31/08/2026
QUAN ĐIỂM "LẤY NGƯỜI BỆNH LÀM TRUNG TÂM” LIỆU CÓ CÒN PHÙ HỢP?
Đã đến lúc chuyển từ LẤY NGƯỜI BỆNH LÀM TRUNG TÂM “Patient-Centered” sang LẤY CON NGƯỜI LÀ TRUNG TÂM “People-Centred” trong Y tế!
Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), Chăm sóc sức khỏe lấy con người làm trung tâm (“People-Centred”) không chỉ đơn thuần là đáp ứng nhu cầu của một người bệnh tại một thời điểm. Đây là cách tổ chức hệ thống Y tế đặt con người, gia đình và cộng đồng vào trung tâm; tôn trọng nhu cầu, giá trị và lựa chọn của họ trong toàn bộ quá trình chăm sóc sức khỏe. Đồng thời, WHO cũng nhấn mạnh rằng những người cung cấp dịch vụ chăm sóc phải có động lực, năng lực và được làm việc trong một môi trường được hỗ trợ. Vì vậy, một hệ thống Y tế thực sự lấy con người làm trung tâm không thể chỉ quan tâm đến người bệnh mà bỏ quên sức khỏe, sự an toàn và điều kiện làm việc của nhân viên y tế.
Trong nhiều năm, triết lý “Lấy người bệnh làm trung tâm” (“Patient-Centered”) được xem là một trong những nền tảng quan trọng nhất của Y học hiện đại.
Người bệnh không còn là một “ca bệnh”, không chỉ là một kết quả xét nghiệm, không chỉ là một chẩn đoán. Mỗi người bệnh là một con người có hoàn cảnh sống, gia đình, nỗi sợ hãi, mong muốn, giá trị và những ưu tiên riêng. Đó là một bước tiến rất lớn của Y học.
Nhưng hiện nay, trước những thay đổi sâu sắc của hệ thống Y tế, chúng ta cần đặt ra một câu hỏi: “Lấy người bệnh làm trung tâm” có còn đủ để xây dựng một hệ thống Y tế tốt hay không?
Câu trả lời có lẽ là: Vẫn đúng. Nhưng chưa đủ.
TỪ “NGƯỜI BỆNH LÀ TRUNG TÂM” ĐẾN “CON NGƯỜI LÀ TRUNG TÂM”
WHO đã thúc đẩy một cách tiếp cận rộng hơn: Integrated People-Centred Health Services - Dịch vụ Y tế tích hợp, lấy con người làm trung tâm.
Khung này đã được Đại hội đồng Y tế Thế giới thông qua năm 2016, với mục tiêu chuyển đổi cách tổ chức và cung cấp dịch vụ y tế: Từ hệ thống được xây dựng chủ yếu xoay quanh bệnh tật và cơ sở Y tế sang hệ thống được tổ chức xoay quanh nhu cầu của con người.
Theo WHO, cách tiếp cận lấy con người làm trung tâm không chỉ xem người bệnh là người nhận dịch vụ. Người bệnh, gia đình và cộng đồng phải trở thành những người tham gia tích cực vào quá trình chăm sóc sức khỏe.
Dịch vụ Y tế phải đáp ứng:
- Nhu cầu thực tế.
- Giá trị cá nhân.
- Quyền của người bệnh.
- Hoàn cảnh gia đình.
- Điều kiện xã hội.
- Nhu cầu trong toàn bộ vòng đời.
Và đặc biệt: Hệ thống đó phải được vận hành bởi những nhân viên Y tế có đủ năng lực, động lực và được làm việc trong một môi trường hỗ trợ.
MỘT ĐIỀU CẦN LÀM RÕ: PEOPLE-CENTRED KHÔNG PHẢI LÀ “BỎ NGƯỜI BỆNH ĐỂ LO CHO NHÂN VIÊN Y TẾ”
Đây là một hiểu lầm khá phổ biến.
Khi nói cần quan tâm nhiều hơn đến nhân viên Y tế, một số người có thể nghĩ: “Như vậy có phải các bệnh viện đang đặt lợi ích của nhân viên lên trên người bệnh?”
Hoàn toàn không. Thực chất, đây là một tư duy sâu sắc hơn: Không thể có chăm sóc người bệnh chất lượng cao nếu những người chăm sóc đang kiệt quệ.
- Một bác sĩ thiếu ngủ kéo dài.
- Một điều dưỡng phải chăm sóc quá nhiều người bệnh.
- Một nhân viên Y tế thường xuyên bị đe dọa hoặc bạo hành.
- Một bác sĩ dành quá nhiều thời gian cho thủ tục hành chính.
- Một nhân viên Y tế sống trong tình trạng căng thẳng pháp lý thường trực.
- Một hệ thống thiếu nhân lực và thiếu hỗ trợ.
Tất cả những điều đó cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến ai?
Chính là người bệnh!
NHÂN VIÊN Y TẾ KHÔNG PHẢI LÀ “MỘT NGUỒN LỰC VÔ HẠN”
Xã hội thường nhìn nhân viên y tế qua hình ảnh:
“Bác sĩ phải luôn tận tụy.”
“Điều dưỡng phải luôn nhẹ nhàng.”
“Nhân viên Y tế phải luôn sẵn sàng.”
Điều đó đúng. Nhưng chúng ta đôi khi quên mất một điều: Nhân viên Y tế cũng là con người.
Họ cũng:
- Mệt mỏi.
- Có gia đình.
- Có con nhỏ.
- Có cha mẹ già.
- Có giới hạn về thể chất.
- Có tổn thương tâm lý.
- Có những nỗi sợ và áp lực riêng.
Họ thường xuyên tiếp xúc với:
- Đau đớn.
- Cái chết.
- Những tình huống cấp cứu.
- Những quyết định khó khăn.
- Những sai sót có thể xảy ra.
- Áp lực từ người bệnh và gia đình.
- Áp lực pháp lý.
- Áp lực truyền thông và mạng xã hội.
Một người có thể chăm sóc người khác. Nhưng không thể yêu cầu họ liên tục cho đi mà không được tiếp thêm nguồn lực.
Có một hình ảnh rất đơn giản: “Bạn không thể rót nước từ một chiếc cốc đã cạn.”
VẬY “LẤY CON NGƯỜI LÀM TRUNG TÂM” KHÁC GÌ “LẤY NGƯỜI BỆNH LÀM TRUNG TÂM”?
Lấy người bệnh nhân làm trung tâm tập trung chủ yếu vào câu hỏi: “Người bệnh cần gì?”
Đây là câu hỏi rất quan trọng. Nhưng đôi khi hệ thống chỉ dừng ở đó.
Lấy con người làm trung tâm đặt ra nhiều câu hỏi hơn:
- “Người bệnh cần gì?”
- “Gia đình họ cần gì?”
- “Cộng đồng cần gì?”
- “Người chăm sóc cần gì?”
- “Nhân viên y tế cần gì để có thể chăm sóc tốt?”
- “Hệ thống cần thay đổi như thế nào để mọi người đều có thể hoạt động tốt?”
Đó là sự chuyển đổi:
- Từ một người bệnh → đến một con người trong hoàn cảnh sống của họ
- Từ một lần khám → đến toàn bộ hành trình chăm sóc sức khỏe
- Từ một bệnh viện → đến sự phối hợp giữa các tuyến chăm sóc
- Từ người bệnh là người nhận thụ động → đến người bệnh là đối tác
- Từ chăm sóc người bệnh → đến chăm sóc toàn bộ hệ sinh thái con người.
WHO mô tả dịch vụ lấy con người làm trung tâm là cách tiếp cận chủ động xem xét quan điểm của cá nhân, gia đình và cộng đồng; coi họ vừa là người thụ hưởng vừa là những người tham gia vào hệ thống Y tế đáng tin cậy, đáp ứng nhu cầu và sở thích của họ một cách nhân văn và toàn diện.
MỘT HỆ THỐNG Y TẾ TỐT KHÔNG THỂ CHỈ TỐT VỚI NGƯỜI BỆNH!
Một nghịch lý đôi khi xuất hiện trong thực tế: Một bệnh viện có thể cố gắng làm hài lòng người bệnh bằng mọi giá.
Nhưng nếu:
- Nhân viên thiếu.
- Khối lượng công việc quá lớn.
- Thời gian khám quá ngắn.
- Nhân viên không có quyền tự chủ chuyên môn.
- Môi trường làm việc thiếu an toàn.
- Sai sót bị quy hoàn toàn thành lỗi cá nhân.
- Nhân viên kiệt sức nhưng không được hỗ trợ.
Thì chất lượng chăm sóc sẽ khó có thể duy trì lâu dài.
Bởi vì: Chất lượng điều trị không chỉ được tạo ra bởi kiến thức của một bác sĩ.
Nó được tạo ra bởi:
- Một đội ngũ.
- Một quy trình.
- Một môi trường làm việc.
- Một hệ thống an toàn.
- Một văn hóa tổ chức.
- Một nguồn nhân lực đủ và được hỗ trợ.
WHO cũng nhấn mạnh rằng chất lượng chăm sóc không chỉ là hiệu quả và an toàn mà còn phải là chăm sóc lấy con người làm trung tâm, đáp ứng nhu cầu, giá trị và mong muốn của từng cá nhân.
“BỆNH VIỆN NAM CHÂM”: MỘT BÀI HỌC QUAN TRỌNG
Khái niệm Magnet Hospital – Bệnh viện Nam châm xuất phát từ những tổ chức có khả năng thu hút và giữ chân nhân viên Y tế chất lượng cao, đặc biệt trong lĩnh vực điều dưỡng.
Điểm quan trọng không phải là cái tên. Điều quan trọng là triết lý vận hành.
Một môi trường làm việc tốt thường chú trọng đến:
- Đủ nhân lực.
- Lãnh đạo hiệu quả.
- Quyền tự chủ nghề nghiệp.
- Tiếng nói của nhân viên.
- Phát triển chuyên môn.
- Làm việc nhóm.
- An toàn nghề nghiệp.
- Văn hóa tôn trọng.
- Cơ hội học tập và phát triển.
Điều đáng chú ý là nhiều nghiên cứu cho thấy môi trường làm việc tốt hơn cho nhân viên Y tế có liên quan đến kết quả tốt hơn cho người bệnh.
Trong một nghiên cứu lớn so sánh "Bệnh viện Nam châm" với các bệnh viện tương đồng, người bệnh điều trị tại các "Bệnh viện Nam châm" có nguy cơ tử vong sau phẫu thuật thấp hơn và khả năng tử vong sau biến chứng cũng thấp hơn.
Một tổng quan hệ thống cũng ghi nhận các "Bệnh viện Nam châm" thường có:
- Ít thiếu hụt điều dưỡng hơn.
- Ít kiệt sức nghề nghiệp hơn.
- Ít bất mãn nghề nghiệp hơn.
- Tỉ lệ nghỉ việc thấp hơn.
Đồng thời, các kết quả của người bệnh như tử vong, té ngã, nhiễm khuẩn bệnh viện và loét tỳ đè cũng có xu hướng tốt hơn.
Điều này dẫn đến một bài học rất quan trọng: Chăm sóc tốt cho nhân viên Y tế không phải là một “phúc lợi tăng thêm”.
Đó là một chiến lược nâng cao chất lượng và an toàn người bệnh.
NHƯNG PEOPLE-CENTRED KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ CHIỀU THEO MỌI YÊU CẦU
Đây cũng là một điểm cần phân biệt.
Lấy con người làm trung tâm không đồng nghĩa với việc người bệnh luôn đúng trong mọi hoàn cảnh.
Y học vẫn phải dựa trên:
- Bằng chứng khoa học.
- Đạo đức nghề nghiệp.
- An toàn người bệnh.
- Nguồn lực hợp lý.
- Công bằng trong tiếp cận y tế.
Một người bệnh có thể mong muốn được chụp rất nhiều xét nghiệm. Nhưng bác sĩ không nên chỉ định nếu không cần thiết.
Một gia đình có thể yêu cầu một loại thuốc. Nhưng bác sĩ không nên kê nếu thuốc không phù hợp.
Một người bệnh có thể mong muốn được đáp ứng ngay lập tức. Nhưng điều đó không có nghĩa nhân viên Y tế phải làm việc vượt quá giới hạn an toàn.
People-Centred không phải là “khách hàng là thượng đế”.
People-Centred là: Tôn trọng con người nhưng vẫn tuân thủ khoa học.
Lắng nghe người bệnh nhưng không bỏ qua chuyên môn.
Quan tâm đến nhân viên nhưng không quên trách nhiệm nghề nghiệp.
Bảo vệ quyền lợi người bệnh nhưng cũng bảo vệ quyền được làm việc an toàn của nhân viên y tế.
NGƯỜI BỆNH CŨNG CẦN THAY ĐỔI VAI TRÒ
Trong mô hình Y tế hiện đại, người bệnh không nên chỉ là người:
- Đến khám.
- Nhận đơn thuốc.
- Uống thuốc.
- Chờ bác sĩ quyết định.
Người bệnh cần trở thành đối tác trong quá trình chăm sóc.
Điều đó có nghĩa là, người bệnh cũng cần:
- Cung cấp thông tin trung thực.
- Hiểu bệnh của mình.
- Tham gia vào quyết định điều trị.
- Tuân thủ kế hoạch đã thống nhất.
- Tôn trọng nhân viên Y tế.
- Hợp tác với hệ thống chăm sóc.
Nhân viên Y tế cần:
- Lắng nghe.
- Giải thích.
- Tôn trọng.
- Giao tiếp rõ ràng.
- Chia sẻ quyết định.
- Thừa nhận giới hạn và sai sót khi có sự cố.
Và Bệnh viện cần:
- Tạo môi trường an toàn.
- Bảo đảm đủ nhân lực.
- Giảm thủ tục không cần thiết.
- Hỗ trợ sức khỏe tinh thần.
- Bảo vệ nhân viên trước bạo lực.
- Xây dựng văn hóa an toàn.
- Lắng nghe cả người bệnh và nhân viên.
THAY VÌ HỎI: “AI LÀ TRUNG TÂM?”
Có lẽ câu hỏi tốt hơn là: “Chúng ta đang xây dựng hệ thống Y tế vì con người nào?”
Câu trả lời là: Vì người bệnh.
Nhưng cũng vì: Gia đình của họ. Người chăm sóc. Cộng đồng. Và Những nhân viên Y tế đang trực tiếp chăm sóc họ.
Không nên đặt: Người bệnh đối lập với Nhân viên y tế. Bởi vì hai nhóm này không phải là hai bên đối đầu. Họ là: Hai phía của cùng một hệ thống chăm sóc. Một bên cần được chăm sóc. Một bên cần đủ điều kiện để chăm sóc tốt.
Nếu một bên bị tổn thương, bên còn lại cuối cùng cũng sẽ bị ảnh hưởng.
THÔNG ĐIỆP QUAN TRỌNG NHẤT
Triết lý “Lấy người bệnh làm trung tâm” không sai. Ngược lại, đó vẫn là một giá trị cốt lõi của Y học hiện đại.
Nhưng trong bối cảnh hiện nay, chúng ta cần đi xa hơn. Từ Patient-Centred (Lấy người bệnh làm trung tâm) đến People-Centred (Lấy con người làm trung tâm).
Đó không phải là giảm vai trò của người bệnh. Đó là mở rộng góc nhìn để nhìn thấy toàn bộ con người và toàn bộ hệ thống.
Muốn người bệnh được chăm sóc tốt, phải xây dựng một hệ thống tốt. Muốn có một hệ thống tốt, phải chăm sóc tốt cho những con người đang vận hành hệ thống đó.
Và có lẽ, một hệ thống Y tế thực sự nhân văn không phải là nơi chỉ nói “Người bệnh là trung tâm.”
Mà là nơi có thể nói: “Con người là trung tâm — người bệnh, gia đình, cộng đồng và cả những nhân viên Y tế đang ngày đêm chăm sóc họ.”
Đó mới là một hệ thống Y tế bền vững.
Đó mới là nền tảng của chất lượng và an toàn thực sự.
TÀI LIỆU THAM KHẢO:
1. WHO Framework on Integrated People-Centred Health Services.
2. WHA69.24 – Strengthening integrated, people-centred health services.
3. WHO Global Strategy on Human Resources for Health: Workforce 2030.
@