Mầm - Thấu Hiểu và Hàn Gắn

Mầm - Thấu Hiểu và Hàn Gắn Nơi chúng tôi giúp bạn hiểu sâu về bản thể của chính mình về đứa trẻ bên trong mình, để biết yêu bản thân nhiều hơn.

“Em không thấy ổn nữa rồi”Với mình những ai tìm tới Mầm với câu nói đó hay vì trạng thái đó thường là một khoảnh khắc rấ...
14/07/2026

“Em không thấy ổn nữa rồi”

Với mình những ai tìm tới Mầm với câu nói đó hay vì trạng thái đó thường là một khoảnh khắc rất quan trọng. Mình cũng từng như vậy trước khi thật sự chịu ngồi lại với chính mình. Trong phần lớn thời gian trước đó, mình vẫn đang cố gắng thể hiện Mình ổn, Mình bình thường,… Nên khi một người thật sự nói ra rằng mình không ổn, thì đó thường là dấu hiệu của một sự đầu hàng đầu tiên với chính mình.

Tất nhiên không phải ai nói câu đó cũng ở trạng thái như trên, một vài trạng thái nữa chạy bên dưới, đằng sau việc thừa nhận “tôi không ổn” mà mình sẽ chia sẻ sau đây với mức độ rung động năng lượng từ đặc rắn đến thanh nhẹ dần:

- Thừa nhận mình không ổn vì vô thức muốn xả cảm xúc, thu hút sự chú ý, muốn được đồng cảm nhưng sau tất cả không quan sát, soi chiếu mình mà chỉ muốn mọi thứ tự thay đổi theo những gì mình mong muốn. Nghe không thôi cũng thấy trạng thái này nó toả ra một năng lượng nặng nề nhỉ?
- Nhận ra mình không ổn nhưng vẫn còn sự kháng cự, sâu bên trong họ đang mong muốn tìm cách sửa nhanh trạng thái Đang Là, họ đi tìm một lời khuyên, một giải pháp để nhanh trở về trạng thái dễ chịu cho chính mình. Ở trạng thái này, họ thấy vấn đề nhưng vẫn chưa thật sự sẵn sàng đi sâu vào nó. Tâm trí vẫn đang dắt họ đi, muốn “xử lý” nhanh là nhu cầu của tâm trí để không phải chạm vào phần sâu hơn bên trong chính mình.
- Nhận ra mình không ổn và bắt đầu mềm lại, họ không kháng cự bên trong nữa. Đây là trạng thái mà từ đó mình sẽ đi vào câu chuyện một cách dễ dàng khi gặp. “Không ổn” của họ có năng lượng phía sau câu nói đó là sự mệt mỏi thật sự, sự thành thật, sự buông xuống, không còn cố tỏ ra mạnh mẽ, cố chứng minh mình hay kiểm soát được mọi thứ quanh mình nữa. Trạng thái này mới thật sự bắt đầu xuất hiện một sự mở cửa bên trong để cho ánh sáng lọt vào. Trạng thái một người bắt đầu sẵn sàng nhìn vào bên trong chính mình.
- Nhận ra mình không ổn và bắt đầu muốn hiểu. Đây lại là một trạng thái có thêm một bước tiến nữa. Lúc này, các bạn bắt đầu muốn biết sâu hơn điều gì đang xảy ra bên trong mình, mình đang thật sự chạy trốn hay né tránh khỏi điều gì,… Ở đây sự chú ý bắt đầu muốn quay hẳn vào bên trong không còn tìm câu trả lời ở bên ngoài nữa.

Nhận ra mình không ổn và thật sự sẵn sàng đi vào hành trình trở về trọng tâm Là Mình thì không phải ai cũng đi đến bước này. Có những người nhận ra mình không ổn nhưng rồi họ lại lựa chọn quay lại, nhúng mình vào nhịp sống cũ, tập tính cũ. Nhưng có những người khi đã thấy điều đó thì không thể quay lại như trước nữa vì họ kích hoạt một đời sống khác.

Trên hành trình của bản thân và những trường hợp mình đồng hành hướng dẫn các bạn tìm đến mình, mình kinh qua hết các trường hợp trên rồi. Tất nhiên cũng thông qua đó thì khả năng nhận diện và linh hoạt xử lý cũng được trau dồi thêm.

Gửi gắm đến tất cả để quan sát lại chính mình nhé.

Lời nhắn nhủ cuối bài: Đôi khi thừa nhận mình không thấy ổn nữa không phải là dấu hiệu của sự sụp đổ. Nó có thể là dấu hiệu của một sự mở ra của một vòng sống sâu sắc và sống động hơn. Như là sau nhiều năm sống vô thức theo quán tính, trong những vai trò hay kỳ vọng nào đó, cuối cùng tới điểm chúng ta nhận ra nó không còn phù hợp với mình nữa thôi mà và vũ trụ đẩy đưa để chúng ta chuyển mình thôi.

Mình đang ở Đà Lạt và có ai thấy mình “không ổn” muốn trò chuyện để nhìn thấy nút thắt hay sắp xếp lại phần nào đó nội tâm đang hỗn loạn của mình thì liên hệ Mầm nhé.

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

Các cậu ơiiii,😘🌿Mầm thông báo về khoá Merkaba 2026 tại Đà Lạt. Đây là game tháng 7. Mỗi tháng, tại Đà Lạt, Mầm và Merkab...
07/07/2026

Các cậu ơiiii,😘🌿

Mầm thông báo về khoá Merkaba 2026 tại Đà Lạt. Đây là game tháng 7.

Mỗi tháng, tại Đà Lạt, Mầm và Merkaba - Dịch vụ khâu vá trái tim sẽ kết hợp tổ chức 1 khoá Merkaba thời gian 3,5 ngày cho những người sinh trước năm 2000. Và Merkaba plus cho các bạn sinh sau năm 2000. 😉🌱

Ai muốn chơi game thì liên hệ 2 page trên để biết thêm chi tiết nha! 😘🌿

Hạn đăng kí đợt này là ngày 13/7/2026. Các bạn nào đăng kí tham gia sau ngày đó thì mình chơi game tháng 8 nha!!!😘🌱

AI CŨNG LÀ MỘT TẤM GƯƠNG ĐỂ MÌNH SOI LẠI CHÍNH MÌNHDựa trên kiến thức sinh trắc và những tổn thương cảm xúc, mình đã qua...
06/07/2026

AI CŨNG LÀ MỘT TẤM GƯƠNG ĐỂ MÌNH SOI LẠI CHÍNH MÌNH

Dựa trên kiến thức sinh trắc và những tổn thương cảm xúc, mình đã quan sát rõ hơn luật hấp dẫn xảy ra giữa các vòng tròn mối quan hệ, nhờ đó soi chiếu lại những gì còn âm ỉ chạy bên trong mình. Hay khi có vấn đề phát sinh giữa mối quan hệ mình nhanh chóng tìm thấy phần giao thoa và phản chiếu của mình trên người kia, ghi nhận rõ ràng thêm về chính mình trên hành trình cá nhân.

Khi ý thức mọi cuộc gặp gỡ đều có lý do của nó, mình trước đây hay tự hỏi: “Tại sao người này lại xuất hiện trong cuộc đời mình lúc đó nhỉ?”. Về sau, mình tiệm cận với chính mình nhiều hơn qua câu hỏi: “Người này đang phản chiếu điều gì bên trong mình?”. Khi mình bước sâu hơn vào hành trình hiểu mình, nhờ sinh trắc vân tay và những hiểu biết về tổn thương cảm xúc, mình bắt đầu nhìn ra một cách sâu sát hơn Luật Hấp Dẫn đang âm thầm vận hành. Với cấu trúc não bộ riêng, mình được lập trình để tiếp nhận và xử lý thông tin như thế nào, xu hướng phản ứng, suy nghĩ, và cảm nhận ra sao. Đó chính là tần số rung động nền tự nhiên của linh hồn trong thân xác này. Còn tổn thương cảm xúc lại là những lớp sóng gây nhiễu loạn, là những năng lượng chưa được thấy biết, khiến tần số ấy bị lệch, khiến mình thu hút những trải nghiệm mà mình không thấy dễ chịu chút nào.

Chuyện một người đến trong đời không hề ngẫu nhiên là vậy. Chúng ta hấp dẫn nhau ở tầng năng lượng, nơi cả phần sáng và phần bóng tối trong chúng ta gặp gỡ nhau. Khi mình biết “dừng lại”, tập trung vô chính mình, cẩn thận với những suy nghĩ “nạn nhân”, rồi cho phép mình thả lỏng, quan sát, thấy biết phản ứng đang hiện diện bên trong mình đến từ đâu? Thế là mọi thứ dần trở nên rõ ràng:

Để thấy mình cố gắng làm mọi thứ để mong được ghi nhận như thế nào và vô thức không hài lòng với người khác ra sao? Để từ đó biết quay về ghi nhận lấy chính mình chứ không trông chờ sự ghi nhận từ bên ngoài nữa, cũng không vô thức trốn chạy khi bị kích hoạt cảm xúc nữa.

Để thấy mình nỗ lực làm mọi thứ để mong người khác không bỏ rơi mình ra sao và nhiều lúc mình cũng bỏ rơi người khác mà mình không hề biết. Cũng từ đó mà biết không bỏ rơi chính mình, không phụ thuộc cảm xúc và bám dính vào người khác nữa.

… và nhiều trường hợp khác mà mình từng gặp trên các bạn từng tìm đến với mình.

Sinh trắc giúp mình thấy rõ hơn tại sao mình phản ứng nhanh như thế, vì sao mình nhạy cảm với lời nói, ánh nhìn của người khác, từ đó vô thức tự động diễn giải sai “thông điệp” từ người khác. Còn hiểu biết về tổn thương giúp mình nhận ra phía sau phản ứng ấy là nỗi sợ bị phủ nhận, bị bỏ rơi hay bị bất công đang lên tiếng. Quan sát thông qua những điều đó, nhanh chóng mọi va chạm trở thành tấm gương phản chiếu trung thực nhất về chính mình. (Đoạn này là mình nói mình nha, mỗi bạn có một cơ chế khác nhau vì não chúng ta khác nhau mà, dấu ấn tổn thương bên trong chúng ta cũng khác nhau, không phải ai cũng vậy đâu).

Chỉ cần quan sát thấy biết chính mình thôi, năng lượng giữa mình và xung quanh tự nhiên đổi khác. Những mối quan hệ quanh mình tịnh tiến đến sự dễ chịu và nhẹ nhàng hơn. Giờ đây, khi có bất cứ tình huống gì xảy ra mình luôn biết tạo khoảng trống cho riêng mình để nhìn nhận lại và đả thông tâm trí mình. Mỗi tình huống với mình đều là một thông điệp. Chẳng ai đến để chọt ngoáy khiến ta đau và khổ cả, họ chỉ đến để cho ta cơ hội được hiểu về mình sâu hơn. Để bạn, tui và chúng ta lại được nhìn thấy chính mình thêm một lần nữa. 😊

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

Cuối tuần này, workshop chia sẻ của Mầm quay lại cho tất cả những bạn quan tâm đến việc Hiểu Mình, Hiểu Người và những v...
17/06/2026

Cuối tuần này, workshop chia sẻ của Mầm quay lại cho tất cả những bạn quan tâm đến việc Hiểu Mình, Hiểu Người và những vấn đề mối quan hệ xung quanh mình. Vì tiện vào Đà Nẵng có lịch tư vấn cho khách hàng nên workshop này được tổ chức cho cả Đà Nẵng và Huế nhé!

Chủ đề #1: NÃO TRÁI - NÃO PHẢI

Bạn có bao giờ để ý những câu thoại rất quen thuộc trong đời sống hàng ngày kiểu như thế này:

- “Sao anh cứ phải lớn tiếng thế nhỉ?”
- “Anh đang nói cho em hiểu thôi, em chẳng để ý cái anh nói chỉ thấy anh lớn tiếng với em thôi sao?

- “Em đang nói gì vậy? Túm lại em muốn nói điều gì?”

- “Cái áo này mặc với cái váy ở nhà đẹp lắm nè”
- “Không có mấy cọng chỉ thừa sẽ okie hơn”
- 😒

- “Tôi nghĩ đó là cảm giác chung của nhiều người”
- “Anh gặp bao nhiêu người như vậy rồi mà anh nói vậy?”


Tất cả những cuộc hội thoại như trên có thể trở thành những cuộc tranh luận hay những cảm giác khó chịu thường trực và lặp đi lặp lại với mỗi chúng ta.

Tất cả thông tin chúng ta tiếp nhận đều được qua bộ não của chúng ta để xử lý. Và nhiều điều chúng ta khó chịu, không thoải mái lẫn nhau trong giao tiếp chỉ đơn giản là do cách vận hành não bộ của bạn. Điều này sẽ được giải phóng một phần nếu bạn hiểu cơ chế vận hành của 2 bán cầu não - phần bản năng của bạn đã được lập trình.

Đến với workshop này bạn biết được gì:
👉 Não trái - Não phải và các chức năng liên đới
👉 Xu hướng của 2 bán cầu não và vấn đề khi mất cân bằng
👉 Biết về 2 bán cầu não giúp bạn yêu thương chính mình như thế nào?
👉 Hiểu những mâu thuẫn, xung đột vì các bán cầu não tương tác với nhau ra sao?
👉 Và những thông tin thú vị khác về 2 bán cầu não của con người.

Đến với Mầm để nạp thêm kiến thức về bản thể của mình để yêu mình yêu người và thấy nhiều ánh sáng yêu thương hơn nhé các bạn. Các bạn muốn tham gia liên hệ Mầm để biết thêm thông tin và đăng ký nhé.





NỖI SỢ ĐỐI DIỆN VỚI CHÍNH MÌNHNhững bạn nhạy thông minh nội tâm trong quá trình lớn lên đã tự nhiên có sự nhạy cảm về th...
15/06/2026

NỖI SỢ ĐỐI DIỆN VỚI CHÍNH MÌNH

Những bạn nhạy thông minh nội tâm trong quá trình lớn lên đã tự nhiên có sự nhạy cảm về thế giới nội tâm, khi đọc hay nghe những thông điệp triết lý luôn cảm và thấy bên trong mình có điểm chạm, thường hay chiêm nghiệm và suy nghĩ về cuộc đời.

Tuy vậy, bất cứ ai bất cứ khi nào nghĩ đến việc dừng lại mọi thứ Đang Là để nhìn sâu vào chính mình thì bên trong lại có một cảm giác khựng lại, chần chừ. Và cuối cùng là tự âm thầm lùi lại vì cảm thấy một nỗi sợ rất mơ hồ nào đó. Sau đó tâm trí quỷ quyệt của chúng ta sẽ bắt đầu tìm mọi cách để hợp thức hoá nhu cầu delay đó của chính mình như kiểu để một lúc khác sẽ phù hợp hơn.

Cái đó gọi là Nỗi sợ đối diện với chính mình đó và với mình đây là nỗi sợ lớn nhất đời rồi.

Nhiều lúc mình cảm thấy rõ ràng trong mình có những cảm xúc chưa được chạm tới, có những tình huống và phản ứng lặp lại, rồi không phải không nhận ra những nỗi khó chịu rất quen nhưng mình không thật sự đi sâu vào xem nó là gì. Những triết lý, kiến thức tâm lý, nội tâm mình chỉ nạp thêm thông tin cho tâm trí, chỉ dừng lại ở việc hiểu trên bề mặt ngôn từ nhưng chuyển hoá trên chính mình thì chưa. Can đảm để nhìn vào chính mình là một tầng khác rất khác các bạn à.

Tâm trí vận hành dưới sự chi phối của bản ngã luôn làm làm một việc rất tự nhiên là tránh né những vùng tối bên trong. Tâm trí luôn muốn an toàn mà. Thậm chí biết mình không dám đối diện với chính mình luôn đó nhưng không hề biết rõ đang sợ cái gì. Tâm trí nó không biết thôi, chứ cơ thể và hệ thần kinh của chúng ta biết các bạn à. Và vì thế chúng ta… rụt lại.

Hệ thần kinh luôn chọn cái quen hơn cái đúng các bạn có biết không? Ngay cả khi những cái quen đó khiến mình mệt mỏi rã rời. Những “cái đau” quen thuộc vẫn an toàn hơn một vùng chưa biết. Đối diện với chính mình nghĩa là bước vào vùng chưa biết bên trong mình. Và vùng chưa biết với hệ thần kinh sẽ hiểu đó là nguy hiểm, cảm giác như bước vào hố đen vũ trụ vậy đó.

Những ai từng bước vào rồi thì ấn chứng đi, chẳng nguy hiểm như trước đó mình nghĩ đâu mà trở thành một bước ngoặc của cuộc đời luôn á. Tất cả là tâm trí làm ảo tung chảo lên thôi, để mình sợ mình chui ngược lại vào cái bản ngã cũ của mình. 🤭

Khi mình bắt đầu tự nhiên với sự quan sát thấy biết hoạt động của tâm trí thì nhiều thứ từng làm mình rối nhanh chóng lặng xuống và tan ra hơn. Chuyện xử lý và bóc tách nhanh là chuyện của sự chú tâm luyện tập, điều đầu tiên mình luôn ý thức là mình không trốn chạy khỏi chính mình nữa.

Sau khi làm việc với nhiều trường hợp, mình ghi nhận rõ nỗi sợ tương tự trên nhiều người. Các bạn quan tâm đến hành trình hướng vào bên trong mình, các bạn tìm đọc, theo dõi, lắng nghe nhưng khi đến gần hơn một chút, khi câu chuyện bắt đầu chạm vào chính họ thì một phần trong họ lại lùi lại. Trước vẫn trong thôi thúc “giúp đỡ” vẫn hay trượt lao vào lắm, giờ thì mình rõ biết hơn rồi, mình chỉ ghi nhận thôi, mỗi người có một thời điểm riêng để sẵn sàng nhìn thẳng vào chính mình mà.

Mình vẫn làm công việc trò chuyện, bóc tách để hỗ trợ các bạn soi chiếu chính mình dựa trên hệ thống kiến thức mình có, chia sẻ những gì mình đã đi qua, đã ấn chứng bằng hành trình của chính mình. Nếu một ngày nào đó, bạn thấy mình thật sự sẵn sàng đối diện với chính mình thì biết đâu những gì mình có hỗ trợ được bạn. Một kết nối luôn sẵn sàng mở ra nhé.

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

Mình nhớ từng đọc đâu đó một câu: "Cuộc sống không có yêu thương là một trạng thái gần như điên loạn". Nghe thì có vẻ hơ...
14/06/2026

Mình nhớ từng đọc đâu đó một câu: "Cuộc sống không có yêu thương là một trạng thái gần như điên loạn". Nghe thì có vẻ hơi nặng nề nhỉ? Nhưng nếu thử bóc tách nó dưới góc nhìn của sự quan sát nội tâm, thì mình nhận ra nó đúng thật sự như vậy.

Ánh sáng yêu thương không phải là một kiểu cảm xúc gì đó xa xỉ, nó là một phần cơ bản của một thực thể sống. Khi thiếu vắng nó, chúng ta không chỉ liên tục rơi vào những cảm xúc thuộc tầng rung động thấp mà còn bắt đầu trượt dài vào một trạng thái của sự điện loạn nội tâm dù mọi thứ bên ngoài chúng ta vẫn rất “ổn áp”. chúng ta vẫn hàng ngày vận động, làm việc, kiếm tiền, có thành tựu, có những khoảng vui nhưng tâm hồn đã mất dần đi sự sống.

Ánh sáng yêu thương luôn tồn tại bên trong chúng ta ấy các bạn. Chỉ là vì ánh sáng đó bị giam cầm hoàn toàn trong bản ngã của chính chúng ta thôi. Tâm trí lúc này trở thành một cỗ máy phân tích, so sánh và sợ hãi không ngừng nghỉ, thế nên ánh sáng yêu thương lúc đó bị che lấp, bị nuốt chửng thôi.

Mình nghĩ chắc không ai mà không từng ở trong bóng tối nào đó của tâm trí. Những dòng suy nghĩ lúc đó đúng là mớ hỗn độn điên loạn. Những lúc đó, không có ánh sáng yêu thương làm dịu đi, tâm trí trở thành một vòng lặp vô tận của những lo âu về tương lai và hối tiếc về quá khứ. Bạn không còn sống, bạn chỉ đang mắc kẹt giữa những suy nghĩ về sự sống. (Bạn có thể dùng đoạn viết này để cảm nhận mình đang sống giữa nhiều yêu thương không nha).

Có ánh sáng yêu thương tràn đầy chừng nào thì càng nhìn thấy rõ hơn sự kết nối thiêng liêng giữa mọi loài, giữa người với người ấy. Không thì chúng ta chỉ nhìn thế giới như một tập hợp của những cá thể rời rạc và đối đầu nhau mà thôi. Đây chính là khởi đầu của sự hoang tưởng, cảm giác cô độc giữa đám đông và một thế giới bị phân mảnh. Nghe eo ơi nhỉ? 😅

Để vén đi những lớp màn mờ che đậy ánh sáng yêu thương của chính mình thì hãy hiểu biết sâu sắc về chính mình đi các bạn. Không thì vô thức những phần mà ta chối bỏ bên trong mình sẽ rút vào bóng tối và bắt đầu làm rạn vỡ cuộc đời chúng ta từ bên trong. Chúng ta tự phán xét và khắt khe với chính mình. Sự điên loạn bắt đầu khi chính chúng ta không thể chịu đựng được sự hiện diện của mình trong sự yên lặng. Đó là chưa biết yêu thương chính mình đó các bạn.

Mỗi ngày thấy mình rộng mở và thanh nhẹ nhiều hơn nhé các bạn. Là ánh sáng yêu thương đang hiện hữu rõ nét hơn đó. Hãy nhớ sáng hay mờ là từ Chính Mình. ✨

Ai muốn mình cùng đi sâu hơn vào việc tìm hiểu về bản thể của chính mình và nhận diện một trong những giới hạn cụ thể đang ngăn cản ánh sáng yêu thương bên trong mình thì hãy xem bài viết này là tín hiệu kết nối nhé. 😊

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

Dạo này, mình thấy nhiều người bố người mẹ rất chịu khó tìm hiểu, ngâm cứu kiến thức về nuôi dạy con. Xã hội phát triển ...
11/06/2026

Dạo này, mình thấy nhiều người bố người mẹ rất chịu khó tìm hiểu, ngâm cứu kiến thức về nuôi dạy con. Xã hội phát triển nên khả năng tiếp cận thông tin cũng dễ dàng hơn qua mạng xã hội, qua AI. Nhờ đó mà tất tần tật các phương pháp nuôi dạy, giáo dục con cái được lan toả dễ dàng và mạnh mẽ.

Thông qua công việc làm việc với tâm trí và những tổn thương cảm xúc của các bạn trưởng thành, không ít trong số đó đã là người làm bố làm mẹ, mình nhận ra nhiều người quan tâm và thương con nhiều chứ. Họ học hành tiếp nhận kiến thức để làm sao yêu con và thương con “đúng” nhất. Nhiều người quan tâm rất kỹ cách nuôi dạy con nhưng một lỗ hổng lớn nhất đó là quan tâm và chăm sóc Chính họ - người đang truyền thừa lại tất cả những gì cho đứa con đó.

Mình hiểu điều đó có phần vô thức họ chưa nhận ra, là tư duy được cài cắm từ việc nuôi dạy của thế hệ trước, là xu hướng tự nhiên của bản ngã (hướng ra ngoài), nó không hướng vào trong. Thế nên sự quan tâm sẽ thường là muốn con sống tốt hơn, lớn lên vững vàng hơn mình hay sâu hơn là muốn con không bị những cảm xúc tổn thương như mình đã từng. Cũng từ những nhu cầu đó mà phần lớn bố mẹ vô thức bị cuốn ra bên ngoài nhiều hơn để tìm giải pháp cho con.

Mình không ít lần quan sát những người mẹ thực hành việc không quát con, cố gắng giải thích nhẹ nhàng với con nhưng bên trong đầy sự tức giận, kìm nén. Có người trong một khoảnh khắc kìm không nổi quát con rồi sau đó ôm con bật khóc.

Một người bạn của mình cũng là một người cha học cách lắng nghe con, bạn cũng hướng dẫn con lắng nghe người khác. Nhưng qua trò chuyện nhiều lần, người bạn của mình đã khựng lại khi mình hỏi: “Mi từng thật sự lắng nghe chính mình lần nào chưa?”. Mình thấy rõ nó hoang mang lúc đó.

Khi cái gốc bên trong mỗi người còn đầy mệt mỏi, lo âu, tự trách, thì mọi phương pháp, kỹ thuật đều trở thành nỗ lực phải gồng gánh. Và trẻ con thì rất nhạy các bạn à. Chúng đâu chỉ nghe lời mình nói/mình khuyên một cách đơn thuần, chúng cảm nhận được cả trạng thái năng lượng mình đang sống. Những đứa trẻ lớn lên cùng năng lượng toả ra từ tất cả những trạng thái nội tâm của người bố người mẹ và người nuôi dưỡng chúng. Chúng cảm nhận và định nghĩa yêu thương thông qua cách bố mẹ chúng kết nối cảm xúc yêu thương với nhau chứ không chỉ hành động quan tâm chăm sóc nhau.

“Lâu rồi bạn có ngồi xuống và thật sự hỏi mình có đang thật sự ổn không?” Để thấy vô thức lúc mình đang không ổn mình đã nói và biểu hiện gì với đứa trẻ của mình.

“Nhìn cây sửa đất, nhìn con sửa mình” sâu sắc là vậy. Đứa con là tấm gương phản chiếu chính bạn và có nhiều điều bạn phản ứng với đứa con cũng chính là phản ứng với chính mình, không biết bạn có nhận ra không? Bạn vẫn sẽ luôn vô thức dù trong đầu có rất nhiều kiến thức dù là khoa học về nuôi dạy con. Vì gốc rễ là những gì nằm sâu trong chính bạn, chỉ là do bạn chưa quan sát và thấy biết rõ hơn về chính mình nên nó đang là phần tối (shadow), phần chưa được soi rọi vào. Vì chưa được nhìn lại và rõ biết nên hành trình làm cha mẹ vô tình trở thành hành trình chuyển tiếp những tổn thương, thậm chí lặp lại dưới hình thức vi tế hơn.

Tình thương nên xuất phát từ một người lớn biết học cách yêu thương chính mình, nhận diện và chấp nhận những phần chưa hoàn hảo của chính mình, từ đó hướng dẫn con biết tự tìm hiểu về chính nó, chấp nhận chính nó, tự yêu thương chính bản thể của nó. Đó là cái gốc vững nhất cho sự phát triển và sự bình an của cả bố mẹ cà đứa con.

Trở về và hoàn thiện mối quan hệ với chính mình nhé các bạn. Và khi một người lớn đủ dịu dàng và yêu thương chính mình thì đứa trẻ của họ không cần phải gồng để trở thành đứa con đúng chuẩn nào đó, cũng bớt khổ tâm ở vai trò người bố người mẹ hơn.

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

Lão hoá không chỉ là chuyện của tế bào, đó còn là câu chuyện của dòng chảy năng lượng được lưu thông hay bị giữ lại. Hiể...
10/06/2026

Lão hoá không chỉ là chuyện của tế bào, đó còn là câu chuyện của dòng chảy năng lượng được lưu thông hay bị giữ lại. Hiểu được điều đó nên mình luôn ý thức về việc kìm nén cảm xúc và nuôi dưỡng những vấn đề thuộc về tinh thần của bản thân.

Đứng trên cơ chế sinh học, cảm xúc mắc kẹt làm hệ thần kinh già nhanh hơn. Khi một cảm xúc không được giải phóng (tức giận, sợ hãi, xấu hổ, bất an…), tâm trí bạn có thể coi đó là chuyện thường ở đời, ai chẳng có lúc này lúc kia hay đó là những cảm xúc không nên biểu hiện ra ngoài cho người ta biết làm gì,… Nhưng đó chính là cách mà tâm trí bạn lờ đi, bỏ qua những cảm xúc đó. Hãy quan sát mình những lúc đó nhiều hơn đi, bạn sẽ nhận ra tâm trí có thể đưa lý do để bỏ qua nhưng cơ thể chúng ta thì không. Hệ thần kinh chúng ta bản chất đang duy trì trạng thái cảnh giác kéo dài một cách âm thầm, hormone stress (đặc biệt cortisol) tăng so với mức nền. Tất nhiên việc âm thầm nuôi dưỡng trạng thái như vậy dần sẽ khiến cơ thể vật lý chúng ta lên tiếng thông qua giấc ngủ kém, rối loạn chuyển hoá, collagen giảm nhanh hơn, hệ miễn dịch suy yếu dần nên bệnh lý cũng từ đó phát sinh. Nói đơn giản cho những điều trên là cơ thể phải tiêu hao năng lượng để kìm giữ những cảm xúc chưa được giải phóng và sự tiêu hao này kéo dài sẽ khiến tốc độ lão hoá của cơ thể vật lý diễn ra nhanh hơn.

Đứng trên khía cạnh tinh thần, những ai mắc kẹt hay hỗn loạn trong những dòng suy nghĩ của tâm trí thường sống trong quá khứ và phóng chiếu về tương lai. Cảm xúc theo đó cũng lên xuống hỗn loạn. Họ sống trong ký ức phần lớn thời gian chứ không sống trọn vẹn trong hiện tại, chính vì vậy tâm trí luôn ở trong trạng thái phòng thủ, những câu chuyện cũ lặp lại. Điều đó làm cho hệ thần kinh giao cảm luôn được kích hoạt để chuẩn bị đối phó, mà tập trung đối phó mạnh chừng nào thì tập trung tái tạo yếu chừng đó. Lão hoá thật ra là trạng thái mất dần khả năng tái tạo tế bào của cơ thể, mà tái tạo chỉ xảy ra mạnh mẽ khi hệ thần kinh luôn cảm thấy nhẹ nhõm và an toàn.

Ở góc độ năng lượng thì sự tắc nghẽn nghĩa là thiếu dòng chảy hay dòng chảy năng lượng bị chặn đứng ở đâu đó. Cảm xúc là năng lượng chuyển động nên khi chúng ta cho phép nó đi qua, trường năng lượng của chúng ta vẫn sẽ mềm mại và linh hoạt. Khi chúng ta giữ lại vì bất cứ lý do gì thì bản chất là chúng ta đang kháng cự hay kìm nén bên trong mình, năng lượng của chúng ta có thể hiểu là bị đông cứng. Biểu hiện lâu ngày sẽ biểu hiện trên Thân với ánh mắt thiếu sinh khí, cơ mặt ít biểu cảm tự nhiên, hay nóng nghẹn ở cổ họng, thường cảm thấy có khối nặng trong lồng ngực,… những kháng cự khiến cơ thể gồng lên trong vô thức. Gồng vài bữa thì còn được chứ gồng lâu năm thì cấu trúc cơ thể thay đổi là điều dễ hiểu (Cái ông bà mình gọi là Tâm sinh Tướng đó).

Khi quan sát và tìm hiểu sâu về những gì các bạn từng trải qua và tập tính các bạn nuôi dưỡng và giải phóng cảm xúc, mình nhận ra không phải buồn, chán, giận, hờn,… , cũng chẳng phải những dấu vết tổn thương làm chúng ta già nhanh đi mà việc bạn không cho phép mình đi qua những cảm xúc và những tổn thương bên trong mình. Vì không quan sát rõ biết về những gì bên trong tâm trí mình nên vô thức chúng ta duy trì trạng thái căng thẳng âm bên trong liên tục, đó mới là thứ âm thầm rút năng lượng sống và đẩy nhanh tốc độ lão hoá của chúng ta.

Thế nên yêu thương bản thân hãy để cảm xúc được phép tồn tại, cơ thể được lắng nghe và hệ thần kinh được thư giãn. Khi mọi thứ bên trong được dọn dẹp và sắp xếp thông thoáng, năng lượng lưu thông thì tốc độ lão hoá sẽ chậm lại, trẻ lâu một cách tự nhiên. 😊

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

NIỀM VUI NỘI TẠI VÀ NIỀM VUI NGOẠI HIỆNĐâu đó chục năm trước, cảm thấy mọi thứ quanh mình cứ như bị lập trình, mình theo...
05/06/2026

NIỀM VUI NỘI TẠI VÀ NIỀM VUI NGOẠI HIỆN

Đâu đó chục năm trước, cảm thấy mọi thứ quanh mình cứ như bị lập trình, mình theo đó cứ như vô thức bị cuốn đi thì mình đã từng hỏi “đời sống này là cứ như vậy sao? Niềm vui mỗi ngày mình vẫn có mà sao ít ỏi, thoáng chốc và mong manh quá?” Trong nhiều khoảng lặng của mình ngày trước mình nhìn thấy kỹ hơn, gần như toàn bộ đời sống mình đang chạy theo những niềm vui rất ngắn ngủi mỗi ngày, nhiều lắm là vài ngày. Sau này khi quan sát thấy biết chính mình nhiều hơn thì rõ ràng hơn về niềm vui ngoại hiện và niềm vui nội tại của mình.

Niềm vui ngoại hiện dễ nhận diện lắm, là niềm vui có được từ những gì bên ngoài ấy. Ai khen trẻ đẹp hay giỏi xịn là vui nè, được cho tiền cho ăn gì ngon là thấy vui nè, được đi chơi là vui nè, có người yêu mến mình là thấy vui nè,… Đó là những niềm vui rất tự nhiên. Ai mà không thấy tự nhiên với những điều đó là bị mắc kẹt với những niềm tin giới hạn bên trong mình nha.

Mà vui rồi thì hệ thần kinh của chúng ta dễ sa vào “nghiện” lắm. Là cố gắng để duy trì và tái diễn niềm vui mà nó nhận thấy. Thế nên mình bắt đầu lưu tâm đến việc mình đặt trọng tâm mình vào một nguồn vui nào đó. Khi niềm vui phụ thuộc vào hoàn cảnh hay ai đó bên ngoài, mình thấy mình bắt đầu sống trong chờ đợi, mong mỏi và giữa những lần có được niềm vui là những khoảng trống dài lơ lững, trống rỗng thậm chí là bất an. Đó là lúc mình nhận ra tất cả niềm vui của mình nó nằm ở ngoại hiện.

Quan sát thêm các nguồn vui và cách khiến mình có niềm vui, mình nhận ra một sự thật là niềm vui ngoại hiện luôn đi kèm một bóng mờ. Vui khi có được gì đó thì kèm theo đó là sợ mất đi, ngày nào đó không còn nữa. Chính vì thế vui và lo luôn song hành, ấy là vì cái tôi của mình đang bám dính vào trải nghiệm. Hai mặt của một chuyển động tâm lý bình thường của con người thôi các cậu ạ.

Khi đi sâu vào thế giới nội tâm mình thì một kiểu niềm vui khác hiển lộ ngày càng rõ ràng hơn, là niềm vui nội tại. Niềm vui nội tại không mang lại cảm xúc kiểu bùng nổ phấn khích cao trào như niềm vui ngoại hiện đâu. Vui ngoại hiện với cơ chế gián đoạn - nhanh và nhiều, vui nội tại liên tục - chậm và ít. Các mình liên hệ với cơ chế sản xuất các hooc-môn hạnh phúc của 2 loại niềm vui là như vậy luôn đó.

Niềm vui nội tại tạo một sự yên ổn khi không có gì đặc biệt xảy ra, kiểu cảm giác đủ ngay cả khi ngày hôm đó rất bình thường. Niềm vui nội tại không đến từ việc thêm cái gì vào vì bên dưới bớt đi so sánh, phán xét, chứng minh, chạy theo hay tìm mình trong mắt người khác. Khi những lớp “hỗn loạn” bên ngoài lắng xuống, một dòng chảy nhẹ nhàng bên trong bắt đầu lộ diện ngày càng rõ ràng hơn với chính mình.

Sống là có cả combo niềm vui nội tại và ngoại hiện nhé. Vẫn theo quy luật của vũ trụ này thì nó phải cân bằng. Không cân bằng nó sẽ luôn phát tín hiệu cho mình thấy. Giờ vẫn vui khi có được hay đạt được gì đó nhưng không thấy hụt hẫng hay cảm thấy bên trong rơi tự do chỉ vì biến động của hoàn cảnh nữa.

Trong những gì mình viết, mình vẫn hay nói với nhau về ý thức, về quan sát, về quay vào bên trong thì đây là điểm mình muốn chốt hạ nè: Khi mình không quan sát, mình bị kéo đi bởi các kích thích bên ngoài. Khi mình có mặt mình sẽ quan sát rõ biết, mình bắt đầu thấy rõ mình đang tìm gì trong những niềm vui đó.

Nếu niềm vui đa phần là vay mượn từ bên ngoài thì niềm vui sẽ luôn ngắn hạn, mong manh. Niềm vui nội tại nó êm êm, nó liên tục hơn nhưng cẩn thận đừng thiết lập nó như một đích đến nhé, nó là hệ quả của một tâm trí dần không còn sự kháng cự với chính mình nữa thôi. Lúc đó, một sự nhẹ nhõm xuất hiện, trạng thái vui nội tại đó sẽ được sinh ra và nở b**g. 😊

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

Những bạn nào trò chuyện cùng mình để được chia sẻ, để cùng giải mã và lần tìm gốc rễ của những vấn đề nội tại thuộc về ...
16/05/2026

Những bạn nào trò chuyện cùng mình để được chia sẻ, để cùng giải mã và lần tìm gốc rễ của những vấn đề nội tại thuộc về cảm xúc và tinh thần sẽ biết mình có sử dụng một công cụ đó là sinh trắc vân tay. Và hiện tại mình vẫn duy trì công việc tư vấn và chia sẻ (cả online và offline) về công cụ này và kiến thức về những tổn thương cảm xúc cho những ai quan tâm về bản thể của chính mình. Cũng có những bạn vô tình đã sở hữu cho mình một bản sinh trắc trước đây, trước chỉ quan tâm vì tò mò hay với nhu cầu định hướng công việc, sau khi có những phát sinh những vấn đề trong đời sống lại muốn quan tâm sâu hơn theo hướng mà mình đang theo - là những gì thuộc về hoạt động tâm trí - nguồn gốc của những gì liên quan đến thể cảm xúc và tinh thần. Mình tập trung nhiều hơn về yêu thương và tự do trong bản thể của mỗi người và trong tương tác giữa người và người trong các mối quan hệ. Con người thấy đời sống có gì đó vẫn bị kìm nén, không được thoải mái hay phát sinh những vấn đề cũng là vì tâm trí mình đang bị những niềm tin giới hạn, mình chưa Thấy hết về chính mình.

Qua nhiều năm giải mã thực tế trên nhiều trường hợp, quan sát thấy biết tâm trí qua công cụ này và kiến thức về những tổn thương cảm xúc, mình muốn chia sẻ một lần rõ ràng hơn về mã vân tay nhỏ bé mà mỗi người sở hữu. Một điểm rất quan trọng mà nhiều người hay mắc phải khi biết đến và dùng sinh trắc là DÁN NHÃN. Các bạn nên ý thức rõ báo cáo sinh trắc cho bạn biết khuynh hướng (tendency), khuôn mẫu lặp (pattern), hành vi theo khả năng (potential behavior). Khi nhận ra khuynh hướng hành vi của mình, chúng ta có khả năng quan sát mình và có thể lựa chọn phản hồi khác đi. Điều này chính là tinh thần Quan sát Thấy biết tâm trí mà mình đang duy trì trong hoạt động hàng ngày của bản thân và hướng dẫn cho các bạn có “điểm tựa” để hiểu bộ máy hoạt động của tâm trí.

Thế nên hãy nhìn dấu vân tay và báo cáo sinh trắc vân tay như:
- Những chỉ số báo cáo sinh học phản ánh cách não bộ tổ chức và xử lý thông tin
- Não bộ mỗi người khác nhau nên cách tiếp nhận - xử lý - phản hồi thông tin khác nhau
- Hành vi lặp lại như “đường mòn tư duy” của hệ thần kinh vỏ não
- Dấu vân tay là một biểu hiện ổn định của cấu trúc phân bổ đó. Vân tay không thay đổi suốt đời và mật độ phân bổ nơ-ron thần kinh vỏ não cũng ổn định tương tự như vậy.

Phần lớn hành vi của của chúng ta là phản ứng vô thức nên ai trong chúng ta rồi cũng phải quan sát và nhìn nhận hành vi của mình vì nếu không chúng ta sẽ mắc phải rất nhiều vòng lặp vấn đề trong đời sống vì tưởng hành vi của mình rất hợp lý và có ý thức:
- Hành vi không ngẫu nhiên
- Hành vi có tính lặp và sự lặp đó liên quan đến:
* cách não tiếp nhận thông tin
* tốc độ phản ứng
* xu hướng tập trung hay phân tán
* mức độ kiểm soát hay linh hoạt

Dấu vân tay giúp nhận diện khuynh hướng đó sớm để hiểu vì sao một người luôn phản ứng như vậy. Hiểu để quan sát mình, quan sát người chứ không phải hiểu để đồng hoá. Mình vẫn khuyến khích mỗi người nên có cho mình một bản kết quả sinh trắc vì nó như một công cụ giúp bạn biết mình hiện đang đứng ở đâu, những gì mình trải qua có ý nghĩa như thế nào, hành trình mình đi thiết lập lại sự mất cân bằng nội tại ra sao, giải mã và chuyển hoá phần nào những mắc kẹt, mâu thuẫn đang diễn ra. Hãy cẩn thận với suy nghĩ phụ thuộc vào nó hay bất cứ công cụ thấu hiểu bản thân nào khác để kỳ vọng hay điều hướng những gì thuộc về hệ tương lai (bản chất là kiểm soát tình hình). Ý thức dùng nó để nhận biết, chấp nhận và đi bằng chính sự quan sát rõ biết hoạt động tâm trí của chính mình.

Tóm lại, cách mình đang sử dụng công cụ sinh trắc:
- Không dùng để dán nhãn “Tôi là…”
- Không dùng để định danh bản thân mà dùng để:
* quan sát hoạt động tâm trí
* thấy khuynh hướng phản ứng của bản thân
* nhận ra mình đang bị “não dắt đi” hay đang sử dụng bộ não của mình một cách có ý thức
* nhận diện nhanh dấu ấn tổn thương cảm xúc chạy ngầm bên trong một người

Đây chính là điều mà mình hướng tới xuyên suốt những năm qua, là từ nhận diện cấu trúc sinh học đến việc đi vào tự nhận thức. Dấu vân tay không nói bạn là ai mà chỉ cho thấy bạn có xu hướng phản ứng như thế nào khi chưa có sự quan sát rõ biết hoạt động của tâm trí mình. Chưa quan sát được nghĩa là bạn đang để cho xu hướng não bộ của mình được lặp đi lặp lại những hành vi phản ứng trong vô thức, dưới sự điều khiển ngầm của những dấu ấn tổn thương. Mình gọi là trạng thái bị mắc kẹt trong MA TRẬN của bản thể.

Yêu mến và chia sẻ,

🌿❤️✨

Address

Online
Da Kao

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mầm - Thấu Hiểu và Hàn Gắn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Mầm - Thấu Hiểu và Hàn Gắn:

Shortcuts

Share