23/08/2026
Hiểu thêm về lo âu
VÌ SAO CHÚNG TA BỊ LO ÂU, TRẦM CẢM? – HIỂU ĐÚNG MÔ HÌNH TÂM – SINH – LÝ
Lo âu và trầm cảm không đơn giản là “nghĩ nhiều”, “yếu đuối” hay “không biết tự điều chỉnh cảm xúc”.
Đây là những rối loạn có thể hình thành từ sự tương tác phức tạp giữa yếu tố tâm lý, sinh học và môi trường – xã hội.
1. YẾU TỐ SINH HỌC: “BỘ NÃO ĐANG THAY ĐỔI”
Khi cơ thể chịu stress kéo dài, hệ thống điều hòa stress có thể bị hoạt hóa quá mức.
Điều này liên quan đến:
Hoạt động của hệ thần kinh tự chủ.
Trục hạ đồi – tuyến yên – tuyến thượng thận.
Các chất dẫn truyền thần kinh như serotonin, noradrenaline và dopamine.
Các mạng lưới não liên quan đến cảm xúc, động lực, giấc ngủ và nhận thức.
Khi những hệ thống này bị rối loạn, người bệnh có thể xuất hiện:
mất ngủ, hồi hộp, căng thẳng, giảm năng lượng, khó tập trung, mất hứng thú và cảm xúc tiêu cực.
2. YẾU TỐ TÂM LÝ: “CÁCH CHÚNG TA DIỄN GIẢI CUỘC SỐNG”
Cùng một sự kiện nhưng mỗi người có thể phản ứng khác nhau.
Ví dụ:
“Tôi mắc một sai lầm.”
→ Người A: “Mình sai lần này, lần sau có thể sửa.”
→ Người B: “Mình luôn thất bại. Mình chẳng làm được gì cả.”
Nếu kiểu suy nghĩ tiêu cực lặp đi lặp lại, não bộ ngày càng tập trung vào nguy cơ, thất bại và những điều tiêu cực.
Ở lo âu thường gặp:
“Điều gì xấu sẽ xảy ra?”
Ở trầm cảm thường gặp:
“Mọi chuyện đều vô vọng.”
3. YẾU TỐ MÔI TRƯỜNG – XÃ HỘI: “ÁP LỰC TỪ CUỘC SỐNG”
Các yếu tố như:
Áp lực công việc, học tập.
Mâu thuẫn gia đình.
Khó khăn tài chính.
Cô đơn, thiếu hỗ trợ xã hội.
Sang chấn hoặc những biến cố lớn trong cuộc sống.
Bệnh lý cơ thể kéo dài.
có thể làm tăng mức độ stress và trở thành yếu tố khởi phát hoặc duy trì rối loạn.
4. BA YẾU TỐ TÁC ĐỘNG QUA LẠI NHƯ THẾ NÀO?
Có thể hình dung như một “vòng xoắn tâm – sinh – lý”:
Stress/biến cố
↓
Lo lắng hoặc suy nghĩ tiêu cực
↓
Cơ thể tăng đáp ứng stress
↓
Mất ngủ – mệt mỏi – giảm năng lượng
↓
Khó tập trung – giảm hoạt động – giảm khả năng giải quyết vấn đề
↓
Cảm giác thất bại, bất lực hoặc nguy hiểm
↓
Lo âu và trầm cảm tăng lên
Vòng xoắn này tiếp tục lặp lại nếu không được can thiệp.
5. VÌ VẬY, ĐIỀU TRỊ KHÔNG CHỈ LÀ “UỐNG THUỐC”
Một mô hình điều trị toàn diện có thể cần tác động đồng thời vào nhiều yếu tố:
Sinh học: thuốc, điều chỉnh giấc ngủ, hoạt động thể chất và các can thiệp y khoa phù hợp.
Tâm lý: trị liệu nhận thức – hành vi, kỹ năng quản lý lo âu, điều chỉnh suy nghĩ và cảm xúc.
Hành vi: tăng hoạt động, phục hồi thói quen sinh hoạt, từng bước quay lại các hoạt động có ý nghĩa.
Xã hội: cải thiện quan hệ gia đình, hỗ trợ xã hội, môi trường làm việc và khả năng thích nghi.
MỘT ĐIỀU QUAN TRỌNG
Lo âu và trầm cảm không phải là sự yếu đuối về ý chí.
Khi một người đã hình thành rối loạn, việc nói:
“Đừng nghĩ nữa.”
“Vui lên đi.”
“Có gì đâu mà lo.”
thường không giúp giải quyết nguyên nhân.
Điều quan trọng hơn là hiểu cơ chế bệnh, đánh giá đúng mức độ và lựa chọn phương pháp can thiệp phù hợp.
Và hãy nhớ:
Giảm triệu chứng là một mục tiêu.
Khôi phục giấc ngủ, chức năng, các mối quan hệ và chất lượng cuộc sống mới là mục tiêu phục hồi toàn diện.