Phòng Khám Chuyên Khoa Tâm Thần An Sinh

Phòng Khám Chuyên Khoa Tâm Thần An Sinh Phòng khám chuyên khoa tâm thần & tâm lý An Sinh
Tiến sĩ bác sĩ cao cấp Cao Thị Vịnh

CƠN HOẢNG SỢ LÀ GÌ? NHẬN BIẾT 12 TRIỆU CHỨNG THƯỜNG GẶPBạn đang ngồi bình thường nhưng đột nhiên cảm thấy tim đập rất nh...
28/08/2026

CƠN HOẢNG SỢ LÀ GÌ? NHẬN BIẾT 12 TRIỆU CHỨNG THƯỜNG GẶP

Bạn đang ngồi bình thường nhưng đột nhiên cảm thấy tim đập rất nhanh, khó thở, choáng váng, run rẩy và sợ mình sắp chết?

Đó có thể là một cơn hoảng sợ (Panic Attack).

Cơn hoảng sợ thường xuất hiện đột ngột, mức độ sợ hãi tăng rất nhanh và có thể khiến người bệnh cảm thấy như đang gặp một nguy hiểm nghiêm trọng, dù không có mối đe dọa rõ ràng.

1. TRIỆU CHỨNG TIM MẠCH
Tim đập nhanh hoặc hồi hộp.
Cảm giác tim đập mạnh trong lồng ngực.
Đau hoặc khó chịu vùng ngực.
2. TRIỆU CHỨNG HÔ HẤP
Cảm giác khó thở hoặc hụt hơi.
Cảm giác nghẹn hoặc bó chặt ở cổ.
Thở nhanh, khó lấy đủ hơi.
3. TRIỆU CHỨNG THẦN KINH – THÂN THỂ
Run rẩy.
Chóng mặt, choáng váng.
Cảm giác tê hoặc kiến bò ở tay chân.
Nóng bừng hoặc rét run.
Vã mồ hôi.
Buồn nôn hoặc khó chịu ở bụng.
4. TRIỆU CHỨNG TÂM LÝ

Đây thường là phần khiến người bệnh sợ hãi nhất:

Sợ chết.
Sợ mất kiểm soát hoặc “phát điên”.
Cảm giác có chuyện khủng khiếp sắp xảy ra.
Cảm giác mọi thứ xung quanh không thật hoặc bản thân như đang tách khỏi chính mình.
TẠI SAO CƠN HOẢNG SỢ ĐÁNG SỢ ĐẾN VẬY?

Cơn hoảng sợ có thể tạo ra một vòng xoắn:

Cảm giác cơ thể → diễn giải nguy hiểm → sợ hãi → cơ thể kích hoạt mạnh hơn → triệu chứng tăng lên → càng sợ hãi.

Ví dụ:

Tim đập nhanh → “Mình bị bệnh tim” → lo sợ → tim càng đập nhanh → càng hoảng sợ.

Vì vậy, người bệnh có thể cảm thấy mình đang gặp một tình trạng rất nguy hiểm mặc dù nguyên nhân thực sự có thể là phản ứng hoảng sợ.

CẦN LƯU Ý

Các triệu chứng của cơn hoảng sợ có thể giống một số bệnh lý cơ thể, đặc biệt là bệnh tim mạch hoặc hô hấp.

Nếu đây là lần đầu xuất hiện, triệu chứng rất dữ dội, đau ngực kéo dài, ngất, khó thở nghiêm trọng hoặc có dấu hiệu bất thường khác, cần được đánh giá y tế để loại trừ nguyên nhân cấp tính.

Nếu các cơn tái diễn và người bệnh bắt đầu sợ cơn tiếp theo, né tránh nơi chốn hoặc hoạt động vì sợ lên cơn, nên được thăm khám chuyên khoa tâm thần/tâm lý để đánh giá đầy đủ.

Hoảng sợ có thể điều trị được. Nhận biết đúng là bước đầu tiên để kiểm soát nó.

 # CHÁNH NIỆM – BẮT ĐẦU TỪ MỘT HƠI THỞ🌿 **Chánh niệm** có thể hiểu đơn giản là: **nhận biết rõ mình đang làm gì, đang cả...
27/08/2026

# CHÁNH NIỆM – BẮT ĐẦU TỪ MỘT HƠI THỞ

🌿 **Chánh niệm** có thể hiểu đơn giản là: **nhận biết rõ mình đang làm gì, đang cảm thấy gì và điều gì đang xảy ra ngay lúc này.**

Ví dụ, khi uống một cốc nước, hãy chậm lại một chút và chú ý đến nhiệt độ của nước, cảm giác khi uống, hơi thở và những cảm nhận của cơ thể.

👉 **Chánh niệm không phải là “không được suy nghĩ”** và cũng không phải lúc nào cũng phải vui vẻ. Đó là học cách nhận biết suy nghĩ, cảm xúc của mình mà **không vội phản ứng hoặc để chúng cuốn đi.**

# # # 🌱 CHÁNH NIỆM CÓ THỂ GIÚP GÌ?

💚 **Giảm căng thẳng, lo âu:** Đưa sự chú ý trở lại hiện tại thay vì liên tục lo lắng về quá khứ hoặc tương lai.

💚 **Nhận biết và điều hòa cảm xúc:**
Thay vì “Tôi là người tức giận”, có thể nhận ra:
👉 “Tôi đang cảm thấy tức giận.”

Điều này tạo ra một khoảng dừng để chúng ta lựa chọn cách phản ứng phù hợp hơn.

💚 **Hỗ trợ thư giãn và giấc ngủ:** Giúp giảm tình trạng suy nghĩ quá nhiều và tạo trạng thái thư giãn trước khi ngủ.

💚 **Nhận biết sớm dấu hiệu bất ổn:** Có thể nhận ra mình đang căng thẳng, ngủ ít, dễ cáu gắt, lo lắng hoặc khó tập trung hơn bình thường để chủ động tìm kiếm sự hỗ trợ.

# # # 👨‍👩‍👧 AI CÓ THỂ THỰC HÀNH?

Chánh niệm có thể được sử dụng như **một phương pháp hỗ trợ** trong quá trình chăm sóc và phục hồi sức khỏe tâm thần, đặc biệt với người bệnh tương đối ổn định.

Có thể cân nhắc cho người bệnh:

* Trầm cảm.
* Rối loạn lo âu.
* Một số người bệnh thuộc phổ tâm thần phân liệt đã ổn định.
* Người tham gia chương trình phục hồi chức năng.

⚠️ **Lưu ý:** Người đang loạn thần cấp, kích động, mất định hướng hoặc tâm thần chưa ổn định cần được bác sĩ đánh giá trước khi thực hành. Chánh niệm **không thay thế thuốc hoặc các phương pháp điều trị được bác sĩ chỉ định.**

# # # 🧘 5 BƯỚC CHÁNH NIỆM ĐƠN GIẢN

**1️⃣ Dừng lại:** Ngồi ở tư thế thoải mái.

**2️⃣ Thở:** Chú ý đến hơi thở vào và hơi thở ra.

**3️⃣ Quan sát:** Nhận biết cơ thể, suy nghĩ và cảm xúc đang xuất hiện.

**4️⃣ Không phán xét:** Không cần cho rằng cảm xúc là tốt hay xấu. Chỉ cần nhận biết: “Mình đang cảm thấy như vậy.”

**5️⃣ Trở về hiện tại:** Nhẹ nhàng đưa sự chú ý trở lại hơi thở hoặc việc mình đang làm.

🌿 **Chỉ cần bắt đầu với vài phút mỗi ngày.** Bạn tập chánh niệm tuy không làm cho mọi khó khăn biến mất, nhưng có thể giúp chúng ta **nhận biết – bình tĩnh – lựa chọn cách ứng phó tốt hơn.**

💚 **Một hơi thở chậm. Một phút chú ý. Một khoảnh khắc lắng nghe chính mình – cũng có thể là một bước nhỏ trên hành trình phục hồi.*
Phòng khám chuyên khoa AN SINH tại khu dân cư bệnh viện TTW1 Thường Tín Hà Nội. ĐT:0367862328 Giúp bạn tập chánh niệm

BẠN CÓ ĐANG LO ÂU QUÁ MỨC? HÃY TỰ KIỂM TRA TRONG 2 PHÚTLo lắng là một phản ứng bình thường của con người. Nhưng khi lo â...
23/08/2026

BẠN CÓ ĐANG LO ÂU QUÁ MỨC? HÃY TỰ KIỂM TRA TRONG 2 PHÚT
Lo lắng là một phản ứng bình thường của con người. Nhưng khi lo âu xuất hiện thường xuyên, khó kiểm soát và bắt đầu ảnh hưởng đến công việc, giấc ngủ, gia đình hoặc các mối quan hệ, đó có thể là dấu hiệu cần được quan tâm.
Trong 2 tuần gần đây bạn tự nhìn lại mình và đánh giá:
1. Cảm thấy bồn chồn, lo lắng hoặc căng thẳng?
2. Không thể ngừng hoặc kiểm soát được sự lo lắng?
3. Lo lắng quá nhiều về nhiều vấn đề khác nhau?
4. Khó thư giãn, luôn cảm thấy đầu óc căng thẳng?
5. Bồn chồn đến mức khó ngồi yên?
6. Dễ cáu gắt hoặc khó chịu?
7. Cảm thấy sợ hãi như thể một điều khủng khiếp có thể xảy ra?
Thang GAD-7 được tính như thế nào? Mỗi biểu hiện được chấm:
0 điểm: Không hề
1 điểm: Vài ngày
2 điểm: Hơn một nửa số ngày
3 điểm: Gần như mỗi ngày
Tổng điểm từ 0–21 điểm:
• 0–4: Lo âu tối thiểu
• 5–9: Lo âu nhẹ
• 10–14: Lo âu vừa
• 15–21: Lo âu nặng
👉 Từ 10 điểm trở lên là mức nên được đánh giá chuyên môn kỹ hơn.
Nhưng có một điều rất quan trọng! Điểm GAD-7 cao không đồng nghĩa chắc chắn bạn mắc rối loạn lo âu. Điều quan trọng không chỉ là bạn có bao nhiêu triệu chứng, mà còn là:
Lo âu kéo dài bao lâu?
Bạn có kiểm soát được nó không?
Nó ảnh hưởng đến giấc ngủ, công việc và cuộc sống như thế nào?
Một người có thể có điểm lo âu cao do stress tạm thời, thiếu ngủ, bệnh lý cơ thể, sử dụng chất kích thích hoặc một rối loạn tâm thần khác.
Vì vậy, GAD-7 là công cụ sàng lọc và theo dõi, không thay thế chẩn đoán của bác sĩ/chuyên gia sức khỏe tâm thần.
Đừng đợi đến khi lo âu kiểm soát cuộc sống của bạn lúc đó đã muộn rồi
Nhận biết sớm → đánh giá đúng → can thiệp phù hợp → phục hồi chức năng và chất lượng cuộc sống.
Hãy dành 2 phút để quan tâm đến sức khỏe tinh thần của chính mình.
Tại khu dân cư bệnh viện TTW1 Thường Tín Hà Nội. ĐT:0367862328
PHÒNG KHÁM CHUYÊN KHOA AN SINH
Tận tâm – Thấu hiểu – Đồng hành cùng bạn.

Hiểu thêm về lo âu
23/08/2026

Hiểu thêm về lo âu

VÌ SAO CHÚNG TA BỊ LO ÂU, TRẦM CẢM? – HIỂU ĐÚNG MÔ HÌNH TÂM – SINH – LÝ

Lo âu và trầm cảm không đơn giản là “nghĩ nhiều”, “yếu đuối” hay “không biết tự điều chỉnh cảm xúc”.

Đây là những rối loạn có thể hình thành từ sự tương tác phức tạp giữa yếu tố tâm lý, sinh học và môi trường – xã hội.

1. YẾU TỐ SINH HỌC: “BỘ NÃO ĐANG THAY ĐỔI”

Khi cơ thể chịu stress kéo dài, hệ thống điều hòa stress có thể bị hoạt hóa quá mức.

Điều này liên quan đến:

Hoạt động của hệ thần kinh tự chủ.
Trục hạ đồi – tuyến yên – tuyến thượng thận.
Các chất dẫn truyền thần kinh như serotonin, noradrenaline và dopamine.
Các mạng lưới não liên quan đến cảm xúc, động lực, giấc ngủ và nhận thức.

Khi những hệ thống này bị rối loạn, người bệnh có thể xuất hiện:
mất ngủ, hồi hộp, căng thẳng, giảm năng lượng, khó tập trung, mất hứng thú và cảm xúc tiêu cực.

2. YẾU TỐ TÂM LÝ: “CÁCH CHÚNG TA DIỄN GIẢI CUỘC SỐNG”

Cùng một sự kiện nhưng mỗi người có thể phản ứng khác nhau.

Ví dụ:

“Tôi mắc một sai lầm.”

→ Người A: “Mình sai lần này, lần sau có thể sửa.”

→ Người B: “Mình luôn thất bại. Mình chẳng làm được gì cả.”

Nếu kiểu suy nghĩ tiêu cực lặp đi lặp lại, não bộ ngày càng tập trung vào nguy cơ, thất bại và những điều tiêu cực.

Ở lo âu thường gặp:
“Điều gì xấu sẽ xảy ra?”

Ở trầm cảm thường gặp:
“Mọi chuyện đều vô vọng.”

3. YẾU TỐ MÔI TRƯỜNG – XÃ HỘI: “ÁP LỰC TỪ CUỘC SỐNG”

Các yếu tố như:

Áp lực công việc, học tập.
Mâu thuẫn gia đình.
Khó khăn tài chính.
Cô đơn, thiếu hỗ trợ xã hội.
Sang chấn hoặc những biến cố lớn trong cuộc sống.
Bệnh lý cơ thể kéo dài.

có thể làm tăng mức độ stress và trở thành yếu tố khởi phát hoặc duy trì rối loạn.

4. BA YẾU TỐ TÁC ĐỘNG QUA LẠI NHƯ THẾ NÀO?

Có thể hình dung như một “vòng xoắn tâm – sinh – lý”:

Stress/biến cố



Lo lắng hoặc suy nghĩ tiêu cực



Cơ thể tăng đáp ứng stress



Mất ngủ – mệt mỏi – giảm năng lượng



Khó tập trung – giảm hoạt động – giảm khả năng giải quyết vấn đề



Cảm giác thất bại, bất lực hoặc nguy hiểm



Lo âu và trầm cảm tăng lên

Vòng xoắn này tiếp tục lặp lại nếu không được can thiệp.

5. VÌ VẬY, ĐIỀU TRỊ KHÔNG CHỈ LÀ “UỐNG THUỐC”

Một mô hình điều trị toàn diện có thể cần tác động đồng thời vào nhiều yếu tố:

Sinh học: thuốc, điều chỉnh giấc ngủ, hoạt động thể chất và các can thiệp y khoa phù hợp.

Tâm lý: trị liệu nhận thức – hành vi, kỹ năng quản lý lo âu, điều chỉnh suy nghĩ và cảm xúc.

Hành vi: tăng hoạt động, phục hồi thói quen sinh hoạt, từng bước quay lại các hoạt động có ý nghĩa.

Xã hội: cải thiện quan hệ gia đình, hỗ trợ xã hội, môi trường làm việc và khả năng thích nghi.

MỘT ĐIỀU QUAN TRỌNG

Lo âu và trầm cảm không phải là sự yếu đuối về ý chí.

Khi một người đã hình thành rối loạn, việc nói:

“Đừng nghĩ nữa.”

“Vui lên đi.”

“Có gì đâu mà lo.”

thường không giúp giải quyết nguyên nhân.

Điều quan trọng hơn là hiểu cơ chế bệnh, đánh giá đúng mức độ và lựa chọn phương pháp can thiệp phù hợp.

Và hãy nhớ:

Giảm triệu chứng là một mục tiêu.
Khôi phục giấc ngủ, chức năng, các mối quan hệ và chất lượng cuộc sống mới là mục tiêu phục hồi toàn diện.

VÌ SAO CHÚNG TA BỊ LO ÂU, TRẦM CẢM? – HIỂU ĐÚNG MÔ HÌNH TÂM – SINH – LÝLo âu và trầm cảm không đơn giản là “nghĩ nhiều”,...
21/08/2026

VÌ SAO CHÚNG TA BỊ LO ÂU, TRẦM CẢM? – HIỂU ĐÚNG MÔ HÌNH TÂM – SINH – LÝ

Lo âu và trầm cảm không đơn giản là “nghĩ nhiều”, “yếu đuối” hay “không biết tự điều chỉnh cảm xúc”.

Đây là những rối loạn có thể hình thành từ sự tương tác phức tạp giữa yếu tố tâm lý, sinh học và môi trường – xã hội.

1. YẾU TỐ SINH HỌC: “BỘ NÃO ĐANG THAY ĐỔI”

Khi cơ thể chịu stress kéo dài, hệ thống điều hòa stress có thể bị hoạt hóa quá mức.

Điều này liên quan đến:

Hoạt động của hệ thần kinh tự chủ.
Trục hạ đồi – tuyến yên – tuyến thượng thận.
Các chất dẫn truyền thần kinh như serotonin, noradrenaline và dopamine.
Các mạng lưới não liên quan đến cảm xúc, động lực, giấc ngủ và nhận thức.

Khi những hệ thống này bị rối loạn, người bệnh có thể xuất hiện:
mất ngủ, hồi hộp, căng thẳng, giảm năng lượng, khó tập trung, mất hứng thú và cảm xúc tiêu cực.

2. YẾU TỐ TÂM LÝ: “CÁCH CHÚNG TA DIỄN GIẢI CUỘC SỐNG”

Cùng một sự kiện nhưng mỗi người có thể phản ứng khác nhau.

Ví dụ:

“Tôi mắc một sai lầm.”

→ Người A: “Mình sai lần này, lần sau có thể sửa.”

→ Người B: “Mình luôn thất bại. Mình chẳng làm được gì cả.”

Nếu kiểu suy nghĩ tiêu cực lặp đi lặp lại, não bộ ngày càng tập trung vào nguy cơ, thất bại và những điều tiêu cực.

Ở lo âu thường gặp:
“Điều gì xấu sẽ xảy ra?”

Ở trầm cảm thường gặp:
“Mọi chuyện đều vô vọng.”

3. YẾU TỐ MÔI TRƯỜNG – XÃ HỘI: “ÁP LỰC TỪ CUỘC SỐNG”

Các yếu tố như:

Áp lực công việc, học tập.
Mâu thuẫn gia đình.
Khó khăn tài chính.
Cô đơn, thiếu hỗ trợ xã hội.
Sang chấn hoặc những biến cố lớn trong cuộc sống.
Bệnh lý cơ thể kéo dài.

có thể làm tăng mức độ stress và trở thành yếu tố khởi phát hoặc duy trì rối loạn.

4. BA YẾU TỐ TÁC ĐỘNG QUA LẠI NHƯ THẾ NÀO?

Có thể hình dung như một “vòng xoắn tâm – sinh – lý”:

Stress/biến cố



Lo lắng hoặc suy nghĩ tiêu cực



Cơ thể tăng đáp ứng stress



Mất ngủ – mệt mỏi – giảm năng lượng



Khó tập trung – giảm hoạt động – giảm khả năng giải quyết vấn đề



Cảm giác thất bại, bất lực hoặc nguy hiểm



Lo âu và trầm cảm tăng lên

Vòng xoắn này tiếp tục lặp lại nếu không được can thiệp.

5. VÌ VẬY, ĐIỀU TRỊ KHÔNG CHỈ LÀ “UỐNG THUỐC”

Một mô hình điều trị toàn diện có thể cần tác động đồng thời vào nhiều yếu tố:

Sinh học: thuốc, điều chỉnh giấc ngủ, hoạt động thể chất và các can thiệp y khoa phù hợp.

Tâm lý: trị liệu nhận thức – hành vi, kỹ năng quản lý lo âu, điều chỉnh suy nghĩ và cảm xúc.

Hành vi: tăng hoạt động, phục hồi thói quen sinh hoạt, từng bước quay lại các hoạt động có ý nghĩa.

Xã hội: cải thiện quan hệ gia đình, hỗ trợ xã hội, môi trường làm việc và khả năng thích nghi.

MỘT ĐIỀU QUAN TRỌNG

Lo âu và trầm cảm không phải là sự yếu đuối về ý chí.

Khi một người đã hình thành rối loạn, việc nói:

“Đừng nghĩ nữa.”

“Vui lên đi.”

“Có gì đâu mà lo.”

thường không giúp giải quyết nguyên nhân.

Điều quan trọng hơn là hiểu cơ chế bệnh, đánh giá đúng mức độ và lựa chọn phương pháp can thiệp phù hợp.

Và hãy nhớ:

Giảm triệu chứng là một mục tiêu.
Khôi phục giấc ngủ, chức năng, các mối quan hệ và chất lượng cuộc sống mới là mục tiêu phục hồi toàn diện.

Rối loạn tích trữ (Hoarding Disorder) theo ICD-11: Không chỉ là “thích giữ đồ”Bạn có từng gặp một người rất khó vứt bỏ đ...
20/08/2026

Rối loạn tích trữ (Hoarding Disorder) theo ICD-11: Không chỉ là “thích giữ đồ”

Bạn có từng gặp một người rất khó vứt bỏ đồ đạc, ngay cả khi những món đồ đó gần như không còn giá trị sử dụng? Nhà có thể ngày càng chật chội, đồ vật chất thành đống, nhưng người đó vẫn cảm thấy rất khó khăn hoặc đau khổ khi phải bỏ đi?

Đây có thể là rối loạn tích trữ (Hoarding Disorder) – một rối loạn tâm thần được phân loại trong ICD-11.

🔎 Rối loạn tích trữ là gì?

Đặc trưng của rối loạn này là:
• Khó khăn dai dẳng trong việc loại bỏ hoặc cho đi đồ vật vì cảm thấy cần phải giữ lại chúng hoặc cảm thấy rất đau khổ khi phải bỏ đi.
• Việc tích lũy đồ vật ngày càng nhiều, dẫn đến không gian sống bị chiếm dụng đáng kể và không còn sử dụng được đúng chức năng.
• Tình trạng này gây ảnh hưởng rõ rệt đến cuộc sống gia đình, xã hội, công việc hoặc gây đau khổ đáng kể cho người bệnh.
• Đây không đơn thuần là thói quen tiết kiệm, sưu tầm hoặc sở thích cá nhân.

💡 Vì sao người bệnh khó bỏ đồ?

Một số người có thể gắn giá trị cảm xúc rất mạnh với đồ vật, lo sợ “sau này sẽ cần đến”, cảm thấy món đồ có ý nghĩa đặc biệt hoặc tin rằng việc vứt bỏ chúng là một sự lãng phí. Khi người khác cố gắng dọn hoặc vứt đồ thay họ, người bệnh có thể xuất hiện lo âu, tức giận hoặc đau khổ.

🧠 Điều trị như thế nào?

Điều trị thường cần thời gian và nên được cá nhân hóa. Các phương pháp có thể bao gồm:

👉 Liệu pháp tâm lý, đặc biệt là liệu pháp nhận thức – hành vi (CBT), giúp người bệnh nhận diện và thay đổi những suy nghĩ, niềm tin liên quan đến việc giữ đồ và rèn luyện kỹ năng ra quyết định, phân loại và loại bỏ đồ vật.

👉 Điều trị các vấn đề tâm lý đi kèm, nếu có, chẳng hạn lo âu, trầm cảm hoặc các rối loạn khác.

👉 Thuốc có thể được bác sĩ tâm thần cân nhắc trong một số trường hợp, đặc biệt khi có các triệu chứng hoặc rối loạn đi kèm. Thuốc thường không phải là giải pháp duy nhất cho hành vi tích trữ.

👉 Sự hỗ trợ của gia đình rất quan trọng. Việc tự ý vứt bỏ toàn bộ đồ đạc của người bệnh thường không giải quyết được vấn đề và có thể làm tăng xung đột. Mục tiêu quan trọng hơn là giúp người bệnh từng bước thay đổi cách suy nghĩ và hành vi.
❤️ Điều quan trọng: Rối loạn tích trữ không phải đơn giản là “ở bẩn”, “lười dọn nhà” hay “tham đồ”. Đây là một vấn đề sức khỏe tâm thần có thể điều trị và cần được tiếp cận với sự tôn trọng, kiên nhẫn và chuyên môn.

Nếu việc tích trữ đang làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến không gian sống, các mối quan hệ hoặc chất lượng cuộc sống, đánh giá bởi chuyên gia sức khỏe tâm thần là bước phù hợp để xác định nguyên nhân và lựa chọn phương pháp điều trị.
Phòng khám chuyên khoa AN SINH tại khu dân cư bệnh viện TTW1 Thường Tín Hà Nội. ĐT:0367862328 Tư vấn tận tình - điều trị hiệu quả

🌿 SANG CHẤN TÂM LÝ LÀM THAY ĐỔI CÁCH CON NGƯỜI CẢM NHẬN SỰ AN TOÀNSau một biến cố đau đớn,(Người thân mất, bạn thân phản...
17/08/2026

🌿 SANG CHẤN TÂM LÝ LÀM THAY ĐỔI CÁCH CON NGƯỜI CẢM NHẬN SỰ AN TOÀN
Sau một biến cố đau đớn,(Người thân mất, bạn thân phản bội, mất tài sản, làm ăn thua lỗ…) điều thay đổi không chỉ là ký ức…Mà còn là cách con người nhìn thế giới, nhìn người khác và nhìn chính mình. Người từng trải qua sang chấn có thể luôn cảm thấy:
• Khó tin tưởng người khác
• Dễ giật mình, cảnh giác quá mức
• Luôn cảm thấy có điều gì nguy hiểm sắp xảy ra
• Khó thư giãn dù đang ở nơi an toàn
• Đôi khi cảm thấy xa lạ với chính cơ thể và cảm xúc của mình
🌀 Sang chấn khiến hệ thần kinh “mắc kẹt” trong trạng thái báo động.
Cơ thể luôn căng thẳng để đối phó với các tình huống bất lợi ngay cả khi mối nguy hiểm đã qua từ lâu. Điều đó khiến người bệnh dễ:
• mất ngủ,lo âu, bồn chồn bất an,
• kiệt sức, không thể làm việc được như trước
• Sống thu mình, khó kết nối với cuộc sống hiện tại.
💡 Điều quan trọng cần hiểu:
Đây không phải là “yếu đuối” hay “suy nghĩ quá nhiều”.
Đó là phản ứng sinh tồn của não bộ sau khi bị tổn thương tâm lý.
🌱 Giảm nhẹ ảnh hưởng của sang chấn cần bắt đầu từ việc tạo lại cảm giác an toàn cho cơ thể và tâm trí:
✔️ Duy trì nhịp sinh hoạt đều đặn
✔️ Ngủ nghỉ đúng giờ
✔️ Hít thở chậm và sâu
✔️ Vận động nhẹ mỗi ngày
✔️ Hạn chế ở một mình
✔️ Kết nối với người đáng tin cậy
✔️ Viết nhật ký cảm xúc
✔️ Tập nhận biết cảm giác cơ thể ở thời điểm hiện tại
✔️ Tìm kiếm hỗ trợ tâm lý khi cần thiết
✨ Quá trình hồi phục không phải là “quên đi sang chấn”, mà là học cách sống mà không còn bị quá khứ kiểm soát.
❤️ Nếu bạn đang mang trong mình những tổn thương cũ, hãy nhớ rằng:
Cơ thể và tâm trí bạn đang cố bảo vệ bạn theo cách mà chúng biết.
Và sự hồi phục hoàn toàn có thể bắt đầu từ những bước nhỏ, an toàn và kiên nhẫn mỗi ngày.

 # TRẦM CẢM KHÔNG CHỈ CẦN ĐIỀU TRỊ – NGƯỜI BỆNH CÒN CẦN ĐƯỢC PHỤC HỒI**“Trầm cảm là bệnh cần được điều trị, nhưng người ...
13/08/2026

# TRẦM CẢM KHÔNG CHỈ CẦN ĐIỀU TRỊ – NGƯỜI BỆNH CÒN CẦN ĐƯỢC PHỤC HỒI

**“Trầm cảm là bệnh cần được điều trị, nhưng người bệnh trầm cảm còn cần được phục hồi.”**

Nhiều gia đình nghĩ rằng:
**“Khi người bệnh hết buồn, ngủ được, ăn được và uống thuốc đều thì coi như khỏi.”**

Thực tế, **giảm triệu chứng chưa chắc đã đồng nghĩa với phục hồi hoàn toàn.**

Một người có thể đã bớt buồn, bớt lo âu nhưng vẫn:

* Không muốn giao tiếp với mọi người.
* Khó tập trung và ghi nhớ.
* Không chủ động làm việc nhà.
* Không duy trì được thói quen sinh hoạt.
* Ngại ra ngoài, ngại gặp người khác.
* Chưa thể học tập hoặc trở lại công việc.
* Mất tự tin và cảm giác mình “không còn làm được gì”.
* Khó duy trì các mối quan hệ gia đình, xã hội.

Đó là lúc chúng ta cần quan tâm đến **PHỤC HỒI CHỨC NĂNG**.

# # PHỤC HỒI CHỨC NĂNG LÀ GÌ?

Phục hồi chức năng không có nghĩa là người bệnh phải “tập luyện thật nhiều”.

Đó là quá trình giúp người bệnh **từng bước lấy lại khả năng sống và tham gia cuộc sống**:

**Tự chăm sóc → Sinh hoạt → Giao tiếp → Vận động → Học tập → Lao động → Vai trò gia đình → Tham gia xã hội.**

Mục tiêu cuối cùng không chỉ là: **“Người bệnh hết triệu chứng.” **Mà còn là: **“Người bệnh có thể sống một cuộc sống có ý nghĩa và phù hợp với khả năng của mình.”**

# # GIA ĐÌNH CÓ THỂ GIÚP NGƯỜI BỆNH NHƯ THẾ NÀO?

# # # 1. Đừng chỉ hỏi: “Hôm nay con có buồn không?”

Hãy thử hỏi: **“Hôm nay con đã làm được điều gì?”**

Hãy động viên từ việc rất nhỏ như tự tắm, tự ăn, đi bộ 10 phút, nói chuyện với người thân hoặc ra khỏi phòng cũng có thể là **một bước tiến trong phục hồi**.

# # # 2. Đừng ép người bệnh “cố lên”

Không nên nói câu như: “Có gì đâu mà buồn.” “Phải mạnh mẽ lên.” “Nghĩ tích cực là được.”

Thay vào đó nên nói: **“Mẹ biết con đang rất khó khăn. Mình cùng làm từng chút một nhé.”**

# # # 3. Đừng làm thay tất cả

Khi người bệnh chưa làm được, gia đình có thể hỗ trợ.

Nhưng khi họ đã có khả năng thực hiện, hãy **khuyến khích họ tự làm**.

Phục hồi không phải là làm mọi thứ thay người bệnh.

**Phục hồi là giúp người bệnh lấy lại khả năng tự làm.**

# # # 4. Khuyến khích hoạt động từng bước

Hãy bắt đầu từ mục tiêu nhỏ. Có thể bắt đầu từ:

**5 phút đi bộ → 10 phút → 15 phút.**

**Tắm rửa → mặc quần áo → chuẩn bị bữa ăn đơn giản → làm một việc nhà nhỏ.**

Mỗi thành công nhỏ đều giúp người bệnh lấy lại **cảm giác năng lực và sự tự tin**.

# # KHI NÀO GIA ĐÌNH NÊN TÌM ĐẾN ĐỘI NGŨ PHỤC HỒI?

Nếu người bệnh đã được điều trị nhưng vẫn gặp khó khăn trong:

* Sinh hoạt cá nhân.
* Giao tiếp.
* Kiểm soát cảm xúc.
* Duy trì hoạt động.
* Học tập hoặc lao động.
* Quan hệ gia đình.
* Tham gia xã hội.

hãy trao đổi với bác sĩ và đội ngũ chuyên môn để được **đánh giá chức năng và xây dựng chương trình phục hồi phù hợp**.

# # HÃY NHÌN NGƯỜI BỆNH KHÔNG CHỈ QUA “ĐIỂM TRẦM CẢM”

Điều quan trọng không chỉ là:

**“Điểm trầm cảm đã giảm bao nhiêu?”**

Mà còn là:

**“Người bệnh đã làm được gì trở lại?”**

**“Họ đã kết nối với gia đình chưa?”**

**“Họ đã quay lại học tập, lao động hay những hoạt động có ý nghĩa chưa?”**

**“Họ đã lấy lại vai trò của mình trong cuộc sống chưa?”**

Đó mới là những dấu hiệu quan trọng của **phục hồi thực sự**.

# # # MỘT THÔNG ĐIỆP DÀNH CHO GIA ĐÌNH

**Đừng chỉ đồng hành với người bệnh cho đến khi họ hết bệnh.**

Hãy đồng hành **cho đến khi họ có thể sống lại cuộc sống của chính mình.**

**Điều trị giúp kiểm soát bệnh.**
**Phục hồi giúp lấy lại cuộc sống.**
**Gia đình giúp hành trình ấy trở nên bền vững hơn.**

**Trầm cảm có thể điều trị. Và phục hồi cũng là một phần quan trọng của hành trình ấy.**
Phòng khám chuyên khoa AN SINH
📍 Khu dân cư Bệnh viện Trung ương I, Thường Tín, Hà Nội
📞 Hotline: 0367 862 328
👉 Hãy chia sẻ bài viết này để nhiều người hiểu rằng trầm cảm có thể vượt qua khi được điều trị và đồng hành đúng cách.

Address

Phòng Khám An Sinh Gần Bệnh Viện Tâm Thần Trung ương 1. Quốc Lộ DT427B
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phòng Khám Chuyên Khoa Tâm Thần An Sinh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share