Happy Parenting • Phòng Tâm Lý & Can Thiệp Sớm

Happy Parenting • Phòng Tâm Lý & Can Thiệp Sớm Ph.D. Cô Tú-Anh Nguyễn - NCS. HCM (vui lòng đặt hẹn trước)


(*) Bằng cấp và Chuyên môn:

• Ncs.

in Infant & Early Childhood Mental Health & Developmental Disorders
DIRFloortime Expert & Training Leader
Tiến sĩ Tâm lý Trẻ em & Rối loạn Phát triển
Tham vấn tâm lý
Huấn luyện PH can thiệp cho trẻ RLPT
Tư vấn & đào tạo
http://happyparenting.vn Tiến sĩ Tâm lý Nhi & Thạc sĩ Tâm lý, với chuyên môn Tâm lý Trẻ em - Cha mẹ, là nhà thực hành tâm lý học được đào tạo bài bản từ các tổ chức quốc tế và các trường Đại học - Cao học uy tín trên thế giới. Các dịch vụ được thực hiện tại Phòng Tâm lý Trẻ em & Gia đình bởi cô Tu-Anh Nguyen • Happy Parenting:
✓ Kiểm tra & đánh giá mốc phát triển toàn diện, sức khỏe tâm lý của trẻ và kỹ năng tương tác của cha mẹ.
✓ Huấn luyện cha mẹ tự can thiệp qua hình thức chơi có chiến lược với trẻ có rối loạn phát triển, phổ tự kỷ, chậm kỹ năng...
✓ Tư vấn & đào tạo chăm sóc nuôi dạy trẻ từ giai đoạn thai kỳ - sơ sinh - các năm đầu đời
✓ Đào tạo Nuôi dạy con Tích cực & Kỷ luật Tích cực (Offline hoặc Online)
✓ Hỗ trợ cha mẹ cùng con vượt qua các thử thách về tâm lý & sức khỏe tinh thần (Offline & Online)
✓ Can thiệp qua hình thức Chơi (Play Therapy) giúp trẻ phát triển năng lực Cảm xúc - Tình cảm - Kỹ năng xã hội
✓ Đào tạo Phát triển chuyên môn (Professional Development Training)
📍 Happy Parenting office: 29 đường số 10, KĐT Sala, Q. 2, Tp. Tiến sĩ Tâm lý Nhi tại trường cao học Fielding Graduate University được chứng nhận bởi Hiệp Hội Tâm Lý Hoa Kỳ. Đây là chương trình Tiến sĩ duy nhất trên thế giới đào tạo chuyên sâu về Tâm Lý Nhi và Khuyết Tật Phát Triển Trẻ Thơ. Chuyên ngành: Phương pháp can thiệp DIR® và Giám sát thực hành phản tư.
• Tốt nghiệp 3.97 GPA Thạc sĩ Tâm lý Trẻ em & Thanh thiếu niên, trường The Chicago School of Professional Psychology.
• Parent Educator với Chứng chỉ sau Cao học về Giáo dục và Đào tạo Cha mẹ, trường Adelphi University New York.
• Nhà thực hành được chứng nhận của các chương trình can thiệp quốc tế, theo bằng chứng khoa học. Đồng hành cùng cha mẹ qua các giai đoạn thử thách, dựa trên sức mạnh tình cảm gắn bó.
• Speaker: Diễn giả cho các hội thảo và chương trình đào tạo hợp tác với các tổ chức giáo dục và nhãn hàng.
• Nhà sáng lập dự án Happy Parenting


(*) Đăng ký Tư vấn miễn phí 20’ cho cuộc gặp đầu tiên: https://happyparenting.vn/free20/

24/07/2026

Con nói nhiều chưa chắc đã là giao tiếp qua lại tốt?

Có những em bé nói được nhiều câu, thuộc bài hát, nhớ chữ/số, hoặc nói rất “người lớn”. Nhưng khi chơi cùng người khác, con lại khó đón ý, khó chờ lượt, hoặc khó chia sẻ ý tưởng.

Điều cần quan sát không chỉ là con nói được bao nhiêu, mà là con dùng lời nói như thế nào trong tương tác qua lại với người khác?

🎬 Xem video đầy đủ tại: https://youtu.be/qjj8GnNWol8

21/07/2026

Không phải cứ trẻ “khó” là trẻ “hư”

Có những đứa trẻ thường khiến người lớn cảm thấy rất mệt mỏi. Con dễ khóc, dễ giận, hay cãi, không chịu chuyển hoạt động, không hợp tác khi cả nhà đang vội, nói mãi không nghe, hoặc chỉ một chuyện nhỏ cũng thành một trận lớn. Trong những khoảnh khắc đó, rất dễ để người lớn gắn cho con một nhãn: “khó”, “hư”, “ương”, “cứng đầu”, “không biết điều”.

Một đứa trẻ “khó” có thể là một đứa trẻ có tính khí hoặc hệ thần kinh nhạy cảm hơn, dễ quá tải hơn, và khó chuyển sự tập trung từ việc này sang việc khác hơn. Có trẻ rất cần predictability (khả năng dự đoán), nên những thay đổi nhỏ cũng khiến con mất kiểm soát. Có trẻ chưa đủ ngôn ngữ để nói về thất vọng, nên cơ thể nói bằng cách la hét hoặc phản kháng. Có trẻ rất muốn làm đúng, nhưng xung động lên nhanh hơn khả năng dừng lại hành động. Có trẻ đã cố cả ngày ở trường, về nhà chỉ còn một chút năng lượng rất ít.

Điều này không có nghĩa là trẻ muốn làm gì thì làm. “Không hư” không đồng nghĩa với “không cần giới hạn”. Ngược lại, những đứa trẻ “khó” thường càng cần người lớn có giới hạn rõ ràng, nhịp sinh hoạt ổn định và sự bình tĩnh đủ lớn để giúp con quay lại. Nhưng giới hạn sẽ hiệu quả hơn rất nhiều nếu nó đi kèm với hiểu biết, không đi kèm với việc trừng phạt hay dán nhãn.

Một câu “con hư quá” thường không dạy được trẻ kỹ năng gì. Nó chỉ làm trẻ hiểu rằng trong khoảnh khắc khó nhất của mình, con bị định nghĩa bởi hành vi tệ nhất. Nhưng nếu người lớn có thể nói: “Mẹ sẽ không để con đánh em. Mẹ thấy con đang rất giận. Mình dừng tay lại trước, rồi mẹ giúp con nói điều con muốn”, thì trẻ vừa nhận được ranh giới, vừa nhận được một con đường khác.

Mình hay nghĩ về hành vi của trẻ một cách đơn giản: hành vi là phần nổi, còn năng lực là phần chìm. Phần nổi là con la hét, chống đối, khóc, ném đồ, cãi lại. Phần chìm có thể là do thiếu ngủ, đói, quá tải, lo âu, thiếu kỹ năng giao tiếp, thiếu khả năng chờ đợi, thiếu sự linh hoạt, hoặc cảm giác không được thấu hiểu.

Nếu chỉ loại bỏ phần nổi, hành vi có thể im lặng một lúc. Nhưng nếu không nhìn vào phần chìm, vấn đề sẽ quay lại dưới một dạng khác.

Cha mẹ có thể bắt đầu bằng một bước rất nhỏ: trước khi hỏi “làm sao để con dừng lại?”, hãy hỏi thêm “điều gì khiến con chưa làm được điều mình đang yêu cầu?” Câu hỏi đó không làm cha mẹ yếu đi. Nó giúp cha mẹ chính xác hơn.

Vì một đứa trẻ “khó” không nhất thiết là một đứa trẻ xấu. Rất nhiều khi, đó là một đứa trẻ đang cần người lớn nhìn ra phần con đang chật vật bên dưới tảng băng, để có thể dạy con và hỗ trợ con theo một cách khác để con biết cách làm gì với cảm xúc, nhu cầu và giới hạn của mình.

Trẻ nói nhiều có thể vẫn cần quan sát tự kỷ? Nói vs.  giao tiếp xã hội: https://youtu.be/qjj8GnNWol8Con nói nhiều, nhưng...
17/07/2026

Trẻ nói nhiều có thể vẫn cần quan sát tự kỷ? Nói vs. giao tiếp xã hội: https://youtu.be/qjj8GnNWol8

Con nói nhiều, nhưng có thật sự đang giao tiếp qua lại không?

Có những em bé nói rất nhiều: thuộc bài hát, nhớ chữ, nhớ số, nói vanh vách về tàu xe, khủng long, hành tinh, hoặc lặp lại những câu rất dài từ video con từng xem.

Nhưng trong phát triển giao tiếp và tương tác xã hội của trẻ nhỏ, hãy thử biệt 3 lớp khác nhau:

1. Nói: Con phát âm được, có từ, có câu.

2. Ngôn ngữ: Con hiểu và sử dụng lời nói có ý nghĩa trong ngữ cảnh.

3. Giao tiếp xã hội: Con dùng lời nói cùng ánh mắt, cử chỉ, nét mặt, cảm xúc, lượt chờ và sự chú ý chung để tạo ra một vòng qua lại với người khác.

Vì vậy, câu hỏi không chỉ là: “Con nói được bao nhiêu từ?”; mà còn là: “Lời nói đó có tạo ra tương tác hai chiều không?”

Ví dụ, con rất thích tàu. Con có thể nói liên tục về tàu. Nhưng khi mẹ góp một ý nhỏ: “Hôm nay tàu chở gấu bông đi khám bệnh nhé”- thì con có thể đón nhận, nhìn mẹ, cười, đáp lại, hoặc mở rộng trò chơi một chút không? Hay con chỉ tiếp tục nói một mình theo đúng kịch bản quen thuộc?

Trong video mới này, mình chia sẻ một vài câu hỏi giúp cha mẹ quan sát rõ hơn về sự phát triển giao tiếp - tương tác xã hội của trẻ nhỏ.

Video này không phải để cha mẹ tự chẩn đoán cho con. Và cũng không phải để gán vấn đề bệnh lý cho những em bé nói nhiều, thích chữ, thích số, thích tàu xe hay một chủ đề nào đó rất sâu. Mục tiêu là giúp cha mẹ có một lăng kính rõ hơn: đừng chỉ nhìn số lượng từ, mà hãy nhìn thêm cách con dùng lời nói trong tương tác thật.

Nội dung mang tính giáo dục và định hướng, không thay thế cho đánh giá cá nhân hóa. Nếu gia đình còn băn khoăn kéo dài về phát triển, giao tiếp, chơi hoặc hành vi của con, một buổi tầm soát có thể giúp cha mẹ có một bản đồ phát triển rõ ràng hơn cho con.

Screening không phải là dán nhãn trẻCó những phụ huynh mình từng làm việc cùng đã kể cho mình nghe về khoảng thời gian h...
14/07/2026

Screening không phải là dán nhãn trẻ

Có những phụ huynh mình từng làm việc cùng đã kể cho mình nghe về khoảng thời gian họ sống trong sự lưng chừng và lơ lửng, khi quan sát thấy những biểu hiện như: con chưa nói nhiều như các bạn. Con ít gọi ba mẹ lại để khoe điều gì đó. Con hay chơi một mình. Mỗi lần thay đổi hoạt động đều rất khó đối với con. Có lúc gọi mãi mà con không nghe, nhưng có lúc lại hiểu rất nhanh. Con dễ bùng nổ, khó ngủ, kén ăn, hoặc phản ứng rất mạnh với âm thanh, đụng chạm, thức ăn hay những thay đổi nhỏ trong ngày….

Cha mẹ thường ở trong trạng thái vừa lo vừa tự trấn an: “Từ từ lớn lên sẽ hết.” Nhưng nhiều lúc, càng quan sát, trong lòng họ càng có cảm giác rằng cần phải hiểu rõ hơn về những điều đang diễn ra trong sự phát triển của con.

Việc screening (sàng lọc - kiểm tra), nếu được thực hiện đúng, không nên là một quá trình đóng dấu lên một đứa trẻ. Screening là bước đầu để lập bản đồ hiểu về nhu cầu phát triển của trẻ, trong hệ sinh thái hàng ngày mà con lớn lên, để cung cấp cho trẻ sự hỗ trợ phù hợp nhất. Một bản đồ tốt không nói: “Đứa trẻ này bị abc rồi, phải chữa bằng cách xyz thôi.” Nó giúp người lớn nhìn rõ hơn: con đang phát triển ra sao so với độ tuổi của mình, điều gì thuộc về đặc điểm riêng của con, và điều gì trong đời sống hằng ngày đang khiến con dễ gặp khó khăn.

Ở Happy Parenting, khi làm screening cho trẻ nhỏ, mình không chỉ “nhìn trẻ một lúc rồi kết luận”. Mình thường cố gắng ghép nhiều mảnh thông tin lại với nhau:

- Mốc phát triển: trẻ đang ở đâu về giao tiếp, chơi, tương tác, vận động, tự lập, cảm xúc và điều hòa.
- Bảng hỏi từ nhiều góc nhìn: không chỉ một cảm nhận đơn lẻ, mà kết hợp thông tin từ cha mẹ và, nếu có thể, từ giáo viên/người chăm sóc khác.
- Quan sát chuyên môn: không chỉ quan sát trẻ làm gì, mà quan sát cách trẻ khởi xướng, đáp lại, giao tiếp bằng lời/không lời, chơi, chuyển hoạt động, xử lý cảm giác và tìm kiếm sự hỗ trợ.
- Tương tác giữa trẻ và cha mẹ: vì với trẻ nhỏ, rất nhiều thông tin quan trọng nằm trong cách con nhìn, kéo, né, chờ, phản hồi, cùng chơi, cùng điều chỉnh với người chăm sóc.
- Thông tin ở nhiều môi trường: ở nhà con thế nào, ở lớp thế nào, với người lạ thế nào, lúc mệt/đói/ồn/đổi lịch thì thế nào. Một đứa trẻ có thể rất khác nhau giữa các bối cảnh.
- Lịch sử phát triển và gia đình: con nói, chơi, ngủ, ăn, vận động, tương tác từ trước đến nay ra sao; có thay đổi gì gần đây không; trong gia đình có ai từng có khó khăn về chú ý, học tập, ngôn ngữ, lo âu, điều hòa cảm xúc hoặc các nét phát triển tương tự không. Những thông tin này không dùng để quy kết nguyên nhân, mà để hiểu bức tranh phát triển đầy đủ hơn.

Với trẻ nhỏ, đặc biệt khi cha mẹ đang lo về ngôn ngữ, tự kỷ, ADHD, chậm phát triển, lo âu hoặc khó khăn điều hòa, screening tốt thường không chỉ hỏi: “Con có làm được kỹ năng này không?” mà còn hỏi: “Con làm điều đó trong bối cảnh nào, với ai, bằng cách nào, có cần hỗ trợ gì, và điều gì làm kỹ năng đó xuất hiện hoặc biến mất?”

Đây cũng là lý do vì sao có những trẻ “ở nhà có vẻ ổn” nhưng ở lớp lại rất khó, hoặc ngược lại. Có trẻ nói được nhiều từ nhưng ít dùng lời để giao tiếp. Có trẻ biết chữ/số rất sớm nhưng lại khó chia sẻ chú ý, khó chơi linh hoạt, hoặc rất dễ sụp đổ khi có thay đổi. Có trẻ không phải “không biết”, mà là hệ thần kinh của con cần một điều kiện an toàn hơn để con thể hiện điều mình biết.

Sau quá trình sàng lọc tại Happy Parenting, điều mình muốn gia đình nhận được không chỉ là một bảng điểm hay một danh sách “có – không”. Gia đình cần có một bức tranh dễ hiểu hơn về:

- những điểm mạnh và mảng phát triển hiện tại của trẻ;
- những khó khăn đang ảnh hưởng rõ nhất đến sinh hoạt;
- những điều cần tiếp tục theo dõi;
- những ưu tiên hỗ trợ trước mắt;
- cách người lớn có thể điều chỉnh tương tác, môi trường và nhịp sinh hoạt;
- liệu trẻ có cần đánh giá sâu hơn, hỗ trợ y khoa, can thiệp phát triển, phối hợp trường học hay một cách hỗ trợ khác phù hợp hơn hay không.

Với một số gia đình, bước tiếp theo có thể là tiếp tục theo dõi một cách có chủ đích. Với gia đình khác, đó có thể là một đánh giá sâu hơn. Có trường hợp cần hướng dẫn cha mẹ cách chơi, cách giao tiếp và hỗ trợ điều hòa tại nhà. Cũng có trường hợp cần phối hợp với bác sĩ, giáo viên, chuyên viên ngôn ngữ, chuyên gia trị liệu hoặc các chuyên gia liên quan. Điều quan trọng là bước tiếp theo được lựa chọn dựa trên điều trẻ thật sự cần lúc này, thay vì nỗi sợ hoặc một công thức chung.

Nếu cha mẹ đang ở trong trạng thái “không biết có nên lo không, nhưng cũng không thể hoàn toàn yên tâm”, một buổi tham vấn định hướng hoặc sàng lọc phát triển tại Happy Parenting có thể giúp gia đình bắt đầu một cách nhẹ nhàng hơn.

♨️  Đừng vội hỏi trẻ cần bài can thiệp nào. Hãy hỏi trước: điều gì đang làm trẻ mất điều hoà?Gần đây, mình có một dịp tr...
09/07/2026

♨️ Đừng vội hỏi trẻ cần bài can thiệp nào. Hãy hỏi trước: điều gì đang làm trẻ mất điều hoà?

Gần đây, mình có một dịp trao đổi với một bạn đang can thiệp cho bé 7 tuổi, có giảm chú ý và chậm phát triển trí tuệ. Trong kỳ nghỉ hè, sinh hoạt của bé thay đổi khá nhiều: bé ở nhà nhiều hơn, xem TV nhiều hơn, hoạt động vận động giảm hẳn, ít hoạt động có cấu trúc hơn và có nhiều thời gian ngồi một mình. Gần đây, bé bắt đầu xuất hiện một số hành vi mới như cào gãi các ngón tay đến sưng, có vết đỏ, liếm môi nhiều đến lở loét, lắc lư, và có vẻ khó kiểm soát cơ thể hơn trước.

Điều mình đánh giá cao ở câu hỏi của bạn therapist này là bạn đã không chỉ nhìn hành vi như một điều “xấu” cần dập tắt. Bạn đã bắt đầu nhìn thấy một mối liên hệ rất quan trọng: khi nhịp sinh hoạt thay đổi đột ngột, khi cơ thể thiếu vận động, khi trẻ thiếu những hoạt động có cấu trúc, .. và bạn đặt câu hỏi là “có thể dùng các bài can thiệp cảm giác tương tự trẻ có tự kỉ không?”.

Nhưng nếu chỉ dừng ở câu hỏi “bé có đang tìm kích thích cảm giác không?”, mình nghĩ vẫn chưa đủ. Câu hỏi sâu hơn cần đặt ra là: vì sao đứa trẻ này, trong bối cảnh này, vào thời điểm này, lại thay đổi như vậy? Và khó khăn nền tảng của trẻ đang nằm ở đâu: cơ thể, cảm giác, vận động, chú ý, khả năng tự kiểm soát, nhận thức, giao tiếp, khả năng tìm cách giải quyết khi khó chịu, môi trường sinh hoạt, hay một yếu tố cơ thể/y khoa nào đó đang làm trẻ đau, ngứa hoặc khó chịu?

Đây là lý do trong thực hành hàng ngàyl, mình thường không thích cách nghĩ quá tuyến tính kiểu “hành vi X thì dùng phương pháp Y”, “khó khăn A thì làm bài tập B”. Trẻ em không vận hành như một bảng ghép cặp đơn giản. Một hành vi nhìn bên ngoài có thể giống nhau, nhưng gốc rễ bên dưới có thể rất khác nhau. Hai đứa trẻ cùng cào tay, nhưng một bé có thể đang quá tải cảm giác, một bé có thể đang lo âu, một bé có thể đang buồn chán và thiếu vận động, một bé có thể đang phản ứng với sự thay đổi trong gia đình, một bé có thể đang có ngứa/đau thật ở da, và một bé khác có thể chưa có đủ ngôn ngữ để nói: “Con khó chịu”, “con nhớ mẹ”, “con không biết làm gì”, “con cần vận động”, “con chán”, “con mệt”, hoặc “con cần người lớn giúp con bình tĩnh lại”.

1️⃣ Với trường hợp này, điều đầu tiên mình sẽ nhìn là tầng điều hòa cơ thể và khả năng tự tổ chức hành vi. Khi trẻ nghỉ hè, nhịp ngủ – ăn – vận động – tương tác xã hội – yêu cầu học tập thay đổi đột ngột, nhiều trẻ có thể mất đi các điểm neo giúp cơ thể và cảm xúc ổn định. Với một bé vốn đã có khó khăn chú ý hoặc chậm phát triển, những năng lực như tự bắt đầu một hoạt động, chuyển từ việc này sang việc khác, chờ đợi, dừng một hành vi lặp lại, kiểm soát xung động, hoặc tìm một cách phù hợp để xả năng lượng có thể chưa đủ vững.

Nói cách khác, bé có thể không tự biết: “Mình đang bứt rứt”, “mình cần vận động”, “mình cần đổi trạng thái cơ thể”, “mình đang nhớ mẹ”, “mình thấy ngày hôm nay lạ quá”, hoặc “mình cần người lớn giúp mình chuyển sang một hoạt động khác.” Khi thiếu sự nâng đỡ quen thuộc từ môi trường, cơ thể trẻ có thể tự tìm những cách nhanh, mạnh và dễ lặp lại hơn như cào, gãi, liếm môi, lắc lư, hoặc loay hoay tay chân.

2️⃣ Tầng thứ hai là nhận thức, giao tiếp và khả năng tìm cách giải quyết khi gặp khó khăn. Chậm phát triển trí tuệ không chỉ có nghĩa là “học chậm”. Nó thường liên quan đến khả năng hiểu tình huống, nhận biết trạng thái bên trong cơ thể, gọi tên cảm giác, diễn đạt nhu cầu và tìm một cách thay thế khi điều gì đó không ổn. Có thể bé không nói được: “Con ngứa”, “con bứt rứt”, “con chán”, “con cần vận động”, “con mệt”, “con nhớ mẹ”, “con không biết tiếp theo phải làm gì”, hoặc “con cần người lớn giúp”. Khi ngôn ngữ, nhận thức và khả năng tìm giải pháp chưa đủ, cơ thể sẽ “nói” thay bằng hành vi.

3️⃣ Tầng thứ ba là cảm giác – vận động, đặc biệt là khả năng lập kế hoạch vận động và phối hợp cơ thể. Chi tiết bé vốn có vùng vai, tay, chân không phối hợp, cơ thể không có nhịp điệu, không bắt được nhịp là một thông tin rất quan trọng. Đây không chỉ là “thiếu vận động” chung chung. Nó có thể cho thấy bé khó nghĩ ra một hoạt động vận động, khó sắp xếp các bước, khó phối hợp cơ thể và khó thực hiện một hành động có mục đích. Nếu nền này yếu, trẻ không dễ tự tổ chức một trò chơi vận động phù hợp. Trẻ có thể muốn vận động nhưng không biết bắt đầu từ đâu, dễ thất bại, dễ mệt, dễ né hoạt động, hoặc chỉ chọn những hoạt động quen thuộc, lặp lại và ít đòi hỏi phối hợp.

Khi một trẻ như vậy ở trong trạng thái ít cấu trúc, ít vận động, nhiều thời gian thụ động, cơ thể có thể càng thu hẹp hoạt động, càng thiếu những trải nghiệm vận động cần thiết, rồi càng khó điều hòa hơn. Có thể bé vẫn cần thêm cảm giác mạnh từ cơ thể, nhưng vì bé khó tổ chức vận động có mục đích, bé tìm đến những cảm giác nhanh, mạnh, lặp lại và dễ kiểm soát hơn như gãi, cắn, liếm, lắc lư hoặc loay hoay tay chân.

4️⃣ Tầng thứ tư là bối cảnh quan hệ và cảm giác an toàn. Đây là điểm mình muốn nhấn mạnh thêm khi biết bố thường đi công tác và mẹ cũng vắng nhà liên tục trong 2 tuần gần đây. Với trẻ nhỏ, nhất là trẻ có khó khăn phát triển, người chăm sóc chính không chỉ là người “ở bên cạnh”. Họ thường là người giúp trẻ giữ nhịp: nhịp ăn, nhịp ngủ, nhịp chuyển hoạt động, nhịp trấn an, nhịp dự đoán được của ngày. Khi những người lớn quen thuộc vắng mặt, trẻ có thể không nói được “con nhớ”, “con lo”, “con thấy thiếu”, nhưng cơ thể có thể biểu hiện bằng bứt rứt, tăng hành vi lặp lại, khó dừng lại, tìm cảm giác mạnh hơn, dễ cáu hơn, hoặc khó phục hồi hơn sau những lúc mất bình tĩnh.

Điều này không có nghĩa là cha mẹ đi công tác là “nguyên nhân” khiến trẻ có hành vi. Mình không nghĩ nên nhìn theo hướng đổ lỗi như vậy. Nhưng trong một bản đồ hiểu trẻ, sự thay đổi về người chăm sóc, sự thiếu vắng những gương mặt quen thuộc, sự đứt đoạn trong nhịp sinh hoạt và sự thiếu nhất quán trong cách người lớn hỗ trợ đều là những yếu tố cần được xem xét. Với nhiều trẻ, bối cảnh không tạo ra toàn bộ khó khăn, nhưng có thể làm khó khăn vốn có trở nên rõ hơn, mạnh hơn hoặc khó kiểm soát hơn.

5️⃣ Tầng thứ năm là cần quan sát và loại trừ yếu tố cơ thể/y khoa. Khi một bé cào gãi đến sưng, có vết đỏ, môi lở loét, mình sẽ không mặc định tất cả là “hành vi” hay “cảm giác”. Gia đình cần quan sát thêm: vùng da đó có ngứa, đau, dị ứng, nhiễm trùng, khô môi, khó chịu vùng miệng, thiếu nước, hoặc yếu tố y khoa nào không. Một lăng kính phát triển tốt không bao giờ nên bỏ qua cơ thể thật của trẻ. Đôi khi trẻ càng khó giao tiếp thì người lớn càng cần cẩn thận hơn với những tín hiệu đau, ngứa, khó chịu hoặc mệt mỏi mà con không nói ra được.

Vì vậy, nếu phải hiểu tình huống này một cách thận trọng, mình sẽ không nói “bé này đang tự kích thích” rồi dừng ở đó. Mình sẽ nhìn đây như sự giao nhau của nhiều tầng: thay đổi đột ngột trong nhịp sinh hoạt, giảm vận động và giảm hoạt động có cấu trúc, tăng thời gian thụ động hoặc một mình, bố mẹ vắng nhà nhiều hơn, nền tự điều hòa và tự tổ chức hành vi còn yếu, hạn chế về nhận thức – giao tiếp – khả năng tìm giải pháp, khó khăn trong phối hợp và lập kế hoạch vận động, cùng với khả năng có yếu tố đau, ngứa hoặc khó chịu cơ thể cần kiểm tra thêm.

Từ cách hiểu đó, hướng hỗ trợ ban đầu cũng sẽ khác. Mình sẽ không bắt đầu bằng việc áp ngay một “bộ bài cảm giác” hay một danh sách bài tập rời rạc. Mình sẽ bắt đầu bằng cách tái lập một môi trường giúp bé dễ ổn định hơn: nhịp sinh hoạt dễ đoán hơn, nhiều cơ hội vận động có mục đích hơn, ít thời gian thụ động kéo dài hơn, thêm hoạt động có cấu trúc nhưng vừa sức, thêm người lớn hỗ trợ chuyển hoạt động, thêm cách để bé xin nghỉ, xin vận động, xin giúp đỡ hoặc báo khó chịu bằng hình ảnh, cử chỉ, lời nói đơn giản hay lựa chọn cụ thể.

Nếu bố mẹ phải đi công tác, gia đình có thể cần chuẩn bị thêm những điểm tựa dự đoán được cho trẻ: lịch hình ảnh đơn giản, lời báo trước rõ ràng, một nghi thức chào – gọi điện – trở về ổn định, người chăm sóc thay thế có cách phản hồi nhất quán, và những hoạt động quen thuộc giúp bé cảm thấy ngày của mình vẫn còn có trật tự. Với một số trẻ, điều làm con ổn hơn không phải là người lớn giải thích dài, mà là những tín hiệu lặp lại đủ rõ: hôm nay ai ở với con, con sẽ làm gì, khi nào mẹ gọi, khi nào mẹ về, và lúc con bứt rứt thì con có thể làm gì thay vì cào gãi cơ thể mình.

Nếu có can thiệp cảm giác – vận động, nó cũng không nên là vài bài tập tách rời khỏi đời sống sinh hoạt. Nó cần được đặt trong một kế hoạch rộng hơn: giúp trẻ có trải nghiệm cơ thể an toàn, học cách dùng cơ thể có mục đích, tăng phối hợp vận động, tăng khả năng tham gia hoạt động, và có những cách thay thế ít gây tổn thương hơn khi cơ thể đang bứt rứt hoặc quá tải.

Đây là sự khác biệt giữa việc “cho một bài can thiệp” và việc “lập bản đồ hỗ trợ cho nhu cầu đặc biệt của một trẻ đa dạng thần kinh”. Một bên bắt đầu từ kỹ thuật. Bên còn lại bắt đầu từ câu hỏi: đứa trẻ này đang phát triển như thế nào, cơ thể con đang nói gì, bối cảnh sống có đang làm khó khăn tăng lên không, và người lớn cần hỗ trợ tầng nền nào để con bớt phải dùng hành vi thay cho ngôn ngữ?

Mình chia sẻ câu chuyện này không phải để kết luận về một em bé cụ thể qua vài dòng mô tả. Một tình huống thật luôn cần được quan sát trực tiếp, trao đổi kỹ với gia đình, kiểm tra các yếu tố cơ thể/y khoa khi cần, và hiểu rõ bối cảnh sống của trẻ. Nhưng đây là một ví dụ để cha mẹ, giáo viên và người làm chuyên môn trẻ thấy rằng: trước khi hỏi trẻ cần phương pháp nào, mình cần học cách nhìn trẻ như một hệ phát triển đang vận hành trong một bối cảnh cụ thể.

Một hành vi không bao giờ chỉ là một hành vi. Nó có thể là tín hiệu của cơ thể, cảm xúc, giao tiếp, vận động, nhận thức, môi trường, quan hệ và lịch sử phát triển của trẻ.

Ở Happy Parenting, đó là phần cốt lõi trong công việc của mình: không chỉ hỏi “con bị gì?”, mà cùng gia đình lập một bản đồ phát triển – chức năng – bối cảnh để hiểu con rõ hơn và chọn hướng hỗ trợ phù hợp hơn.

Neurodiversity: Đa dạng Thần kinhMình vừa mở group: Đồng hành cùng trẻ Đa dạng Thần kinh • Happy Parenting - Không bệnh ...
08/07/2026

Neurodiversity: Đa dạng Thần kinh

Mình vừa mở group: Đồng hành cùng trẻ Đa dạng Thần kinh • Happy Parenting - Không bệnh lý hoá khác biệt cá nhân. Không phớt lờ nhu cầu cần được hỗ trợ.

Đa dạng thần kinh — neurodiversity — là cách nhìn rằng con người có những khác biệt tự nhiên trong cách não bộ phát triển, xử lý thông tin, cảm nhận, học tập, giao tiếp và tương tác với thế giới. Với lăng kính Neurodiversity - Đa dạng Thần kinh này, một đứa trẻ tự kỷ, ADHD, chậm nói, khó điều hòa, nhạy cảm giác quan, khó chuyển tiếp, hoặc có cách chơi – cách học – cách tương tác khác biệt không nên bị nhìn như một đứa trẻ “sai”, “hỏng”, hay là một phiên bản kém hơn của trẻ phát triển điển hình.

Nhưng mình cũng muốn nói rất rõ: neurodiversity không có nghĩa là mọi khác biệt đều ổn theo nghĩa là trẻ không cần hỗ trợ gì nữa. Tôn trọng trẻ không có nghĩa là để con một mình trong những khó khăn hiện có. Chấp nhận con không có nghĩa là lãng mạn hóa những chật vật của con. Một lăng kính neuroaffirming — nghĩa là tôn trọng hệ thần kinh khác biệt của trẻ, thay vì xem con như “phiên bản lỗi” của trẻ điển hình — không phủ nhận những khó khăn chức năng rất thật mà con đang gặp.

Một em bé không chịu vào lớp mỗi sáng có thể không chỉ là “khác biệt”. Có thể con đang lo âu, quá tải cảm giác, khó chuyển tiếp, hoặc chưa có đủ ngôn ngữ để nói về những gì đang diễn ra trong cơ thể mình. Một em bé chỉ ăn vài món rất giới hạn có thể không chỉ là “cá tính riêng”. Có thể con đang gặp khó khăn về cảm giác, lo sợ với trải nghiệm mới, hoặc cơ thể con phản ứng mạnh hơn người lớn tưởng. Một bạn nhỏ có thể đọc rất giỏi, nói chuyện như “bác học nhí”, nhưng mỗi lần thay đổi kế hoạch thường ngày lại sụp đổ và meltdown. Điều đó không nên bị xem nhẹ hay tặc lưỡi “cháu nó thông minh mà”.

Vì vậy, với mình, đồng hành cùng trẻ đa dạng thần kinh không phải là chọn giữa hai cực: hoặc sửa trẻ cho giống số đông, hoặc để mọi thứ tự nhiên vì “con khác biệt nên cứ để con là con”. Đồng hành là một con đường khó hơn, tinh tế hơn, và cũng nhân văn hơn: nhìn thấy con người thật của trẻ, tôn trọng cách hệ thần kinh của con vận hành, đồng thời đủ trách nhiệm để hỏi xem con đang cần được hỗ trợ ở tầng nào để bớt chật vật, bớt cô độc và phát triển tốt hơn theo cách riêng của con.

Trong bối cảnh Việt Nam, mình nghĩ con đường này càng cần được nói rõ hơn. Nhiều gia đình vẫn bắt đầu hành trình từ mô hình medical: đi khám, tìm chẩn đoán, hỏi con “bị gì”, tìm nơi “chữa”, tìm cách “dạy” và “rèn” để con bớt hành vi khó, ngồi học tốt hơn, theo kịp bạn hơn, đạt được những kết quả dễ nhìn thấy hơn. Mình không phán xét điểm khởi đầu đó, vì nó phản ánh một nỗi lo rất thật của cha mẹ và một hệ thống vẫn đang đánh giá trẻ rất nhiều dựa trên khả năng thích nghi với khuôn mẫu chung.

Nhưng nếu chỉ dừng ở đó, trẻ rất dễ bị nhìn qua cái thiếu sót. Thiếu lời nói, thiếu tập trung, thiếu hợp tác, thiếu kỹ năng, thiếu hành vi phù hợp, thiếu khả năng ngồi yên, thiếu khả năng làm theo yêu cầu. Khi người lớn chỉ thấy cái thiếu, can thiệp rất dễ trở thành một chuỗi bài tập để lấp chỗ trống, mà chưa chắc đã chạm đến điều đang thật sự làm trẻ khổ: hệ thần kinh quá tải, cảm giác không được hiểu, giao tiếp chưa có cầu nối, quan hệ chưa đủ an toàn, môi trường vượt quá sức, hoặc kỳ vọng của người lớn đang đi trước năng lực phát triển hiện tại của con.

Ở Happy Parenting, mình không đứng ở phía phủ nhận chẩn đoán, cũng không đứng ở phía thu hẹp đứa trẻ thành một dòng chẩn đoán. Chẩn đoán là một điểm khởi đầu quan trọng. Nhưng sau chẩn đoán, gia đình cần một bản đồ phát triển đủ rõ hơn: con đang điều hòa ra sao, con giao tiếp thế nào, con chơi và tương tác bằng cách nào, con học tốt nhất trong điều kiện nào, điều gì làm con quá tải, điều gì giúp con mở ra, và người lớn có thể thay đổi điều gì trong tương tác, môi trường, nhịp sống gia đình và phối hợp với trường học để hỗ trợ con đúng hơn.

Đây cũng là lý do mình muốn group này không trở thành một nơi hỏi “bé như vậy là bị gì?” rồi vội vàng đưa ra những kết luận rời rạc. Mình mong đây là nơi chúng ta học cách đặt câu hỏi sâu hơn: mình đang quan sát thấy điều gì, điều gì có thể đang diễn ra bên dưới, hành vi này có thể liên quan đến điều hòa, cảm giác, giao tiếp, chơi, quan hệ, môi trường hay kỳ vọng phát triển nào, và bước hỗ trợ nhỏ nhất nhưng đúng nhất ở thời điểm này là gì.

Với cha mẹ, mình mong group này là một nơi để bạn bớt cảm giác cô đơn. Không phải để bạn nghe rằng mọi thứ đều ổn khi trong lòng bạn biết con đang rất chật vật. Mà là để bạn có thêm ngôn ngữ, thêm lăng kính, thêm sự bình tĩnh và thêm một vài bước đi cụ thể để hiểu con hơn trong đời sống hằng ngày.

Với giáo viên và người làm chuyên môn trẻ, mình mong group này là một nơi để chúng ta luyện cách nghĩ trước khi chọn kỹ thuật. Trước khi hỏi “dùng chiến lược nào?”, có lẽ cần hỏi: mình đang đối mặt với khó khăn về formulation của trẻ như thế nào? Đây là vấn đề của hành vi, hay của điều hòa? Cảm giác của? Của giao tiếp? Của motor planning? Của executive function? Của quan hệ? Của môi trường? Của một kỳ vọng phát triển đang vượt quá sức trẻ? Khi cách nhìn sâu hơn, can thiệp cũng sẽ bớt máy móc và bớt làm trẻ cảm thấy mình luôn là người cần được sửa.

Nếu nhìn theo cách đó, can thiệp không phải để xóa đi sự khác biệt của trẻ. Can thiệp là để xây cầu nối: giữa hệ thần kinh của con và môi trường, giữa cảm xúc của con và ngôn ngữ, giữa nhu cầu của con và cách người lớn có thể hiểu, giữa tiềm năng của con và đời sống thực tế hằng ngày.

Mình hy vọng đây sẽ là tinh thần chung của group: đủ nhân văn để không bệnh lý hóa trẻ, đủ tỉnh táo để không phớt lờ khó khăn, đủ chuyên môn để không đưa ra lời khuyên vội vàng, và đủ ấm áp để cha mẹ không cảm thấy mình bị phán xét trên hành trình đầy áp lực này.

Nếu bạn đang đồng hành cùng trẻ đặc biệt, hay trẻ đa dạng thần kinh, mời bạn tham gia nhóm nhé: https://www.facebook.com/groups/926154648112954/

Có một câu hỏi mình đã nhận được rất nhiều lần trong nhiều năm làm việc với trẻ em và gia đình:“Em mới vào nghề thì nên ...
29/06/2026

Có một câu hỏi mình đã nhận được rất nhiều lần trong nhiều năm làm việc với trẻ em và gia đình:

“Em mới vào nghề thì nên bắt đầu từ đâu? Em muốn bắt đầu trong lĩnh vực tâm lý - phát triển, em muốn làm công việc hướng dẫn và đồng hành cùng cha mẹ, em nên học những gì?” - Mình nhận câu hỏi đó từ các bạn sinh viên tâm lý – giáo dục, từ các bạn can thiệp mới đi làm, từ giáo viên, từ những đồng nghiệp trẻ rất thương trẻ em và rất muốn làm nghề tử tế, nhưng đôi khi vẫn thấy thiếu một “bản đồ” đủ vững để biết nên quan sát gì, hiểu gì, hỏi gì, và đồng hành với cha mẹ ra sao.

Thật ra, mình đã muốn mở các chương trình đào tạo chuyên môn từ rất lâu. Cũng có rất nhiều lời hỏi, lời nhắn, lời “bao giờ chị dạy ạ?”. Nhưng ai biết mình chắc cũng biết: mình thuộc kiểu người làm gì cũng muốn chuẩn bị thật kỹ, phải cảm thấy mình đủ sẵn sàng, đủ nền tảng, đủ… khiên giáp rồi mới dám ló mặt ra.

Vì với mình, đào tạo chuyên môn không chỉ là soạn một syllabus rồi đứng lớp nói cho xong. Đó là trách nhiệm truyền lại một cách nghĩ, một cách nhìn trẻ em và gia đình sao cho vừa có nền tảng khoa học, vừa giữ được sự nhân văn, vừa đủ thực tế với đời sống của cha mẹ Việt Nam.

Có lẽ bây giờ là thời điểm mình cảm thấy đã sẵn sàng hơn để bắt đầu chia sẻ hành trình đó.

Mình là Tú Anh Nguyễn, Tiến sĩ Tâm lý với chuyên ngành Sức khoẻ Tâm thần & Phát triển Trẻ Sơ sinh & Trẻ Nhỏ (Infant & Early Childhood Development & Mental Health). Trong quá trình đào tạo và thực hành, nền tảng chuyên môn quan trọng nhất của mình, và cũng là đặc ân, nằm ở điều mình thường gọi là “lăng kính kép” — dual lens:
▪️ một lăng kính về Sức khỏe tâm thần trẻ sơ sinh & trẻ nhỏ (Infant & Early Childhood Mental Health),
▪️ và một lăng kính về Khác biệt phát triển - Đa dạng thần kinh và Rối loạn phát triển (Neurodivergent & Developmental Disorders).

Hai lăng kính này đã thay đổi rất nhiều cách mình nhìn một đứa trẻ, và cả gia đình & hệ thống bao quanh đứa trẻ ấy.

Bởi trong thực tế, một em bé hiếm khi nằm gọn trong một “ô” chẩn đoán. Một cơn bùng nổ cảm xúc không nhất thiết chỉ là “ăn vạ”. Một sự im lặng không nhất thiết chỉ là “nhút nhát”. Một khó khăn trong giao tiếp, chơi, chú ý, học, hay hợp tác có thể liên quan đến phát triển, điều hòa, cảm giác, quan hệ, lịch sử tương tác, bối cảnh gia đình… và đôi khi là nhiều lớp đan vào nhau cùng lúc.

Vì vậy, điều đầu tiên mình muốn trao lại là không phải là “dùng kỹ thuật nào cho nhanh”, mà là học cách dừng lại để quan sát cho đúng, lập luận cho vững, và giữ phẩm giá của trẻ trong chính cách mình hiểu trẻ.

Bên cạnh nền tảng học thuật và thực hành với trẻ nhỏ, nhiều năm qua mình đi sâu vào một phần mà mình tin là rất quan trọng: hướng dẫn, huấn luyện và tham vấn cho cha mẹ. Mình không xem cha mẹ như “người phải làm bài tập ở nhà”, mà như người cần được hỗ trợ để hiểu con hơn, đọc tín hiệu của con tốt hơn, và tìm được những bước đồng hành vừa sức trong đời sống thật của gia đình.

Mình cũng có cơ hội đảm nhiệm vai trò training leader trong một tổ chức quốc tế đào tạo về can thiệp rối loạn phát triển cho các therapist và nhà chuyên môn khác. Trải nghiệm train-the-trainer này giúp mình nhìn rõ hơn một điều: nhà chuyên môn trẻ không chỉ cần thêm tài liệu hay thêm kỹ thuật. Các bạn cần một nền tảng tư duy đủ chắc để biết khi nào kỹ thuật phù hợp, khi nào cần quay lại quan sát, khi nào cần làm việc với cha mẹ, và khi nào cần chuyển tuyến hoặc tìm thêm hỗ trợ chuyên sâu.

Vì thế, lộ trình đào tạo chuyên môn đầu tiên của Happy Parenting được xây như một hành trình đi từ nền tảng đến thực hành:

📘 Tháng 9/2026 — Level 1: Từ Hành Vi Đến Nhu Cầu: Nền tảng để đồng hành và hướng dẫn cha mẹ.

🔍 Tháng 11/2026 — Level 2: Lăng Kính Kép Trong Thực Hành: Từ quan sát & lập luận đến kế hoạch hỗ trợ trẻ và gia đình.

✅ Đăng ký tại: https://happyparenting.vn/training/

Hôm nay mới là cuối tháng 6, nghĩa là vẫn còn khá sớm so với ngày mở lớp. Nhưng với mình, việc thông báo từ bây giờ cũng là một phần của sự chuẩn bị chỉn chu: để các bạn có thời gian hiểu rõ chương trình, cân nhắc xem mình có phù hợp không, và để Happy Parenting có thời gian chia sẻ dần những nền tảng tư duy phía sau các khóa học này.

Nếu bạn là một sinh viên tâm lý – giáo dục, một can thiệp viên, giáo viên, người làm việc với trẻ em – gia đình, hoặc đơn giản là một người đang đứng ở ngưỡng cửa bắt đầu hành trình chuyên môn này, mình muốn nói rằng: các chương trình này không được tạo ra để biến bạn thành “chuyên gia” sau vài buổi học.

Mình tạo ra nó để chúng ta có một khởi đầu vững hơn: biết nhìn trẻ sâu hơn hành vi, biết hiểu cha mẹ với nhiều lòng trắc ẩn hơn, biết đặt câu hỏi tốt hơn trước khi đưa lời khuyên, và biết xây một con đường học nghề có nền tảng, có ranh giới, có trách nhiệm.

Nếu những chia sẻ này đúng với điều bạn đang tìm kiếm, bạn có thể theo dõi Happy Parenting • Phòng Tâm Lý & Can Thiệp Sớm trong thời gian tới. Mình sẽ chia sẻ dần thêm và nhiều hơn về chuyên môn nhé.

Hẹn gặp các bạn trên hành trình này 🧡

— Tú Anh

Address

29 Đường Số 10, An Lợi Đông, Quận 2
Ho Chi Minh City
700000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Happy Parenting • Phòng Tâm Lý & Can Thiệp Sớm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Practice

Send a message to Happy Parenting • Phòng Tâm Lý & Can Thiệp Sớm:

Shortcuts

Share