Soul Up

Soul Up Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Soul Up, Mental Health Service, Binh Thanh.

💡 Your well-being starts here!
🧠 Psychotherapy for Stress | Anxiety | Self-Confidence
📍 Vietnam – Online & In-Person Sessions
💬 English & Vietnamese 🇬🇧🇻🇳
📩 Message me on WhatsApp to book a session 👉 https://wa.me/33662862981 Nhà trị liệu Arnaud Guibert hiện đang hoạt động trong ba lĩnh vực:

- Trị liệu tâm lý 1:1 cho cá nhân.
- Coaching về Trí tuệ Cảm xúc, Trí tuệ Sáng tạo và Xây dựng Đội ngũ cho các doanh nghiệp.
- Các workshop phát triển bản thân dành cho cá nhân.

English belowTrước đây là hai người. Giờ đây là ba.Một em bé chào đời, và mọi câu chuyện đều xoay quanh bé. Giấc ngủ của...
07/09/2026

English below

Trước đây là hai người. Giờ đây là ba.
Một em bé chào đời, và mọi câu chuyện đều xoay quanh bé. Giấc ngủ của bé, bữa ăn của bé. Không ai nói về hai bạn.
Vậy mà, ngay từ những ngày đầu:
– thời gian dành riêng cho nhau biến mất
– sự dịu dàng nhường chỗ cho những thứ gấp gáp
– mỗi người cho đi phần còn lại của mình, mà phần đó chẳng còn bao nhiêu
Điều này không hẳn là dấu hiệu cho thấy mối gắn kết của hai vợ chồng đang rạn nứt. Đây là một chặng mà rất nhiều cặp đôi trải qua khi trở thành cha mẹ.
Tuần này, một loạt bài ngắn về những gì đang diễn ra trong mối quan hệ của hai bạn khi một em bé ra đời.
Thứ Sáu này sẽ có một bài tập đơn giản để tìm lại chút không gian của riêng hai bạn, ngay trong nhịp sống hàng ngày.
Hãy tự trả lời điều gì đã thay đổi nhiều nhất giữa hai bạn kể từ khi em bé chào đời? 🌱


You used to be two. Now you're three.
A baby arrives, and everyone talks to you about them. Their sleep, their meals. No one talks to you about the two of you.
And yet, from the very first days:
– time together disappears
– tenderness comes after urgency
– each of you gives what's left, and there's not much left
This doesn't necessarily mean your bond is breaking down. It's a stage many couples go through when they become parents.
This week, a short series on what happens between partners when a baby arrives.
Friday, a simple exercise to find a little of "just the two of you" again, within this new rhythm.
What's changed the most between you two since the baby arrived? 🌱

English below"Tất cả những gì khiến ta khó chịu ở người khác có thể giúp ta hiểu chính mình hơn."— Carl Gustav Jung, Mem...
06/09/2026

English below

"Tất cả những gì khiến ta khó chịu ở người khác có thể giúp ta hiểu chính mình hơn."
— Carl Gustav Jung, Memories, Dreams, Reflections
Trong ba tuần của loạt bài này ta đã cùng nhau học cách nhìn nhận sự thái quá theo một cách khác. Trước tiên ở người khác. Rồi ở chính mình. Cuối cùng, quay lại với người khác với góc nhìn đã được chuyển hoá bởi hành trình này.
Sự thái quá khiến bạn khó chịu nhất, ở một người thân, có lẽ chưa bao giờ là một cuộc tấn công nhắm vào bạn. Có thể đó là một ngôn ngữ, một cách vụng về để nói lên một sự thiếu thốn, một nỗi sợ, một câu chuyện xưa cũ.
Tối nay, hãy để hình ảnh này đơn giản ở lại: nếu như điều đối diện với bạn không chỉ là một sự thái quá, mà còn là điều gì đó vẫn đang cần được gọi tên thì sao?
Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng ba tuần này. Chúc chúng ta một tuần tốt lành 🌙


"Everything that irritates us about others can lead us to an understanding of ourselves."
— Carl Gustav Jung, Memories, Dreams, Reflections
Three weeks of this mini-series to learn to look at excess differently. First in others. Then in ourselves. Finally, back to others, transformed by this path.
The excess that irritates you most, in someone close to you, may never have been an attack on you. Perhaps it was a form of communication. An awkward way of saying a lack, a fear, an old story.
Tonight, simply let this image stay with you: what if it wasn't only an excess facing you, but also something still searching for words?
Thank you for walking through these three weeks. Have a good week, everyone 🌙

English belowThay đổi cách nhìn về một sự thái quá là điều có thể luyện tập.Bài tập cuối cùng của loạt bài, áp dụng cho ...
04/09/2026

English below

Thay đổi cách nhìn về một sự thái quá là điều có thể luyện tập.
Bài tập cuối cùng của loạt bài, áp dụng cho một người thân điều bạn đã học được về chính mình.
1. Nghĩ về một sự thái quá khiến bạn khó chịu, ở ai đó.
Một đồng nghiệp, một người bạn.
2. Nhận ra phản ứng trong cơ thể bạn.
Căng thẳng, nóng bừng, mong muốn né tránh hoặc đáp trả gay gắt.
3. Tự hỏi điều sự thái quá này đang đánh thức gì trong bạn.
Một câu chuyện cũ, một nỗi sợ không liên quan đến tình huống hiện tại.
4. Đặt ra một giả thuyết, mà không biến nó thành sự thật.
Sự thái quá này có thể đang bảo vệ điều gì? Một nỗi sợ, một nhu cầu kiểm soát?
5. Hãy chọn cách đáp lại, thay vì phản ứng theo bản năng.
Một giới hạn rõ ràng, nói ra một cách bình tĩnh.
Thói quen nhỏ: lần tới khi một sự thái quá khiến bạn khó chịu, hãy hít thở trước khi phản hồi.
Sự thái quá bạn sẽ nhìn nhận khác đi là gì? 🌱


Shifting your view of an excess, that's something you can practice.
Last exercise of the series: applying to someone close to you what you've learned about yourself.
1. Think of an excess that irritates you, in someone.
A colleague, a friend.
2. Notice the reaction in your body.
Tension, heat, an urge to flee or snap back.
3. Ask yourself what this excess awakens in you.
An old story, a fear unrelated to the situation.
4. Form a hypothesis, without turning it into a truth.
What might this excess be protecting? A fear, a need for control?
5. Choose a response, not a reaction.
A clear limit, stated calmly.
Micro-habit: next time an excess irritates you, breathe before responding.
What excess will you look at differently? 🌱

English belowHai tuần của loạt bài này đã dành để giải mã sự thái quá: trước tiên ở người khác, sau đó ở chính mình. Tuầ...
02/09/2026

English below

Hai tuần của loạt bài này đã dành để giải mã sự thái quá: trước tiên ở người khác, sau đó ở chính mình. Tuần cuối cùng này hãy cùng khép lại vòng tròn, quay về phía người khác, nhưng với một ánh nhìn đã được chuyển hoá bởi hành trình vừa qua.
Trước sự thái quá của một người thân, phản ứng đầu tiên hiếm diễn ra trong bình tĩnh. Một đồng nghiệp quá áp đặt, một bậc phụ huynh can thiệp can thiệp, một người bạn quá xa cách: có điều gì đó thắt lại ngay cả trước khi tâm trí kịp gọi tên chuyện gì đang xảy ra. Một sự căng lên trong bụng, một luồng khí nóng dâng lên, một mong muốn né tránh hoặc đáp trả gay gắt. Cơ thể thường lên tiếng trước, trước cả suy nghĩ.
Có một sự khác biệt quan trọng giữa việc cảm nhận sự căng thẳng này và hành động tức thời dưới tác động của nó. Hãy hít thở ba lần trước khi phản hồi, tự hỏi lặng lẽ điều phản ứng cụ thể này đang chạm vào trong ta, điều này thường thay đổi diễn biến tiếp theo của cuộc trò chuyện. Đây không phải là sự thụ động. Đó là một cách phản hồi vững vàng hơn, thay vì phản ứng dựa trên làn sóng cảm xúc đầu tiên.
Phản ứng nhanh này thường cho thấy điều gì đó quan trọng. Nó cho biết mối quan hệ đang bị chạm vào một nơi nhạy cảm. Nhưng nó không phải lúc nào cũng nói lên sự thật về người kia. Sự thái quá khiến ta khó chịu đến vậy có thể đang đánh thức một tiếng vọng cũ, một câu chuyện cá nhân có lẽ chẳng liên quan gì đến tình huống hiện tại.
Hãy lấy một ví dụ thường gặp. Một đồng nghiệp chiếm hết không gian trong cuộc họp, ngắt lời người khác, dường như chưa từng nghi ngờ bản thân. Phản ứng tức thì thường là sự khó chịu, đôi khi thậm chí là một cơn giận không tương xứng với vấn đề thực sự. Sự tự tin thái quá này có thể đang đánh thức một cảm giác cũ, cảm giác bạn từng bị xem như vô hình hoặc bị xem nhẹ, ở một bối cảnh khác, trong gia đình hay công việc.
Nhớ lại những gì ta đã học trong hai tuần vừa qua giúp làm chậm lại phản ứng này. Sự thái quá của người khác thường không nhắm vào bạn một cách cá nhân, dù nó có tác động đến bạn một cách cá nhân. Nó có thể bắt rễ từ rất lâu trước khi hai người gặp nhau, trong một câu chuyện không phải của bạn.
Bộ ba này — cơ thể phản ứng, cảm xúc theo sau, và mối quan hệ kích hoạt chúng — xứng đáng được nhìn nhận cùng nhau như một tổng thể thay vì tách rời. Cơ thể phát tín hiệu báo động. Cảm xúc cho ta biết điều gì đang diễn ra trong chính mình. Mối quan hệ cung cấp cho ta bối cảnh, thường là một chuyện xưa cũ hơn ta tưởng. Giữ cả ba sợi dây này cùng nhau giúp ta hiểu rõ hơn điều đang diễn ra khi đối diện với sự thái quá của người khác.
Nắm bắt chức năng có thể có của một hành vi không có nghĩa là biết được nguyên nhân thật sự của nó. Tìm hiểu điều một sự thái quá đang bảo vệ vẫn chỉ là một giả thuyết để thấu hiểu, không bao giờ là một chẩn đoán trọn vẹn về người biểu hiện nó.
Điều này cũng không có nghĩa là phải biện minh hay chấp nhận tất cả. Một giới hạn rõ ràng vẫn cần thiết khi một hành vi liên tục gây tổn thương hoặc làm kiệt sức một mối quan hệ. Ta có thể nói không, giữ khoảng cách, hoặc gọi tên điều đang gây vấn đề, mà không quy chụp người đó về sự thái quá họ thể hiện.
Cái nhìn rộng hơn này về bản thân, về người khác, và về mối quan hệ kết nối họ, chạm đúng vào điều mà quá trình trị liệu khám phá một cách sâu sắc. Nó mở ra một không gian để làm chậm lại phản ứng tức thì này, hiểu điều nó đánh thức trong ta, và dần điều chỉnh cách ta phản hồi trước điều gì đó, ở người khác, đang kích hoạt một cảm xúc mạnh mẽ.
Một quá trình trị liệu có thể giúp gỡ rối điều thực sự thuộc về mối quan hệ hiện tại và điều đến từ nơi khác, từ một câu chuyện xưa cũ hơn, đôi khi từ trước cả tuổi trưởng thành. Công việc này không nhằm biện minh cho một hành vi gây tổn thương ở người khác. Nó tìm cách hiểu tại sao điều đó tác động đến ta sâu sắc đến vậy, và làm sao để phản hồi với sự thấu đáo hơn, mà không đánh mất chính mình trong mối quan hệ.
Tuần này khép lại loạt bài của chúng ta về sự thái quá và điều nó có thể hé lộ. Ba tuần để học cách nhìn nhận khác đi: trước tiên là người khác, rồi đến chính mình, rồi quay lại với một góc nhìn đã được chuyển hoá.
Thứ Sáu này sẽ có một bài tập cuối cùng sẽ giúp bạn thay đổi cách nhìn về một sự thái quá cụ thể, ở một người trong cuộc sống của bạn.
Có điều gì thái quá ở một người bạn yêu thương xứng đáng một ánh nhìn mới?


Two weeks of this mini-series have been devoted to decoding excess: first in others, then in ourselves. This final week closes the loop, returning to the other, but with a gaze transformed by the path we've traveled.
Faced with a loved one's excess, the first reaction is rarely composed. A colleague who's too authoritative, a parent who's too intrusive, a friend who's too distant: something tightens before the mind has even had time to name what's happening. A tension in the stomach, a rising heat, an urge to flee or snap back. The body often speaks first, before thought.
There's an essential difference between feeling this tension and acting on it immediately. Taking three breaths before responding, silently asking what this specific reaction is touching in you, often changes the course of the exchange. This isn't passivity. It's a way of responding from a steadier place, rather than from the first emotional wave.
This quick reaction often tells us something important. It signals that the relationship is touching a sensitive spot. But it doesn't always tell the truth about the other person. The excess that irritates us so much can awaken an old echo, a personal story that may have nothing to do with the present situation.
Take a common example. A colleague who takes up all the space in a meeting, who interrupts, who never seems to doubt himself. The immediate reaction is often irritation, sometimes even a disproportionate flash of anger relative to what's actually at stake. This excess of confidence can awaken an old feeling of once having been invisible or overlooked, in another relational, family, or professional context.
Remembering what we've learned these past two weeks helps slow down this reaction. The other person's excess is often not aimed at you personally, even if it affects you personally. It can have roots that reach back long before you ever met, in a story that isn't yours.
This triad — the body that reacts, the emotion that follows, and the relationship that activates them — deserves to be looked at together rather than separately. The body sounds the alarm. The emotion informs us about what's at stake for us. The relationship provides the context, often older than it appears. Holding these three threads together helps us better understand what's happening when we face someone else's excess.
Grasping the possible function of a behavior doesn't mean knowing its real cause. Looking for what an excess might be protecting remains a hypothesis for understanding, never a diagnosis of the person showing it.
Nor does this mean everything should be excused or accepted. A clear limit remains necessary when a behavior repeatedly hurts or exhausts a relationship. You can say no, step back, or name the problem, without reducing the person to the excess they display.
This broader view of ourselves, of the other, and of the relationship connecting them touches exactly on what psychotherapy explores in depth. It offers a space to slow down this immediate reaction, understand what it awakens in us, and gradually adjust how we respond to whatever, in the other, activates a strong emotion.
Therapeutic support can help untangle what truly belongs to the present relationship from what comes from elsewhere, from an older story, sometimes even from before adulthood. This work doesn't aim to excuse a hurtful behavior in the other person. It seeks to understand why it touches us so deeply, and how to respond with more accuracy, without losing ourselves in the relationship.
This week concludes our mini-series on excess and what it can reveal. Three weeks to learn to look differently: first at others, then at ourselves, then at others again, but transformed by this path.
Friday, one last exercise will help you shift your view of a specific excess in someone close to you.
What excess, in someone you love, might deserve a renewed look?

English belowNếu như sự thái quá của một người không nhắm vào bạn thì sao?Hai tuần của loạt bài này đã giúp chúng ta giả...
31/08/2026

English below

Nếu như sự thái quá của một người không nhắm vào bạn thì sao?
Hai tuần của loạt bài này đã giúp chúng ta giải mã sự thái quá, trước tiên là ở người khác, sau đó là ở chính mình. Giờ hãy cùng khép lại vòng tròn: cùng nhìn người khác mà không phán xét.
Ba ý tưởng để kết thúc tuần này khác đi:
1. Sự thái quá của người khác không phải lúc nào cũng nói về bạn.
Một đồng nghiệp quá khắt khe, một người thân quá xa cách: sự thái quá của họ có thể bắt rễ từ rất lâu trước khi hai người gặp nhau.
2. Cơ thể phản ứng trước cả suy nghĩ.
Trước sự thái quá của một người thân, một sự căng thẳng trong bụng thường đến trước cả sự phán xét.
3. Thấy mà không biện minh vẫn là điều khả thi.
Bạn có thể đặt ra một giới hạn rõ ràng mà vẫn giữ sự tò mò về điều hành vi đó có thể đang che giấu.
Thứ Sáu này sẽ có một bài tập để thay đổi cách nhìn về một sự thái quá khiến bạn khó chịu.
Có điều gì thái quá, ở một người thân của bạn xứng đáng một ánh nhìn khác không? 🌱


What if their excess wasn't directed at you?
Two weeks of this mini-series decoding excess, first in others, then in ourselves. Now we close the loop: looking at others without judging.
Three ideas to end the week differently:
1. The other person's excess doesn't always speak about you.
A colleague who's too harsh, a loved one who's too distant: their excess can have roots that reach back long before you ever met.
2. The body reacts before the thought does.
Faced with a loved one's excess, a tension in the stomach often precedes judgment.
3. Seeing without excusing is still possible.
You can set a clear limit, and stay curious about what the behavior might be hiding.
Friday, an exercise to shift your view of an excess that irritates you.
What excess, in someone close to you, might deserve a different look? 🌱

English below"Ta có thể biết tất cả, ngoại trừ chính mình."— Stendhal, Memoirs of an Egotist, 1892Tuần này, trong loạt b...
30/08/2026

English below

"Ta có thể biết tất cả, ngoại trừ chính mình."
— Stendhal, Memoirs of an Egotist, 1892
Tuần này, trong loạt bài này, chúng ta đã thử một bài tập khó: hướng về chính mình ánh nhìn mà ta thường dành cho người khác.
Điều này chưa bao giờ hoàn toàn dễ chịu. Ta thường thích gọi tên sự thái quá của một người thân hơn là của chính mình. Nhìn thấy sự thái quá của bản thân đòi hỏi một tấm gương hơi khác, trung thực hơn, ít đường mật hơn.
Tối nay, đừng cố gắng kết luận điều gì, hãy để câu hỏi này lặng lẽ thấm vào bạn: bạn đã mang điều gì thái quá từ lâu, mà không phải lúc nào cũng muốn đối diện với nó?
Tuần sau, ta sẽ hướng ánh nhìn này về phía người khác, với cùng sự dịu dàng.
Chúc mọi người một tuần tốt lành 🌙


"One can know everything, except oneself."
— Stendhal, Memoirs of an Egotist, 1892
This week, in our mini-series, we attempted a difficult exercise: turning toward ourselves the gaze we usually reserve for others.
It's never entirely comfortable. We often prefer to name a loved one's excess rather than our own. Seeing our own excess requires a slightly different mirror, more honest, less flattering.
Tonight, without trying to conclude anything, simply let this question sit with you: what excess have you been carrying for a long time, without always wanting to face it?
Next week, we'll turn this gaze back toward others, with the same gentleness.
Have a good week, everyone 🌙

English belowNhìn rõ bản thân đòi hỏi sự can đảm. Đây là cách để bạn bắt đầu.Tuần này, loạt bài giải mã sự thái quá của ...
28/08/2026

English below

Nhìn rõ bản thân đòi hỏi sự can đảm. Đây là cách để bạn bắt đầu.
Tuần này, loạt bài giải mã sự thái quá của chính bạn. Một bài tập để nhìn nhận rõ ràng hơn.
1. Nhớ lại một nhận xét bạn đã nghe hơn một lần.
Một từ hoặc cụm từ được nhắc lại trong những bối cảnh khác nhau, về cách bạn thể hiện.
2. Ghi nhận sự mệt mỏi mà nó để lại.
Hành vi này có khiến bạn kiệt sức không, dù nó mang lại cảm giác yên tâm trong ngắn hạn?
3. Tìm từ ngữ đẹp đẽ mà bạn hay dùng.
Sự cẩn thận, lòng rộng lượng, tham vọng. Những từ này có đang che giấu một sự thái quá không?
4. Khám phá điều có thể đang diễn ra đằng sau.
Một nỗi sợ làm người khác thất vọng? Sợ mình chưa đủ tốt? Sợ bị đánh giá? Có thể là điều khác.
5. Đón nhận điều này mà không tự phán xét.
Sự thái quá này có thể từng có một vai trò quan trọng với bạn. Nó có thể thay đổi, từ từ.
Thói quen nhỏ dể thực hiện tối nay, hãy viết một câu thành thật về sự thái quá của bạn.
Cuối cùng, bạn dám gọi tên điều gì? 🌱


Seeing yourself clearly takes courage. Here's how to begin.
This week, the mini-series decodes your own excess. An exercise to see it clearly.
1. Think back to feedback you've heard more than once.
A word said in different contexts, about the way you are.
2. Notice the fatigue it leaves.
Does this behavior exhaust you, even if it reassures in the moment?
3. Find the flattering word you use.
Rigor, generosity, ambition. Does this word hide an excess?
4. Explore what might be playing out underneath.
A fear of disappointing? Of not being enough? Of being judged? Maybe something else.
5. Welcome this realization without judging yourself.
This excess may have served a purpose for you. It can evolve, gently.
Micro-habit: tonight, write an honest sentence about your excess.
What excess do you finally dare to name? 🌱

English belowTuần trước, chúng ta đã học cách giải mã sự thái quá ở người khác. Tuần này chúng ta sẽ đi ngược lại, nhìn ...
26/08/2026

English below

Tuần trước, chúng ta đã học cách giải mã sự thái quá ở người khác. Tuần này chúng ta sẽ đi ngược lại, nhìn lại chính mình.
Nhìn lại chính mình với sự tò mò mà ta dành cho người khác không phải điều dễ dàng. Ta thường quen biện minh cho sự thái quá của mình, đặt cho nó một cái tên nghe chấp nhận được. Đó không phải kiêu ngạo, đó là tự tin. Đó không phải kiểm soát, đó là sự tổ chức. Đó cũng không phải trốn chạy vào công việc, đó là tham vọng.
Những từ này không sai. Nhưng chúng cũng có thể trở thành tấm màn che, một cách thuận tiện để không nhìn vào điều có thể đang diễn ra phía sau. Từ ngữ mà ta chọn để mô tả bản thân thường nói lên nhiều điều, không kém gì chính hành vi đó.
Dấu hiệu đầu tiên có thể giúp nhận ra sự thái quá của mình: sự mệt mỏi mà nó để lại. Một hành vi nuôi dưỡng, dù đòi hỏi nhiều, thường để lại một cảm giác hài lòng lâu dài. Ngược lại, một hành vi thái quá thường dẫn đến kiệt sức, ngay cả khi nó mang lại cảm giác yên tâm trong khoảnh khắc. Ta cảm thấy nhẹ nhõm sau khi kiểm soát mọi thứ, nhưng cũng sẽ thấy trống rỗng khi ở một mình. Ta cảm thấy tự hào vì đã vượt qua giới hạn của mình trong công việc, nhưng cũng thấy trống vắng một cách lạ lùng trong chính cuộc sống của mình, khi màn đêm buông xuống.
Một dấu hiệu thứ hai, tinh tế hơn, nằm trong cách người khác phản ứng. Khi nhiều người, trong những bối cảnh khác nhau, đưa ra cùng một nhận xét về bạn, sẽ khó lòng phớt lờ hoàn toàn. Đó không phải bằng chứng tuyệt đối, nhưng là một tín hiệu đáng được lắng nghe hơn là bị gạt bỏ ngay như một sự bất công hay hiểu lầm.
Hãy lấy một ví dụ cụ thể. Một người tự nhận mình là người cẩn thận. Cô đọc lại tin nhắn nhiều lần trước khi gửi, tính trước từng chi tiết của một dự án, khó lòng giao việc cho ai mà không kiểm tra lại sau đó, đôi khi nhiều lần. Nhìn từ bên ngoài, sự cẩn thận này đôi khi giống như một sự kiểm soát thái quá khiến những người xung quanh kiệt sức. Nhìn từ bên trong, nó có thể đang bảo vệ cô khỏi một nỗi sợ đã có từ lâu: sợ mình không đủ khả năng, hay sợ một ngày nào đó bị đánh giá vì một sai lầm mà cô đã không lường trước.
Nhìn nhận bản thân một cách đúng đắn đòi hỏi một sự cân bằng nghiêm ngặt và không dễ giữ. Đó không phải là việc tự phán xét mình gay gắt, điều vốn chỉ củng cố thêm cơ chế phòng vệ ban đầu, làm ta thêm xấu hổ ngoài sự mệt mỏi vốn có. Đó cũng không phải là biện minh cho tất cả với lý do mỗi sự thái quá đều có một nguồn gốc dễ hiểu và chính đáng. Giữa hai thái cực đó là một khoảng không hẹp hơn, nhưng hữu ích hơn nhiều: nhìn thẳng một cách trung thực, không kịch tính hoá, vào điều mà sự thái quá này đang cố làm cho ta, có lẽ từ rất lâu rồi.
Tuần này, trong loạt bài của chúng ta, chúng ta tiến thêm một bước. Sau khi quan sát sự thái quá ở người khác, ta học cách hướng cùng ánh nhìn đó về chính mình, với cùng sự tò mò và không phán xét mà ta cố gắng dành cho người khác.
Quá trình trị liệu làm việc với cơ chế tương tự, giúp một người nhận ra điều một hành vi đang cố gắng bảo vệ, trước cả khi tìm cách thay đổi hay điều chỉnh nó ngay lập tức.
Nhìn rõ bản thân không phải lúc nào cũng đủ để thay đổi một hình mẫu đã hình thành từ lâu, đôi khi từ thời thơ ấu. Nhưng đó thường là bước đầu tiên mà nếu thiếu nó không điều gì khác có thể thực sự bắt đầu chuyển động sâu bên trong.
Còn có một dấu hiệu thứ ba, đôi khi rất đáng chú ý: điều bạn cảm nhận khi ai đó dám gọi tên sự thái quá của bạn thành lời. Một sự khó chịu tức thì, một mong muốn giải thích dài dòng, một chút bực bội không tương xứng: những phản ứng này đôi khi nói lên nhiều hơn cả sự tự kiểm điểm lặng lẽ, một mình.
Thứ Sáu tuần này, tôi sẽ giới thiệu một bài tập cụ thể để giúp bạn gọi tên chính xác sự thái quá của mình, không dễ dãi với bản thân.
Bạn nhận ra điều gì thái quá ở chính mình, khi bạn thật sự dám nhìn thẳng, không né tránh?


Last week, we learned to decode the excess in others. This week, the exercise turns around. It becomes trickier, because it concerns us directly.
Looking at ourselves with the same curiosity we bring to others is far from natural. We're used to justifying our own excess, giving it an acceptable name. It's not arrogance, it's confidence. It's not control, it's organization. It's not fleeing into work, it's ambition.
These words aren't false. But they can also become screens, convenient ways of not looking at what might be playing out behind them. The vocabulary we choose to describe ourselves often says as much as the behavior itself.
A first possible clue for spotting your own excess: the fatigue it leaves behind. A nourishing behavior, even a demanding one, often leaves a lasting sense of satisfaction. An excessive behavior, on the other hand, often ends up exhausting, even when it reassures in the moment. You feel relieved after controlling everything, but also drained when alone. You feel proud of having pushed your limits at work again, but also strangely absent from your own life, once evening comes.
A second, subtler clue lies in how others react. When several people, in different contexts, give you the same feedback, it becomes hard to ignore entirely. It's not absolute proof, but it's a signal worth listening to rather than dismissing outright as unfair or misunderstood.
Take a concrete example. Someone simply calls themselves rigorous. She rereads her messages several times before sending them, anticipates every detail of a project, struggles to delegate a task without checking it afterward, more than once. Seen from outside, this rigor can sometimes look like an excess of control that exhausts those around her. Seen from inside, it may be protecting against an old fear: not being up to the task, or one day being judged for a mistake she failed to anticipate.
Seeing yourself accurately requires a precise balance, hard to hold. It's not about judging yourself harshly, which often only reinforces the initial defense mechanism, adding shame to the fatigue. Nor is it about excusing everything on the grounds that every excess has an understandable, legitimate origin. Between these two extremes lies a narrower but far more useful space: looking honestly, without dramatizing, at what this excess is trying to do for us, perhaps for a long time now.
This week, in our mini-series, we're moving toward this step. Having observed excess in others, we're learning to turn that same gaze toward ourselves, with the same curiosity and the same absence of judgment we try to offer others.
Some therapeutic approaches work precisely with this kind of mechanism, helping a person spot what a behavior protects before even trying to change or correct it quickly.
Seeing yourself clearly doesn't always suffice to transform a long-standing pattern, sometimes rooted in childhood. But it's often the first step, the one without which nothing else can really begin to shift underneath.
There's also a third clue, sometimes revealing: what you feel when someone dares to name your excess out loud. Immediate discomfort, an urge to justify yourself at length, a disproportionate flash of irritation: these reactions sometimes say more than a quiet self-examination done alone.
Friday, a concrete exercise will guide you to name your own excess precisely, and without self-indulgence.
What excess do you recognize in yourself, once you truly dare to look, without turning away?

English belowSự thái quá của bạn biểu hiện như thế nào?Tuần trước, ta đã nhìn vào sự thái quá của người khác. Tuần này, ...
24/08/2026

English below

Sự thái quá của bạn biểu hiện như thế nào?
Tuần trước, ta đã nhìn vào sự thái quá của người khác. Tuần này, hãy nhìn lại chính mình.
Điều này không dễ chịu. Ta thường nhận ra sự quá quắt ở người khác nhanh hơn ở bản thân.
Ba hướng để bắt đầu nhìn nhận:
1. Sự thái quá thường vô hình với chính mình.
Điều những người thân xem là "quá" lại là điều ta hiếm khi nhận ra. Ta gọi nó là sự cẩn thận, hay rộng lượng.
2. Sự mệt mỏi có thể là một dấu hiệu.
Một sự thái quá thường dẫn đến kiệt sức, ngay cả khi nó mang lại cảm giác yên tâm trong tức thời.
3. Nhìn nhận bản thân một cách không dễ dãi nhưng cũng không quá khắt khe.
Không biện minh, không phán xét. Chỉ cần một ánh nhìn trung thực.
Tuần 2 của loạt bài: Nhìn lại bản thân.
Thứ Sáu tuần này sẽ có một bài tập để gọi tên sự thái quá của bạn mà không vòng vo.
Bạn đang mang điều gì thái quá, mà không phải lúc nào cũng nhìn thấy? 🌱


So, what's your excess?
Last week, we looked at excess in others. This week, we look at ourselves.
It's not comfortable. We spot the excess in someone else faster than in ourselves.
Three ways to start looking:
1. Excess is often invisible to ourselves.
What loved ones call "too much," we rarely call it that. We call it rigor, or generosity.
2. Fatigue can be a clue.
An excess often ends up exhausting, even when it reassures in the moment.
3. Looking at yourself without self-indulgence or harshness.
No excuse, no trial. Just an honest look.
Week 2 of the mini-series: turning the gaze toward yourself.
Friday, an exercise to name your excess, directly.
What excess do you carry, without always seeing it? 🌱

English below"Vẻ ngoài lớn nhất mà ta dựng lên không phải để che giấu điều xấu xa trong ta, mà là để che giấu sự trống r...
23/08/2026

English below

"Vẻ ngoài lớn nhất mà ta dựng lên không phải để che giấu điều xấu xa trong ta, mà là để che giấu sự trống rỗng của mình."
— Eric Hoffer, The Passionate State of Mind and Other Aphorisms, 1955
Tuần này, trong loạt bài này, chúng ta đã nhìn nhận những biểu hiện thái quá của mình theo một cách khác. Không phải như những khiếm khuyết cần sửa chữa, mà như những thông điệp cần giải mã.
Biểu hiện thái quá khiến bạn khó chịu ở ai đó, biểu hiện thái quá đôi khi bị trách móc nơi bạn: mỗi điều đều kể một câu chuyện dịu dàng hơn nhiều so với sự phán xét vội vàng mà ta dành cho nó.
Tối nay, hãy thử điều này. Nghĩ lại về một biểu hiện thái quá bạn đã nhận ra trong tuần này ở ai đó. Và để câu hỏi được bỏ ngỏ, không cần câu trả lời ngay: điều họ thật sự muốn nói là gì?
Chúc mọi người một tuần tốt lành 🌙


"Our greatest pretenses are built up not to hide the evil and the ugly in us, but our emptiness."
— Eric Hoffer, The Passionate State of Mind and Other Aphorisms, 1955
This week, in our mini-series, we looked at our excesses differently. Not as flaws to correct, but as messages to decode.
The excess that irritates you in someone, the excess sometimes held against you: each one tells a gentler story than the quick judgment we give it.
Tonight, try this. Think back to an excess you noticed this week in someone. And let the question stay open, without an immediate answer: what were they really trying to say?
Have a good week, everyone 🌙

Address

Binh Thanh
71314

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Soul Up posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Soul Up:

Shortcuts

Share