05/04/2026
Chờ hoa nở, xuân đi xuân lại đến…
Có những ngày đứng lặng trước một cành cây khô, tôi tự hỏi mình đang chờ điều gì. Là một mùa hoa, hay là một phiên bản khác của chính mình—ít bối rối hơn, ít hoang mang hơn? Gió vẫn thổi qua từng kẽ lá, thời gian vẫn trôi như một dòng nước lạnh lùng. Và tôi, ở giữa dòng chảy ấy, chỉ biết chờ.
Xuân đến rồi lại đi. Không ồn ào, không báo trước. Một sáng thức dậy, thấy nắng dịu hơn, thấy lòng nhẹ hơn một chút—tưởng như mọi thứ đang bắt đầu. Rồi cũng chính cái cảm giác ấy, vài tuần sau, bỗng trở nên xa lạ. Xuân đã đi qua lúc nào không hay. Người ta vẫn nói xuân là khởi đầu, là hy vọng. Nhưng có những người, như tôi, lại thấy xuân giống một lời nhắc nhở: rằng mọi thứ đẹp đẽ đều không ở lại lâu.
Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần kiên nhẫn chờ, hoa sẽ nở. Chỉ cần cố gắng thêm một chút, mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng năm tháng đâu có hiền lành như ta tưởng. Nó lặng lẽ bào mòn, lặng lẽ lấy đi những niềm tin rất nhỏ. Đến một lúc nào đó, khi nhìn lại, ta không còn nhớ mình đã bắt đầu chờ từ khi nào, cũng không rõ mình còn đang chờ điều gì.
Năm tháng tàn nhẫn cười tôi đến điên dại.
Không phải là một tiếng cười thành tiếng, mà là cái cách thời gian cứ tiếp tục trôi, mặc kệ những cố gắng vụn vặt của một con người nhỏ bé. Nó không dừng lại khi ta mệt, không chậm lại khi ta đau. Nó chỉ đi, và đi.
Có lúc tôi thấy mình giống như một người đứng bên lề cuộc đời, nhìn mọi thứ diễn ra mà không thật sự chạm vào. Người đến rồi đi, những lời hứa tan như sương sớm. Chỉ có thời gian là ở lại—lạnh lùng và chính xác. Nó nhắc tôi rằng, dù tôi có đứng yên, thế giới vẫn tiến về phía trước.
Nhưng rồi, giữa tất cả những điều tưởng chừng vô nghĩa ấy, một ngày nọ, tôi lại thấy một nụ hoa nhỏ hé nở. Không rực rỡ, không ồn ào—chỉ là một dấu hiệu rất khẽ của sự sống. Và tôi chợt nhận ra, có lẽ việc chờ đợi chưa bao giờ là vô ích. Không phải vì hoa nhất định sẽ nở, mà vì trong lúc chờ, ta học được cách lặng im, học được cách chấp nhận, và đôi khi, học được cách yêu lấy những gì còn sót lại.
Xuân lại đến.
Vẫn là những cơn gió cũ, vẫn là ánh nắng quen thuộc. Nhưng tôi không còn là tôi của những ngày trước nữa. Có thể vẫn còn đó những hoang mang, những câu hỏi không lời đáp. Nhưng cũng có một điều gì đó rất nhỏ—một chút bình thản, một chút dịu dàng với chính mình.
Có lẽ, sau tất cả, điều quan trọng không phải là xuân đến hay đi, cũng không phải hoa có nở hay không.
Mà là ta đã sống thế nào trong những ngày chờ đợi ấy.
Và nếu một ngày nào đó, năm tháng lại bật cười,
tôi hy vọng mình sẽ không còn điên dại nữa—
mà chỉ mỉm cười, rất nhẹ.