24/07/2026
“Bác không có ai đưa đi mổ, nhưng hôm nay bác không hề thấy mình cô đơn…”
Bác đã ngoài 80 tuổi, sống một mình. Đôi mắt mờ đục vì đục thủy tinh thể khiến việc đi lại, sinh hoạt hằng ngày ngày càng khó khăn. Đến bệnh viện, bác chỉ có một mình với chiếc túi nhỏ, không người thân đi cùng, không có bàn tay nào nắm lấy khi bước vào phòng mổ.
Thế nhưng, từ lúc nhập viện đến khi kết thúc ca phẫu thuật, bác luôn có những “người con” khoác áo blouse trắng ở bên. Có người dìu bác từng bước, có người nhẹ nhàng bóc băng mắt, đút cho bác miếng bánh, hỏi han từng chút một, động viên bác như chính bố mẹ của mình.
Khoảnh khắc băng mắt được tháo ra, ánh sáng trở lại, nụ cười hiền hậu hiện trên gương mặt nhiều nếp nhăn. Bác cười mà đôi mắt rưng rưng: “Lâu lắm rồi bác mới thấy rõ như thế này… Cảm ơn các con nhiều lắm!”
Làm nghề y không chỉ là chữa một đôi mắt, mà còn là trao đi sự yêu thương. Với những người bệnh cao tuổi, đặc biệt là những người không có người thân bên cạnh, một lời hỏi han, một bàn tay đỡ lấy cũng đủ làm ấm lòng.
Có những ca mổ chỉ kéo dài vài phút, nhưng niềm vui và ánh sáng mang lại có thể sưởi ấm cả quãng đời còn lại của một con người. ❤️