23/08/2026
"Vừa muốn nghe sự thật, vừa mong bác sĩ nói rằng: “Không sao đâu, mắt con vẫn còn tốt lắm." Có lẽ đây cũng là mong muốn của tất cả ba mẹ phải không?
Hà Nội, chủ nhật, một ngày mưa tầm tã.
Tưởng rằng trong một ngày như thế trung tâm sẽ vắng lắm, nhưng ngay từ sáng sớm, những chiếc ô, chiếc áo mưa ướt sũng vẫn nối nhau dựng trước cửa Bảo An.
Phòng chờ kín người. Một cậu bé ngồi đung đưa chân, mắt dán vào chiếc ô tô đồ chơi trong tay. Cách đó vài ghế, một người mẹ cầm phiếu khám, hỏi lại bác sĩ khá lâu về những con số vừa nhận được. Thi thoảng có tiếng trẻ khóc từ phòng khám vọng ra, rồi chỉ một lát sau lại thấy chính cô cậu ấy chạy ra ngoài, cười như chưa từng có cuộc “đấu tranh” nào trước đó.
Trẻ con là thế. Còn Người lớn thì lo lắng nhiều hơn chúng.
- Lo vì con vừa tăng độ nhanh. Bối rối trước một chỉ số lần đầu được nghe: chiều dài trục nhãn cầu. Sau rồi lại Tự trách vì trước giờ vẫn thấy con nhìn bình thường lắm cơ mà.
Có những câu hỏi bác sĩ đã trả lời cả chục lần, nhưng với mỗi người mẹ ngồi trước mặt, đó vẫn là câu hỏi lần đầu tiên họ phải hỏi cho chính con mình.
Ngoài cửa kính, mưa vẫn xối xả xuống mặt đường. Trong phòng khám ấm áp, những đôi mắt nhỏ lần lượt được kiểm tra thật kỹ lưỡng.
Một ngày Chủ nhật ở Bảo An không có gì quá đặc biệt để kể. Chỉ có rất nhiều bố mẹ đã đi qua một quãng đường mưa để đưa con đến đây. Có lẽ làm cha mẹ là như vậy, những điều mình có thể trì hoãn thì rất nhiều, chỉ riêng chuyện của con thì luôn là: “chỉ cần một ngày được biết sớm hơn một chút, thì ngày đó đã là rất quý giá rồi."