10/06/2026
Tôi đã không nhận ra rằng tôi để lại vệt thuốc đánh răng rơi trên bồn rửa, cho đến khi chồng tôi nhắc nhở về. Sau đó, tôi bắt đầu để ý nhìn thì hóa ra đúng thế thật, hóa ra trong khi đánh răng, đầu tôi thường suy nghĩ về việc đi chợ, chuẩn bị hộp cơm mang đi làm, chuẩn bị đồ ăn sáng cho con,... nếu là buổi sáng; còn buổi tối, tôi sẽ thẩn thơ nghĩ về việc đánh xong mình sẽ xem bộ phim gì, được nằm lướt mạng,... Nên quả thực lúc đánh răng tôi không để tâm vào việc đánh răng, nên cũng chả quan sát được việc mình mồm mẻ làm rơi thuốc đánh răng ra bồn rửa như thế nào.
Điều thú vị là những việc như vậy không chỉ xảy ra khi đánh răng. Chẳng hạn như:
Chúng ta ăn cơm đã thành một thói quen, nên ít khi nhận ra mình đang ăn rất nhanh. Dường như trong đầu luôn có một việc gì đó quan trọng hơn bữa cơm đang diễn ra trước mặt: một việc chưa làm việc, một tin nhắn chưa trả lời,...
Hay như khi nghe ai đó nhận xét điều gì đó không tích cực về mình. Chưa cần nghe hết câu, trong lòng đã thấy khó chịu. Chưa cần tìm hiểu xem ý định thực sự của người đối diện là gì, đầu óc đã lập tức kết luận rằng họ đang phán xét mình, coi thường mình hoặc cho rằng mình chưa đủ tốt. Cảm giác bực bội xuất hiện, rồi lời phản bác nhanh chóng bật ra khỏi miệng.
Có những lúc chỉ nghe thấy A, tâm trí đã chạy rất nhanh đến B, C, D, thậm chí cả E và F.
Chồng im lặng --> chắc có vấn đề gì rồi.
Sếp đang hỏi sâu --> chắc công việc của mình chưa ổn
Một người bạn không mời mình đám cưới --> chắc nó không coi trọng mình.
Điều đáng nói là phần lớn thời gian chúng ta không nhận ra quá trình đó đang diễn ra. Chúng ta nghĩ, cảm và hành động (think – feel – do) như một thói quen.
Giống như lúc đánh răng mà không thực sự có mặt trong việc đánh răng, nhiều khi chúng ta cũng không quan sát được cách mình đang suy nghĩ hay cảm nhận. Chúng ta đang tức giận nhưng không nhận ra cơn giận được tạo thành như thế nào. Chúng ta đang lo lắng nhưng không nhận ra tâm trí đang nhắc mình điều gì. Chúng ta thất vọng nhưng không nhận ra niềm tin nào bên trong vừa bị chạm đến.
Chúng ta lặp đi lặp lại một cách phản ứng rất nhiều năm mà không gọi tên được mô thức đó.
Người này luôn phòng vệ vì sợ bị chỉ trích.
Người kia luôn là một people pleaser vì sợ không được yêu thương.
Người nọ luôn trì hoãn vì sợ mình không đủ tốt để bắt đầu.
Mọi thứ diễn ra quá quen thuộc, quá tự động, đến mức chúng ta tưởng đó là bản chất của mình.
Nhưng khoảnh khắc chúng ta chậm lại và quan sát, một điều khác bắt đầu xuất hiện. Ta nhận ra rằng giữa sự việc xảy ra và phản ứng của mình có một khoảng không rất nhỏ. Trong khoảng không đó, ta có thể nhìn thấy điều gì vừa diễn ra trong đầu mình. Mình đang suy diễn? Mình đang tự vệ? Mình đang tự trách móc? Mình đang lo lắng vì một chuyện còn chưa xảy ra?
Sự nhận ra ấy không làm mọi khuôn mẫu biến mất ngay lập tức. Nhưng nó tạo ra thứ quý giá hơn: khả năng lựa chọn. Ta có thể chọn để không bị nó điều khiển nữa.
Và có lẽ đó là một trong những khả năng lớn nhất của nhận thức, là để chúng ta bắt đầu nhìn thấy cuộc sống của mình rõ hơn một chút, thực sự trải nghiệm cách mình đang sống cuộc đời của mình: suy nghĩ - cảm nhận và phản hồi với thế giới. Và chúng ta tự trao cho mình quyền lựa chọn.
Giống như tôi cuối cùng cũng nhìn thấy vệt kem đánh răng trên bồn rửa.
Và đương nhiên tôi sẽ chùi nó sạch sẽ sau mỗi khi đánh răng xong.