20/07/2026
🍀 Hành trình IVF tại Bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh 🍀
Có những hành trình trong cuộc đời không chỉ được tính bằng thời gian, mà còn được đo bằng nước mắt, hy vọng, sự kiên trì và cả những lần tưởng chừng muốn bỏ cuộc. Với vợ chồng tôi, hành trình tìm con bằng phương pháp IVF tại Bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh chính là một chặng đường như thế. 586/2025 là số hồ sơ IVF của tôi
Ngày đầu tiên bước vào trung tâm hỗ trợ sinh sản, tôi mang theo rất nhiều cảm xúc lẫn lộn. Vừa hy vọng, vừa lo lắng, vừa sợ bản thân lại tiếp tục thất vọng như những lần trước. Nhìn những cặp vợ chồng ngồi chờ ngoài hành lang, ai cũng mang trong mình một câu chuyện riêng. Có người đã đi nhiều nơi chữa trị, có người kết hôn nhiều năm chưa có con, cũng có người từng mất con rồi mới tìm đến IVF như một tia hy vọng cuối cùng. Khi ấy tôi mới hiểu, hóa ra mình không hề cô đơn trên hành trình này.
IVF không chỉ đơn giản là vài mũi tiêm hay vài lần đi viện. Đó là cả một quá trình dài đầy thử thách. Tôi vẫn nhớ những ngày phải tự tiêm thuốc kích trứng đúng giờ, bụng căng tức, người mệt mỏi, cảm xúc thất thường. Có hôm chỉ vì một câu nói nhỏ cũng khiến tôi bật khóc. Có những lần siêu âm nghe bác sĩ thông báo nang phát triển chưa được như mong đợi, tôi đã lo đến mất ngủ cả đêm. Nhưng may mắn là bên cạnh tôi luôn có chồng đồng hành. Anh chưa từng than phiền mỗi lần phải đưa tôi đi viện từ sáng sớm, chưa từng bỏ lỡ một buổi hẹn nào dù công việc bận rộn đến đâu.
Điều khiến tôi nhớ mãi trong suốt hành trình ấy chính là sự tận tâm của đội ngũ bác sĩ và điều dưỡng tại trung tâm hỗ trợ sinh sản của bệnh viện. Các bác sĩ không chỉ điều trị mà còn động viên tinh thần rất nhiều. Có những lúc tôi áp lực đến mức chỉ cần nghe một câu: “Cứ thoải mái nhé, mình còn nhiều cơ hội”, cũng đủ để tôi bình tĩnh lại. Đối với những người làm IVF, tinh thần thực sự quan trọng không kém thuốc men.
Ngày chọc trứng là một trong những kỷ niệm tôi nhớ nhất. Trước khi vào phòng thủ thuật, tôi run đến mức tay lạnh toát. Nhưng khi tỉnh dậy và nghe thông báo kết quả số lượng trứng ổn, tôi đã bật khóc vì nhẹ nhõm. Rồi tiếp tục là những ngày hồi hộp chờ phôi, chờ thông báo có bao nhiêu phôi đẹp, chờ đến ngày chuyển phôi. Mỗi cuộc gọi từ bệnh viện đều khiến tim tôi đập nhanh hơn bình thường.
Khoảng thời gian sau chuyển phôi có lẽ là những ngày dài nhất cuộc đời tôi. Chỉ vài ngày thôi nhưng cảm giác như vài tháng. Tôi liên tục để ý từng thay đổi nhỏ của cơ thể, vừa hy vọng vừa sợ thất vọng. Tôi không dám thử que sớm vì sợ nhìn thấy một vạch. Đến ngày xét nghiệm beta, trên đường đến viện tôi đã tự nhủ nếu kết quả không như mong muốn thì mình vẫn phải mạnh mẽ. Nhưng rồi khi cầm tờ kết quả trên tay và nghe bác sĩ nói: “Chúc mừng em có thai rồi”, tôi đã òa khóc ngay giữa hành lang bệnh viện. Đó là khoảnh khắc mà có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên.
Sau tất cả, điều IVF mang lại không chỉ là một em bé, mà còn là rất nhiều bài học quý giá. Tôi học được cách kiên nhẫn với chính mình, học được rằng có những điều không thể nóng vội. Tôi hiểu hơn giá trị của gia đình, của sự đồng hành và yêu thương. Tôi cũng nhận ra rằng phụ nữ mạnh mẽ hơn mình nghĩ rất nhiều. Chúng ta có thể vượt qua những mũi tiêm đau, những lần thất vọng, những áp lực vô hình từ xã hội… chỉ vì một mong muốn giản dị: được làm mẹ.
Nếu có ai đó đang trên hành trình IVF giống tôi ngày trước, tôi chỉ muốn nói rằng: hãy tin vào bản thân và đừng bỏ cuộc quá sớm. Sẽ có những ngày rất mệt, rất tủi thân, nhưng chỉ cần còn hy vọng thì hành trình ấy vẫn luôn có ý nghĩa. Thành công có thể đến sớm hoặc muộn, nhưng sự kiên trì và tình yêu dành cho con chắc chắn sẽ trở thành động lực lớn nhất.
Hôm nay, khi nhìn thấy con lớn lên từng ngày trong cơ thể, tôi biết rằng mọi đau đớn và cố gắng năm ấy đều hoàn toàn xứng đáng. Hành trình IVF tại Bệnh viện Sản Nhi Quảng Ninh đối với tôi không chỉ là hành trình tìm con, mà còn là hành trình học cách mạnh mẽ, biết ơn và trân trọng hạnh phúc giản đơn của cuộc đời.