30/12/2024
Thương!
Một cô bé rất rất xinh( giống một diễn viên điện ảnh) mặc dù ăn mặc rất bình thường, cô bé 19 tuổi cùng một phụ nữ tầm 40 tuổi đi vào
Người phụ nữ bắt đầu kể: Cháu í khoảng vài tháng nay rồi không chịu đi học, cứ ở nhà, ở trong phòng cũng không chịu làm gì, ăn uống cũng phải giục nói thế nào cũng không nghe
Tôi nhìn sang cháu bé, gương mặt xinh đẹp phủ một nỗi buồn cam chịu, không nói, nước mắt ngấn trào. Tôi hỏi cháu: Mẹ cháu nói có đúng không, ở trường cháu có vấn đề gì không?Cô bé lắc đầu lặng thinh nhưng hơi căng thẳng. Người phụ nữ nói: dạ thưa bác sĩ, em không phải mẹ cháu, em là thím cháu, cháu ở với em nhiều năm rồi. Tôi bắt đầu thấy có một điều uẩn khúc gì đây
Tôi nói: Cháu ra ngoài ngồi một lát cho bớt căng thẳng nhé, và cô bé chậm rãi đi ra
Tôi tiếp tục nghe thím của bé kể: Thú thật với bác sĩ là bố mẹ cháu bị nhiễm HIV, và cháu cũng bị nhiễm, bố mẹ cháu đều mất do bệnh mười mấy năm rồi, từ lúc bố mẹ cháu mất thì nhà em đưa cháu về nuôi. Nhà em cả nhà đều thương cháu, kể cả con em cũng ăn ngủ chơi cùng, xem cháu như bình thường. Cháu vẫn lĩnh thuốc uống đều. Nhưng thời gian gần đây không chịu uống thuốc và biểu hiện như lúc trước em nói đó ạ.
Tôi chợt hiểu ra…………..
Tôi tiếp tục nói chuyện với cháu sau khi bảo thím ra ngoài
Tôi hỏi cháu: Cháu có gì cứ chia sẻ với cô, cô giúp được gì sẽ giúp nhé . Cô bé chợt oà lên: Cô ơi cháu sắp không chịu đựng nổi rồi, cuộc đời sao bất công với cháu quá……….
Mình cố trấn tĩnh cảm xúc ngồi phân tích, chia sẻ, động viên cô bé.
Sau cùng cô bé bình tĩnh và vẻ mặt đã sáng hơn. Khi ra về mình có dặn thím cháu vài điều
Hôm nay thím cháu gọi: Cháu đã trở lại trường học
Trong cuộc đời có quá nhiều hoàn cảnh *Thương* những khó khăn của ta không là gì cả