22/03/2023
SẼ ĐI VỀ ĐÂU?
Rồi trường y lâu đời nhất miền Tây cũng nâng mức học phí, điều mà tui đã tiên đoán từ 2 năm trước, lên 44 triệu đồng/năm (35 tín chỉ x 1.371.000).
Xứ sở này bà con sống bằng làm ruộng nhiều lắm. Nếu lấy nông dân trồng lúa làm tiêu chuẩn thì nhẫm tính: Một vụ lúa mỗi công đất thu hoạch khoảng 30 giạ x 20 kg/giạ x 6000 đồng/kg = 3.6 triệu đồng. Trừ đi chi chí, 01 công đất có tiền lời khoảng 2 triệu đồng/vụ x 3 vụ = 6 triệu đồng/năm.
Một sinh viên y Cần Thơ tốn sinh hoạt phí tối thiểu 3.5 triệu/tháng x 12 tháng = 42 triệu + học phí 44 triệu = 86 triệu/năm. Quá trình học lại có những đợt tăng học phí và lạm phát. Tính ra học 6 năm không dưới 600-700 triệu, chưa kể các chi phí phát sinh.
Gia đình nông dân nuôi 1 đứa con học y phải có tối thiểu 15 công đất trồng lúa 3 vụ mỗi năm. Đây là diện tích canh tác thuộc dạng tương đối lớn đối với người dân ở vùng miền này. Nếu nhà nào nuôi 2-3 đứa con đi học cùng lúc thì đỡ sao nổi.
Ở quê hay có câu chuyện: cha mẹ nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn đi khám bệnh để gửi tiền mỗi tháng cho con đi học kiếm cái nghề nuôi thân. Nếu không học thì lại làm thuê, làm mướn như đời trước (và nhiều hoàn cảnh đã chọn phương án này).
Học 6 năm đại học xong lại tốn kém thêm nhiều tiền để có CCHN và học bằng cấp, chứng chỉ chuyên môn. Tương lai không biết thế nào với mức lương kiểu này.
Có lần tôi hỏi, người giàu học y làm gì vì chịu cực không nổi? Có ý kiến rằng họ học y để làm những chuyên ngành nhẹ nhàng. Thế 100% người học y đều là người giàu thì tất cả đều bỏ các chuyên khoa cổ điển hay sao? Vậy ngành y sẽ đi về đâu?
UMP tăng học phí thì coi như nhà giàu lên SG học, nhà nghèo học ở quê. Nay CTUMP cũng tăng học phí, thì nhà nghèo học y ở đâu? Rồi những đứa nhỏ không đủ kinh tế nhưng muốn làm bác sĩ nghèo sẽ đi về đâu?
Phải chăng ngành y khoa đang dần dần thực sự biến mất khỏi những cảnh nghèo vượt khó!
——
Chuyện tăng học phí là không thể tránh khỏi, vì CBNV các trường cũng phải lo cho bản thân và gia đình. Nhưng có một khoảng trống rất lớn giữa lương nhà nước và chi phí ngoài xã hội. Đầu vào và đầu ra đang mất cân đối nghiêm trọng.
Nguyễn Thành Luân