09/08/2026
LÁ THƯ GỬI BỐ
BỐ À, HÔM NAY CON LẠI NHỚ BỐ…Q
Bố à,
Hôm nay con đến dự đám tang một người bác họ.
Đứng giữa không khí của một đám tang, nhìn người thân tiễn biệt nhau, tự nhiên con lại nhớ đến bố. Những ký ức mà con tưởng đã cất thật sâu trong lòng bỗng nhiên trở về, rõ đến mức con cứ ngỡ như chuyện ấy mới xảy ra ngày hôm qua.
Con nhớ ngày bố mất.
Ngày ấy, ba anh em con còn nhỏ lắm. Bố bệnh nặng một thời gian rồi yếu dần.
Trời hôm đó gần sáng, mưa rất to, sấm chớp ầm ầm. Con đang ngủ thì nghe tiếng mẹ gọi:
“Các con dậy hết đi… bố mệt rồi.”
Con chạy đến bên bố.
Bố gọi con lại gần, nắm lấy tay con.
Bố nói với con những lời cuối cùng:
“Con hãy nghe lời mẹ. Sau này đừng đi lấy chồng xa. Lúc ốm đau, không có anh em, không có người thân bên cạnh thì con sẽ tủi thân lắm…”
Bố nắm chặt tay con.
Rồi bố lịm đi.
Và bố ra đi mãi mãi.
Đó là khoảnh khắc mà cả cuộc đời này con không thể nào quên.
Mẹ đã khóc rất nhiều.
Nhưng rồi mẹ nói với ba anh em con:
“Mẹ con mình vẫn phải sống con ạ.”
Và mẹ đã ở lại.
Mẹ không đi thêm bước nữa, dù ngày ấy có rất nhiều người muốn đến ở cùng mẹ.
Mẹ ở lại để nuôi ba anh em con trưởng thành.
Đến khi anh trai con học lớp 9, anh phải ở nhà phụ mẹ làm việc. Còn hai chị em con tiếp tục đi học.
Những năm tháng ấy khó khăn lắm bố ạ.
Con ra tỉnh học cấp ba, em trai con ra huyện học. Đường đi ngày ấy không thuận tiện như bây giờ. Nhiều hôm hai chị em phải đi bộ hàng giờ mới bắt được xe.
Xe không phải lúc nào cũng có.
Có những hôm chúng con phải đứng bên đường chờ những chiếc xe tải chở vật liệu từ huyện, từ tỉnh rồi xin đi nhờ.
Con vẫn nhớ những ngày ấy.
Và cũng từ ngày mất bố, con học cách tự lập từ rất sớm.
Những việc mà một đứa trẻ đáng lẽ có bố mẹ ở bên để lo giúp, con phải tự làm.
Từ giấy khai sinh, chuyện đi học, rồi bao nhiêu việc khác trong cuộc sống…
Lúc ấy con không nghĩ mình thiệt thòi.
Con chỉ biết một điều:
Mình phải cố gắng để được đi học.
Sau này con lớn lên, lập gia đình, có chồng, có con và có sự nghiệp.
Nhưng bố à…
Cuộc sống gia đình đâu phải lúc nào cũng bình yên.
Có những lúc con mệt mỏi.
Có những lúc con tổn thương.
Có những lúc con cũng từng nghĩ đến chuyện buông bỏ.
Nhưng rồi con lại nhớ lời bố dặn ngày cuối cùng.
Con nhớ mình đã từng là một đứa trẻ mất bố.
Con hiểu cảm giác một người thân yêu rời khỏi cuộc đời mình đau đến thế nào.
Vì vậy, nhiều lúc con lại chọn nhẫn nhịn để giữ gìn gia đình.
Nhưng càng lớn, con càng hiểu…
Nhẫn nhịn không có nghĩa là cam chịu.
Giữ gìn một gia đình không có nghĩa là phải chịu đựng tất cả.
Mà là khi còn có thể yêu thương, còn có thể nói chuyện, còn có thể sửa chữa, thì hãy biết trân trọng nhau.
Bởi vì con hiểu hơn ai hết…
Mất đi một người thân yêu rồi, có những điều muốn nói cũng không còn cơ hội để nói nữa.
Bố à…
Hôm nay con đã trưởng thành rồi.
Con có công việc.
Có sự nghiệp.
Có một cuộc sống mà ngày nhỏ con chưa từng nghĩ mình sẽ có.
Con đã đi được rất xa.
Nhưng điều con tiếc nhất là…
Bố không còn ở đây để nhìn thấy con ngày hôm nay.
Giá như bố còn sống, con muốn được đưa bố đi xem cuộc sống của con.
Con muốn bố nhìn thấy cô con gái nhỏ ngày nào bố nắm tay trong đêm mưa ấy…
Bây giờ đã lớn rồi.
Bố à…
Hôm nay con viết những dòng này không phải để nói rằng con vẫn còn buồn.
Mà con muốn nói với bố rằng:
Con cảm ơn bố.
Cảm ơn bố vì lời dặn cuối cùng.
Cảm ơn bố vì ngay trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, bố vẫn chỉ nghĩ đến tương lai của con.
Ngày còn nhỏ, con nghe lời bố nhưng chưa hiểu hết.
Đến khi trưởng thành, trải qua những vui buồn của cuộc sống, con mới hiểu…
Có những lời cha mẹ nói, phải mất cả một đời mình mới hiểu được.
Bố hãy yên tâm nhé.
Con sẽ sống thật tốt.
Con sẽ chăm sóc mẹ.
Con sẽ yêu thương các em.
Và con sẽ mang theo lời bố dặn trong suốt phần đời còn lại.
Bố ở nơi ấy hãy an nghỉ nhé.
Con gái của bố ngày nào đã lớn rồi.
Chỉ tiếc rằng…
Ngày hôm nay con đã có thể tự mình làm được rất nhiều thứ,
nhưng người con mong nhất được nhìn thấy con trưởng thành…
lại không còn ở đây nữa.
Con nhớ bố.
Và con cảm ơn bố… vì đã cho con một cuộc đời.