4 năm trước, ngày mà con ra đi.. Ông bà nội đã bay từ tiểu bang MN xuống nhà mình. Lúc đó ông bà nội đã được hỗ trợ bay khẩn cấp nên hãng máy bay đã ưu tiên hỗ trợ ông bà hết lòng. Một tiếp viên trên chuyến bay biết câu chuyện đau lòng của gia đình mình và kể cho cô ấy nghe. Cô Milly đã tìm tên kiếm câu chuyện của nhà mình và tìm ra Facebook của mẹ. Cô Milly nói cô ấy đã khóc vì quá đau lòng khi một đứa bé đáng yêu, bé bỏng như con lại phải ra đi quá sớm. Và vì cô ấy cũng từng mất một bé trai khi mới vừa chào đời nên cô ấy càng thương cho hoàn cảnh của mẹ. Và từ đó đến nay, hai vợ chồng cô Milly âm thầm cầu nguyện cho mẹ và ba. Khi nghe cô nói đến đó, hai hàng nước mắt của mẹ chảy dài. Cô ôm mẹ rồi cả hai cùng khóc.

Mẹ quá cảm động vì chỉ là một người xa lạ nhưng cô ấy lại dành thời gian và tâm trí để cầu nguyện cho mẹ và ba và càng cảm động hơn vì mẹ tin là con trai của cô ấy và con đã “sắp xếp” cho cuộc gặp gỡ này. Để mẹ và cô Milly có thể ôm nhau, khóc những giọt nước mắt mà hai người mẹ bất hạnh tuy không quen biết nhưng lại có cùng nỗi đau mà không có gì bù đắp được.

Mẹ và cô Milly trao đổi số điện thoại với nhau và hẹn một ngày nào đó sẽ gặp nhau cafe trò chuyện thêm. Cái ôm của cô Milly, những giọt nước mắt của cô, lời cầu nguyện suốt khoảng thời gian gần 4 năm qua khiến mẹ thấy vô cùng ấm áp. Mẹ cảm cô, cảm ơn con và anh C - con trai của cô đã tạo ra nhân duyên này.

Thương con gái của mẹ vô cùng. Mẹ chỉ muốn gửi gắm đến các bố mẹ ngoài kia cũng có con bay về trời như mẹ rằng trong “cuộc chiến” mà chúng ta đang phải vật lộn mỗi ngày, ở đâu đó, có thể bạn không biết, nhưng ai đó đang thầm cầu nguyện cho bạn và mong bạn có được chút bình yên. Trên hành trình này, bạn không hề đơn độc. Hãy vững niềm tin rằng các con đang ở một nơi mà ở đó không còn khổ đau nữa và chúng ta rồi sẽ gặp lại con.



Mỗi khi ngắm bầu trời với những màu sắc như bầu trời trong bức ảnh này, mẹ đều nghĩ tới con và những đứa trẻ khác đã sớm...
04/10/2026

Mỗi khi ngắm bầu trời với những màu sắc như bầu trời trong bức ảnh này, mẹ đều nghĩ tới con và những đứa trẻ khác đã sớm bay về trời. Mẹ nghĩ chắc con và các bạn đã cùng nhau vẽ lên bầu trời tuyệt đẹp này. Bởi chỉ có những tâm hồn trong sáng, thánh thiện của những đứa trẻ thơ mới có thể tạo nên bức vẽ tuyệt vời này cho những bà mẹ tội nghiệp ở trần gian nhìn ngắm..

Thương con vô cùng…

Address

Fanny Bass Road
Saint Cloud, FL
34772

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Khi Con Bay Về Trời posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category