14/04/2020
NHỮNG HÌNH ẢNH KHÔNG THỂ CẦM LÒNG
Có bác sĩ cả tháng rồi chưa được về nhà. Có những người mẹ có con nhỏ nhưng đành chia xa với lời hẹn, hết dịch mới được đoàn tụ.
BÀI THƠ CHỐNG DỊCH
Tôi xin viết một bài thơ chống dịch
Gửi tặng những người thầm lặng hi sinh
Những cống hiến dường như đã quên mình
Trong gian khó, lung linh màu áo trắng.
Chưa thấy rõ từng ánh mắt, khuôn mặt
Của người bận sáng sớm đến tối tăm
Một bữa cơm sơ sài chẳng kịp ăn
Một cái ghế, bậc thang làm giường ngủ.
Suốt ngày dài trên mình đồ bảo hộ
Thật ngột ngạt hằn trên má nhạt khô
Nhưng vẫn đó những tấm lòng vô bờ
Xúc động thay qua từng lời khích lệ.
Bao hiểm nguy trên trận tuyến bảo vệ
Dồn công sức, nỗ lực suốt ngày đêm
Tổ ấm riêng bao lâu vẫn chưa về
Bởi người hùng áo trắng chưa ngừng nghỉ.
Các bác sĩ cứ yên tâm chiến đấu
Những sinh viên xung phong lên tuyến đầu
Đội ngũ y về hữu đang hỗ trợ
Nơi biên giới có các chú biên phòng
Các bộ ngành, nhân dân đang hành động.
Không sợ hãi trước tin đồn nhảm nhí
Bởi cả nước chung tay cùng ngành y
Những người dân chấp hành đúng nội quy
Dù việc nhỏ cũng không hề uổng phí.
Hà Nội, 25/3/2020
.