09/03/2026
ĐỪNG VỘI NGHĨ CHỒNG KHÔNG LÀM GÌ CHO GIA ĐÌNH...
Cô bạn của tôi đã nghỉ việc ở một công ty nước ngoài để chăm sóc con nhỏ, từ bỏ công việc quản lý cấp trung với mức lương hàng năm lên tới con số trăm nghìn tệ để dành hết tâm huyết cho gia đình.
Sau đó, cô đã trải qua những lúc thất vọng, sự tự tin sụp đổ và cảm giác giá trị tụt xuống mức thấp nhất. Cô đã nghe rất nhiều lời an ủi như “như này cũng ổn mà” và cả những tiếng thở dài đầy tiếc nuối.
Nhưng với cô, tất cả chỉ là bề nổi của vấn đề.
Cô thì luôn quay cuồng. Chồng thì luôn bận công việc. Cô từng suy sụp, cảm thấy mình vô giá trị, đầu bù tóc rối mà hét vào mặt chồng. Cô ghét anh vì không biết chăm con; mắng anh vì buổi tối chỉ biết nằm dài xem ti vi; trách bố mẹ anh vì lạnh nhạt, ích kỷ, không giúp tiền cũng chẳng giúp sức…
Cô chửi rủa anh bằng những lời lẽ cay độc nhất, tấn công anh bằng vẻ mặt hung dữ nhất và thậm chí đã từng có ý định ly hôn với anh. Cô cứ quá quắt như thế suốt mấy năm liền, cho đến một ngày, cô vô tình thấy giỏ hàng Taobao của anh có giữ một chiếc máy tính bảng tốt nhất suốt nửa năm. Chiếc máy tính bảng có giá đến năm chữ số, anh không nỡ mua. Bởi vì anh muốn con được học ở một trường mẫu giáo tốt hơn.
Cô ngồi bên ngoài đầu hành lang trai IT giờ đây tóc tai lơ thơ, trông lòng bỗng trào dâng chua xót. Cô chỉ quan tâm đến những hy sinh của mình khi ở nhà làm nội trợ, không biết đến những áp lực mà người đàn ông mệt bở hơi tai đang âm thầm gánh chịu. Khó khăn đến đâu, sau lưng anh vẫn còn một nhà ba người; anh không dám ốm, không dám nghỉ phép, không dám đổi việc. Anh không chăm con được là vì làm thêm giờ nhiều nên thiếu kinh nghiệm thực hành. Anh chỉ muốn nằm dài là vì ngồi lâu nên đau lưng của anh bị quá tải.
Cô bạn tôi nhớ lại: Hồi mới hẹn hò, cô vẫn là sinh viên năm cuối còn anh thì đã đi làm được hai năm, kể từ khi chính thức yêu nhau, anh đưa luôn thẻ lương cho cô, từ đó không bao giờ hỏi lại, đến nỗi bây giờ anh cũng không biết thẻ lương của mình trông như thế nào; anh không bao giờ tiêu tiền cho bản thân nhưng lại sẵn sàng dành những điều tốt đẹp cho vợ con; anh lười biếng, không biết việc nhà là thật, nhưng chẳng lẽ anh không mệt sao? Những lúc làm thêm đến khuya, chẳng lẽ anh không mệt sao? Những buổi tiệc rượu thâu đêm suốt sáng, chẳng lẽ anh không mệt sao? Cuối cùng, cô thở dài: “Với anh cũng chẳng dễ dàng gì.”
Không khó để một người nhìn thấy những khó khăn của bản thân, nhưng cần phải rất nỗ lực thì họ mới có thể nhìn thấy những khó khăn của người khác.
Chỉ khi ta chấp nhận rằng đối phương chỉ là một người bình thường, ta mới có thể lại mở mắt ra để nhìn thấy được những hy sinh và nỗ lực bình thường của người đàn ông bình thường ấy.
Điều này cũng có nghĩa là chúng ta đã chấp nhận rằng mình cũng chỉ là một người bình thường, không còn yêu cầu đối phương phải dũng mãnh như anh hùng, cũng không yêu cầu họ phải luôn cưng chiều, dạt dào tình cảm như chàng hoàng tử trong chuyện cổ tích nữa.
Anh cũng có chỗ yếu đuối của anh, cũng như ta có sự hèn nhát của ta. Tất cả chúng ta đều sinh ra không hoàn hảo và đều là những người lớn mang trong mình nhiều vấn đề. Đàn ông cũng như phụ nữ chúng ta, bị cuốn vào cuộc sống đầy rẫy cám dỗ và khó khăn, được mài giũa qua từng trải nghiệm.
Chúng ta từng chê bai, từng phàn nàn về đàn ông, nhưng cuối cùng chúng ta vẫn lựa chọn nắm tay họ tiến về phía trước. Điều này có nghĩa là “cái tôi” của chúng ta đã được mở rộng.
Một “cái tôi” rộng mở chắc chắn sẽ đưa sinh mệnh của một người đi theo hướng khoáng đạt, thênh thang hơn.
------
Trích sách "Sống đời hạnh phúc"- Lý Ái Linh