16/06/2026
Cuộc sống mà, khi nào mới gọi là “đủ”
Vợ chồng em từ Thanh Hoá vào Nam lập nghiệp. Tài sản mang theo chẳng có gì ngoài sức trẻ và một mong ước rất đỗi bình thường: có gia đình nhỏ đỡ cơ cực hơn nơi quê nhà nước mặn, đồng chua. Nhiều năm trôi qua, căn phòng trọ vẫn vắng tiếng trẻ. Hai vợ chồng đã thử canh tự nhiên, đã làm IUI, đã hy vọng rồi lại lặng lẽ thất vọng.
Em tìm tới bác qua người quen giới thiệu và e đã tham khảo nhiều chỗ, e thấy với kinh phí đang có thì gói IVF( 69 triệu) thì cố thêm tý là được. Em ghé em nói khá nhỏ, giống quê chưa đổi nên càng khó nghe:” Có chắc là gói 69, không phát sinh phải không bác?”, “Hai vợ chồng e tích góp hơn năm nay gần đủ số đó, e cứ phân vân có lamg không, bác phải hứa với e thì e mới dám làm”
❤️ May mắn đồng hành cũng em và bác khi mọi thứ suôn sẻ và bây giờ em có thể thở phào một cái được rồi.
📖 Bác muốn kể lại câu chuyện này với lời nhắn nhủ tới các bạn đang trên đường tìm con : không có thời điểm nào gọi là “đủ đầy” cả. Người ta cứ đợi đủ tiền, đủ nhà, đủ ổn định — nhưng buồng trứng không biết chờ. Tuổi càng cao, chất lượng trứng càng giảm, số phôi tốt càng ít, chi phí và số lần chuyển phôi lại càng tăng. Cái giá của việc “đợi cho chắc” nhiều khi đắt hơn cả cái giá của việc bắt đầu sớm