03/05/2026
I. XANH HAY ĐỎ
Ngày 24/04/2026, Tim Urban – tác giả blog waitbutwhy nổi tiếng đã tạo ra 1 chủ đề nóng trên X/Twitter. Cho tới hôm nay (10 ngày), post đạt 26M views, 5.7k replies(comments), 8.4k reposts(shares), 14k tim. Nội dung đơn giản thế này:
“Everyone in the world has to take a private vote by pressing a red or blue button. If more than 50% of people press the blue button, everyone survives. If less than 50% of people press the blue button, only people who pressed the red button survive. Which button would you press?”
Tạm dịch: “Mỗi người trên toàn thế giới buộc phải bí mật bấm 1 trong 2 nút màu Xanh và Đỏ. Toàn nhân loại sẽ sống NẾU có >50% bấm nút Xanh. Ngược lại nếu từ từ nào, đừng bấm vội.
Chưa hết, nỗi sợ hãi sẽ vẽ ra cho chúng ta một số kịch bản mang tính suy diễn và tưởng tượng. Nếu giờ bấm nút Xanh để làm người tốt, nhưng mấy cái đứa ích kỷ mà mình ghét chắc chắn sẽ bấm Đỏ rồi, nhỡ chúng nó sống mình tèo thì sao? Không, không thể thế được….
Và thế là động lực bấm nút Xanh của bạn giảm đi một nửa.
==3. Chuyện Game==
Nào, thế thử tỉnh táo vượt qua nỗi sợ để nhìn lại cái nút Đỏ một lần nữa nhé! Ngoài việc nó an toàn ra, ngoài việc nó ích kỷ ra, còn gì nữa không?
Đến đây, có lẽ bạn đã thấy cái vote này giống 1 cái Game sinh tồn với luật chơi nghiệt ngã rồi nhỉ? Thế thử đánh giá theo Game nhé? Bạn có phải 1 gamer không?
Phe Đỏ chưa chắc đã 100% là người ích kỷ, họ có thể chỉ đơn giản bấm Đỏ vì họ không tin rằng số lượng “người tốt” trên thế giới này vượt quá 50%. Nếu bạn thấy cách nghĩ này khó hiểu thì cứ hình dung rằng đây là 1 cái game diễn ra trong quy mô 1 cái nhà tù thôi. Bạn có cho rằng hầu hết các tù nhân sẽ bấm Đỏ không?
Người bi quan về thế giới sẽ coi thế giới như 1 cái nhà tù lớn – ý mình là vậy. Các gamer sẽ dễ có tư duy theo kiểu đó.
Cũng có thể họ nghĩ họ là người thực tế, còn nhóm người tin vào sự tử tế của nhân loại chính là nhóm lãng mạn ngôn tình.
Đương nhiên không có nghiên cứu khoa học tâm lý xã hội nào làm được cái việc không tưởng – thống kê sự tử tế của loài người. Vì thế, mọi sự 2 phe Xanh/Đỏ suy nghĩ ở đây hoàn toàn chỉ dựa trên yếu tố góc nhìn cá nhân và niềm tin. Chấm hết.
Nếu số lượng người chơi có tư duy thực tế, thực dụng hoặc ích kỷ chiếm đa số, lúc này chiến lược bấm Đỏ trở thành khái niệm “Dominant Strategy” – Tạm dịch là Chiến lược Đa số hoặc Chiến lược Tối ưu. Chiến lược kiểu này coi trọng tính hiệu quả cá nhân và hạ tầm quan trọng trong chiến lược các đối thủ xuống.
Và ngay từ trong đề bài về luật chơi, Tim Urban đã chỉ rõ, nếu Xanh trở thành Dominant-Đa số- thì Xanh thắng. Nhưng team Xanh có tính phụ thuộc vào ngoại cảnh cao hơn hẳn team Đỏ.
Nếu máu lạnh mà áp dụng Lý thuyết trò chơi vào cái vote Xanh-Đỏ này, ta sẽ thấy nút Đỏ là là một lựa chọn thực tế hơn hẳn. Việc bấm Xanh giống như việc đánh cược vào lòng tốt của thiên hạ. Và để nâng cao xác suất thắng, tôi sẽ không muốn đánh cược. Tôi muốn kiểm soát.
Nhưng đời đâu phải chỉ là 1 cái game. Ta không thể quên 1 vấn đề cũng cực kỳ quan trọng ở đây – Chuyện Đạo đức. Nào, nghĩ tiếp!!!
==4. Đạo đức – hay là chuyện của các cụ==
Cụ thứ nhất ta cần quan tâm ở đây có tên Immanuel Kant – người được coi như rường cột cho trường phái Đạo đức tuyệt đối (deontological), trường phái coi trọng tính Nguyên tắc, trách nhiệm xã hội trong hành vi đạo đức của chúng ta. Nôm na, bạn cứ hiểu rằng cụ Kant coi 1 hành vi là “Có đạo đức” khi nó logic, hợp lý, không vi phạm Nguyên tắc sống, có trách nhiệm với xã hội, tức là không Sai.
Và tất yếu, nếu bắt cụ Kant bấm nút thì sẽ là Xanh đúng không bạn? Xã hội này vốn tung hô việc sống không ích kỷ, dễ hiểu.
Cụ thứ hai có tên Jeremy Bentham, cha đẻ của trường phái Đạo đức hiệu quả (Vị lợi/ Utilitarianism) thì cũng sẽ bấm Xanh, nhưng với lý do khác. Đạo đức hiệu quả coi trọng tính thực dụng của kết quả, cứ kết quả nào tạo ra được NHIỀU lợi ích hơn thì ta chọn lối đi đó, bất chấp rằng trên đường đi ta có thể phải đạp lên vài nguyên tắc. Bấm Đỏ thì ta chỉ cứu được 1 người. Còn bấm Xanh thì ta có cơ hội để cứu mạng nhiều tỷ người, lệch đến mức đấy thì dễ chọn thôi.
Cụ thứ ba có tên John Stuart Mill, cũng đề cao chủ nghĩa Vị lợi, nhưng đồng thời cũng đề cao Phẩm giá con người. Tức là cụ Mill nếu còn sống cũng sẽ bấm Xanh, nhưng chẳng phải vì nó có thể dẫn tới kết quả 100% sống như cụ Bentham, mà là vì cụ Mill thấy việc tin tưởng vào người khác là biểu hiện của 1 xã hội hạnh phúc. Con người khi chấp nhận rủi ro để tin vào người khác là con người có nhân cách đáng ngưỡng mộ.
Dù 2 trường phái Nguyên tắc và Vị lợi thường đánh nhau chan chát (ví dụ trong Trolley Problem nổi tiếng), nhưng trong cái vote này, có vẻ các cụ có thể đoàn kết bấm chung 1 cái nút Xanh được.
Thế không trường phái Đạo đức nào bấm Đỏ à? Không, vì ta đang nói chuyện Đạo đức mà…
Ah, có 1 điểm thú vị ở đây. Cũng chẳng phải ai bấm Xanh cũng là sẽ người Đạo đức nhé. Bạn nhớ chuyện Romeo không? Nếu sau khi biết Juliette đã nằm mà bắt Romeo chọn bấm, theo bạn thì kết quả là cái nào?
Mệt thật. Game bảo ta Đỏ dễ thắng hơn. Đạo đức bảo rằng kiểu gì cũng nên bấm Xanh. Thế cái nào thắng?
Thôi, trước khi quyết định, ta… nghĩ tiếp… Hãy quay về với thực tế, không có anh Thanos nào định hủy diệt thế giới ở đây, chỉ có 1 cái vote ngớ ngẩn trên mạng xã hội mà thôi.
==5. Diễn và không diễn==
Tính ẩn danh, bí mật của việc bấm nút tạo ra 1 cú twist ở đây: Tôi không cần diễn. Không có ai biết tôi bấm nút nào. Việc bấm nút hoàn toàn là việc của tôi mà thôi. Không có khán giả. Không phải giữ thể diện.
Đang đề cao 2 chữ “Đạo đức” để nghĩ tới việc bấm nút Xanh, liệu có bao nhiêu % chuyển qua nút Đỏ khi nhớ tới việc bấm nút hoàn toàn là bí mật? Khi họ chợt nhớ ra mình ko cần diễn, mình có thể hoàn toàn sống thật với bản thân?
Hoặc có thể sửa câu hỏi: Có bao nhiêu người trong chúng ta đang sống đạo đức vì họ thực sự đạo đức, và bao nhiêu người sống đạo đức chỉ để thiên hạ nhìn?
Chắc phe Đỏ lại tăng thêm ít quân số nhỉ? Vì khi cởi bỏ thể diện, ta quay vê với bản năng mà. Sinh tồn là 1 dạng bản năng thiết yếu, rất khó bỏ qua.
Bất cứ thời điểm nào chúng ta còn suy nghĩ, còn chưa lựa chọn, là chúng ta còn đang nghi ngờ dù ít dù nhiều. Nghi ngờ tư duy (trước đó) của chính ta, hoặc nghi ngờ lựa chọn của thế giới. Sẽ có những người muốn bấm Xanh (ví dụ họ đạo đức), nhưng họ lại theo chủ nghĩa hoài nghi: “Tôi không tin thế giới này nhiều người tốt thế”. Ví dụ thì đây: bạn đã bao giờ nghĩ tới việc làm từ thiện, muốn làm từ thiện, nhưng bạn lại chẳng tin cái cô ca sĩ nào đó đang vận động chuyển khoản…. và đương nhiên kết quả là.. ko có đồng nào trong túi bạn được chuyển đi cả.
Vậy lúc ý bạn có bấm Đỏ không? Chắc là nghĩ tiếp thôi nhỉ?
Về mặt kết quả vote thực tế thì cuối cùng, 57,9% “nhân loại giả định” đã chọn tin tưởng bấm Xanh để bầu trời bốc lên vài kilomet vuông phẩm giá. Đây là bằng chứng của lòng tốt, hay là tính toán vị lợi tối ưu? Mình không biết! Hay thậm chí vì đơn giản tôi không tính toán phức tạp nhưng tôi lén nhìn thấy bạn tôi bấm Xanh, tôi cũng bấm Xanh?? Xin chịu mình tiếp tục ko biết. Bạn chắc cũng chẳng biết. Thế đã happy ending chưa?
Dạ chưa ạ :<
==6. Đừng quên đây là Mạng xã hội==
Vote của anh Tim Urban đưa ra chỉ là 1 cái vote giả định trên X. Đồng nghĩa với việc dù voters có bấm nút nào đi nữa, cũng chẳng có ai chết cả. Điều này tạo ra ảnh hưởng tương đối lớn đến quyết định bấm, thời gian suy nghĩ của những người tham gia. Chắc sẽ có người bấm vào cho vui sau khi nghĩ 1 giây chẳng hạn. Vậy thì 98k votes trên Twitter đó sẽ không giống với 98k votes thật của người thật - nếu việc sinh tử đó cũng là thật.
Tiếp theo, trang của anh Tim sẽ có đặc thù riêng (cũng như trang của mình có đặc thù - toàn bài dài, ai chỉ thích ngắn chắc sẽ không follow mình). Followers của Tim cũng có đặc thù riêng. Từ đó ta sẽ thấy, nhóm 98k voter đó chưa chắc đã có thể đại diện cho toàn bộ người dùng Internet hoặc Twitter. Sẽ toàn là Tây – chắc thế. Sẽ toàn là người thích phân tích? - Ừ chắc vậy. Ít U20? Có thể lắm.
Thế giờ bạn đã yên tâm để vote bừa chưa? Có ai chết đâu? Hay muốn nghĩ tiếp?
II. PHÂN TÍCH CÁI SỰ PHÂN TÍCH
==7. Chuyện Overthinking==
Nếu bạn đã đọc hết từng mục trên kia và “nạp” được mớ thông tin hổ lốn đấy 1 cách tự nhiên, có vẻ như bạn có khiếu làm 1 overthinker rồi đấy. Cái đề bài meme này thì chỉ có chừng đó thông tin, cũng đơn giản, dễ hiểu thôi. Nhưng những phương thức tư duy, các lăng kính và góc nhìn khác biệt, những lý thuyết nền tảng…. mà chúng ta có thể liên hệ tới, tính toán đến thì lại rất nhiều. Và oái oăm là mỗi cái lại đưa cho chúng ta 1 đáp án. Bản thân mình biết rằng sẽ có rất rất nhiều hệ thống lý thuyết có thể áp vào đây để cho ta thêm thông tin, nhưng kiến thức của mỗi người đều có giới hạn, mình cũng vậy thôi.
Thế nãy giờ chúng ta làm gì vậy? Chúng ta đã chạy 1 vòng, rất tròn, rất đều. Hết Xanh rồi lại Đỏ, hết Đỏ rồi lại Xanh…
Và vẫn chưa bấm được cái nút nào cả.
Đó là overthinking.
Overthinking ko nhất định phải gắn với những câu chuyện rủi ro, nguy hiểm. Nó đôi khi chỉ đơn giản là: nên mua cái túi casual giá hợp lý dễ phối đồ này hay mua cái túi cực kỳ xinh đẹp, elegant nhưng hơi đắt ở góc kia? Nên cố giảm cân hay nên mua trà sữa uống cho sướng miệng rồi chạy bộ 10 phút….
Thực ra không có đáp án đúng hay sai nào ở đây. Cả trong trường hợp đe dọa thực tế hay vote giả định của anh Tim Urban. Thực tế nghiệt ngã là: bạn đã nghĩ 1 vòng, nghĩ rất lâu, và bạn vẫn CHƯA THỂ chốt. Tại sao?
==8.Huyền học - Chuyện Tarot và Chiêm tinh==
Lá bài 2 of Swords của Tarot miêu tả xuất sắc câu chuyện Overthinking bằng hình ảnh 1 cô gái cầm 2 thanh kiếm.
- Mắt bịt kín: tập trung suy nghĩ bên trong, ko có thêm thông tin bên ngoài
- 2 kiếm đan chéo hướng lên trên: chưa quyết định, chưa lựa chọn giữa các options nhưng vẫn nỗ lực tư duy logic
- Ngồi nghỉ: đã suy nghĩ nhiều, lâu, và mệt
- Mặt trăng, mặt nước: dù đang cố lý tính, nhưng vẫn bị cảm xúc ảnh hưởng
…………….
=> Vietsub là: đây là người đang có đấu tranh nội tâm dữ dội vì các luồng tư tưởng khác biệt mà chưa thể đưa ra đáp án cuối cùng.
Nói cách khác, cô gái này không phải là đang thiếu thông tin nên ko chọn được (biết hết rồi mà), thực ra là tại cô ấy có quá nhiều lý do để không đưa ra lựa chọn.
Theo Chiêm tinh, lá 2 kiếm này ứng với sự kiện Mặt trăng (Moon) đi vào khu vực của Thiên Bình (Libra).
- Mặt trăng (thuộc Nước, cảm tính): nơi ta tìm kiếm cảm giác an toàn
- Thiên Bình(thuộc Khí, lý tính): chủ về sự cân bằng, logic, các ý tưởng…
2 cái này đi chung với nhau thì ta sẽ có: ta có được cảm giác an toàn khi mọi sự cân bằng (về mặt logic).
Khó hiểu lắm không? Để mình vietsub thêm ở dưới nhé….
==9. Những cái bẫy của Overthinking==
Khi bạn để thả rông phần tư duy, và nó chạy marathon nãy giờ giữa các lối đi và lựa chọn, bạn sẽ có được cảm giác an toàn bởi vì suy cho cùng, bạn chưa hề đưa ra lựa chọn. Từ đó, bạn chưa phải chịu bất cứ trách nhiệm hay hậu quả gì.
Mình gặp rất nhiều overthinkers rồi, và cái khổ là không phải ai cũng ý thức được điều này. Mà thậm chí kể cả khi đã tự nhận thức được, họ lại vấp phải vài vấn đề nữa. Trong cái chuỗi kinh điển: “Dám nghĩ, dám làm, dám chịu”, các overthinkers chỉ dám nghĩ, chưa dám làm, và đương nhiên là không dám chịu.
Hậu quả tất yếu là: tôi chỉ quen nghĩ, không quen chốt, không quen chọn, không quen làm, và đương nhiên không quen chịu. Mà đã không quen, giờ cứ bắt tôi làm,đương nhiên tôi sẽ cảm thấy khó khăn và không an toàn.
Vâng, vậythôi, chào bạn, tôi quay lại với việc tôi quen nhất: NGHĨ TIẾP. Và cái cuối cùng được chốt là “Tôi ko chốt gì hết”. Giống việc ta tắt máy tính sau 15 phút suy nghĩ mà ko vote cái nút nào cả.
Đôi khi cơ hội vẫn ở đó chờ bạn ngày mai chọn. Nhưng có những lúc cơ hội sẽ lọt vào tay người khác thôi. (Ví dụ đơn giản nhất là chuyện Yêu đơn phương ko dám tỏ tình.)
*Không làm gì thêm –> Không có gì thêm. Đúng chưa? Công bằng chưa?
Việc “chỉ nghĩ ko làm” thực chất chính là vùng an toàn, vùng thoải mái của 1 overthinker. Và chắc bạn cũng biết việc rời khỏi vùng an toàn nó khó thế nào.Mình chỉ nhắc bạn rằng nếu đứng im trong đó mà thoải mái vui vẻ thật thì bạn cứ đứng, nhưng nếu bạn mệt mỏi, đau khổ, có lẽ nên học cách điều chỉnh nó, nhỉ?
Khi mà não bạn đã hướng về 1 kết quả (dù Xanh hay Đỏ) nhưng bạn lại chưa hài lòng với nó, bạn lại tiếp tục “Nếu-Nhưng mà….” vài lần thì đây có thể không còn là biểu hiện của 1 người có suy nghĩ chín chắn nữa. Nó có thể chính một sự chạy trốn. Bạn khoác lên người tấm áo “Tôi đang tìm câu trả lời” nhưng thực chất là bạn trốn khỏi câu trả lời vì cho rằng nó chưa đủ hợp lý.
Và vì thế, bạn có thể đạp vào 1 cái bẫy nữa: Rationalization – Cơ chế Hợp lý hóa của Phân tâm học.
Trong lý thuyết về các Cơ chế tự vệ (S. Freud) có 1 cơ chế khá oái oăm mang tên Hợp lý hóa. Tổng quan thì các Cơ chế tự vệ vốn là 1 dạng “vũ khí” của não để giúp ta vượt qua thử thách của đời. Còn riêng cái Hợp lý hóa – nó sẽ xuất hiện khi ta cần 1 lời biện hộ cho 1 cảm xúc hay hành vi bất ổn nào đó.
Ví dụ nếu thứ tự hành vi của bạn như này, thì đó chính là Hợp lý hóa:
- Tôi sợ chết => Tôi muốn bấm Đỏ => Ew mình tởm thế à??? -> À ko, mình ko tởm, mình chỉ đi theo chủ nghĩa thực dụng của game, vì Đỏ thực sự là lựa chọn thực tế và hiệu quả hơn mà? Đỏ là Hợp lý rồi!
Lưu ý: Người không đạp cái bẫy này vẫn có thể bấm Đỏ, nhưng việc chọn Đỏ không xuất hiện như 1 lời biện hộ chỉ vì chuyện đối diện với cảm xúc “tởm”.
“Hợp lý hóa” thường xuất hiện kèm với cảm xúc, nhưng nó lại mặc 1 chiếc áo xinh đẹp tên là Rational – Lý tính. Nếu xét theo cuốn Tư duy nhanh và chậm (Daniel Kahneman) thì nó thuộc về nhóm Tư duy nhanh, nhưng nhìn qua thì rất giống với Tư duy chậm. Và vì thế nên nó cũng có độ nguy hiểm khá khá, nhất là với những overthinkers. Vì họ thấy là họ đang rất tỉnh táo, suy nghĩ nghiêm túc. Tự đánh lừa bản thân mà không biết.
Hết cái khổ này đến cái khổ kia, nhỉ? Cứu với!!!
III. BỂ KHỔ CÓ VÔ BỜ KHÔNG?
==10. Chịu đựng hay thoát thân==
Đầu tiên phải nhấn mạnh là có rất rất nhiều overthinkers không hài lòng với việc mình nghĩ quá nhiều, quá mệt mỏi, mà lại không thể ngừng nghĩ. Nhìn ngoài đời, nhìn trên mạng là thấy ví dụ ngay.
Vậy dừng việc đó lại thế nào? Hãy thử nhìn ví dụ thực tế: Nếu ai đó bắt mình vote cái Xanh Đỏ kia, đây là cách tư duy của mình:
- Nếu bấm Đỏ -> ăn chắc sẽ sống. Có tỷ lệ “góp công” thịt hết tụi bấm Xanh, tức là mang tiếng ích kỷ, thậm chí là s4’t nh4n. Mình rất ko thích điều này.
- Mình mà bấm Xanh -> có vẻ đạo đức và tử tế (ờ hay đấy), đây là option tin vào việc thế giới vẫn có nhiều phe Xanh đây. Rủi ro: mình có thể tèo (hmmm, ko thích lắm nhưng chết vinh hơn sống nhục :3 :3 ).
- Mình có sẵn sàng chịu trách nhiệm cho lựa chọn không? Dù là chọn gì đi nữa? Được, sao phải xoắn! Mình chưa bao giờ sợ cái đó.
- Mình dù ko thích việc bị tèo, nhưng mình cũng ko thích việc bị mang tiếng ích kỷ và gián tiếp gi3’t ai đó. Thế danh tiếng khi sống, đạo đức, phẩm giá quan trọng hơn hay mạng sống quan trọng hơn? Ok, chốt, Xanhhhhhhhhhhhh!
Đó, mình nghĩ vậy thôi. Và vì mình không phải đứa vô trách nhiệm, sẵn sàng dám nghĩ dám làm dám chịu, nên kể cả giả định mình vì lý do ích kỷ và chọn bấm cái Đỏ, thì chắc chắn trong đầu mình đã sẵn sàng cho việc bị mắng chửi kết án roài.
Phần trên chỉ là mình mô tả bản thân thôi. Còn đương nhiên bạn phải khác. Nên nếu tìm phương án hiệu quả giảm bớt cái sự nghĩ nhiều của bạn thì mình có 2 cái tips thôi, không nhiều.
==11. Ưu tiên cái gì?==
Đầu tiên: sửa cái “dám nghĩ” thành “nghĩ hiệu quả” – cụ thể là nhận thức được thang giá trị ưu tiên.
Chúng ta có nhiều thứ cần quan tâm: đạo đức, danh tiếng, bình yên, niềm vui, tiền bạc, gia đình, bạn bè, sức khỏe, yêu đương….. bạn xếp thứ tự quan trọng của chúng như thế nào. Thường việc xếp không dễ, nhưng xếp xong thì bạn sống sẽ tiện lắm. Cứ thử viết ra xem sao? Rồi từ từ edit sau.
Ví dụ thì đây:Bạn yêu công việc, bạn đang ngồi họp với sếp, rồi vợ chồng bạn gọi “Con đang sốt 39 độ rồi” -> bạn có bỏ họp để về không? Không phải vì sức khỏe LÀ chuyện quan trọng, mà là vì sức khỏe người trong gia đình bạn quan trọng hơn công việc của bạn (trong cái thang ưu tiên đó).
Ví dụ tiếp, thế vừa biết con sốt 39 độ xong thì sếp bạn cũng lăn ra sốt 39 độ, bạn có ưu tiên sếp ko? Chắc là không đâu nhỉ?
Ở thế giả định sếp lên cơn nhồi máu cơ tim, bạn có lao đi tìm thuốc cho sếp và kệ con bạn ko?
Đấy là vấn đề “Ưu tiên” đó.
Thường khi mới viết xong cái “thang ưu tiên”, bạn sẽ có thể 1 nhầm thứ tự đôi chỗ. Việc đó rất bình thường ko có gì đáng lo. Bạn sẽ cần trải nghiệm, thử nghiệm thực tế thì mới biết chính xác hơn được. Kiểu như này: bạn nghĩ bạn coi bạn bè quan trọng hơn tiền vì bạn vẫn đôi khi bao bạn bè bữa lẩu. Xong có lúc 2 đứa bạn hỏi vay tiền, bạn từ chối trong 1 nốt nhạc…..
Đấy, thế edit lại thứ tự thôi. Thậm chí nó có thể phân nhóm như này: “Gia đình > Bạn thân > Tiền > Bạn thường.”
Nếu không thể nhận ra mình coi trọng cái gì hơn, thích cái nào hơn, hãy thử nghĩ theo kiểu “Cái nào mình có thể mất”, hoặc “Cái nào có nhiều lý do để ghét hơn”..
==12. Sao phải xoắn?==
Tips thứ hai là vấn đề “dám làm”. Bạn có thể thử tập ra quyết định, nhỏ thôi, nhanh vào. Hãy chọn những quyết định mà ít để lại hậu quả. Ví dụ đặt deadline trong 5 phút phải lên xong danh sách nguyên liệu cần mua ở chợ. Sau khi lựa được 2 cái váy đều thích nhưng ko biết mua cái nào, hãy đặt deadline trong 30 giây phải quyết xong, nếu ko xong thì ko được mua cái nào hết. Đi về! Nhịn!
Giai đoạn 2, nếu bạn đã có thể ra quyết định nhỏ chừng được 100 lần, hoặc đã rèn luyện được 2 tháng “dám làm dám chịu cái nhỏ”, có lẽ lúc này bạn bắt đầu nên thử quyết được những việc lớn hơn, có tí trách nhiệm dính vào . Kiểu như: mua sắm NHANH những thứ tốn tiền. Ấn Enter NHANH khi nhắn tin cho crush, hỏi sếp đòi tăng lương, đuổi 1 nhân viên……
Giai đoạn cuối: tới khi bạn bớt dần cảm giác “sợ điều xấu”, lúc đó hãy “chốt” những việc thực sự quan trọng với bạn, kiểu chia tay người yêu, ly hôn, bỏ việc, mua nhà mua xe…..
Bạn nào quan tâm mục này có thể đọc thêm cuốn "Nghệ thuật của việc đếch quan tâm", chắc có ích đó.
Thôi, mình sẽ không hành hạ bộ não đang mệt mỏi của bạn nữa, nghỉ tay đây. Bạn đã nghĩ xong việc bấm nút nào chưa?
Nếu đến đây mà vẫn chưa thì bạn đã có thêm 1 bằng chứng mình là 1 overthinker rồi đấy :3 Và câu cuối mình muốn nói với bạn: ko lựa chọn, thực ra cũng là 1 lựa chọn. Mình tin chắc rằng có rất nhiều người đã lướt qua vote của Tim (tận 26M views cơ mà), nhưng không bấm vote. Không hẳn vì họ thấy nó nhảm, mà vì họ là các overthinkers.
03/05/2026
Az
*Link:
- Link gốc vote của Tim Urban trên X:
https://x.com/waitbutwhy/status/2047710215265730755
- Blog của Tim Urban:
https://waitbutwhy.com/
-Ảnh: Gpt chế cháo, dựa trên lá 2 of Swords của bộ Sharman Caselli Tarot