30/05/2024
"Đang đứng trong bãi xe thì gặp bác sĩ X, trưởng khoa Y.
- Nay em có đến nhà chị Trúc chia buồn không? Con chị Trúc mất.
- Hả? Bé mới 8 tuổi mà anh!
- Nghe đâu bị sặc. Bác sĩ X ở ngay đó mà không cứu được!
Mình nghe xong đứng lặng. Không hiểu mây từ đâu kéo về che kín cả bầu trời. Vài hạt mưa nhỏ, mỏng bắt đầu rơi. Tự dưng thấy bao gánh nặng mưu sinh, bao buồn bực chuyện nọ chuyện kia dường như ... chẳng là gì hết trước sanh - tử kiếp người.
Trên đường về thú thật mình suy nghĩ miên man! Một người mẹ sẽ ra sao nếu một ngày nào đó đột ngột mất đi đứa con bé bỏng? Bao nhiêu năm tháng mang nặng đẻ đau, bao nhiêu công lao nuôi dưỡng, bao nhiêu tình thương dồn vào mỗi bước con ....
Ừ thì cuộc sống là vô thường mà, có đó mất đó ... nhưng mấy ai chuẩn bị sẳn sàng để đối mặt, mấy ai mỉm cười vì đã sống tận cùng những yêu thương?
Mấy năm trước, ở khoa Y đó, có bác sĩ nam tên Trường. Ban đầu anh chỉ là một điều dưỡng. Bằng sự nỗ lực hết mình anh học lên bác sĩ, rồi bác sĩ chuyên khoa 1. Ngày tốt nghiệp cũng đã 40 tuổi. Mọi người thúc giục lấy vợ đi.
Đàn ông là phải lấy vợ. Nếu không đi tu thì phải lấy vợ. Tất cả các băng rôn quảng cáo thành công hạnh phúc đều dùng hình ảnh một gia đình, ở đó có cặp vợ chồng và hai đứa con trai gái, thêm vào đó là căn nhà chiếc xe.
Không có hình ảnh một người thành công hạnh phúc nào đứng một mình, chân trần giữa đường đời gió bụi. Càng không có hình ảnh gia đình là hai người đàn ông, hay hai người đàn bà, hay ba bốn người đàn ông đàn bà mà không có con! Mặc nhiên số đông là chân lý.
Rồi anh bác sĩ Trường đó cũng lấy cô vợ, làm thợ uốn tóc nhỏ hơn 16 tuổi.
Mọi người lại giục có con đi. Gia đình nào không con là vô phúc, tuyệt tự tuyệt tôn. Bác sĩ Trường và vợ phải chạy đôn chạy đáo để chữa trị. 5 năm trời trôi qua trong tuyệt vọng. Họ lại đi ông Thầy ở núi Sam Châu Đốc. Ông Thầy sau khi xem quẻ tới lui dạy rằng: Phải sinh một đứa con nuôi về nuôi mới giải được nghiệp, mới có được ngụm con!
- Vợ chồng con bị nghiệp gì vậy Thầy?
- Thiên cơ bất khả lậu!
Thế là bác sĩ Trường đi xin con nuôi. Thủ tục xin con nuôi cũng đầy rắc rối.
Kể cũng lạ, vừa xin được con nuôi về thì hai tháng sau chị vợ mang thai, 6 tháng sau siêu âm một cặp nam nữ ... Một năm sau gia đình rộn ràng tiếng khóc của trẻ!
Đùng một cái bác sĩ Trường thấy đau nhức vùng xương đùi chân trái. Đi chụp hình sinh thiết ung thư xương. Đoạn chi. Gắn chân giả....
Rồi anh xin nghỉ làm ở bệnh viện.
Rồi từ đó không còn nghe đến nữa.
Cuộc đời đó ... những thân phận người đó ...
Tự dưng thấy thấm câu hát của nhạc sĩ Thanh Tùng “một sớm mai kia chợt thấy hư vô trong đời ... “
Đã biết một sớm mai kia là hư vô rồi nhưng có mấy ai biết dừng lại, biết đủ, biết sống theo nhịp đập thực của trái tim mình đâu? Cứ trôi lăn, cứ trầm luân trong dòng đời hối hả.
Có bao nhiêu đỉnh núi cao phải chinh phục.
Có bao nhiêu mục tiêu để phấn đấu vươn lên.
Có bao nhiêu điều kiện phải đạt mới có thể hạnh phúc.
Nhưng vừa chinh phục được đỉnh núi này lại thấy cỏ bên kia đồi xanh hơn, vừa đạt được mục tiêu này lại thấy con đường còn quá dài để đi tiếp ....
Ôi .... Thật ra thì tất cả đều như vậy. Ai cũng phải sống phải đối mặt với những biến cố trong đời và phải chết.
Chỉ mong là mình đừng quá nhạy cảm với những đổi thay không thể khác được của cuộc sống này!
“Xin những yên bình cho đàn chim nhỏ. Cao vút trời thênh thang ....”
Nguồn: theo facebook BS. Nguyễn Bảo Trung