VIÊN ĂN NGON GG

VIÊN ĂN NGON GG NHẤN THEO DÕI PAGE ĐỂ LUÔN NHẬN NHỮNG ĐIỀU MAY MẮN *Công ty TNHH Dược Phẩm Quốc Tế Blue Ocean phân phối 2 dòng sản phẩm:
1.

VIÊN ĂN NGON GG:
https://www.viengg.com
2. VIÊN THẢO MỘC GG:
https://www.vienthaomocgg.vn

*Viên ăn ngon GG Gorgeousgain là thành quả của một quá trình nghiên cứu lâu dài của các chuyên giá trong và ngoài nước về dinh dưỡng cân bằng và thể trạng đặc biệt của người Á đông. Toàn bộ sản phẩm được sản xuất trên dây truyền hiện đại, khép kín theo tiêu chuẩn Quốc Tế. Sản phẩm với các thành phần như: q

uả mùi, đinh lăng, bồ công anh, cam thảo, gừng, long đờm,... sẽ mang đến những công dụng tuyệt vời cho người sử dụng:

- Giúp ăn ngon miệng hơn,tìm lại cảm giác ăn ngon miệng

- Giúp giảm stress,căng thẳng, mệt mỏi, giúp ngủ sâu giấc hơn nhờ có nhóm vitamin B12 và 2 axit amin.

- Đào thải độc tố, cải thiện các vấn đề về hệ tiêu hóa, làm sạch đường ruột và cặn bã tích tụ trong thành ruột lâu ngày

- Giúp tăng sức đề kháng cho cơ thể, giảm suy nhược cơ thể, sản phẩm rất tốt cho người hay ốm vặt, người mệt mỏi lâu ngày, người mới ốm dậy.

*Công ty TNHH Dược Phẩm Quốc Tế Blue Ocean luôn cam kết và luôn không ngừng cải thiện chất lượng sản phẩm để mang đến cho khách hàng những sản phẩm và dịch vụ chất lượng nhất!

🔹CHỊU TRÁCH NHIỆM VÀ PHÂN PHỐI
CÔNG TY TNHH DPQT BLUE OCEAN
MST: 2400870379
Địa chỉ: Thôn Phúc Lâm, Xã Hoàng Ninh, Huyện Việt Yên, Tỉnh Bắc Giang
🔹SẢN XUẤT
Lô 2019 sản xuất tại: Công ty CP Quốc tế dược phẩm HADU
Lô 2020, 2021 sản xuất tại: Công ty TNHH Thảo Dược Thanh Hằng
Xuất xứ: Việt Nam

HTAG: giảm cân an toàn, giảm cân tự nhiên, thực phẩm giảm cân, thực phẩm giảm cân gg, viên uống giảm cân gg, viên thảo mộc gg, viên giảm cân gg, giảm cân gg, vien giam can gg, vien uong giam can gg








































Blue-ocean
Cty-blue-ocean
Vien-an-ngon-gg
Vien-thao-moc-gg
Viên-ăn-ngon-gg
Viên-thảo-mộc-gg

Vào ngày cưới, chị dâu của chồng tôi ôm bụng bầu lớn, tức giận hét lên với mẹ chồng:“Mẹ quá đáng lắm rồi! Năm đó con kết...
27/08/2026

Vào ngày cưới, chị dâu của chồng tôi ôm bụng bầu lớn, tức giận hét lên với mẹ chồng:
“Mẹ quá đáng lắm rồi! Năm đó con kết hôn chỉ nhận được 88.000 tệ tiền sính lễ, tại sao bây giờ lại cho cô ta hẳn 188.000 tệ? 💓
Hôm nay nếu không bù cho con 100.000 tệ, thì đừng mong hôn lễ này có thể diễn ra!”
Mẹ chồng thấy vậy liền quỳ xuống trước mặt tôi, nước mắt lưng tròng:
“Hân Hân à, nhà con giàu có như vậy, chia cho chị dâu 100.000 tệ đi con.”
Chồng tôi cũng hùa theo:
“Vợ à, người một nhà không nói hai lời. Chị dâu như mẹ, em hiếu kính chị ấy 100.000 tệ cũng là điều nên làm.”
Tôi lập tức tung một cú đá thẳng vào chỗ hiểm của anh ta.
“Nếu đã vậy thì đưa hết 188.000 tệ cho chị ta đi, anh với anh trai cũng cùng cưới chị ấy luôn cho rồi!”
--------------
Chưa bao giờ tôi thấy chuyện gì kỳ lạ như thế này—chị dâu cả lại đến đòi tiền sính lễ trong hôn lễ của em trai chồng.
Tôi vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thế nhưng Lưu Mẫn vẫn cứ ôm bụng bầu, trông vô cùng tủi thân.
Cô ta cầm micro nói với quan khách dưới sân khấu:
“Hôm nay mọi người đều có mặt ở đây, hãy làm chủ cho tôi, giúp tôi phân xử công bằng.
Lúc tôi kết hôn, tiền sính lễ chỉ có 88.000 tệ. Khi đó mẹ chồng tôi còn hứa rằng sẽ đối xử công bằng với cả hai đứa con dâu.
Nhưng bây giờ thì sao? Sính lễ của Trần Hân lại là 188.000 tệ! Đều là con dâu trong nhà, sao có thể đối xử chênh lệch như vậy?
Rõ ràng là đang ức h.i.ế.p tôi mà. Vì thấy tôi đã vào cửa rồi nên dễ bắt nạt phải không?”
Dưới khán đài, khách mời bàn tán xôn xao, ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi và Lưu Mẫn.
Có người lên tiếng:
“Lưu Mẫn, chị kết hôn đã mười hai năm rồi, thời điểm đó với bây giờ sao có thể đem ra so sánh được?”
“Đúng vậy, bao nhiêu năm qua lạm phát đã tăng lên biết bao nhiêu lần, sính lễ tăng lên một chút cũng là bình thường.”
Nhưng cũng có người không đồng tình:
“Dù có tăng đi nữa thì chênh lệch 100.000 tệ cũng quá lớn rồi. Nếu tôi là Lưu Mẫn, chắc tôi cũng chẳng thể nuốt trôi cục tức này.”
Lưu Mẫn nghe thấy có người đứng về phía mình thì càng khóc lóc thảm thiết hơn.
“Đúng thế! Mẹ chồng thiên vị như vậy, thật sự làm tôi lạnh lòng.
Cho nên hôm nay tôi nói rồi, nếu bà ấy không bù cho tôi 100.000 tệ, thì đừng mong con trai út của bà ta lấy được vợ!”
Tôi suýt phát điên.
Tôi đã xin nghỉ làm, cẩn thận chuẩn bị cho đám cưới này từ rất lâu. Vậy mà bây giờ cô ta lại đến đây quậy phá là sao?
Tôi nói thẳng với cô ta:
“Nếu cô thấy tiền sính lễ ít, thấy mình bị thiệt thì cô nên đi tìm mẹ chồng mà đòi, chứ không phải đến đây phá hôn lễ của tôi!”
Cô ta trừng mắt giận dữ nhìn tôi:
“Cô im miệng đi! Được lợi rồi còn ra vẻ thanh cao!
Cô nghĩ cô nhận được 188.000 tệ thì giỏi hơn tôi chắc? Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô có cưới được hay không còn chưa chắc đâu!”
Sự nhẫn nại của tôi đã hoàn toàn cạn kiệt, tôi chỉ thẳng ra cửa:
“Nếu cô không phải đến đây để dự hôn lễ của tôi, vậy thì làm ơn ra ngoài ngay lập tức.
Còn nếu đã đến dự hôn lễ, thì ngồi xuống mà ăn uống cho đàng hoàng!”
Bất ngờ, cô ta ngang ngược cầm một ly rượu vang trên bàn, hung hăng hất thẳng vào váy cưới của tôi.
“Hôm nay mà không đưa tiền, tôi không đời nào rời khỏi đây!
Muốn đám cưới diễn ra suôn sẻ? Đưa ngay 100.000 tệ đây!”
2.
Nhìn chiếc váy cưới tôi đã dày công chọn lựa bị dính đầy rượu vang, cơn giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt.
Tôi vừa định đi tìm mẹ chồng thì bà đã rưng rưng nước mắt, vội vàng nắm lấy tay tôi:
“Hân Hân à, mẹ biết việc chị dâu con làm khiến con khó xử, nhưng con đừng chấp nhặt với nó.
Nó làm tất cả những chuyện này không phải nhắm vào con đâu, nó chỉ đang trút giận lên mẹ thôi.
Nó cảm thấy mẹ thiên vị, cho con nhiều hơn…”
Tôi giật tay ra:
“Con không quan tâm cô ta nhằm vào ai, bây giờ cô ta đang phá hỏng hôn lễ của con!
Mẹ bảo cô ta đi ngay, nếu không com sẽ gọi bảo vệ đuổi cô ta ra ngoài.”
Mẹ chồng còn chưa kịp nói gì thì anh trai chồng, Quách Tuấn, đã lao lên sân khấu, che chắn cho Lưu Mẫn phía sau rồi chỉ tay vào tôi:
“Sao? Cô dám động tay động chân à? Còn chưa vào được cửa nhà tôi mà đã ngang ngược như thế, Quách Thành, cậu có quản nổi vợ cậu không đấy?”
Chồng tôi lập tức cúi đầu:
“Anh à, không có chuyện đó đâu, không có đâu! Hân Hân sao có thể ra tay chứ?”
“Vậy thì bảo cô ta xin lỗi vợ tôi đi! Cô ấy còn đang mang thai, nếu xảy ra chuyện gì, tôi không tha cho cô ta đâu!”
Thật nực cười!
Trong đám cưới của tôi, anh chồng thì mở miệng đòi “xử” tôi.
Chị dâu thì ép tôi phải đưa 100.000 tệ tiền sính lễ................👇👇👇

Chồng đặt bàn ăn tối với nh;ân t;ình, tôi đặt ngay bàn bên cạnh và mời một người tới khiến anh ta x/ấ/u h/ổ tới cuối đời...
27/08/2026

Chồng đặt bàn ăn tối với nh;ân t;ình, tôi đặt ngay bàn bên cạnh và mời một người tới khiến anh ta x/ấ/u h/ổ tới cuối đời...“Tôi ngồi xuống chiếc bàn chỉ cách anh ta chưa đầy một mét. Anh ngẩng lên, ánh mắt chạm vào tôi, chết lặng. Bên cạnh tôi, người đàn ông vừa được tôi mời đến hôm nay r/ó/t r;ượu, mỉm cười: ‘Hân hạnh được gặp lại anh, Tuấn ạ.’” 💞

Tôi tên là Mai, 34 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty xuất nhập khẩu, đã kết hôn với Tuấn được gần 7 năm. Chúng tôi có một bé trai 5 tuổi tên là Bin, thông minh và rất quấn bố. Tuấn làm quản lý tại một công ty xây dựng, công việc bận rộn nhưng thu nhập ổn định. Cuộc sống gia đình tôi, nhìn từ ngoài vào, gần như là mẫu mực.

Nhưng rồi, tôi bắt đầu nhận ra những điều không ổn…

Anh thường về trễ hơn, điện thoại thì khóa vân tay, có khi còn đặt chế độ im lặng. Khi tôi hỏi, anh chỉ đáp cộc lốc: “Công việc dạo này mệt mỏi.” Rồi những chuyến công tác bắt đầu dày hơn, trong đó có nhiều ngày không liên lạc được.

Tôi không phải kiểu vợ hay nghi ngờ chồng, nhưng trực giác phụ nữ mách bảo tôi có gì đó sai. Một hôm, vô tình nhìn thấy thông báo từ app đặt bàn nhà hàng hiện lên trên điện thoại anh khi anh vào phòng tắm, tôi đã chụp màn hình lại.

Tôi tìm hiểu — và biết rằng Tuấn đã đặt một bữa tối tại nhà hàng kiểu Pháp, một nơi sang trọng anh chưa từng đưa tôi đến. Ngày giờ là thứ sáu tới, lúc 19h.

Tôi không nói gì. Tôi im lặng chuẩn bị.

Tôi đến nhà hàng đó vào đúng ngày hôm đó. Tôi đặt bàn ngay bên cạnh bàn của Tuấn, chỉ cách một vách ngăn kính thấp, đủ để nhìn thấy mọi thứ. Nhưng tôi không đi một mình.

Tôi mời đến một người đặc biệt — anh Phong, người yêu cũ của tôi, hiện là giám đốc chi nhánh một công ty tài chính lớn, từng rất quý mến Tuấn khi tôi và anh còn quen nhau. Chúng tôi giữ liên lạc đơn thuần như bạn bè sau khi tôi cưới.

Tôi gọi cho anh Phong, chỉ nói đúng một câu:

“Em cần một người đi ăn tối cùng. Không phải để yêu lại, mà để giúp em khép lại một chương cũ trong đời.”
Anh đồng ý, không hỏi thêm gì.

Tối hôm đó, tôi mặc chiếc váy đen đơn giản nhưng thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhất có thể. Khi tôi và Phong bước vào, nhân viên dẫn chúng tôi đến bàn đã đặt — và đúng như tôi yêu cầu, nó chỉ cách bàn Tuấn đúng một tấm bình phong.

Tuấn ngồi đó, ăn mặc bảnh bao, đối diện là một cô gái trẻ hơn tôi chừng 7–8 tuổi. Cô ta cười tươi, ánh mắt đầy mê đắm nhìn chồng tôi. Họ cụng ly, nói chuyện với nhau bằng những lời âu yếm — tôi nghe rõ từng chữ.

Tôi ngồi xuống, cố giữ vẻ tự nhiên nhất. Phong lịch thiệp rót rượu cho tôi, rồi mỉm cười:

“Lâu rồi mới lại ăn tối cùng em. Em vẫn vậy — mạnh mẽ và đẹp đẽ.”

Lúc ấy, Tuấn ngẩng lên. Mắt anh sững lại khi thấy tôi....

Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận 👇👇👇👇

Thương con riêng của chồng như con đẻ, tôi rụng rời khi con bé thì thầm: "Mẹ đang ở dưới gầm giường đợi đón con!" 💜 Từ n...
27/08/2026

Thương con riêng của chồng như con đẻ, tôi rụng rời khi con bé thì thầm: "Mẹ đang ở dưới gầm giường đợi đón con!" 💜
Từ ngày chấp nhận làm vợ hai, tôi luôn cố gắng yêu thương con gái riêng của chồng như con đẻ. Nhưng một buổi chiều bình thường, khi tôi đang giặt đồ, con bé kéo nhẹ tay tôi rồi nói nhỏ một câu. Chỉ một câu nói ấy đã khiến cả thế giới của tôi đảo lộn... TRUYỆN NGẮN
"Dì ơi… mẹ bảo dì đừng nấu cơm nữa. Mẹ đang về đón con rồi."
Tiếng con bé Thư nói nhỏ nhẹ, đều đều bên tai giữa buổi chiều lộng gió khiến tôi bỗng lặng người. Chiếc áo sơ mi trắng của chồng tôi – anh Thắng – suýt nữa tuột khỏi tay rơi xuống chậu nước. Tôi quay lại, nhìn vào đôi mắt tròn xoe, ngây thơ của đứa trẻ bảy tuổi. Con bé không có vẻ gì là sợ hãi, gương mặt vẫn phụng phịu ôm con búp bê vải quen thuộc.
"Thư… con vừa nói cái gì cơ?" – Giọng tôi run khẽ, tôi ngồi thụp xuống ngang tầm mắt với con, cố giữ giọng thật dịu dàng.
"Mẹ bảo dì nấu ăn không ngon bằng mẹ. Mẹ bảo con phải ngoan để đợi mẹ về đón. Mẹ đang ở dưới gầm giường phòng bố mẹ đấy, mẹ bảo tối nay mẹ sẽ ôm con ngủ."
Một luồng hơi lạnh khẽ chạy dọc sống lưng tôi. Mẹ của Thư – chị Nhã – đã mất vì bạo bệnh cách đây ba năm. Suốt hai năm làm vợ hai của anh Thắng, tôi tự tay chăm bẵm con bé từ cái ăn, cái mặc, tối nào cũng ôm nó vào lòng kể chuyện cổ tích. Tôi luôn nghĩ sự chân thành của mình đã bù đắp được phần nào khoảng trống trong lòng đứa trẻ. Vậy mà lời nói ngây ngô của con bé lúc này lại khiến lòng tôi thắt lại, vừa hoang mang, vừa có chút tủi thân nghẹn ngào. Chị Nhã đã đi xa rồi cơ mà? Hay có ai đó đã nói những lời này với con?
Tôi đứng dậy, dắt tay Thư lên tầng hai, hướng về phía phòng ngủ của hai vợ chồng. Căn phòng ngập tràn ánh nắng chiều hoàng hôn ấm áp, chẳng có vẻ gì là u ám. Tôi nhẹ nhàng vén tấm drap trải giường lên, ngó đầu nhìn vào khoảng trống bên dưới.
Không có ai cả. Chỉ có một chiếc hộp thiếc cũ kỹ, rỉ sét nằm sâu trong góc...
Xem thêm tại 👇👇👇

Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, con tôi lao đến ôm chân một người đàn ông lạ và thốt l...
27/08/2026

Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, con tôi lao đến ôm chân một người đàn ông lạ và thốt lên một câu khiến cả nhà hàng giật mình, còn tôi thì suýt "đánh rơi cả cuộc đời mình"... ❤️
Tôi làm mẹ đơn thân đã bảy năm. Con trai tôi – bé Bắp – chưa từng gặp bố ruột. Tôi không bao giờ nói x//ấu cha nó, cũng không kể gì về chuyện giữa tôi và anh ta. Thứ gì đau quá, tôi c//ắt bỏ khỏi đời mình. Tôi tự nhủ: một đứ/a tr//ẻ không có bố vẫn có thể lớn lên đầy đủ tình thương… chỉ cần tôi yêu con bằng cả phần của người kia.
Hôm ấy là sinh nhật Bắp. Tôi muốn làm điều gì đặc biệt, nên hẹn cô bạn thân nhất – Hân – đi ăn ở một nhà hàng Ý khá sang. Hân là người đã ở bên tôi từ lúc s/inh b//é đến bây giờ, thay tôi đưa đón, chăm con khi tôi bận. Nói thật, có lúc tôi thấy Hân thương con tôi chẳng khác gì mẹ ruột.
Buổi tối mùa đông, gió se se. Bắp nắm tay tôi, vừa đi vừa ngân nga bài “Happy Birthday” tự chế của nó. Tôi bật cười. Trái tim tôi lúc nào cũng mềm khi nhìn thấy nụ cười của con.
“Con lớn muốn ăn mì Ý nha mẹ.”
“Ừ, hôm nay sinh nhật, con muốn gì mẹ chiều hết.”
Hân đi bên cạnh, trêu:
“Mẹ nó chiều từ bé, sau này hư thì ráng chịu.”
Tôi lườm bạn, còn Bắp thì ôm lấy tay Hân:
“Cô Hân là người thương con nhất trển đời luôn!”
Hân véo má nó:
“Giỏi. Hôm nay cô thưởng thêm một viên kem.”
Cả ba chúng tôi đều vui. Không ai biết rằng chỉ 10 phút sau, thế giới của tôi sẽ đảo lộn.
hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé

Tr-ộ-m vàng của vợ đưa bồ đi nghỉ dưỡng, về thấy ảnh mình trên b/àn thờ, tôi choáng váng khi nghe vợ nói lý do... 💝 Tôi ...
27/08/2026

Tr-ộ-m vàng của vợ đưa bồ đi nghỉ dưỡng, về thấy ảnh mình trên b/àn thờ, tôi choáng váng khi nghe vợ nói lý do... 💝

Tôi tên Lâm, năm nay ngoài 35, từng là người chồng mà ai cũng ngỡ là mẫu mực. Vợ tôi – Thảo – làm kế toán cho một công ty thực phẩm, hiền lành, chịu thương chịu khó, lại rất tin chồng. Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã khiến tôi từng bước trượt dài mà không nhận ra mình đang đ/ánh m/ất tất cả.

Vợ chồng tôi chung sống đã gần mười năm. Thảo dành dụm từng đồng để tích vàng, bảo sau này có con thì dùng làm vốn. Còn tôi, dạo gần đây lại vướng vào một mối quanhe sa//i tr//ái với một cô gái trẻ hơn gần chục tuổi tên là My. Cô ấy s/ành đi/ệu, thích đi du lịch, sống theo kiểu tận hưởng. Ở cạnh My, tôi cảm thấy mình như trẻ lại, như được ngư//ỡng m//ộ và chi//ều chu//ộng.

Và rồi, trong một phút m//ù quá//ng, tôi làm điều không tưởng.

Thảo có một chiếc hộp gỗ nhỏ cất trong tủ, bên trong là hơn mười cây vàng cô ấy âm thầm dành dụm suốt nhiều năm. Tôi biết mã khóa. Hôm đó, chờ lúc cô ấy đi làm, tôi lé//n mở hộp, lấy sạch, rồi lập tức đặt vé máy bay cùng My đi nghỉ dưỡng ở Đà Nẵng.

Chuyến đi kéo dài 4 ngày 3 đêm, nào là resort 5 sao, nào là nhà hàng sang trọng, tôi ti/êu x/ài không tiế/c tay. My vui vẻ lắm, cứ ríu rít như chim sẻ, còn tôi thì lâng lâng trong cảm giác “một lần sống cho bản thân”.

Ngày trở về, tôi không báo trước với vợ. Trong đầu tôi đã chuẩn bị sẵn một câu chuyện “bịa” về việc đi công tác đột xuất. Thế nhưng… khi mở cửa bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi như muốn khu/ỵu xuố/ng..

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi nên duyên với chính người bạn thân nhất của vợ cũ. Những tưởng cuối cùng mình cũng tìm được...
27/08/2026

Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi nên duyên với chính người bạn thân nhất của vợ cũ. Những tưởng cuối cùng mình cũng tìm được hạnh phúc mới. Thế nhưng, đúng vào ngày con trai tôi cất tiếng khóc chào đời, điện thoại bất ngờ nhận được một tin nhắn từ vợ cũ. Chỉ vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi, nhưng đủ khiến tôi bàng hoàng, tay run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Và khi sự thật phía sau tin nhắn ấy được hé lộ, tôi mới cay đắng nhận ra mình đã hiểu lầm một người suốt bao nhiêu năm...
Tiếng còi xe xô bồ ngoài phố vọng vào khung cửa kính của bệnh viện phụ sản tư nhân, bị hơi máy lạnh nuốt chửng thành một thứ âm thanh rì rầm đều đặn. Tôi ngồi trên hàng ghế chờ bằng inox lạnh ngắt, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Phía sau cánh cửa phòng sinh kia, Vy – người vợ hiện tại và cũng từng là bạn thân nhất của vợ cũ tôi – đang trải qua những giờ phút vượt cạn cam go.
Mọi thứ đến với cuộc đời tôi như một cuốn phim quay chậm với những bước ngoặt mà chính tôi của ba năm trước chưa từng dám nghĩ tới. Ngày ấy, cuộc hôn nhân giữa tôi và Linh – vợ cũ – tan vỡ không phải vì có người thứ ba, không phải vì những trận cãi vã nảy lửa, mà vì một sự im lặng đáng sợ tích tụ qua năm tháng. Chúng tôi kết hôn khi cả hai còn quá trẻ, lao vào vòng xoáy mưu sinh cơm áo gạo tiền rồi dần nhận ra hoài bão của mỗi người đã rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt. Linh là người hướng ngoại, khát khao bay nhảy và phát triển sự nghiệp ở những chân trời mới. Tôi lại là gã đàn ông thuần túy của gia đình, chỉ mong một mái nhà bình yên, một góc sân nhỏ và những bữa cơm chiều ấm áp. Khi khoảng cách lòng người lớn dần thành vực thẳm, chúng tôi chọn cách buông tay trong êm đẹp, không tranh chấp, không o:án h:ận.
Vy xuất hiện trong cuộc đời tôi sau đó, ban đầu với tư cách là người hòa giải, là cầu nối giữa hai người bạn cũ. Nhưng rồi, chính sự dịu dàng, thấu hiểu và sự đồng điệu trong quan niệm về một mái ấm của Vy đã sưởi ấm trái tim đang nguội lạnh của tôi. Vy không rực rỡ như Linh, cô ấy như một nhành lan chi khuất sau phiến lá, lặng lẽ nhưng bền bỉ. Khi chúng tôi quyết định đến với nhau, đó là một quyết định đối mặt với không ít lời xì xầm của dư luận về mối quan hệ "chồng cũ – bạn thân". Nhưng chúng tôi chọn cách nắm chặt tay nhau, dùng sự chân thành và thời gian để chứng minh rằng tình cảm này là sự cứu rỗi, không phải sự ph:ản b:ội.
"Cạch." 📢
Tiếng cửa phòng sinh bật mở cắt đứt dòng suy tưởng của tôi. Vị nữ hộ sinh bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng nụ cười tươi tắn: "Chúc mừng gia đình, một bé trai nặng ba ký rưỡi, mẹ tròn con vuông nhé. Người nhà có thể vào nhìn mặt cháu một lát trước khi chuyển về phòng hồi sức."
Lòng tôi vỡ òa một niềm hạnh phúc thiêng liêng chưa từng có. Bước vào phòng, nhìn Vy nằm trên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui, bên cạnh là một sinh linh bé b:ỏng đang ngọ nguậy, tôi quỳ xuống bên mép giường, khẽ hôn lên trán vợ: "Cảm ơn em, Vy ơi. Cảm ơn em nhiều lắm."
Giữa khoảnh khắc thiêng liêng ấy, chiếc điện thoại trong túi quần tôi r:ung lên một hồi dài. Tôi ái ngại nhìn Vy, cô ấy khẽ gật đầu, ra hiệu cho tôi cứ tự nhiên. Tôi rút máy ra, màn hình hiển thị một cái tên đã lâu không xuất hiện trong danh bạ: Linh.
Tim tôi thắt lại một nhịp. Một cảm giác bất an mơ hồ ập đến. Ngày tôi và Vy cưới, Linh đang ở nước ngoài học tập, cô ấy chỉ gửi một lẵng hoa chúc mừng cùng lời nhắn ngắn gọn. Kể từ đó, chúng tôi cắt đứt liên lạc để tôn trọng cuộc sống riêng của nhau. Tại sao ngay đúng ngày con trai tôi chào đời, cô ấy lại nhắn tin? Liệu có phải là một lời o:án trách, một sự h:ờn gh:en muộn màng, hay một bí mật ki:nh ho:àng nào đó từ quá khứ sắp bị phơi bày?
Tôi r:un r:ẩy bấm mở tin nhắn. Một dòng chữ dài hiện ra trước mắt, và khi đọc từng câu chữ ấy, tôi hoàn toàn b:àng ho:àng, đứng chôn chân tại chỗ...

Phần 1 đã hết, bình luận "OK" để đọc phần 2 dưới bình luận 👇👇👇👇

S/ay đắm bên cô b::ồ "thỏ non" suốt 2 tháng liền, ngày về tôi ch//ết đi/ếng khi vợ đặt lên bàn tờ giấy x/ét ngh/iệm A4. ...
26/08/2026

S/ay đắm bên cô b::ồ "thỏ non" suốt 2 tháng liền, ngày về tôi ch//ết đi/ếng khi vợ đặt lên bàn tờ giấy x/ét ngh/iệm A4. Kể từ đó cứ nhìn thấy nhân tình là tôi 'bu:ồn n:ôn tái mặt" tới già...
Người ta thường bảo: "Đừng đùa với giác quan thứ sáu của phụ nữ". Nhưng tôi lại nghĩ, đáng s/ợ hơn cả giác quan thứ sáu chính là sự bình tĩnh đến lạnh lùng của một người vợ khi biết chồng ngoại tình. Vợ tôi không đ/á/nh gh/en, không x/é á/o l/ộ/t qu/ầ/n tì/nh đị/ch giữa đường, cô ấy chọn cách khiến tôi á/m ả/nh đến mức "tởn tới già".
Tôi là một trưởng phòng kinh doanh, có tiền, có ngoại hình và một gia đình êm ấm. Vợ tôi là người phụ nữ chỉn chu, vun vén, nhưng chính sự quá an toàn và quen thuộc của hôn nhân 10 năm khiến tôi thèm cảm giác lạ. Và tôi gặp Hạnh.
Hạnh làm ph/ục v/ụ tại một quán cà phê tôi hay lui tới. Em 22t, bảo mình là si/nh vi/ên mới ra trường, chưa xin được việc đúng ngành nên đi làm thêm. Vẻ ngoài ngây thơ, đôi mắt to tròn ngấn nước và giọng nói ngọt như mía lùi của Hạnh đã h/ạ gụ/c tôi ngay lập tức. Tôi nhanh chóng rơi vào lưới tì/nh, lén lút ba/o nu/ôi em. Tôi mua cho em quần áo đẹp, thuê cho em một căn chung cư mini, đổi lại là những giây phút thă/ng h/oa mà tôi cho là "tình yêu đích thực".
Suốt 2 tháng trời, tôi sống trong ảo mộng. Tôi tin vợ mình – một người phụ nữ quanh năm chỉ biết công sở và bếp núc – sẽ chẳng bao giờ phát hiện ra. Tôi diễn vai người chồng mẫu mực khi về nhà, và hóa thân thành gã tình nhân hào phóng khi bên Hạnh.
Có một điều l/ạ là ngay lần đầu tiên đi nh/à ng/hỉ, tôi thấy Hạnh rất điêu luyện. Em không hề rụt rè như vẻ bề ngoài "con nhà lành" hay "si/nh vi/ên m/ới lớ/n". Những k/ỹ n/ăng gi/ư/ờng ch/iế/u của em khiến tôi ngây ngất, tôi tự nhủ chắc do em yêu tôi quá nên mới nhiệt tình như vậy. Tôi đâu ngờ, đó là dấu hiệu của một "nghề nghiệp" thâm niên.
Một buổi chiều mưa tầm tã, tôi trở về nhà sớm hơn thường lệ. Căn nhà im ắng lạ thường. Vợ tôi ngồi ở sofa phòng khách, trên bàn không có cơm canh nóng hổi như mọi khi, mà chỉ có một xấp hồ sơ dày cộp.
Thấy tôi về, cô ấy không ngẩng lên, chỉ nhẹ nhàng đẩy xấp hồ sơ về phía tôi, giọng nói ráo hoảnh: "Anh về rồi à? Ngồi xuống đây xem chút tài liệu thú vị này đi. Về cô người yêu b/é b/ỏ/ng si/nh vi/ên của anh đấy." Ti/m tôi đập thịch một cái, chân tay bắt đầu run.... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Chồng đặt bàn ăn tối với nhân tình, tôi đặt ngay bàn bên cạnh và mời một người tới khiến anh ta x/ấ/u h/ổ tới cuối đời.....
26/08/2026

Chồng đặt bàn ăn tối với nhân tình, tôi đặt ngay bàn bên cạnh và mời một người tới khiến anh ta x/ấ/u h/ổ tới cuối đời...“Tôi ngồi xuống chiếc bàn chỉ cách anh ta chưa đầy một mét. Anh ngẩng lên, ánh mắt chạm vào tôi, chết lặng. Bên cạnh tôi, người đàn ông vừa được tôi mời đến hôm nay r/ó/t r;ượu, mỉm cười: ‘Hân hạnh được gặp lại anh, Tuấn ạ.’” 💋

Tôi tên là Mai, 34 tuổi, nhân viên kế toán tại một công ty xuất nhập khẩu, đã kết hôn với Tuấn được gần 7 năm. Chúng tôi có một bé trai 5 tuổi tên là Bin, thông minh và rất quấn bố. Tuấn làm quản lý tại một công ty xây dựng, công việc bận rộn nhưng thu nhập ổn định. Cuộc sống gia đình tôi, nhìn từ ngoài vào, gần như là mẫu mực.

Nhưng rồi, tôi bắt đầu nhận ra những điều không ổn…

Anh thường về trễ hơn, điện thoại thì khóa vân tay, có khi còn đặt chế độ im lặng. Khi tôi hỏi, anh chỉ đáp cộc lốc: “Công việc dạo này mệt mỏi.” Rồi những chuyến công tác bắt đầu dày hơn, trong đó có nhiều ngày không liên lạc được.

Tôi không phải kiểu vợ hay nghi ngờ chồng, nhưng trực giác phụ nữ mách bảo tôi có gì đó sai. Một hôm, vô tình nhìn thấy thông báo từ app đặt bàn nhà hàng hiện lên trên điện thoại anh khi anh vào phòng tắm, tôi đã chụp màn hình lại.

Tôi tìm hiểu — và biết rằng Tuấn đã đặt một bữa tối tại nhà hàng kiểu Pháp, một nơi sang trọng anh chưa từng đưa tôi đến. Ngày giờ là thứ sáu tới, lúc 19h.

Tôi không nói gì. Tôi im lặng chuẩn bị.

Tôi đến nhà hàng đó vào đúng ngày hôm đó. Tôi đặt bàn ngay bên cạnh bàn của Tuấn, chỉ cách một vách ngăn kính thấp, đủ để nhìn thấy mọi thứ. Nhưng tôi không đi một mình.

Tôi mời đến một người đặc biệt — anh Phong, người yêu cũ của tôi, hiện là giám đốc chi nhánh một công ty tài chính lớn, từng rất quý mến Tuấn khi tôi và anh còn quen nhau. Chúng tôi giữ liên lạc đơn thuần như bạn bè sau khi tôi cưới.

Tôi gọi cho anh Phong, chỉ nói đúng một câu:

“Em cần một người đi ăn tối cùng. Không phải để yêu lại, mà để giúp em khép lại một chương cũ trong đời.”
Anh đồng ý, không hỏi thêm gì.

Tối hôm đó, tôi mặc chiếc váy đen đơn giản nhưng thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhất có thể. Khi tôi và Phong bước vào, nhân viên dẫn chúng tôi đến bàn đã đặt — và đúng như tôi yêu cầu, nó chỉ cách bàn Tuấn đúng một tấm bình phong.

Tuấn ngồi đó, ăn mặc bảnh bao, đối diện là một cô gái trẻ hơn tôi chừng 7–8 tuổi. Cô ta cười tươi, ánh mắt đầy mê đắm nhìn chồng tôi. Họ cụng ly, nói chuyện với nhau bằng những lời âu yếm — tôi nghe rõ từng chữ.

Tôi ngồi xuống, cố giữ vẻ tự nhiên nhất. Phong lịch thiệp rót rượu cho tôi, rồi mỉm cười:

“Lâu rồi mới lại ăn tối cùng em. Em vẫn vậy — mạnh mẽ và đẹp đẽ.”

Lúc ấy, Tuấn ngẩng lên. Mắt anh sững lại khi thấy tôi..

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Y tá Linh chỉ định kiểm tra các chỉ số của vị tỷ phú hôn mê suốt 1 năm, nhưng khoảnh khắc đứng cạnh ông khiến trái tim c...
26/08/2026

Y tá Linh chỉ định kiểm tra các chỉ số của vị tỷ phú hôn mê suốt 1 năm, nhưng khoảnh khắc đứng cạnh ông khiến trái tim cô lỡ một nhịp
Phòng hồi sức đặc biệt luôn chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh đến mức người ta chẳng phân biệt nổi ngày hay đêm. Linh đã quen với cảm giác ấy suốt một năm nay—một năm cô trực tiếp chăm sóc ông Trần Minh Khải, vị tỷ phú nổi tiếng từng làm rung chuyển thị trường tài chính, giờ chỉ còn nằm bất động như một chiếc bóng.
Cô chỉnh lại máy theo dõi nhịp tim, ghi vội vài dòng vào hồ sơ bệnh án. Mọi thứ vẫn vậy: nhịp tim đều, phản xạ gần như bằng không, tiên lượng… chẳng mấy sáng sủa. Nhưng hôm nay, không hiểu vì sao, Linh thấy lòng mình nặng hơn mọi ngày. Có lẽ vì ca trực dài, có lẽ vì đôi mắt nhắm nghiền kia… lại khiến cô có cảm giác như đang nhìn vào một điều gì đó chưa kịp nói.
Linh đứng sát giường bệnh, lặng ngắm gương mặt người đàn ông từng được xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu. Mũi thẳng, sống hàm cứng, dù gầy đi nhiều vẫn toát lên vẻ cương nghị. Cô chưa bao giờ thừa nhận, nhưng từ lâu mỗi lần vào ca, trái tim cô luôn rung lên một nhịp nhẹ khi nhìn ông nằm đó.
“Anh sẽ không bao giờ biết điều này đâu…” Linh thầm nghĩ, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.
Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ vài giây, nhưng lại đủ để thổi bùng sự yếu lòng mà Linh đã cố giấu. Áp lực, cô đơn, những đêm trực căng thẳng — cộng với cảm giác gần gũi kỳ lạ với một người chẳng bao giờ đáp lại… Tất cả hòa thành một thứ mong manh đến nguy hiểm.
Cô cúi xuống, chạm môi mình lên môi ông—nhẹ như một hơi thở, thoáng như một mảnh sương. Một khoảnh khắc dại dột, bộc phát, mà cô tin sẽ chôn kín suốt đời.
“Xin lỗi… Em sai rồi,” cô thì thầm.
Nhưng ngay khi Linh định lùi lại, toàn thân cô đông cứng.
Một bàn tay lạnh băng bất ngờ siết lấy eo cô.
Linh chết lặng. Cô cảm nhận rõ những ngón tay yếu ớt nhưng có lực đang giữ chặt mình. Cô quay phắt lại, tim đập loạn.
Ông Khải.
Đôi mí mắt khẽ run. Hơi thở không còn đều như trước. Môi ông hé mở, cố gắng phát ra âm thanh.
“Cô… là ai…?”
Giọng nói khàn khàn tưởng chừng thất lạc suốt một năm, nay bật ra như nhát dao cắt vào không khí.
Linh hoảng loạn, đôi tay run bắn, không biết nên gọi bác sĩ hay rút khỏi vòng tay yếu ớt đang giữ mình.
Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, ông lại nói—chậm rãi, khó nhọc, nhưng rõ ràng từng chữ:
“Đừng… đi.” ..Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇Y tá Linh chỉ định kiểm tra các chỉ số của vị tỷ phú hôn mê suốt 1 năm, nhưng khoảnh khắc đứng cạnh ông khiến trái tim cô lỡ một nhịp
Phòng hồi sức đặc biệt luôn chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh đến mức người ta chẳng phân biệt nổi ngày hay đêm. Linh đã quen với cảm giác ấy suốt một năm nay—một năm cô trực tiếp chăm sóc ông Trần Minh Khải, vị tỷ phú nổi tiếng từng làm rung chuyển thị trường tài chính, giờ chỉ còn nằm bất động như một chiếc bóng.
Cô chỉnh lại máy theo dõi nhịp tim, ghi vội vài dòng vào hồ sơ bệnh án. Mọi thứ vẫn vậy: nhịp tim đều, phản xạ gần như bằng không, tiên lượng… chẳng mấy sáng sủa. Nhưng hôm nay, không hiểu vì sao, Linh thấy lòng mình nặng hơn mọi ngày. Có lẽ vì ca trực dài, có lẽ vì đôi mắt nhắm nghiền kia… lại khiến cô có cảm giác như đang nhìn vào một điều gì đó chưa kịp nói.
Linh đứng sát giường bệnh, lặng ngắm gương mặt người đàn ông từng được xuất hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu. Mũi thẳng, sống hàm cứng, dù gầy đi nhiều vẫn toát lên vẻ cương nghị. Cô chưa bao giờ thừa nhận, nhưng từ lâu mỗi lần vào ca, trái tim cô luôn rung lên một nhịp nhẹ khi nhìn ông nằm đó.
“Anh sẽ không bao giờ biết điều này đâu…” Linh thầm nghĩ, một nụ cười gượng gạo nở trên môi.
Khoảnh khắc ấy kéo dài chỉ vài giây, nhưng lại đủ để thổi bùng sự yếu lòng mà Linh đã cố giấu. Áp lực, cô đơn, những đêm trực căng thẳng — cộng với cảm giác gần gũi kỳ lạ với một người chẳng bao giờ đáp lại… Tất cả hòa thành một thứ mong manh đến nguy hiểm.
Cô cúi xuống, chạm môi mình lên môi ông—nhẹ như một hơi thở, thoáng như một mảnh sương. Một khoảnh khắc dại dột, bộc phát, mà cô tin sẽ chôn kín suốt đời.
“Xin lỗi… Em sai rồi,” cô thì thầm.
Nhưng ngay khi Linh định lùi lại, toàn thân cô đông cứng.
Một bàn tay lạnh băng bất ngờ siết lấy eo cô.
Linh chết lặng. Cô cảm nhận rõ những ngón tay yếu ớt nhưng có lực đang giữ chặt mình. Cô quay phắt lại, tim đập loạn.
Ông Khải.
Đôi mí mắt khẽ run. Hơi thở không còn đều như trước. Môi ông hé mở, cố gắng phát ra âm thanh.
“Cô… là ai…?”
Giọng nói khàn khàn tưởng chừng thất lạc suốt một năm, nay bật ra như nhát dao cắt vào không khí.
Linh hoảng loạn, đôi tay run bắn, không biết nên gọi bác sĩ hay rút khỏi vòng tay yếu ớt đang giữ mình.
Nhưng trước khi cô kịp phản ứng, ông lại nói—chậm rãi, khó nhọc, nhưng rõ ràng từng chữ:
“Đừng… đi.” ..Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Chú ngồi tù hai mươi năm, ngày ra tù không ai đến đón.Ông đứng trước cửa nhà, tóc bạc trắng, lưng còng rạp.Bữa cơm tối c...
26/08/2026

Chú ngồi tù hai mươi năm, ngày ra tù không ai đến đón.
Ông đứng trước cửa nhà, tóc bạc trắng, lưng còng rạp.
Bữa cơm tối của gia đình tôi bị xé tạc bởi tiếng đập bàn chát chúa và lời đe dọa tàn nhẫn của ba:
– Bất kỳ kẻ nào trong cái nhà này dám dính dáng tới ông ta thì thu dọn đồ đạc rồi bi;;;ến khỏi đây ngay lập tức! 🌜
Bàn tay thô ráp của ông chỉ thẳng ra phía cánh cửa chính đang khép dở.
Ở ngoài khoảng sân tối om, một bóng người gầy guộc, còng rạp đứng im lìm dưới mưa phùn. Tóc ông đã bạc trắng như sương muối, bờ vai nhô lên từng khúc xương gầy giuộc. Đó là chú tôi – Chu Kiến Quân.
Ông vừa bước ra khỏi cánh cổng tù sau hai mươi năm đăm đắm.
Bà nội hối hả lao ra, kéo sập cánh cửa gỗ rồi cài chặt chốt sắt, còn cẩn thận bấm thêm một ổ khóa to bản.
"Rắc."
"Rắc."
Những âm thanh lạnh ngắt vang lên như gạt phăng chút tình máu mủ cuối cùng. Chú đứng chôn chân ngoài bóng tối, tay ôm khờ khạo chiếc túi vải đã mục nát cùng một chiếc hộp sắt hoen gỉ, tróc hết lớp sơn bên ngoài.
Bác cả Chu Kiến Quốc thong thả bước ra từ căn bếp, tay xỉa răng, thản nhiên nhổ một bãi nước bọt qua khe hở bên cánh cửa:
– Loại d;;;ơ d;;;;áy!
Bác dâu vội vã đệm hùa theo:
– Đúng thế đấy, thứ tội phạm tù tội về làm gì ĐI đi cho yên chuyện.
Tôi nhìn xuống tô cơm trên tay. Hạt cơm trắng ngần, dẻo thơm.
Bố mẹ tôi, bác cả, bác dâu và cả bà nội nữa – tất cả mọi người vẫn thản nhiên và xới cơm ăn tiếp. Trên màn hình tivi, chương trình ca nhạc cuối tuần đang phát những giai điệu vô cùng náo nhiệt. Tiếng cười đùa vang lên giòn giã.
Trái ngược với sự ấm cúng trong nhà, không gian bên ngoài hoàn toàn câm nín.
Tôi chợt nhớ về ký ức nhiều năm về trước. Ngày ấy, ba mẹ mải mê trên bàn đề, khóa chặt cửa bỏ tôi lại một mình. Tôi đói đến lả đi, gào khóc nấc nở. Chính chú Kiến Quân đã trèo qua ô cửa sổ nhỏ, tự tay chiên cho tôi bát mì trứng thơm phức. Ông còn móc ra từ túi áo một nắm kẹo hoa quả bọc vỏ ni-lông lấp lánh. Món kẹo ấy ngọt ngào nhất trên đời.
Vậy mà giờ đây, người chú ấy đang co ro ngoài mái hiên. Từ chiều tà cho tới đêm muộn, không một ai trong gia đình có ý định mở cửa.
Ăn uống xong xuôi, ba và bác cả ra phòng khách xem bóng đá, bà nội tắt đèn đi ngủ sớm. Trong gian bếp, mẹ và bác dâu vừa dọn dẹp bát đĩa vừa không ngừng buông lời cay nghiệt về chú:
– Mộc mục hai mươi năm trong tù rồi còn vần mặt về đây bắt người khác nuôi dưỡng sao? Đúng là mơ giữa ban ngày!
– Chẳng đóng góp được một đồng một cắc nào cho cái nhà này mà đòi cưu mang!
Tôi lặng lẽ khép quyển sách bài tập, đi thẳng vào bếp:
– Mẹ ơi, con vẫn thấy đói.
Mẹ tôi chẳng buồn quay đầu lại:
– Đói thì tự đun nước mà làm tô mì, trong nồi vẫn còn đĩa thịt thừa từ trưa đấy.
– Vâng ạ.
Tôi bật bếp gas, cẩn thận đun sôi nồi nước nhỏ. Tôi lấy chiếc tô sứ to nhất ra, đập liền hai quả trứng gà, rồi xúc toàn bộ nửa đĩa thịt kho đậm đà còn lại bỏ vào. Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa.
Mẹ tôi xoay người lại, nhíu mày nhìn:
– Nấu gì mà lắm thế? Ăn như heo ăn bèo vậy!
Tôi lặng im không đáp, chỉ cẩn thận bưng bát mì nóng hổi đi ra ngoài. Ánh mắt ba tôi vẫn dán chặt vào màn hình tivi chiếu trận bóng đá:
– Bưng đi đâu đấy?
– Con mang về phòng vừa ăn vừa làm bài tập cho tập trung ạ.
Ông "ừ" hờ hước một tiếng. Tôi bước về phòng, khép cửa lại nhưng không bật đèn. Bưng tô mì bốc khói nghi ngút, tôi tiến về phía cửa sổ hướng ra hành lang tầng trệt.
Gió đêm lùa vào lạnh buốt. Chú tôi vẫn ở đó, co quắp trong góc tường tối như một đống giẻ rách bị người ta xua đuổi.
– Chú ơi… – Tôi khẽ gọi.
Thân hình già nua ấy run lên cầm cập. Ông từ từ ngước nhìn lên. Ánh đèn đường vàng võ hắt vào khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn nhằng nhịt như dòng sông cạn đáy.
– Cháu đây… Chu An đây chú.
Tôi chìa bát mì qua ô cửa sắt:
– Chú ăn đi cho nóng, để lâu mì bị nở mất đấy ạ.
Ông đờ đẫn nhìn bát mì bốc hơi thơm phức, giơ bàn tay chai sần đầy vết nẻ ra rồi lại rụt ngay về vì sợ làm bẩn chiếc tô sạch:
– Cháu… chú… chú không thể nhận đồ của cháu được…
– Chú cầm lấy đi! – Tôi dúi thêm một chút.
Cuối cùng, đôi tay run rẩy của ông cũng đỡ lấy tô mì. Hơi ấm lan tỏa qua lớp sứ.
Ngay giây tiếp theo, chú quay người lại phía cửa sổ, phịch một tiếng, quỳ sụp xuống nền xi măng lạnh ngắt.
"Cộp!"
Trán ông đập mạnh xuống đất.
– Cảm ơn cháu… cảm ơn đứa cháu ngoan của chú…
"Cộp! Cộp!"
Ông liên tục dập đầu, nước mắt lẫn nước mũi chảy ròng ròng xuống cằm, lặn vào từng nếp nhăn. Ông ôm chặt lấy bát mì trong lòng, khóc nghẹn ngào như một đứa trẻ bị bỏ rơi lâu ngày.
Hai mươi năm tù tù túng, đổi lại là một bát mì nóng và một cú dập đầu cay đắng. Mối nợ năm xưa của gia đình này với ông, rốt cuộc lớn đến nhường nào?
Tôi run rẩy khép chặt ô cửa sổ, tựa lưng vào tường, tim đập liên hồi. Qua khe hở nhỏ, tôi vẫn thấy ông một tay ôm bát mì, một tay siết chặt chiếc hộp sắt tróc sơn vào ngực, như thể đó là sinh mạng của mình.
02
Sáng hôm sau, góc hành lang đã trống hống trống hếch. Chú tôi đã đi từ bao giờ......

hết phần 1, bình luận chữ "có" để đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Address

Royal City, 72A Nguyễn Trãi, Phường Thượng Đình, Quận Thanh Xuân
Hanoi
100000

Telephone

+84849334933

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when VIÊN ĂN NGON GG posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share