Mie Nguyễn - Fanfic Rừng Thép: Tưởng Thành Rùng sinh

Mie Nguyễn - Fanfic Rừng Thép: Tưởng Thành Rùng sinh Nơi đăng truyện Fanfiction phim Rừng Thép Xoay quanh bộ bốn người: Châu Cẩn, Tưởng Thành, Giang Hàn Thanh, Lý Ánh Mai. Ai cũng hạnh phúc.

Hành trình trả lời cho câu hỏi nếu có thêm một cơ hội nữa thì sẽ ra sao?
Án chồng án. Viết bởi người chưa từng viết.

18/07/2026

🏠 CHƯƠNG 19: CHIM SĂN MỒI (1) - NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Trích chương:

"Em yêu anh."

"Nếu anh thật sự biến mất..."

"Em sẽ giận anh cả đời."

"Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu."

---

📖 CHƯƠNG 19

CHIM SĂN MỒI (1)

NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

CHƯƠNG 19
CHIM SĂN MỒI (1)
NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Ngay lúc Tưởng Thành nghĩ là đã dỗ được vợ thì …

“Cạch”

“Cạch”

Âm thanh kim loại vang lên rất khẽ giữa căn phòng yên tĩnh.

Tưởng Thành cúi đầu nhìn xuống cổ tay mình. Một chiếc còng số tám đã khóa cổ tay phải của anh với cổ tay trái của cô lại cùng nhau. Châu Cẩn vẫn còn ngồi trên sofa, vẻ mặt vô cùng vô tội nhìn anh. Một lúc sau, Tưởng Thành mới hoàn hồn.

“Tiểu Ngũ. Em đang làm gì vậy?”

“Phòng ngừa.” – Cô cười tinh quái.

Châu Cẩn lắc lắc chiếc còng giữa hai người, khóe môi cong lên đầy đắc ý. Anh bất lực cười méo xệch.

“Kỹ năng đánh bất ngờ này” — Anh nghiến răng nghiến lợi. —
“Anh dạy em không phải để bắt anh.”

“Ồ.” – Châu Cẩn nghiêng đầu nhìn anh. – “Vậy lần sau em đổi sang dùng lên người tội phạm nhé?”

Tưởng Thành cúi đầu nhìn chiếc còng vài giây rồi đưa mắt sang túi quần Châu Cẩn. Ngón tay anh vô thức chạm vào ổ khóa. Ánh mắt lướt qua mấy chiếc kẹp tăm màu đen trên mái tóc ngắn. Anh từng tháo còng bằng một sợi chì mảnh, chưa đến một phút.

Nhưng cuối cùng, bàn tay vừa nhấc lên lại buông xuống.

Châu Cẩn kéo anh về phía phòng ngủ. Anh nhìn cổ tay hai người bị khóa cùng nhau rồi vô thức đi theo.

Hai mươi năm qua, Tưởng Thành từng vài lần bị bắt, vài lần bị còng tay, cũng từng vài lần ngồi tù. Không ít lần anh bị những cảnh sát khinh khi chĩa súng vào đầu, thậm chí từng bị cảnh sát bắn trọng thương, suýt chết.

Những lần trước, mỗi khi vòng thép khép lại, cơ thể anh đều căng lên trước cả khi lý trí kịp phản ứng. Dù biết đó chỉ là một phần của kế hoạch, anh vẫn nghiến răng chống trả như một tên xã hội đen thực thụ. Sau mỗi lần như vậy, anh đều tự khen bản thân diễn quá đạt. Không có tên xã hội đen nào lại bị bắt đi một cách an yên.

Nhưng hôm nay, Châu Cẩn kéo một cái.

Anh liền đi theo.

Không hề do dự. Không hề chống đối.

Trong lòng không những thấy ấm áp, dễ chịu mà còn có chút vui vẻ lạ kỳ.

Lúc gần đến cửa phòng ngủ, Châu Cẩn rút chìa khóa từ túi quần, ném thật xa về phía bàn ăn rồi kéo anh vào phòng.

“Đi ngủ thôi chồng.”

Cô dẫn anh lên giường, hất cằm bảo anh nằm xuống. Tưởng Thành đành làm theo. Cô vuốt ve quầng thâm dưới mắt anh, rồi tắt đèn.

“Tiểu Ngũ.” – Tưởng Thành thấp giọng trong bóng tối. – “Anh đã hứa với em là anh sẽ không đi đâu hết. Anh đã hứa thì nhất định sẽ giữ lời.”

“Em biết.”

Hồi lâu sau, bằng giọng nói không vui không buồn, cô hỏi anh:

“Nếu hôm nay em không phát hiện thì tối nay anh vẫn sẽ ra ngoài tập thể dục sao?”

“Ừ.”

“Anh định đi đâu?”

“Bến cảng.”

“Để làm gì?”

“Tiếp cận Trần Ký.”

“Sao đó thì sao?”

“Làm hắn tự mở miệng.”

“Nếu moi được vài thứ tốt tốt đủ để mở án...”

Tưởng Thành xoay sang nhìn người bên cạnh. Ánh đèn đường len qua rèm cửa chiếu lên khuôn mặt trái xoan đang nhìn chằm chằm trần nhà. Một giọng nói đều đều vang bên tai cô.

“Là có thể quang minh chính đại làm việc.”

“Khi nào thì đi?” – Cô vẫn nhìn trần nhà.

“Đợi đến khi em đã ngủ thật say.”

“Nhưng em không muốn mỗi lần tỉnh dậy đều phải lo anh đã biến mất.”

Trái tim Tưởng Thành bất chợt bị siết chặt. Anh không nhìn rõ cảm xúc trên khuôn mặt vợ mình. Châu Cẩn thấy anh im lặng thì trở mình kéo tay anh lắc lắc.

“Thật ra… Anh muốn đi cũng được.”

Cô mỉm cười thật đẹp.

“Chỉ là phải dẫn em theo.”

Sắc mặt Tưởng Thành lập tức đông cứng.

“Tiểu Ngũ.”

Anh gằn giọng, mang theo ý cảnh cáo. Nhưng Châu Cẩn có vẻ không hề quan tâm, cũng không hề bị anh dọa chút nào. Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Em nghiêm túc đó. Tưởng Thành. Anh đừng nghĩ em chỉ biết ở nhà chờ anh.”

Đôi mắt dịu dàng nhìn anh. Giọng nói lại mềm mại quét qua trái tim anh. Bàn tay đang bị còng của cô siết chặt bàn tay đang bị còng của anh. Tưởng Thành chậm rãi đưa tay còn lại vuốt mái tóc ngắn. Rất lâu sau anh mới khàn giọng hỏi:

“Em có biết mình đang muốn bước vào cái gì không?”

“Em nghĩ anh đang làm gì?”

“Em nghĩ thật sự chỉ là đi tập thể dục đêm thật sao?”

“Đó là ổ của một đám người có thể giết người rồi ném xác xuống biển.”

Châu Cẩn không trả lời. Cô nhận ra càng về sau, giọng anh càng nặng nề hơn, bàn tay đang bị còng cùng cô càng lúc càng siết chặt.

“Tưởng Thành. Em còn chưa hỏi anh.”

“Nhiều thông tin như vậy, không thể nào anh và lão Mạnh thu thập được chỉ trong một đêm.”

Tưởng Thành im lặng một lúc, rồi đành thở dài đáp:

“Đêm hôm trước nữa.”

“Và nhiều đêm trước thức trắng nghĩ cách nữa, phải không anh?”

Căn phòng yên lặng. Châu Cẩn đưa tay mở đèn. Cô kéo anh ngồi dậy, chỉ lên giấy chứng nhận kết hôn treo phía đầu giường rồi vui vẻ nói:

"Bây giờ là 10 giờ 30. Mình ngủ tới 1 giờ thì thức dậy, cùng nhau đi bến cảng.”

“Tiểu Ngũ!”

Giọng Tưởng Thành rất nặng, âm thanh từ cổ họng lọt qua kẽ răng đang cắn chặt.

“Cạch”

Châu Cẩn đưa tay tắt đèn ngủ. Căn phòng lại tối om. Cô kéo anh nằm xuống, chui vào lòng anh, vui vẻ nói tiếp.

“Ngày mai phải ngủ sớm hơn một chút.”

Ngay sau đó, cô cuộn tròn trong lòng anh, kéo tay anh đặt lên eo mình. Một lúc sau, giọng nói mềm mại đều đều vang trong bóng tối.

“Tưởng Thành.”

“Nếu là chuyện của anh trai em, em không thể mặc kệ.”

“Nếu là chuyện của anh”

Cô dừng vài giây.

“Em càng không thể.”

Máy sưởi già kêu rè rè.

“Tưởng Thành.”

“Em yêu anh.”

“Nếu anh thật sự biến mất.”

“Em sẽ giận anh cả đời.”

“Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu.”

Tưởng Thành chết lặng. Anh nằm im.

Em đã thật sự giận anh. Đến cuối cùng vẫn không tha thứ cho anh.
Anh từng nhìn thấy em trong lễ cưới, từng đứng bên ngoài căn nhà sáng đèn của em. Anh biết.

Anh đã sống hơn hai mươi năm cô độc.

Một mình nghĩ. Một mình làm. Một mình chịu đựng. Anh vốn nghĩ mình đã quen rồi.

Tưởng Thành nhắm mắt. Bàn tay đang ôm eo cô khẽ siết lại.

Anh tin mình không nên đưa cô đến đó, càng tin mình muốn cô tránh xa bóng tối đã nuốt chửng anh. Càng xa càng tốt.

Vậy mà khi người trong lòng muốn đi cùng, anh lại ngạc nhiên vì mình không muốn từ chối.

“Nếu anh nhất quyết tự đi một mình.” – Giọng nói chậm rãi phát ra trong lồng ngực – “Thì em sẽ tự đi một mình.”

Tưởng Thành nghĩ mình sẽ nổ tung. Nhưng trước đó, anh cần tìm nơi nào đó nhốt cô lại, ngăn cô chạy lung tung. Nhốt cô ở nhà, khóa cửa, giấu chìa khóa? Hay là khóa cô trong phòng ngủ? Còng cô vào chân giường? Chưa kịp chọn xong, vòng ôm mềm mại đã siết lấy anh.

Tưởng Thành thở dài bất lực.

“Em chỉ được ngồi trong xe.”

Châu Cẩn gật đầu, khóe môi cong lên.

“Không được xuống xe. Không được tự ý hành động.”

“Rõ, đội phó Tưởng.”

Chiếc còng lạnh lẽo trên cổ tay họ dần trở nên ấm áp.

***

1 giờ 15.

Chiếc Highlander màu đen lao vào màn đêm yên tĩnh. Tưởng Thành đậu xe cách bến cảng ba dãy nhà. Anh bước xuống xe, đóng sầm cửa lại, nhìn vào người đang ngồi mở laptop ở ghế phụ.

Anh nhìn cô một lúc rồi xoay đầu quan sát xung quanh.

Trước mặt là bưu điện của quận Hải Châu, nằm trên con đường lớn dẫn về cổng Tây Nam của cảng. Nơi này cách cổng ba dãy nhà và gần 10 phút đi bộ. Đây đã là rìa ngoài của khu cảng, đèn đường sáng trưng, hai bên chỉ còn những cửa hàng và văn phòng đã đóng cửa từ lâu.

Tưởng Thành mở cửa, kéo Châu Cẩn từ ghế phụ sang ghế lái.

"Anh làm gì vậy?”

“Laptop của em."

"Ngồi ghế lái."

Châu Cẩn ngơ ngác bị anh kéo đi, ấn vào ghế lái, cài dây an toàn.
Đến khi bình tĩnh lại, cô mới nhận ra đầu xe đang hướng thẳng ra đường lớn. Hai phía đều thông thoáng, không có hẻm cụt hay góc khuất. Chỉ cần nổ máy, cô có thể rời khỏi đây ngay lập tức.

“Đồng chí Tưởng Thành.” – Châu Cẩn đột nhiên trở nên nghiêm túc.

Anh không để cô nói hết:

“Lát nữa, có sợ quá thì tự lái xe về.” – Anh vuốt nhẹ mái tóc ngắn.

“Em sẽ bị dọa bỏ chạy? Em nhát gan vậy à?”

Anh chỉ vào chìa khóa còn ghim trên ổ:

“Anh có thể tự về sau.”

Châu Cẩn nghiêm túc nhắc nhở:

“Đồng chí Châu Cẩn là cảnh sát vừa đạt giải á quân cuộc thi đối kháng toàn ngành.”

“Cẩn thận. Đừng mở cửa chạy lung tung. Tuyệt đối không mở cửa cho người lạ. Ngoan ngoãn nhắm mắt lại, ngủ một chút đi.”

Châu Cẩn thấy vẻ nghiêm trọng của anh, vừa lo lắng vừa đau lòng mà lại có chút buồn cười. Cô mỉm cười, chỉ chỉ vào tai anh, trên tai có đeo hai chiếc tai nghe nhỏ màu đen.

“Không được cắt liên lạc. Em sẽ bảo vệ anh.”

Tưởng Thành thấy Châu Cẩn chẳng hề lo sợ gì mà tức đến tím cả mặt. Anh đóng cửa xe, thử lại từng cánh cửa một lượt, thậm chí còn kéo tay nắm thêm lần nữa để chắc chắn tất cả đã khóa. Đến lúc không còn lý do gì để nấn ná, anh mới xoay người bước về phía bến cảng.

Tưởng Thành bước dọc con đường lớn. Hai bên là dãy văn phòng và cửa hàng dịch vụ đã tắt đèn.

“Chồng ơi, khuya rồi mau về thôi. Anh nỡ để cô vợ mới cưới một mình ở nhà sao?”

Khóe môi anh khẽ cong lên.

“Anh không giỡn.”

Đi hết một dãy nhà, những biển hiệu ngân hàng và bưu điện dần nhường chỗ cho các cửa hàng phụ tùng xe tải, đại lý lốp và văn phòng chuyển phát.

“Anh đóng vai gì?”

“Tài xế lái xe đường dài.”

“Chồng ơi, em không cần nhiều tiền đến vậy. Anh cứ đòi lái xe đêm đường dài, có phải đã để ý cô bán mì đêm ở bến cảng không?”

“Nhảm nhí.” - Khóe môi anh lại nhếch lên. - “Trong đó toàn là đàn ông. Ông chủ là một tên mập bụng phệ, xấu chết được.”

Tiếng cười khúc khích truyền qua tai nghe.

Qua thêm một dãy nhà.

Tiếng động cơ container dần lấn át cả màn đêm. Mùi dầu diesel và nước biển lạnh tanh theo gió xộc vào mũi.

“Khuya rồi, ngủ đi. Lát lái xe giúp anh.”

“Okie. Lát anh chỉ cần ngủ, em sẽ chở anh về nhà an toàn.”

“Chồng, cứ làm việc của anh. Ở đây có em.”

Tưởng Thành im lặng vài bước. Bước chân anh vẫn đều, nhưng bàn tay trong túi áo chậm rãi buông lỏng.

“Thôi. Ngoan dùm. Anh cảm ơn.”

“Chán quá thì mở phim Châu Tinh Trì mà xem rồi ngủ một giấc.”

“Không. Em rất bận rộn.”

“Có đồ ăn vặt, ăn cho đỡ buồn miệng đi.”

“Cảnh sát Tưởng, cảnh sát Châu đang làm việc rất chăm chỉ đó.”

Lần này Tưởng Thành không nhịn được cười.

“Ngoan. Anh thương. Một lát anh về.”

Tiếng bàn phím gõ lộc cộc. Tiếng xe container lùi kêu tít tít.

Ngay phía trước là cổng Tây Nam của cảng Hải Châu. Đối diện cổng là quán mì. Chếch bên trái, sau hàng rào thép và bãi container, là kho số 2 của Hằng Vận.

Nụ cười trên môi anh dần tắt.

“Suỵt.”

Anh đưa tay vò vò mái tóc cho rối bù.

“Tới tiệm mì rồi.”

***

Ông chủ đang bắt chéo chân lên bàn xem đá banh trên tivi. Chiếc tivi treo góc tường bị nhiễu sóng liên tục nhưng đám đàn ông vẫn chăm chú nhìn chằm chằm vào trận bóng như thể đó là thứ duy nhất còn đáng để quan tâm. Hôm nay đội Napoli đá với đội Chelsea trong khuôn khổ Champions League. Không ai thèm chú ý đến Tưởng Thành.

Ông chủ không buồn liếc mắt, hỏi – “Ăn gì?”

“Mì bò cay và một bao thuốc.” – Anh thong thả đáp.

Một lát sau, tô mì cay cùng bao thuốc được đặt lên bàn. Ông chủ cả người dầu mỡ vội vàng trở lại xem bóng đá.

Tưởng Thành cúi đầu ăn mì. Nhưng trong lớp nước đỏ lấp loáng dầu ớt, anh vẫn nhìn thấy bóng phản chiếu của cả quán phía sau lưng mình.

Tưởng Thành rút một điếu thuốc. Vừa định châm lửa thì chợt dừng lại.

“Chỉ hút một chút thôi.” – Anh nhỏ giọng.

“Được.”

Tưởng Thành cúi đầu châm thuốc, rồi ngẩng đầu hít một hơi, nhả khói. Làn khói trắng bao trùm lấy anh, không gian quán ăn càng thêm mờ mịt.

Tưởng Thành quan sát một vòng quán mì. Hiện có 5 người khách ở đây. Trong số đó có 3 người mặc đồng phục bến cảng, 2 người còn lại có lẽ là tài xế container. Tất cả mọi người đều chăm chú xem tivi. Một người còn vò đầu bứt tóc, có vẻ như không chỉ là xem bóng đá thông thường.

Ngoài cửa có một người đầu tóc bù xù, mặt mày ủ dột kéo cửa đi vào, trên tay hắn còn cầm theo chai rượu trắng.

"Ông chủ, cho em một tô mì bò ít cay.” - Giọng hắn lè nhè.
Người này rất gầy, đến mức lọt thỏm trong đồng phục bảo vệ kho của Hằng Vận. Cả người bốc mùi rượu, râu ria lởm chởm, ánh mắt lờ đờ. Nhưng trong một giây nhìn về hướng Tưởng Thành, hắn vô tình để lộ sự tinh anh trong đôi mắt. Ngay lập tức, hắn cụp mắt xuống. Đôi tay chằng chịt vết thương mới cũ, run rẩy cầm rượu uống. Hắn nhìn lên màn hình, mặt xanh càng xanh hơn, miệng lẩm bẩm “Không thể thua thêm được.” Bộ bài cũ ló ra khỏi túi áo khoác. Cạnh mép bài còn có vết móng tay bấm sâu đến cong giấy.

Bộ dạng bây giờ và vài ngày trước là hai người hoàn toàn không hề liên quan.

"Thích nghi nhanh thật.” – Tưởng Thành hơi nhếch môi.

“Anh đang khen em hả?” – Châu Cẩn nói trong tai nghe.

“...”

"Phải thì gõ một tiếng. Không phải thì gõ hai tiếng.” - Đầu dây bên kia giọng nói cực kỳ mềm mại, xen lẫn ý cười.

"Cộp! Cộp!”

“Nguy hiểm thì gõ ba tiếng.” – Cô nhỏ giọng, lần này thì cực kỳ nghiêm túc.

Không có tiếng trả lời. Đầu dây bên kia gần như nín thở.

Trên màn hình, cầu thủ Chelsea vừa mất bóng giữa sân. Napoli lập tức phản công. Tiếng bình luận viên vỡ òa. Một cú sút căng như búa bổ khiến cả quán đồng loạt bật dậy.

"Vào rồi!"

Một gã tài xế đập mạnh xuống mặt bàn, nước canh trong bát mì bắn tung tóe. Người bên cạnh chửi thề rồi vò đầu bứt tóc. Ông chủ quán cũng quên cả múc mì, mắt dán chặt lên chiếc tivi nhiễu sóng.

"Mẹ nó, hàng thủ Chelsea đá kiểu gì vậy!"

Có người cười lớn, có người ôm đầu tiếc nuối. Tiếng cãi nhau xem nên thay người hay không lấn át cả tiếng xe container ngoài cổng cảng. Chỉ đến khi tiếng hò reo lắng xuống, quán mì mới dần trở lại với tiếng húp mì sùm sụp và tiếng đũa va vào thành bát.

Trần Ký đang ăn thì có một nhóm người hung hăng xông vào quán mì. Vừa nhìn thấy bọn họ, tên say rượu liền cúi đầu xuống, vội vàng nhét lấy nhét để thức ăn vào miệng. Bọn chúng đảo mắt khắp quán, tìm thấy Trần Ký thì kéo hắn xềnh xệch ra ngoài.

“Song Đao Ca, tha cho em anh ơi.” - Trần Ký van xin.

Cả quán mì lập tức yên xuống. Không ai nhìn sang bên đó, tiếng chửi rủa hô hào khi xem bóng đá cũng lặng mất. Ngay cả ông chủ cũng chỉ cúi đầu lau bát. Nhưng rất nhanh sau đó, mọi người trong quán lại dán mắt vào màn hình tivi.

Chelsea vừa bỏ lỡ một cơ hội mười mươi.

“Mẹ kiếp!”

Cả quán đồng loạt chửi ầm lên. Có người đập bàn, có người đứng bật dậy ôm đầu. Tiếng bình luận viên, tiếng hò hét và tiếng bát đũa va chạm hòa thành một mớ hỗn độn.

Đúng lúc đó, Trần Ký bị Song Đao Ca túm cổ áo kéo bật khỏi ghế.
Ngoài trừ Tưởng Thành, gần như không ai ngoái đầu nhìn.

Trước khi ra cửa, một tên có vẻ như thủ lĩnh quay mặt sang Tưởng Thành hất cằm hỏi.

“Sao tao chưa gặp mày bao giờ?”

“Tài xế xe container.”

Trời lạnh như thế nhưng tên này lại cố tình xắn hai tay áo lên cao, lộ rõ hình xăm thanh kiếm dài ở mỗi bên cánh tay. Kiếm Cẩu nhìn
Tưởng Thành vài giây, nhếch mép nói:

“Tướng mày đi đòi nợ ngon hơn lái xe.”

“Để về hỏi ý vợ. Vợ quản rất chặt.”

Mấy tên đàn ông trong quán ăn cười rộ lên.

Kiếm Cẩu chưa đi ngay. Hắn nheo mắt nhìn Tưởng Thành thêm vài giây rồi hỏi:

“Chạy tuyến nào?”

Tưởng Thành vẫn cúi đầu ăn mì.

“Hải Châu — Đông Ninh.”

“Chở gì?”

“Hàng đông lạnh.”

Hắn cười nhạt.

“Đông lạnh mà chạy giờ này?”

Tưởng Thành gắp mì bỏ vào miệng, nhai chậm vài cái rồi mới đáp:

“Ban ngày chen không nổi. Đêm đỡ kẹt cảng.”

Tên thủ lĩnh không nói gì. Tưởng Thành đưa điếu thuốc lên môi, rít
thêm một hơi.

“Với lại…” — Anh nhả khói — “Mấy ông chủ hàng đông lạnh thích ép giờ chết mẹ. Trễ một chuyến là gọi réo như đòi mạng.”

Một tài xế ngồi gần đó phì cười.

“Chuẩn mẹ nó luôn.”

Người bên cạnh lập tức tiếp lời:

“Đám làm hải sản là chó nhất. Lần trước tao bị chửi tới ba giờ sáng.”

Không khí trong quán lập tức tự nhiên hơn một chút. Tên kia nhìn Tưởng Thành thêm vài giây.

“Tài xế mà có tiền đeo tai nghe xịn vậy à?”

Tưởng Thành tỏ vẻ bất đắc dĩ, gõ gõ vào tai nghe ba cái. Tiếng thở đều đặn ở đầu dây bên kia chợt tắt hẳn.

“Bà ấy ghen lắm. Tôi vô ăn mì thôi mà sợ trong quán có cô nào.
Còn đang nghe trong này đây nè.”

Bọn đàn ông trong quán càng cười lớn hơn. Kiếm Cẩu nhìn Tưởng Thành nghi ngờ, đưa tay lấy chiếc tai nghe gắn lên tai mình.

"Vợ à, anh trai hỏi anh sao chạy xe mà có tai nghe tốt vậy? Em nói với anh trai này một tiếng giúp anh đi.”

Tưởng Thành nói vào tai nghe. Đầu bên kia một giọng phụ nữ lên tiếng.

“Là tôi mua tặng anh ấy đấy!”

“Anh trai thông cảm nha. Chồng tôi chạy xe đêm suốt. Tôi không giữ không được.”

“Mấy cô bán hàng đêm ở bến cảng mê chả dữ lắm.”

“Anh coi giúp tôi coi có con nhỏ nào ngồi gần chồng tôi không.”

“Có hôm có dấu son trên cổ áo.”

“Mẹ nó.”

Giọng nói chua ngoa trong tai nghe khiến đầu Kiếm Cẩu gần như hiện ra một người đàn bà mặc áo hoa, tóc quấn lô, hai tay chống nạnh đứng chửi chồng.

Trong xe, Châu Cẩn siết chặt bàn tay đang đặt trên bàn phím.

Giọng truyền qua tai nghe càng lúc càng chua chát. Đến câu chửi cuối cùng, Kiếm Cẩu phải nhăn mặt. Ngay cả Tưởng Thành cũng khẽ nhướng mày.

Hắn còn nghe được tiếng phim hài Châu Tinh Trì và tiếng nhai sột soạp. Bao nhiêu âm thanh làm hắn liên tưởng ngay mụ vợ cứ nheo nhéo suốt ngày của mình.

Kiếm Cẩu trả lại tai nghe. Tưởng Thành nhận lấy, đeo trở lại. Đầu dây bên kia im lặng. Kiếm Cẩu quay người. Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên thành bát một tiếng. Bên kia truyền đến một tiếng gõ đáp lại.

Tưởng Thành cúi đầu tiếp tục ăn mì.

“Khoan.”

Bước chân đột ngột dừng lại.

“Tài xế à?”

Tiếng thở ở đầu dây bên kia lại tắt hẳn.

Mấy tên đàn ông còn lại trong quán cũng nín thở.

Kiếm Cẩu nheo mắt nhìn chằm chằm Tưởng Thành.

Mái tóc rối. Áo khoác cũ. Đôi giày dính bụi. Mùi thuốc lá nồng nặc. Móng tay ngả vàng vì khói thuốc.

Mọi thứ nên có ở một tài xế đường dài đều có thể tìm thấy ở người này.

Vậy mà. Hắn vẫn thấy ngứa mắt.

Tưởng Thành vẫn cúi đầu ăn mì. Không ngẩng lên. Không giải thích. Không lấy lòng. Tốc độ gắp mì thậm chí không hề thay đổi.
Kiếm Cẩu tiến đến trước mặt Tưởng Thành. Lúc này anh mới chậm rãi ngẩng đầu.

Hắn nhìn sâu vào mắt anh dò xét.

Rõ ràng cũng chỉ là một tên kiếm cơm dưới đáy xã hội như hắn. Vậy mà dưới ánh mắt ấy, Kiếm Cẩu bỗng thấy mình giống một tên cặn bã đáng khinh.

Một luồng nóng bỗng dội thẳng lên đầu.

“Mẹ nó.”

Kiếm Cẩu ném điếu thuốc xuống đất, nghiến gót giày lên đầu lọc.

Trong quán chỉ còn tiếng bình luận viên vang dội từ chiếc tivi cũ.

“Títttt—”

Tiếng còi mãn cuộc kéo dài. Khán đài của Napoli lập tức nổ tung.

Gã tài xế tóc vàng đập mạnh xuống bàn, chụp lấy chiếc điện thoại đặt cạnh bát mì.

“Mẹ nó! Lại thua sạch rồi!”

Chửi được một lúc, hắn mới nhận ra cả quán yên tĩnh đến khác thường. Vừa chậm chạp ngẩng đầu, hắn đã chạm phải ánh mắt của Kiếm Cẩu. Khuôn mặt đang đỏ gay thoáng chốc trắng bệch.

Kiếm Cẩu liếc chiếc điện thoại trong tay hắn.

Gã kia vội đặt nó xuống, giấu hai tay dưới gầm bàn.

Trong khoảng lặng ngắn ngủi ấy, Tưởng Thành gắp nốt đũa mì cuối cùng. Nước dùng đã nguội lạnh từ lâu.

Kiếm Cẩu vẫn không dời mắt khỏi anh.

Anh đặt đũa xuống.

“Còn hỏi gì nữa không?”

Tiếng gõ bàn phím bỗng dừng lại.

Chỉ vài phút trước, giọng nói ấy còn dặn cô ngoan ngoãn đi ngủ.

Bây giờ...

lại lạnh như lưỡi gươm vừa rút khỏi vỏ.

---

QUẢNG CÁO CHƯƠNG 20: CHIM SĂN MỒI (3) - RÁNG GIỮ MẠNG

“Mày nghe cho rõ.” — hắn cúi xuống sát tai Trần Ký. — “Ở chỗ này chỉ có ba loại người.”

“Người không biết gì.”

“Người hữu dụng.”

“Và người chết.”

Không gian im lặng vài giây. Trần Ký cúi gằm đầu, cả người run lên.

“Em làm.”

“Vậy mới ngoan.”

Bọn chúng lại đạp hắn thêm một cái rồi mới cười cợt bỏ đi.

“Mẹ nó. Thằng chó này dễ dạy hơn thằng cũ.”

Kiếm Cẩu buông một câu sau lưng.

---

📌 Chương mới cập nhật lúc 17h Thứ Bảy & Chủ nhật.

📌 Mục lục truyện ở bình luận ghim.

Nếu là bạn...

Bạn sẽ chọn giống Tưởng Thành:

Một mình gánh tất cả để bảo vệ người mình yêu.

Hay giống Châu Cẩn:

Biết rõ phía trước là vực sâu nhưng vẫn nắm tay người ấy bước tiếp?

Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng Tưởng Thành và Châu Cẩn. ❤️

Truyện được viết tiếp từ nguyên tác Rừng Thép của Khí Ngô Câu trên tinh thần phi lợi nhuận.

— Mie 🌿









11/07/2026

🔥 CHƯƠNG 18: CHIM GIỮ TỔ (8) - GIẤY GÓI LỬA

Trích chương 18:

“Anh nói có người muốn nhắm vào anh trai em. Nhưng anh trai em liên quan gì đến Hằng Vận?”

“Nguồn tin của anh lại mơ hồ đến mức ngay cả em cũng không được biết.”

“Tưởng Thành, anh không giải thích sao?”

“Anh còn giấu em chuyện gì?”

***

📖

CHƯƠNG 18
CHIM GIỮ TỔ (8)
GIẤY GÓI LỬA

Rời khỏi khu nội trú, Châu Cẩn còn ngoái lại nhìn hành lang bệnh viện mấy lần.

Mẹ Chiêm Vi vừa được đẩy vào phòng theo dõi. Chiêm Vi đứng ngoài cửa kính, cúi đầu nghe bác sĩ dặn dò. Trên người vẫn là chiếc áo khoác đen cũ bạc màu. Dáng gầy và cô độc đến mức giữa bệnh viện đông người vẫn như đứng một mình trong tuyết.

Lên xe, Châu Cẩn im lặng thật lâu. Tưởng Thành vừa nổ máy đã nghe cô khẽ hỏi:

“Anh Ba… thật sự không ổn phải không?”

Anh nhìn cô một cái rồi lại nhìn về phía trước.

“Ừ.”

Giọng anh trầm xuống. Châu Cẩn chần chừ rồi hỏi tiếp.

“Hay là chúng ta sai rồi? Chúng ta có kha khá tiền mà chỉ đưa anh ấy một ít.”

Bàn tay cô vô thức chà lên tap-lô.

“Anh nói xem, có phải bỏ nhiều tiền hơn vào cái bao thư đêm qua thì anh Ba đã không bị lôi kéo không?”

Nét mặt cô càng lúc càng khó coi.

“Hay em quay vào bảo anh ấy gửi lại tiền cho bọn họ. Nói với anh ấy chúng ta có tiền. Hoặc mượn được của ai đó.”

Tưởng Thành vuốt lại tóc cho cô.

“Đó là lựa chọn của cậu ta. Cuối cùng thì anh Ba của em vẫn phải tự quyết định.”

Thấy cô không thôi tự trách, anh nói tiếp.

“Số tiền đó không đủ cho mẹ Chiêm nằm phòng VIP, nhưng đủ cứu mạng bà. Nếu thiếu, cậu ta còn có thể vay bạn bè, đồng nghiệp.”

Anh ngừng một nhịp.

“Nhưng cậu ta không làm.”

“Anh Ba của em lại có tiền hút Hoàng Hạc Lâu.”

Tưởng Thành đỡ cô đang ủ dột rạp người về phía trước dậy, thắt dây an toàn cho cô.

“Tiểu Ngũ, em không thể giúp một người không muốn được giúp.”

Châu Cẩn chống cằm nhìn ra cửa sổ. Tuyết trắng phủ khắp nơi. Một lúc sau cô mới chậm chạp lên tiếng:

“Em muốn uống sữa đậu nành.”

Tưởng Thành bật cười.

“Lấy tinh thần?”

“Dạ.” – Cô gật đầu, rồi lại ủ rũ tì người về phía trước.

“Vậy phải uống ly siêu to khổng lồ mới đủ.” – Lại cái giọng cà lơ phất phơ quen thuộc.

Châu Cẩn xoay lại nhìn anh. Khóe môi cả hai cùng cong lên. Bầu không khí nặng nề ban nãy cũng theo nụ cười đó tan bớt.

“Hoàng Hạc Lâu tốt lắm sao?”

“Cũng tạm. Đều là thuốc lá cả.”

Cô vừa hỏi vừa vô thức vân vê tay nắm hộc đồ trước mặt.

“Anh không thích à? Sao anh Ba lại thích đến vậy? Chẳng phải đều là thuốc lá sao? Cái nào cũng hôi chết được. Lại còn hại sức khỏe.”

Càng nói càng bức xúc. Đang rạp người về trước, cô bỗng chống mạnh tay ngồi thẳng dậy, quơ tay múa chân.

“Em thật không hiểu đàn ông các anh bị mấy công ty thuốc lá thao túng kiểu gì mà lại…”

Cạch.

Hộc đồ bật mở. Một bao thuốc loại vài tệ rơi xuống sàn.

Chiếc xe chợt im bặt.

Cô khom người nhặt lên, nhìn anh hỏi:

“Anh mới mua thêm sao? Trong nhà chỉ còn Hoàng Hạc Lâu thôi mà?”

“Em không thích nên bình thường anh đâu mang thuốc bên người. Tối hôm kia đi tập thể dục hơi lạnh, mua một bao. Hút vài điếu, không nhiều.”

Anh đáp tỉnh bơ, còn nhướng mày như thể chuyện này là tại cô. Châu Cẩn gật đầu, bỏ bao thuốc vào hộc, đóng lại. Ngay sau đó lại lấy ra, nhìn anh.

“Anh còn muốn giữ không?”

“Không. Vợ anh không thích.”

***

Chiếc Highlander lăn bánh vào khu phố thương mại gần trung tâm. Tưởng Thành dừng xe trước một cửa hàng. Châu Cẩn nhìn bảng hiệu thấy hơi quen mắt. Đến lúc anh xách túi đồ trở lại xe, cô mới chợt nhớ ra. Tên cửa hàng này giống hệt tên trên mấy túi đồ ăn vặt và bình sữa đậu nành cô thấy trong bếp sáng hôm kia. Cô nhận ly sữa nóng từ tay anh, nghiêng đầu hỏi:

“Chuỗi này đâu có ở gần nhà mình.”

“Ừm.”

“Vậy tối hôm kia anh mua ở đâu?”

Anh vẫn bình tĩnh:

“Thuận đường.”

Châu Cẩn híp mắt nhìn anh vài giây. Xe chạy được một đoạn, cô đột nhiên tháo camera hành trình xuống. Anh im lặng hai giây, cuối cùng không nhịn được, chột dạ hỏi:

“Lại nghĩ linh tinh gì đó?”

“Xem thử chồng em chạy đi đâu.”

“…”

Màn hình hiện lên. Trống trơn. Không một video nào. Châu Cẩn quay đầu nhìn anh chằm chằm.

“Tưởng Thành.” – Giọng cô đanh lại.

“Ừ?”

“Anh xóa video?” – Cô hỏi nhẹ, chân mày hơi nhướng.

“Có thể máy lỗi.” – Như thể đó là điều hiển nhiên.

“Anh nghĩ em ngu hả?” – Lần này cô thật sự nổi giận.

Tưởng Thành bật cười khẽ, không đáp. Thế là nửa tiếng sau, Châu Cẩn thật sự kéo anh tới cửa hàng ô tô “khiếu nại”. Nhân viên kỹ thuật kiểm tra một hồi rồi rất lễ phép:

“Hiện tại chưa phát hiện lỗi gì rõ ràng. Có thể dữ liệu bị ghi đè, hoặc…”

Cậu ta rụt rè liếc Châu Cẩn, rồi liếc về hướng Tưởng Thành đang khoanh tay tựa cửa cách đó vài bước.

“Không cần sợ!”

Như vừa được thần hộ mệnh chống lưng, cậu nhân viên nuốt nước bọt nói tiếp.

“Hoặc là… bị xóa thủ công trước đó.”

Tưởng Thành dựa quầy nước, vẻ mặt vô tội đến mức đáng đánh.

“Anh cũng không hiểu.”

Châu Cẩn tức đến bật cười. Cuối cùng vẫn không tra ra gì.

***

Buổi chiều, hai người đi ăn rồi về căn hộ dọn dẹp. Tối lại cùng nhau nấu cơm. Mọi thứ đều bình thường.

Đêm xuống.

Dọn dẹp xong, Châu Cẩn gọi anh lại.

“Tưởng Thành.”

“Ừ?”

Cô ngồi trên sofa, bình tĩnh đặt bao thuốc buổi sáng và điện thoại của anh lên bàn.

Màn hình còn sáng. Lịch sử thanh toán hiện rõ từng dòng.

00:30 — thanh toán đổ xăng.

05:30 — thanh toán cửa hàng tiện lợi cách nhà hơn ba mươi phút lái xe.

Đợi anh nhìn rõ, cô mở sang tin nhắn của Mạnh Tuấn Phương lúc 23h50.

[Tôi đang ở Bệnh viện Nhân dân Tây Hải Châu.]

Phòng khách yên tĩnh vài giây. Châu Cẩn ngẩng đầu, giọng không lộ chút biểu cảm nào.

“Rốt cuộc cả đêm hôm kia anh đi đâu?”

Thấy anh vẫn im lặng, cô đều giọng:

“Anh muốn tự nói, hay ngày mai em đem thẻ nhớ camera gửi kỹ thuật khôi phục lại.”

Tưởng Thành im lặng nhìn lịch sử thanh toán. Chân mày khẽ nhíu. Rồi anh ngẩng lên. Trong mắt thoáng chút bất đắc dĩ, sau đó lại cong cong khóe môi.

“Tiểu Ngũ.” — Anh bật cười khẽ. — “Anh thật không biết nên vui hay nên đau đầu.”

“Anh dạy em cách điều tra là để đối phó với tội phạm.”

“Em lại dùng hết lên chồng mình.”

Lần này Tưởng Thành không né nữa. Anh đứng yên thật lâu rồi mới chậm rãi ngồi xuống đối diện cô. Ánh đèn vàng phủ lên gương mặt anh, nhưng đôi mắt thì tối sâu.

“Trước đây anh từng nói với em rồi.”

“Nguồn tin của anh nói có bọn xấu muốn nhắm vào Châu Xuyên.”

“Anh nghi bọn chúng liên quan Hằng Vận Logistics.”

“Quả thật Hằng Vận có vấn đề.”

Châu Cẩn hơi sững lại.

“Tối đó anh chỉ định tới nhìn thử.”

Anh ngừng vài giây như cân nhắc nên nói tới đâu.

“Sau đó gặp một thằng nhóc tên Trần Ký.”

Rồi anh kể. Chậm rãi.

Kể về đêm tuyết ở khu cảng.

Kể về chiếc container không được đối soát đúng quy trình.

Kể về Trần Ký đứng dưới ánh đèn lạnh, mặt trắng bệch vì vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.

Kể về cha hắn nằm viện.

Kể về Hạ Văn và Hạ Võ.

Kể cả việc anh cùng Mạnh Tuấn Phương đang âm thầm điều tra Hằng Vận.

Giọng anh bình tĩnh như chỉ đang kể một vụ án bình thường. Nhưng Châu Cẩn biết không phải.

Vì từ đầu đến cuối, tay anh vẫn vô thức siết chặt.

“Bọn này bẩn lắm.”

Anh hạ giọng.

“Sau này em có gặp người của Hằng Vận” – Chân mày nhíu chặt – “tránh càng xa càng tốt.”
Châu Cẩn nhìn anh thật lâu.

“Vậy là thời gian qua anh đang điều tra Hằng Vận và Hạ Văn.”

“Nguy hiểm lắm sao?”

Anh im lặng vài giây rồi đáp:

“Ừ.”

“Cho nên anh không muốn em dính vào?”

Hàng mi cô cụp xuống.

“Cho nên anh mới giấu em?”

Tưởng Thành không trả lời ngay. Một lúc sau mới nhếch khóe môi. Nụ cười răng khểnh làm tim Châu Cẩn đập lệch một nhịp. Anh lại dùng cái giọng cà lơ phất phơ như mọi khi.

“Anh muốn phá án. Lập công một chút.” – Gõ nhẹ lên trán cô. – “Để nuôi vợ.”

Châu Cẩn lập tức bị chọc cười.

“Anh tưởng em tin?”

Anh cũng cười. Nhưng nụ cười ấy vụt tắt. Anh nhìn cô thật lâu rồi hạ giọng:

“Tiểu Ngũ. Anh không sợ nguy hiểm.”

“Anh chỉ sợ em bị kéo vào.”

Ánh mắt Châu Cẩn khẽ run. Cô ngờ vực hỏi:

“Là bảo vệ em?”

Tưởng Thành gật đầu.

“Chỉ vậy thôi sao?”

Anh nhìn cô, rồi kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên tóc.

“Ít nhất hiện tại là vậy.”

Bị anh ôm, Châu Cẩn im lặng thật lâu. Anh ra vẻ bình thản, nhưng áp tai vào ngực anh, cô nghe rõ tim anh đập rất nhanh, cả người căng cứng như sợi dây đàn bị kéo quá mức.

“Anh có biết anh càng tỏ ra bình thường, em càng thấy không bình thường không?”

Tiếng cười trầm của anh vang trên đỉnh đầu cô.

“Cảnh sát Châu đang thẩm vấn tôi à?”

“Ừ. Nghiêm túc đó.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

“Tưởng Thành, em lớn lên cùng anh. Anh nói dối người khác được. Nhưng gạt em thì khó.”

Nụ cười trên môi anh khựng lại. Trong vài giây, Châu Cẩn thoáng thấy nét mệt mỏi lướt qua đáy mắt anh.

Rồi anh lại cúi hôn cô.

“Anh biết.”

“Vậy nên?”

“Anh còn biết cách duy nhất để em không nhận ra anh bất thường là không để em nhìn thấy anh.”

“Anh dám?”

“Dám.” - Anh cười. - “Nhưng không muốn nữa.”

“Anh đừng đánh trống lảng.”

“Có sao?”

“Anh làm cảnh sát đâu phải ngày đầu. Các vụ trước nay chưa bao giờ anh tỏ ra nghiêm trọng thế này.”

“Tưởng Thành, sao anh phải lén lút điều tra?”

“Sao lại phải bảo vệ em?”

Tưởng Thành lặng đi. Châu Cẩn dần mất bình tĩnh. Những câu hỏi ào ạt tuôn ra.

“Anh nói có người muốn nhắm vào anh trai em. Nhưng anh trai em liên quan gì đến Hằng Vận?”

“Nguồn tin của anh lại mơ hồ đến mức ngay cả em cũng không được biết.”

“Tưởng Thành, anh không giải thích sao?”

“Anh còn giấu em chuyện gì?”

Tưởng Thành im lặng. Một lúc sau mới cười khẽ.

“Không phải anh không muốn nói.”

Anh nắm tay Châu Cẩn, ngập ngừng rất lâu mới cất được giọng.

“Chỉ là có vài chuyện…” — giọng anh thấp xuống — “anh chưa biết phải nói với em thế nào.”

Rồi anh lại cười thật tươi. Nụ cười răng khểnh vốn là vũ khí hạ gục Châu Cẩn. Nhưng lần này cô cau chặt mày, bịt luôn cả mặt anh lại.

Anh gỡ bàn tay cô đang che mặt mình ra. Cô lại bịt lại.

“Không được dùng nhan sắc lúc này.”

Anh cúi hôn lên đôi tay cô rồi ngẩng lên cười. Châu Cẩn vẫn để tay mình trong tay anh, nhưng nét mặt càng lúc càng nghiêm. Cô hỏi tiếp.

“Tưởng Thành, anh đang sợ điều gì?”

Nụ cười trên môi anh nhạt dần.

“Vì sao lại phải sợ đến vậy?”

Lần này cô thấy rõ toàn bộ vẻ bình tĩnh trên gương mặt anh rạn vỡ.

Châu Cẩn im lặng nhìn anh.

Thật ra cô còn trăm ngàn câu hỏi. Nhưng cuối cùng cô không hỏi thêm. Cô hiểu rồi. Những điều anh đã nói, những điều anh không nói, đều là câu trả lời. Anh đã không muốn nói, nhất định có lý do. Vậy thì cô không làm khó anh.

“Tưởng Thành.”

“Em tin anh.”

Tưởng Thành không tin vào tai mình.

“Vì anh là Tưởng Thành. Em tin anh. Không phải lời anh nói.”

Lồng ngực anh chợt đau nhói. Kiếp trước cô cũng tin con người anh vô điều kiện như thế. Vậy mà chính anh đã dày công khiến cô tin rằng Tưởng Thành thật sự biến chất.

Châu Cẩn nhìn anh thêm một lúc rồi chậm rãi kéo tay anh khỏi vai mình.

“Em cũng là cảnh sát.”

Tưởng Thành nhìn cô chằm chằm, đầu mày cau chặt.

“Châu Xuyên là anh trai em.” — Cô nhỏ giọng. — “Em muốn bảo vệ anh ấy.”

“Anh là chồng em.” — Cô nhìn thẳng vào mắt anh. — “Em cũng muốn bảo vệ anh.”

Cổ họng anh nghẹn lại.

“Tiểu Ngũ…”

“Nếu anh còn giấu em rồi tự mình chạy đi lung tung…” — giọng cô cứng lại — “em sẽ mặc kệ anh. Không thèm quan tâm anh nữa.”

“Mặc kệ anh?”

Tưởng Thành cắn chặt răng. Bàn tay trên vai cô vô thức siết lại.

“Nếu anh muốn điều tra, em sẽ điều tra cùng anh.”

Anh nhìn cô chằm chằm.

“Tưởng Thành.” — cô hạ giọng — “Em không sợ nguy hiểm.”

“Em không sợ?” - Anh chậm rãi hỏi lại. Giọng nặng nề, những âm cuối đột nhiên khàn đi.

“Nhưng anh rất sợ.” - Anh bật mạnh dậy khỏi sofa.

“Em có biết bọn chúng tàn độc đến mức nào không?”

Gân cổ nổi lên. Anh chỉ thẳng ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia chỉ có tuyết trắng và màn đêm thăm thẳm. Giọng anh vang to, to đến mức chính anh cũng sững lại.

Phòng lập tức im bặt.

Thấy Châu Cẩn vẫn ngây người ngồi trên sofa nhìn mình, Tưởng Thành đứng chết lặng. Ánh mắt hoảng hốt như vừa làm chuyện không thể tha thứ.

“Tiểu Ngũ…” - Anh gần như lập tức hạ người ngang tầm mắt cô, kéo người vợ còn đang ngây ra vào lòng, ôm chặt.

“Xin lỗi.”

“Anh không nên lớn tiếng với em.”

Bàn tay ôm cô run lên. Châu Cẩn bất động vài giây rồi mới chậm rãi ôm lấy anh, lau chút đỏ hoe nơi khóe mắt anh.

Trong thoáng chốc, cô thật sự hoảng. Không phải vì anh vừa lớn tiếng, mà vì cô chưa từng thấy Tưởng Thành sợ hãi đến vậy.

Cô thỏ thẻ, giọng dịu hết mức.

“Anh nhìn xem. Anh thế này, làm sao em an tâm được?”

Tưởng Thành cứng người. Cô vuốt mặt anh như dỗ một đứa trẻ.

“Nếu chỗ đó thật sự nguy hiểm đến vậy” — Cô khẽ cong môi — “Chúng ta càng phải ở bên nhau, cùng trông chừng nhau.”

Hô hấp của anh càng lúc càng nặng. Châu Cẩn đột nhiên bật cười tinh nghịch.

"Anh nghĩ xem, mấy người kia đáng sợ như vậy.”

“Nếu anh không dẫn em theo…”

“Có khi nào nhân lúc anh vắng nhà, có người sẽ bắt em đi không?”

Cả người Tưởng Thành đông cứng. Trong đầu anh hiện lên căn phòng trắng lạnh, dáng gầy gò của cô giữa những tháng ngày anh hoàn toàn biến mất.

Quả thật cô đã từng rời đi.

May thay, kẻ đưa cô rời khỏi anh không phải bọn tội phạm.

Mà là Giang Hàn Thanh.

Căn phòng tân hôn màu đỏ chỉ còn tiếng điều hòa. Tưởng Thành cười khẽ. Nụ cười chua chát đến đau lòng.

“Em thật sự muốn liều mạng cùng anh như vậy sao?”

“Là liều mạng thật sao?”

Châu Cẩn hỏi ngược lại. Tưởng Thành bối rối, né tránh ánh mắt cô. Còn cô nhìn anh không chớp mắt. Rồi kiên quyết gật đầu.

“Em muốn.”

Tưởng Thành không biết phải phản ứng thế nào. Cuối cùng, anh chậm rãi vuốt mái tóc của vợ mình.

“Được.”

Giọng anh trầm xuống.

“Nhưng chuyện này phức tạp. Để anh nghĩ cách. Khi nào thích hợp…” — Anh cúi chạm nhẹ lên trán cô — “sẽ không thiếu phần của em.”

“Nhưng từ giờ đến lúc đó, tin anh, nghe anh. Được không?”

Châu Cẩn nhìn anh vài giây rồi gật đầu.

Tưởng Thành ôm cô lần nữa, vòng tay siết lại. Trong lòng anh vẫn nguyên cảm giác bất an. Anh muốn nhốt cô trong vùng an toàn sạch sẽ nhất đời mình.

Nhưng đồng thời…

Lớp băng phủ kín đời anh suốt hai kiếp cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

Ít nhất lần này, khi anh một mình bước vào bóng tối, người nhà sẽ biết anh vẫn đang tìm đường trở về.

“Nhưng anh phải hứa với em. Nếu thật sự có chuyện nguy hiểm, ít nhất phải để em biết anh còn bình an.”

Lồng ngực Tưởng Thành siết lại.

“Anh hứa.”

Châu Cẩn lúc này mới ngẩng đầu, nét mặt cuối cùng cũng chịu thả lỏng.

“Vậy tối nay anh ngủ đàng hoàng.”

“Không được nửa đêm chạy đi tập thể dục nữa.”

Tưởng Thành bật cười.

“Bà Tưởng quản nghiêm vậy sao?”

“Đúng.”

“Không hút thuốc nữa.”

“…”

“Không được thức đêm.”

“…”

“Còn…”

Anh cúi đầu chặn môi cô. Nụ hôn lần này rất nhẹ, như dỗ dành báu vật quý giá nhất đời mình. Một lúc sau anh mới nói bên môi cô.

“Tuân lệnh.”

Ngoài cửa sổ, tuyết đã ngừng rơi. Trong căn hộ nhỏ, ánh đèn vàng vẫn sáng dịu dàng. Đôi vợ chồng trẻ vừa thành công vượt qua một trận cãi nhau to. Họ đang nhìn nhau, khóe mắt ngập tràn ý cười.

Tưởng Thành cuối cùng cũng thả lỏng vì đã dỗ được vợ.



“Cạch.”
“Cạch.”

Âm thanh kim loại khô khốc vang lên giữa căn phòng yên tĩnh.

Tưởng Thành cúi xuống nhìn cổ tay mình rồi ngẩng lên nhìn Châu Cẩn, ánh mắt không thể bàng hoàng hơn.

---

QUẢNG CÁO CHƯƠNG 19

“Em nghĩ thật sự chỉ là đi tập thể dục đêm thật sao?”

“Đó là ổ của một đám người có thể giết người rồi ném xác xuống biển.”

---

📌 Chương mới cập nhật lúc 17h Thứ Bảy và Chủ nhật hằng tuần.

📌 Ấn Theo dõi để không bỏ lỡ chương mới.

📌 Mục lục truyện được ghim ở phần bình luận.

Nếu là Châu Cẩn, bạn sẽ làm gì khi biết người mình yêu đang âm thầm bước vào một vụ án nguy hiểm?

Tôn trọng quyết định của anh ấy và đứng ngoài?

Hay nhất định bước vào cùng anh ấy?

Cảm ơn vì đã đồng hành cùng Tưởng Thành và Châu Cẩn. ❤️

Truyện được viết tiếp từ truyện gốc Rừng Thép của tác giả Khí Ngô Câu và phim chuyển thể cùng tên, trên tinh thần phi lợi nhuận, tôn trọng nhân vật và nguyên tác.

— Mie 🌿










Address

Cái Răng, Cần Thơ, Việt Nam
Cai Rang
900000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mie Nguyễn - Fanfic Rừng Thép: Tưởng Thành Rùng sinh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share