23/06/2026
Trong một buổi tối quây quần ấm áp của Ngày An Nhiên, chúng mình ngồi lại bên nhau và vô tình chạm vào một câu hỏi: “Nếu như chỉ còn một năm được sống, bạn sẽ dành thời gian để làm điều gì? ”
Một người chị trong nhóm đã chia sẻ: Chị sẽ dành trọn vẹn quỹ thời gian đó cho con cái, cho gia đình. Mặc dù bình thường, chị vẫn là người phụ nữ của gia đình, nhưng dòng chảy cuộc sống ngoài kia vẫn cuốn chị đi với những công tác cho xã hội, cho công việc và cả những khoảng trời riêng của bản thân. Nhưng nếu cuộc đời đưa ra một hạn định — chỉ còn đúng 365 ngày — chị sẽ chọn buông bớt những trách nhiệm bên ngoài, để đổi lấy sự trọn vẹn bên trong và dành quỹ thời gian quý báu cho những người thương yêu nhất của mình.
Câu trả lời của chị khiến tất cả chúng mình lặng đi một nhịp. Và chợt nhận ra một cái chạm thức tỉnh:
Vậy thì tại sao phải đợi đến khi chỉ còn 365 ngày cuối cùng mới bắt đầu trọn vẹn?
Ai cũng nghĩ mình còn rất nhiều thời gian. Chúng ta hẹn lần hẹn lượt một bữa cơm ấm cúng, trì hoãn một cái ôm, hay tiếc nuối một lời nói lời yêu thương với con cái, cha mẹ… chỉ vì nghĩ "còn nhiều thời gian mà". Nhưng thời gian là hữu hạn và là thứ chẳng thể nói trước.
Món quà lớn nhất của câu hỏi "Nếu chỉ còn một năm để sống" không phải là sự tiếc nuối, mà là lời nhắc nhở chúng ta quay về với hiện tại.
Yêu thương thì hãy làm ngay từ bây giờ.
Quan tâm thì hãy thể hiện ngay từ lúc này.
Đừng đợi đến hạn định cuối cùng của cuộc đời mới cuống cuồng học cách trân trọng. Hãy biến mỗi ngày bình thường đang sống đều trở thành một ngày trọn vẹn và an yên bên những người ta thương yêu, bạn nhé!
Om shanti! Om bình an!